Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Kế Hoạch Đột Kích Trạm Số 7

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hai dòng máu tươi màu đỏ hồng rỉ ra từ đôi mắt mù phủ màng bạc của Nguyễn Khánh Vy, chậm rãi lăn dài trên gò má trắng bệch của cô, thấm đẫm dải băng lụa đen đang run rẩy trên những ngón tay. Gió đêm từ lòng kênh xả thải của Chợ Đen Bánh Răng thốc lên, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi nước nóng rít qua các kẽ hở của gầm cầu đổ nát.


Khánh Vy thở dốc, hai vai co rúm lại như thể vừa nhìn thấy một vực thẳm vô tận. Giọng cô run lên, khản đặc: "Cái đó... thứ tà dị đang cắm rễ vào tim anh... Nó là chiếc đồng hồ cát cấm thuật! Anh... anh đang tự thiêu rụi toàn bộ tương lai của mình từng giây một để đổi lấy sự sống sao?!"


Nguyễn Việt Anh đứng im lặng trong bóng tối. Gương mặt cậu khuất sau vành mũ trùm đầu sờn rách, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm là phản chiếu thứ ánh sáng đỏ nhạt tà dị phát ra từ khe hở lồng ngực trái. Dưới lớp áo khoác thợ cơ khí loang lổ dầu mỡ, dòng cát đỏ trong Đồng Hồ Cát Cấm Thuật vẫn đang chảy ngược một cách tàn nhẫn.


Tích. Tắc. Tích. Tắc.


Tiếng đếm ngược vang lên đều đặn trong thức hải của Việt Anh, lạnh lùng và chuẩn xác đến từng mili-giây. Cậu khẽ cúi xuống, tay trái đưa lên giữ chặt bả vai phải đang bị gãy xương. Cơn đau vật lý kịch liệt bộc phát khi thọ lực cường hóa tạm thời bắt đầu rút đi, khiến mồ hôi lạnh của cậu tuôn ra như tắm. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay phải. Từ năm đầu ngón tay ngược lên quá cổ tay, lớp da thịt đã hoàn toàn hóa thành một màu đồng thau xám xịt, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác. Những vết rạn nứt màu vàng nhạt trên lớp vỏ đồng thau ấy khẽ nhấp nháy, như một lời cảnh báo tàn nhẫn về cái giá của sự vay mượn.


"Tôi không có tương lai," Việt Anh trầm giọng, thanh âm không một chút gợn sóng. "Nếu tôi không đốt cháy nó, em gái tôi sẽ chết ngay đêm nay."


Cậu xoay người, bước về phía hốc tường khô ráo sau đường ống dẫn hơi nước ấm áp. Việt An vẫn nằm đó, hơi thở thoi thóp đến mức tưởng chừng có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào. Việt Anh quỳ xuống, dùng bàn tay trái lành lặn duy nhất khẽ chạm vào trán cô bé. Làn da của An lạnh ngắt. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé, dải sáng thọ lực màu đỏ nhạt chỉ còn nhấp nháy yếu ớt.


Bốn giờ sống sót.


Mười hạt cát sinh mệnh sơ cấp mà Việt Anh trích xuất từ gã lính tuần tra bại trận ở tập trước chỉ giúp cô bé kéo dài hơi thở được đến lúc này. Thời gian đang cạn dần như nước chảy qua kẽ tay. Quy tắc tối cao của đế quốc không cho phép chia sẻ tuổi thọ trực tiếp giữa người với người nếu không thông qua trạm chuyển đổi hoàng gia. Cậu không thể truyền thọ lực của mình cho em gái. Cách duy nhất để giật lại mạng sống của An là phải cướp đoạt những Hạt cát sinh mệnh tinh khiết từ kẻ thù.


Khánh Vy chậm rãi tiến lại gần, dùng dải băng lụa đen lau đi vệt máu trên khóe mắt mù. Cô lắng nghe nhịp thở yếu ớt của Việt An, rồi hướng gương mặt về phía Việt Anh: "Anh muốn cứu cô bé? Ở rìa ngoài khu ổ chuột này, nơi duy nhất tích trữ đủ lượng cát sinh mệnh tinh khiết lúc này là Trạm thu thuế thời gian số 7."


Việt Anh ngước mắt lên: "Trạm số 7?"


"Đúng thế," Khánh Vy gật đầu, giọng cô nhỏ dần nhưng đầy kiên định. "Đó là huyết mạch tài chính của Bá tước Trực Ngôn tại Rìa Xám. Toàn bộ thuế tuổi thọ thu từ hàng vạn dân nghèo hàng ngày đều được nén và lưu trữ ở đó trước khi vận chuyển vào vùng lõi. Nhưng an ninh ở đó cực kỳ nghiêm ngặt. Cảm biến thọ lực tự động quét định vị đỏ hoạt động hai mươi tư trên bảy. Lính canh tuần tra trang bị kiếm cơ khí chính quy luôn túc trực. Anh không thể đi cửa chính."


"Có đường ngầm không?" Việt Anh hỏi, tư duy tỉ mỉ của một thợ đồng hồ lập tức hoạt động. Bất kỳ cỗ máy khổng lồ nào cũng phải có hệ thống thoát khí hoặc đường ống dẫn dưới lòng đất.


"Có. Đường hầm thoát nước ngầm số 9 chạy thẳng dưới móng của trạm số 7," Khánh Vy nói. "Nhưng đó là một mê cung rỉ sét đầy khí độc metan và chuột biến dị. Bản đồ của phân cục cảnh binh không hề ghi chép đầy đủ về nó. Để đi qua đó mà không bị lạc hoặc chết ngạt, chúng ta cần một kẻ dẫn đường am hiểu hệ thống cống ngầm này."


"Ai?"


"Ngô Kiến Huy. Một kẻ trộm vặt đường phố thông minh. Hắn có một chiếc xe đạp tự chế gắn bánh răng trợ lực thời gian sơ cấp, chuyên luồn lách qua các ngõ ngách và cống ngầm để móc túi bọn tay sai Chấp Pháp Quan. Hiện tại, hắn đang lẩn trốn tại quán trọ Ánh Sáng Nhạt của bà Thơm."


Việt Anh đứng dậy. Cậu cẩn thận bế Việt An lên bằng cánh tay trái, cố định cô bé vào lưng mình bằng những sợi dây vải dày. Cánh tay phải hóa thạch đồng thau cứng đờ của cậu treo lủng lẳng bên sườn, hoàn toàn vô lực. Cơn đau từ xương vai gãy nhói lên mỗi khi cậu bước đi, nhưng đôi mắt cậu vẫn lạnh lùng như thép nguội.


"Dẫn đường," Việt Anh nói.


***


Quán trọ Ánh Sáng Nhạt nằm nép mình trong một con hẻm dốc ngập tràn hơi nước rỉ sét ngoài rìa Chợ Đen. Bên trong quán, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu thạch anh rẻ tiền tỏa ra một màu vàng nhạt tù mù. Mùi rượu thạch anh thô rẻ tiền trộn lẫn mùi mồ hôi và dầu mỡ cơ khí tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.


Bà chủ quán trọ – bà Thơm, một người phụ nữ mặn mà ngoài ba mươi tuổi với chùm chìa khóa đồng thau lách cách bên hông – khẽ liếc nhìn Việt Anh khi cậu bước vào. Nhận ra vết sẹo đỏ nhạt trên ngực trái cậu dưới lớp áo rách, bà không nói gì, chỉ khẽ hất hàm về phía căn phòng tối tăm sâu nhất dưới tầng hầm.


Trong góc phòng hầm ẩm ướt, một thiếu niên gầy nhom, ngón tay thon dài cực kỳ linh hoạt đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, cặm cụi dùng kìm gỉ sét điều chỉnh xích líp của một chiếc xe đạp kỳ quái. Chiếc xe có khung bằng ống đồng thau gia cố, bánh sau gắn một hộp số bánh răng trợ lực nhỏ phát ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt. Đó chính là Ngô Kiến Huy.


Nghe tiếng bước chân, Huy không ngước đầu lên, chỉ lạnh lùng nói: "Hôm nay tôi không nhận khách. Đi chỗ khác chơi đi."


"Huy, là tôi," Khánh Vy bước vào phòng, cây gậy đầu chim cú gõ nhẹ xuống nền đất.


Huy giật mình ngẩng lên. Đôi mắt tinh ranh của hắn đảo nhanh qua Khánh Vy, rồi dừng lại trên người Việt Anh – kẻ đang cõng một cô bé hôn mê trên lưng, cánh tay phải hóa thạch đồng thau và bả vai rỉ máu.


"Khánh Vy? Cô dẫn theo kẻ lập dị nào thế này?" Huy nhíu mày, tay vẫn nắm chặt chiếc kìm gỉ. "Trông hắn như sắp chết đến nơi rồi. Và cô bé kia... thọ lực của nó mờ nhạt quá. Đừng nói là cô muốn tôi dây dưa vào bọn cận tử nhé?"


Việt Anh bước tới trước chiếc bàn gỗ mục nát giữa phòng. Cậu đặt cây gậy đồng thau nặng nề xuống bàn phát ra một tiếng *bộp* đanh thép. Bằng tay trái, cậu chậm rãi rút từ trong túi áo khoác ra năm hạt cát sinh mệnh sơ cấp – những hạt cát phát ra ánh sáng vàng nhạt lấp lánh chứa thọ lực cướp được từ lính tuần tra.


"Năm giờ thọ mệnh," Việt Anh nói, giọng nói không một chút cảm xúc. "Dẫn đường cho chúng tôi qua Đường hầm thoát nước ngầm số 9 để thâm nhập vào Trạm thu thuế số 7."


Huy liếc nhìn năm hạt cát vàng trên bàn, rồi đột ngột cười khẩy. Hắn ném chiếc kìm xuống đất, khoanh tay trước ngực: "Năm giờ thọ mệnh? Anh đùa tôi đấy à? Trạm số 7 là sào huyệt của Bá tước Trực Ngôn. Đột kích vào đó đồng nghĩa với việc bị khắc dấu ấn Truy Nã Đỏ lên linh hồn. Nếu bị bắt, tôi sẽ bị đao phủ Quỷ Diện dùng lưỡi hái rút cạn thọ mệnh đến chết. Năm giờ thọ mệnh này còn không đủ để tôi mua một cái quan tài bằng đồng rỉ sét ở Nghĩa trang Thời Gian! Từ chối thẳng thừng!"


Huy đứng dậy, dắt chiếc xe đạp trợ lực định bước ra ngoài cửa hầm. Hắn hèn nhát và ham sống sợ chết, nhưng chính sự cảnh giác tột độ đó đã giúp hắn sinh tồn suốt nhiều năm qua ở khu ổ chuột tàn khốc này.


Việt Anh đứng im, không hề có ý định ngăn cản. Cậu biết rõ những kẻ lăn lộn ở Chợ Đen không thể bị thuyết phục bằng lòng thương hại hay những đồng tiền lẻ. Cậu khẽ liếc nhìn chiếc xe đạp của Huy, đặc biệt là hộp số bánh răng trợ lực bằng đồng thau rẻ tiền đang bị mài mòn nghiêm trọng.


"Chiếc xe của cậu sử dụng hộp số trợ lực thạch anh sơ cấp," Việt Anh đột ngột lên tiếng. Giọng nói trầm ổn của cậu vang lên trong căn hầm ẩm ướt, mang theo sự sắc sảo của một thợ đồng hồ lành nghề. "Nhưng xích líp bằng thép phế liệu của cậu đang ăn mòn bánh răng đồng thau. Mỗi lần cậu đạp xe bộc phát tốc độ, ma sát nhiệt sẽ làm rò rỉ thọ lực từ lõi thạch anh ra ngoài. Với tốc độ mài mòn này, trong vòng ba ngày nữa, hộp số của cậu sẽ kẹt cứng và nổ tung, cướp đi toàn bộ thọ mệnh nạp bên trong."


Bước chân của Ngô Kiến Huy đột ngột khựng lại. Hắn xoay người lại, đôi mắt tinh ranh híp lại đầy nghi ngờ: "Anh... làm sao anh biết?"


"Tôi là thợ sửa đồng hồ," Việt Anh lạnh lùng đáp. "Tôi có thể nghe thấy tiếng ma sát lệch khớp của các bánh răng từ khoảng cách mười bước chân. Cậu cần đồng thau nguyên bản chất lượng cao để đúc lại hộp số chịu lực. Thứ đồng thau rỉ sét ở Chợ Đen không thể chịu được áp suất hơi nước và tốc độ vòng quay cực hạn của xe trợ lực."


Khánh Vy khẽ mỉm cười, cô bước lên một bước, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức nặng: "Huy, anh hai của Việt Anh là Nguyễn Hoài Nam – cựu đại thợ rèn thời gian hoàng gia. Dưới hầm mật thất của xưởng đồng hồ cũ nhà họ, có một kho phế liệu đồng thau nguyên bản cực kỳ quý hiếm do cha anh ấy để lại trước khi mất tích. Đó là loại đồng thau nguyên chất có khả năng dẫn truyền thọ lực hoàn hảo mà không hề gây ma sát nhiệt."


Hai tai của Ngô Kiến Huy như dựng đứng lên khi nghe thấy cụm từ "đồng thau nguyên bản". Đối với một kẻ coi chiếc xe đạp trợ lực như mạng sống của mình, loại vật liệu huyền thoại đó còn có giá trị hơn cả hàng trăm hạt cát sinh mệnh tạp chất. Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt dao động dữ dội giữa nỗi sợ hãi cái chết và lòng tham công nghệ cơ khí vô bờ bến.


"Đồng thau nguyên bản của Nguyễn Hoài Nam sao...?" Huy lẩm bẩm, bàn tay run run siết chặt ghi-đông xe. "Nếu có thứ đó, tôi có thể nâng cấp hộp số trợ lực lên cấp trung, tăng tốc độ di chuyển gấp ba lần mà không hao tổn một mili-giây thọ mệnh thừa..."


Hắn quay lại nhìn Việt Anh, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác: "Nhưng làm sao tôi biết anh không lừa tôi? Xưởng đồng hồ cũ của anh đã bị niêm phong rồi đúng không?"


"Tôi sẽ trao cho cậu vị trí chính xác của mật thất dưới hầm rèn," Việt Anh nói, tay trái rút từ trong túi ra một mảnh giấy da cũ rách nát, dùng bút chì than nhanh chóng vẽ lại sơ đồ cơ chế bánh răng bí mật dưới bệ rèn lò nung. Cậu đẩy mảnh giấy về phía Huy. "Cậu có thể đến đó lấy sau khi dẫn đường cho chúng tôi thành công. Tôi cam kết sẽ gánh chịu toàn bộ trách nhiệm thu hút hỏa lực nếu bị phát hiện. Cậu chỉ cần dẫn đường qua cống ngầm, không cần tham gia chiến đấu."


Huy cầm lấy mảnh sơ đồ vẽ tay của Việt Anh. Đôi mắt hắn mở to khi nhìn thấy bản vẽ kết cấu cơ khí tinh xảo, chính xác đến từng micro-mét của cơ chế khóa bánh răng. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là bút tích của một thợ đồng hồ bậc thầy.


Sự im lặng bao trùm căn hầm tối tăm trong vài giây dài đằng đẵng. Tiếng tích tắc từ ngực trái Việt Anh vẫn vang lên đều đặn, như một chiếc búa gõ vào dây thần kinh của tất cả mọi người.


Cuối cùng, Huy thở dài một tiếng đầy bất lực. Hắn gấp mảnh giấy da cất vào túi áo trong, rồi ngẩng lên nhìn Việt Anh bằng ánh mắt nghiêm túc chưa từng có:


"Được rồi, thỏa thuận thế đi. Tôi sẽ dẫn đường qua Đường hầm thoát nước ngầm số 9. Nhưng tôi phải cảnh báo trước cho anh biết..."


Huy trải một tấm bản đồ da thuộc cũ kỹ, ố vàng lên bàn gỗ. Ngón tay hắn chỉ vào một biểu tượng hình bánh răng lớn có khắc dấu gạch chéo màu đỏ nằm ngay trung tâm bản đồ.


"Trạm số 7 không phải là một trạm nạp thọ thông thường," giọng Huy trở nên trầm thấp và run rẩy. "Nó được bảo vệ bởi Sentinel-01 – một cỗ máy chiến đấu cổ đại khổng lồ bằng đồng đen rỉ sét do Bá tước Trực Ngôn cải tạo. Đôi mắt của nó phát ra ánh sáng đỏ quét định vị thọ lực từ lõi thạch anh đỏ cực kỳ tàn bạo. Và trưởng trạm ở đó là Đỗ Lợi – một tên quan lại béo phì tham lam nhưng sở hữu những chiếc bẫy hơi nước áp suất cao sẵn sàng thiêu rụi da thịt bất kỳ kẻ xâm nhập nào trong vòng một tích tắc."


Huy ngước mắt nhìn thẳng vào Việt Anh, gương mặt đầy vẻ lo ngại: "Nếu anh nghĩ mình có thể dùng thanh kiếm mẻ và cánh tay hóa thạch kia để đối đầu với chúng, thì anh điên thật rồi. Trạm số 7 là một cái bẫy chết chóc thực sự."


Việt Anh khẽ siết chặt tay trái thành nắm đấm. Ánh sáng đỏ nhạt từ Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực cậu khẽ bừng lên dưới lớp áo khoác sờn rách, phản chiếu một sát ý lạnh lùng và kiên định vô hạn.


"Tôi đã chết một lần rồi," Việt Anh nói, giọng nói tĩnh lặng đến đáng sợ. "Và tôi không ngại chết thêm lần nữa để cứu em gái mình."


Cậu cúi xuống nhìn Việt An trên lưng. Thời gian đếm ngược của cô bé chỉ còn chưa đầy bốn giờ sống sót. Áp lực thời gian đè nặng lên vai cả nhóm như một tảng đá ngàn cân. Không còn đường lui nữa. Cuộc đột kích điên rồ nhất rìa thành phố chuẩn bị bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!