Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Đôi Mắt Của Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm của khu ổ chuột Rìa Xám lạnh buốt, mang theo mùi rỉ sét nồng nặc và vị hăng hắc của tàn tro thạch anh lơ lửng trong không khí. Dưới gầm cầu đổ nát bắc qua dòng kênh xả thải công nghiệp, bóng tối đặc quánh như hắc ín, chỉ thỉnh thoảng bị xé rách bởi những tia lửa xanh lét phát ra từ các đường ống dẫn hơi nước bị rò rỉ. Đây là Chợ Đen Bánh Răng – thánh địa của những kẻ ngoài vòng pháp luật, nơi mạng sống được cân đo bằng từng hạt cát vàng nhạt và mọi giao dịch đều diễn ra dưới những chiếc mũ trùm che khuất nửa mặt.


Nguyễn Việt Anh bước đi loạng choạng trong bóng tối, tấm lưng gầy gò gồng lên để cõng em gái nhỏ Việt An bằng cánh tay trái lành lặn. Sức nặng của cô bé mười hai tuổi không lớn, nhưng đối với một cơ thể đang rệu rã vì chấn thương như Việt Anh, mỗi bước chân đi trên nền đất đá dăm đều giống như một cực hình. Khớp bả vai phải của cậu đã bị gãy nát vật lý từ trận chiến trước, giờ đây chỉ còn được duy trì bằng một luồng thọ lực vay mượn lạnh ngắt, ngăn không cho các bó cơ sụp đổ hoàn toàn.


Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cánh tay phải của cậu.


Dưới tay áo khoác sờn rách, từ năm đầu ngón tay ngược lên đến quá cổ tay, da thịt đã mất đi hoàn toàn xúc giác ấm áp của con người. Thay vào đó là một lớp vỏ cứng đờ, màu đồng thau xám xịt và chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt phát ra ánh sáng tà dị nhạt nhòa. Phản chấn hóa thạch của cấm thuật đang âm thầm gặm nhấm xương thịt cậu. Nếu không thể chế tạo được găng tay cơ khí nén thời gian để điều hòa áp suất thọ lực bộc phát, cánh tay này sẽ vĩnh viễn biến thành một khối đồng phế thải vô tri.


"An... cố chịu đựng một chút. Anh sẽ tìm được thuốc cho em," Việt Anh khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc vì thiếu nước. Cậu điều chỉnh tư thế cõng em gái, bước sâu vào mê lộ của những gian hàng chợ đen dựng tạm bằng tôn rỉ và xích sắt.


Thọ mệnh của Việt An chỉ còn chưa đầy mười một giờ sống sót. Mười hạt cát sinh mệnh sơ cấp cậu trích xuất từ gã lính tuần tra bại trận chỉ đủ kéo dài hơi thở thoi thóp cho cô bé tạm thời. Cậu cần phải tìm Trương Vĩnh Khang – gã đầu cơ cát thực dụng khét tiếng ở đây – để bán đi đống linh kiện cơ khí tự chế dưới hầm nhà nhằm đổi lấy cát sinh mệnh tinh khiết hơn, đồng thời tìm kiếm thạch anh thô để rèn trang bị bảo hộ.


Cậu đặt Việt An nằm tạm vào một hốc tường khô ráo phía sau một đường ống hơi nước lớn. Hơi ấm tỏa ra từ đường ống khẽ xoa dịu làn da trắng bệch không chút huyết sắc của cô bé. Chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét trên cổ tay Việt An khẽ va chạm vào thành ống đồng, phát ra một tiếng *cạch* nhỏ bé cô độc.


Việt Anh kéo chiếc mũ trùm đầu che khuất nửa gương mặt đầy bụi than, hông đeo thanh kiếm răng cưa rỉ sét đã bị mẻ nhẹ sau trận chiến, tay trái cầm một cây gậy đồng thau nặng nề nhặt được dọc đường để làm vũ khí phòng thân. Cậu vừa bước ra khỏi góc khuất của đường ống dẫn hơi nước thì ba bóng đen từ trong màn sương mù xám tro đột ngột bước ra, chặn đứng lối đi duy nhất dẫn vào khu trung tâm Chợ Đen.


"Ồ, xem chúng ta có gì ở đây này," một giọng nói khàn khàn, đầy ác ý vang lên từ gã đi đầu. Hắn mặc chiếc áo choàng da thú cáu bẩn, tay phải quay tròn một con dao găm thạch anh thô phát ra ánh sáng đỏ nhạt của thọ lực tạp chất. "Một con chuột nhắt lạc đường mang theo một đống phế liệu nặng trĩu trong túi. Nhìn găng tay và bộ dạng gãy vai của mày kìa... Chắc vừa bị lính tuần tra phân cục hỏi thăm đúng không?"


Hai gã đồng bọn phía sau cười khẩy, chậm rãi tản ra hai bên để khóa chặt góc rút lui của Việt Anh. Chúng đều là những tên lưu manh thuộc băng đảng Búa Thép, chuyên rình rập ở rìa ngoài Chợ Đen để cướp bóc những kẻ tị nạn suy kiệt.


Việt Anh đứng im, đôi mắt đen ẩn sau vành mũ trùm không một chút dao động. Cậu khẽ liếc nhìn xung quanh để đánh giá địa hình. Ngõ cụt. Phía sau là đường ống hơi nước nóng bỏng, hai bên là vách đá rạn nứt của gầm cầu đổ nát. Cậu chỉ có thể chiến đấu bằng tay trái.


"Tránh đường," Việt Anh trầm giọng, tay trái siết chặt cây gậy đồng thau.


"Thằng rác rưởi này to gan thật!" Gã cầm đầu gầm lên. Hắn không thèm nói nhảm nữa, chân đạp mạnh xuống đất, vung con dao găm thạch anh đâm thẳng vào ngực trái của Việt Anh. Lưỡi dao n n hơi nước rít lên một tiếng xé gió sắc lẹm.


Việt Anh muốn kích hoạt Nhất Khắc Định Mệnh để kết liễu đối thủ trong chớp mắt, nhưng đồng hồ cát trên ngực trái khẽ nhói lên một cơn đau co thắt. Cậu sực nhớ ra giới hạn tàn nhẫn của cấm thuật: mỗi lần bộc phát tốc độ đều phải trả bằng thọ mệnh thực tế, và cánh tay phải hóa thạch của cậu không thể chịu đựng thêm một lần phản chấn nào nữa vào lúc này. Cậu bắt buộc phải chiến đấu bằng kỹ năng vật lý thuần túy.


Cậu nghiêng người sang bên để né tránh đường dao. Nhưng ngay khi cậu vừa xoay trọng tâm, vết thương gãy xương ở bả vai phải bộc phát một cơn đau kịch liệt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua bó cơ. Sự thăng bằng của cơ thể bị phá vỡ hoàn toàn.


XOẠT!


Đường dao găm của gã cầm đầu sượt qua hông áo khoác của Việt Anh, cắt rách một mảng vải lớn. Việt Anh mất đà, bước chân lảo đảo suýt quỵ xuống. Cánh tay phải hóa thạch đồng thau cứng đờ không thể dùng để chống đỡ vách tường, khiến cậu rơi vào thế bị động hoàn toàn. Hai tên lưu manh còn lại thấy vậy liền hú lên phấn khích, đồng loạt vung dao găm lao vào bọc sườn.


*PÍI... PÍI...*


Một tiếng huýt sáo thanh mảnh, dồn dập đột ngột vang lên từ trên đỉnh đống đổ nát phía sau nhóm lưu manh, xé toạc tiếng gầm rú của những đường ống hơi nước. Tiếng huýt sáo mang một tần số kỳ lạ, giống như tiếng gõ nhịp của một con lắc đồng hồ cổ, khiến gã cầm đầu giật mình khựng lại một nhịp.


"Ai đó?!" Gã cầm đầu hét lên đầy cảnh giác.


Từ trong màn sương mù xám tro của nghĩa trang thời gian tràn xuống Chợ Đen, một bóng người thanh mảnh bước ra. Đó là một cô gái khoảng mười sáu tuổi, mái tóc ngắn màu xám nhạt bay nhẹ trong gió đêm. Đôi mắt cô bị che kín bởi một dải băng lụa đen dày, nhưng tay phải cô lại cầm một cây gậy đồng thau dài, đầu gậy khắc hình một con chim cú mèo tinh xảo với đôi mắt bằng thạch anh phát ra ánh sáng bạc mờ ảo. Nguyễn Khánh Vy.


Cô không nhìn bằng mắt thường, nhưng gương mặt cô lại hướng chính xác về phía ngõ cụt nơi Việt Anh đang bị bao vây.


"Né bên phải nửa bước!" Giọng nói của Khánh Vy trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, truyền thẳng vào tai Việt Anh. "Gã cầm đầu có một sợi chỉ tử vong màu đỏ sẫm chạy dọc hông trái, ngay dưới khớp nối giáp da! Chém vào đó!"


Việt Anh không hề do dự. Bản năng của một thợ sửa đồng hồ giúp cậu tin tưởng tuyệt đối vào những số liệu và chỉ dẫn chính xác. Cậu dồn lực vào chân trái, đạp mạnh người lách sang bên phải đúng nửa bước chân.


*VÚT!*


Lưỡi dao găm của tên lưu manh thứ hai đâm hụt vào khoảng không nơi Việt Anh vừa đứng trước đó nửa giây.


Cùng lúc đó, Việt Anh xoay người, tay trái vung mạnh cây gậy đồng thau nặng nề tạo thành một đường vòng cung hoàn mỹ dưới sức quán tính của cơ thể. Nhờ có sự định vị chính xác của Khánh Vy, cậu nhìn thấy rõ sơ hở ở hông trái gã cầm đầu khi hắn cố gắng xoay người điều chỉnh đà đâm.


*BINH! RẮC...*


Cú đập bằng gậy đồng thau nện thẳng vào hông trái của gã cầm đầu, ngay dưới khớp nối giáp da thú sờn rách. Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp của ngõ cụt. Gã cầm đầu hét lên một tiếng thảm thiết, con dao găm thạch anh rơi keng xuống đất, cả thân hình vạm vỡ của hắn đổ gục xuống cát bụi, co quắp đau đớn khi thọ lực tạp chất trong người bị chấn động lực làm rò rỉ ra ngoài dưới dạng những tia sáng đỏ nhạt nhòa.


Hai tên đồng bọn còn lại trợn tròn mắt kinh hãi. Chúng nhìn đại ca của mình gục ngã chỉ sau một đòn đánh chuẩn xác đến tàn nhẫn, rồi lại nhìn gã thiếu niên gầy gò đang cầm gậy đồng thau bằng tay trái với ánh mắt lạnh lùng không chút hơi ấm.


"Quái... quỷ gì thế này?! Con ranh mù kia nhìn thấy sao?" Một tên lắp bắp, bước chân bắt đầu thối lui.


"Chạy mau! Bọn này không phải người bình thường!" Tên còn lại hoảng sợ hét lên.


Chúng không dám ở lại thêm một giây nào, nhanh chóng kéo gã cầm đầu đang rên rỉ đứng dậy rồi biến mất vào màn sương mù dày đặc của Chợ Đen.


Việt Anh chống cây gậy đồng thau xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Vết rách ở bả vai phải lại rỉ máu, thấm đẫm lớp vải áo khoác sờn. Cậu cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Thọ lực vay mượn từ Đồng Hồ Cát trên ngực khẽ dao động, khiến dải sáng đỏ nhạt dưới lớp áo phát ra những nhịp đập dồn dập.


Khánh Vy chậm rãi bước tới gần cậu. Tiếng gậy đồng thau chạm xuống nền đá rỉ sét phát ra những tiếng *cộc... cộc...* đều đặn. Đôi tai cô khẽ động đậy như đang lắng nghe nhịp thở của Việt Anh.


"Anh không sao chứ?" Cô hỏi, giọng nói mang theo sự trầm tĩnh nhạy cảm của một người đã quen sống trong bóng tối vĩnh cửu. "Vết thương vai của anh... nó đang chảy máu nhiều hơn. Và nhịp đập sinh mệnh của anh... nó rất kỳ lạ. Nó không giống người thường."


Việt Anh lạnh lùng nhìn cô gái mù trước mặt. Cậu không hạ vũ khí xuống, giọng nói đầy cảnh giác: "Cô là ai? Tại sao lại giúp tôi? Ở Chợ Đen này không có ai làm ơn không công cả."


Khánh Vy khẽ mỉm cười nhạt nhòa, đôi tay cô siết nhẹ cây gậy đầu chim cú. "Tôi là Nguyễn Khánh Vy. Tôi giúp anh vì tôi nhìn thấy sợi chỉ tử vong của bọn chúng, và... tôi cũng nhìn thấy một thứ khác trên người anh."


Nói rồi, Khánh Vy đưa tay trái lên, chậm rãi tháo dải băng lụa đen che kín đôi mắt của mình.


Khi dải băng tuột xuống, Việt Anh khẽ nheo mắt đầy kinh ngạc. Đôi mắt của cô gái không hề nhắm lại, mà đang mở to. Đó là một đôi mắt mù hoàn toàn, bị phủ bởi một lớp màng màu bạc mờ ảo, lấp lánh như bụi thạch anh nguyên chất dưới ánh trăng lạnh. Nhưng ngay khi cô hướng đôi mắt bạc đó về phía lồng ngực trái của Việt Anh, năng lực "Thuật Thấu Thị Tử Vong" của cô đột ngột bị kích hoạt ở mức cực hạn.


Trong nhãn giới tâm linh của Khánh Vy, thế giới xung quanh biến mất hoàn toàn. Cô không nhìn thấy da thịt, không nhìn thấy quần áo sờn rách của Việt Anh.


Thứ duy nhất hiện ra trước mắt cô là một nguồn năng lượng thời gian khổng lồ, tà dị và điên cuồng màu đỏ máu đang bùng cháy ngay tại vị trí tim của cậu thiếu niên. Đó là một chiếc đồng hồ cát bằng đồng thau cổ xưa, với những sợi rễ năng lượng bám sâu vào từng huyết quản, hút sạch tuổi thọ thực tế của cậu để chuyển hóa thành những con số đếm ngược rực lửa.


29 ngày. 23 giờ. 45 phút. 12 giây.


Những hạt cát sinh mệnh màu đỏ đang chảy ngược từ dưới lên trên với một tốc độ tàn nhẫn, mỗi hạt cát rơi xuống là một giây phút tương lai của cậu bị thiêu rụi vĩnh viễn.


"A..."


Khánh Vy đột ngột thốt lên một tiếng nghẹn ngào đầy kinh hãi. Đôi mắt bạc của cô co thắt dữ dội dưới áp lực bức xạ năng lượng quá lớn từ cấm thuật thượng cổ. Từ khóe mắt mù của cô, hai dòng máu tươi màu đỏ hồng khẽ rỉ ra, chảy dài dọc theo gò má trắng mịn, nhuộm đỏ cả dải băng lụa đen đang cầm trên tay.


Cô lùi lại hai bước, cơ thể run rẩy kịch liệt, chiếc gậy đồng thau suýt chút nữa rơi khỏi tay. Cô chưa từng nhìn thấy một thực thể nào mang theo một nguồn năng lượng nguyền rủa tàn nhẫn và cận kề cái chết đến thế.


Khánh Vy nhìn chọc lướt qua ngực Việt Anh, thốt lên đầy kinh ngạc về chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược trên ngực anh:


"Cái đó... thứ tà dị đang cắm rễ vào tim anh... Nó là chiếc đồng hồ cát cấm thuật! Anh... anh đang tự thiêu rụi toàn bộ tương lai của mình từng giây một để đổi lấy sự sống sao?!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!