Nhịp Đập Đầu Tiên
Bóng tối dưới căn hầm ngầm dần lùi lại phía sau khi Nguyễn Việt Anh bước lên những bậc thềm đá ẩm ướt. Trên lồng ngực trái của cậu, vết sẹo rạn nứt màu vàng-đỏ mới hình thành vẫn còn âm ỉ cháy, tỏa ra thứ ánh sáng tà dị nhịp nhàng theo từng hơi thở. Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đã cấy ghép sâu vào da thịt, cắm những sợi rễ đồng thau mảnh như tơ vào thẳng mạch máu của cậu. Thọ lực vay mượn từ tương lai đang cuộn chảy trong huyết quản, tạm thời ép chặt và phong tỏa cơn đau dữ dội từ bả vai phải bị gãy nát của cậu, biến nó thành một cảm giác tê dại, lạnh ngắt.
Nhưng Việt Anh biết rõ, đây chỉ là một sự lừa dối ngọt ngào của cấm thuật. Xương vai của cậu vẫn bị tổn thương vật lý nghiêm trọng chưa hề lành lại. Cậu chỉ đang dùng chính mạng sống tương lai để mua lấy sự vô cảm tạm thời của thể xác.
"An..."
Cậu thầm gọi tên em gái, bước chân dồn dập hơn khi đẩy nắp hầm ngầm bằng gỗ sồi rách nát để bước lên mặt đất của xưởng đồng hồ cũ.
Không khí trên xưởng xám xịt, nồng nặc mùi bụi thạch anh độc hại và oxit đồng rỉ sét. Ánh trăng lạnh lẽo lọt qua những kẽ hở của mái ngói đổ nát, rọi thẳng vào góc phòng nơi Nguyễn Việt An đang nằm. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, làn da trắng bệch không chút huyết sắc, thoi thóp trên chiếc giường gỗ mục. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô bé, dải sáng thọ lực màu đỏ nhạt đang nhấp nháy điên cuồng với tần số dồn dập, mờ nhạt đến mức tưởng chừng có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào.
Chưa đầy mười một giờ sống sót. Không, con số đang tụt dốc nhanh hơn. Nhịp đập thời gian của cô bé đang trôi tuột đi như nước chảy qua kẽ tay.
Việt Anh lao đến bên giường, quỳ sụp xuống. Đôi bàn tay cậu run rẩy chạm vào gò má lạnh ngắt của em gái. Chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha mất tích Nguyễn Hoài Nam – lỏng lẻo trên cổ tay cô bé, khẽ va chạm vào dải sáng đỏ tạo ra những tiếng cạch cạch cơ học nhỏ bé đầy tuyệt vọng. Cậu cần cát sinh mệnh. Ngay lập tức. Nếu không, trước khi bình minh ló rạng ngoài Rìa Xám, Việt An sẽ vĩnh viễn biến thành một cái xác không hồn, bị hóa thạch bởi căn bệnh suy kiệt thời gian.
CẠCH! RẮC...
Tiếng xích sắt nặng nề va chạm ngoài cửa xưởng đột ngột vang lên, xé rách sự tĩnh lặng của đêm tối.
Việt Anh giật mình, ánh mắt lạnh lùng quét về phía cửa chính. Tiếng xình xịch của động cơ hơi nước mini đeo vai và tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đất đá rỉ sét ngoài ngõ hẻm đang tiến lại gần.
Có kẻ đang phá niêm phong của phân cục Chấp Pháp Quan để vào xưởng.
"Bọn lính tuần tra quay lại?" Việt Anh nheo mắt, nhanh chóng lùi vào bóng tối bên cạnh bệ rèn, tay trái vớ lấy chiếc búa rèn bằng sắt nặng nề đặt trên đe đá. Cánh tay phải của cậu, dù được thọ lực tạm thời phong tỏa cơn đau gãy xương, vẫn run rẩy một cách không tự nhiên khi cậu cố gắng siết chặt nắm đấm.
Cánh cửa gỗ sờn rách bị một cú đạp thô bạo hất tung. Một gã Chấp Pháp Binh bước vào. Gã mặc bộ giáp nhẹ bằng đồng thau xỉn màu, trên vai đeo một lò hơi mini liên tục xả ra những luồng khói trắng mù mịt. Trên hông gã, bên cạnh thanh kiếm cơ khí đang rít lên tiếng bánh răng xoay, là một thiết bị kết nối rút thọ (Syringe) bằng đồng thau sáng loáng, bên trong ống thủy tinh chứa vài hạt cát sinh mệnh sơ cấp phát ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp.
"Hừ, lũ chuột nhắt nghèo kiết xác," gã lính tuần tra lầm bầm, giọng nói hống hách đầy khinh bỉ. Gã cầm một chiếc bao tải lớn, bắt đầu dùng chân đá văng những hộp gỗ chứa linh kiện đồng thau của Việt Anh để tìm kiếm những mảnh thạch anh phế thải còn sót lại. "Đội trưởng Lê Mạnh đã ra lệnh tịch thu toàn bộ phế liệu của cái xưởng này. Để xem có mảnh thạch anh nào đáng giá không..."
Ngay khi gã lính tuần tra bước sâu vào trong xưởng, gã đột ngột dừng lại. Ánh mắt gã chạm phải Nguyễn Việt An đang nằm hôn mê trên giường, và rồi di chuyển sang Việt Anh đang đứng im lìm trong bóng tối bên cạnh bệ rèn.
"Ồ? Ngươi vẫn còn ở đây sao, tên thợ sửa đồng hồ rác rưởi?" Gã lính tuần tra cười khẩy, tay phải chậm rãi đặt lên chuôi kiếm cơ khí. Tiếng bánh răng trong thanh kiếm bắt đầu xoay rít vang dội. "Đội trưởng Lê Mạnh đã rút sạch thọ mệnh của con ranh kia rồi mà ngươi vẫn không chịu cút đi à? Hay là muốn ta rút nốt vài ngày sống sót cuối cùng của ngươi để nộp thêm thuế cư trú?"
Việt Anh không nói một lời. Ánh mắt cậu dán chặt vào thiết bị kết nối rút thọ (Syringe) trên hông gã lính. Mười hạt cát sinh mệnh sơ cấp bên trong ống thủy tinh kia chính là mười giờ sống sót của em gái cậu. Đó không chỉ là cát thời gian, đó là mạng sống của Việt An.
Sát ý trong lòng Việt Anh bùng lên như lửa rèn gặp dầu hỏa.
"Cút khỏi nhà ta," Việt Anh trầm giọng, thanh âm lạnh lẽo như thép nguội dưới hầm băng.
"Mày nói cái gì?" Gã lính tuần tra trợn mắt phẫn nộ. Gã lập tức rút thanh kiếm cơ khí ra khỏi bao. Van áp suất hơi nước trên vai gã xả mạnh một luồng khói trắng, đẩy tốc độ của gã lên gấp đôi. Gã lao tới, vung kiếm đâm thẳng vào ngực Việt Anh với một đường kiếm cơ học chuẩn xác. "Chết đi, tên trốn thuế!"
Việt Anh né tránh theo bản năng. Cậu nghiêng người sang trái, nhưng ngay khi chuyển động, bắp vai phải bị gãy nát của cậu đột ngột co thắt kịch liệt. Thọ lực cường hóa tạm thời bị dao động, cơn đau vật lý dữ dội xé rách bả vai khiến cậu mất đà.
XOẠT!
Mũi kiếm cơ khí sượt qua bả vai phải của Việt Anh, chém rách lớp áo khoác sờn và để lại một vết cắt rớm máu. Máu tươi rỉ ra, hơi nóng từ lưỡi kiếm nung bằng hơi nước làm cháy sém cả da thịt cậu.
Theo phản xạ, Việt Anh cố gắng đưa tay phải ra để chụp lấy lưỡi kiếm của đối thủ. Nhưng cậu đã quên mất rằng găng tay cơ khí nén thời gian của cậu vẫn chưa được chế tạo hoàn chỉnh.
XÈO!
"Hự!" Việt Anh nghiến răng chịu đựng một cơn đau rát bỏng khác. Lòng bàn tay phải của cậu chạm vào cạnh kiếm nóng rực, da thịt bị bỏng nhiệt nghiêm trọng, bốc lên một làn khói khét lẹt. Cậu bị phản lực đẩy lùi lại ba bước, lưng đập mạnh vào cạnh đe đá rèn.
Gã lính tuần tra cười lớn, vẻ mặt đầy đắc thắng: "Chỉ là một tên thợ sửa đồng hồ tàn phế gãy vai! Mày nghĩ mày có thể chống lại kiếm cơ khí của phân cục sao?"
Việt Anh đứng tựa vào đe đá, hơi thở dồn dập. Cậu nhìn lòng bàn tay phải bị bỏng và bả vai phải đang rỉ máu. Sức mạnh thể chất thuần túy của cậu lúc này hoàn toàn không thể đối đầu với một binh lính được trang bị cơ khí chính quy của đế quốc. Cậu chỉ có một con đường duy nhất.
Cậu phải dùng đến cấm thuật.
Việt Anh áp bàn tay trái lên ngực trái, nơi Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đang bám rễ sâu vào tim. Cậu cảm nhận nhịp tim của mình, ép nó đồng bộ hoàn toàn với tiếng tích tắc dồn dập của dòng cát đỏ đang chảy ngược bên trong lồng ngực.
*Tích... tắc... thịch... thịch...*
"Nhất Khắc Định Mệnh!" Việt Anh gầm khẽ trong lòng.
Ý chí của cậu chạm vào lõi năng lượng của cấm thuật. Ngay lập tức, dòng cát đỏ trong đồng hồ cát trên ngực cậu bùng lên một thứ ánh sáng đỏ rực rỡ dữ dội. Một giờ tuổi thọ dự trữ tương lai của cậu bị thiêu rụi vĩnh viễn trong một tích tắc, chuyển hóa thành một luồng thọ lực bộc phá cực hạn tràn vào toàn bộ cơ thể.
ẦM!
Trong mắt Việt Anh, thế giới xung quanh đột ngột thay đổi hoàn toàn.
Mọi chuyển động bắt đầu chậm lại. Chậm đến mức kinh ngạc.
Luồng khói trắng đang xả ra từ lò hơi trên vai gã lính tuần tra đông cứng lại giữa không trung, biến thành những dải sương mù tĩnh lặng màu xám tro. Những hạt bụi thạch anh lơ lửng trong không khí đứng yên như những hạt pha lê nhỏ bé. Nụ cười đắc thắng tàn ác trên gương mặt gã lính tuần tra từ từ giãn ra một cách méo mó, chậm chạp như một bức tượng sáp đang tan chảy dưới nắng nóng.
Thế giới đã bị làm chậm đi gấp năm lần.
Mười giây siêu tốc độ bắt đầu đếm ngược.
Việt Anh bước lên một bước. Phía sau lưng cậu, một tàn ảnh màu đỏ rực rỡ, tà dị xuất hiện, kéo dài dọc theo quỹ đạo di chuyển của cậu. Cơn đau từ bả vai gãy và lòng bàn tay bị bỏng hoàn toàn bị luồng thọ lực bộc phá đè bẹp.
Cậu lướt qua đường kiếm cơ khí đang đâm tới một cách dễ dàng, di chuyển mượt mà như một chiếc kim giây lướt qua các khấc số của mặt đồng hồ. Cậu áp sát vào góc chết bên sườn phải của gã lính tuần tra – nơi đặt khớp nối ống dẫn hơi nước cung cấp áp lực cho bộ giáp vai của gã.
Việt Anh dồn toàn bộ sức mạnh của thọ lực bộc phá vào cánh tay trái, siết chặt chiếc búa rèn bằng sắt nặng nề.
"Kết thúc rồi," Việt Anh lạnh lùng nhìn vào đôi mắt đang trợn tròn vì kinh ngạc của gã lính – kẻ vẫn chưa kịp nhận ra đối thủ của mình đã biến mất khỏi quỹ đạo đường kiếm.
Cậu nện mạnh chiếc búa rèn xuống.
XOẢNG! BÙM!
Chiếc búa rèn nện chính xác tuyệt đối vào khớp nối hơi nước bằng đồng thau trên vai gã lính tuần tra. Lực va chạm cực mạnh kết hợp với áp suất nén bị phá vỡ tạo ra một vụ nổ hơi nước nhỏ. Những mảnh đồng vỡ bắn tung tóe, khớp vai của gã lính bị đập nát hoàn toàn, xương bả vai vỡ vụn dưới sức nặng của chiếc búa rèn.
Mười giây của Nhất Khắc Định Mệnh kết thúc.
Thế giới đột ngột quay trở lại tốc độ bình thường.
"A A A A!"
Tiếng gào thét thảm thiết của gã lính tuần tra vang dội khắp xưởng đồng hồ. Gã ngã quỵ xuống đất, thanh kiếm cơ khí rơi leng keng trên nền đá, cánh tay phải của gã rũ rượi, máu tươi cùng hơi nước nóng rực phun ra xối xả từ vết thương nát bấy ở vai.
Việt Anh không để đối thủ có cơ hội phản kháng. Cậu lao tới, dùng chân trái dẫm mạnh lên ngực gã lính, đè chặt gã xuống sàn nhà. Tay trái cậu nhanh như chớp giật phăng thiết bị kết nối rút thọ (Syringe) đang treo trên hông gã.
"Ngươi... ngươi là quỷ dữ... cấm thuật..." Gã lính tuần tra run rẩy gào lên, đôi mắt tràn đầy nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy vết sẹo đồng hồ cát rực sáng đỏ tà dị trên ngực Việt Anh. "Phân cục... sẽ không tha cho ngươi..."
Việt Anh không thèm trả lời. Cậu lạnh lùng nhìn gã lính, rồi dùng ngón tay cái ấn mạnh vào lẫy gạt đồng thau trên thiết bị Syringe, đảo ngược piston cơ khí theo chiều ngược lại.
XOẠT...
Ống thủy tinh của thiết bị rít lên một tiếng. Mười hạt cát sinh mệnh sơ cấp bên trong bị áp suất đẩy ra ngoài, kết tinh thành một luồng ánh sáng vàng nhạt ấm áp, lấp lánh chảy vào chiếc bình bảo quản nhỏ mà Việt Anh đã chuẩn bị sẵn.
Sau khi trích xuất thành công cát sinh mệnh, Việt Anh vung chiếc búa rèn lên, nện thẳng vào gáy gã lính tuần tra, khiến gã lập tức bất tỉnh nhân sự, chấm dứt những tiếng gào thét phiền phức.
Cậu không lãng phí một mili-giây nào. Việt Anh cầm chiếc bình chứa mười hạt cát sinh mệnh sơ cấp, lao nhanh đến bên giường của Việt An. Cậu cẩn thận kết nối chiếc bình vào ống truyền dịch thạch anh đang nối vào cổ tay em gái.
Những hạt cát vàng nhạt lấp lánh bắt đầu chảy chậm rãi vào mạch máu của cô bé.
Ngay lập tức, dải sáng thọ lực màu đỏ nhạt trên cổ tay Việt An ngừng nhấp nháy báo động. Con số đếm ngược bắt đầu tăng lên, ổn định ở mức mười một giờ sống sót. Hơi thở của cô bé dần trở nên đều đặn hơn, làn da bớt đi vẻ trắng bệch tàn nhẫn, dù vẫn chưa thể tỉnh lại.
"Ổn rồi... cứu được em rồi..." Việt Anh thở phào một hơi nhẹ nhõm, lồng ngực khẽ phập phồng.
Nhưng ngay khi luồng thọ lực bộc phá từ Nhất Khắc Định Mệnh hoàn toàn rút đi, một cơn phản phệ tàn nhẫn ập đến.
"Ự hự!"
Việt Anh quỵ gối xuống đất, hai tay chống đỡ thân xác đang run lên bần bật. Cơn đau gãy xương ở bả vai phải và vết bỏng ở lòng bàn tay phải, vốn bị thọ lực đè nén, giờ đây bùng phát trở lại với cường độ gấp đôi, như muốn xé rách toàn bộ hệ thần kinh của cậu.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở cánh tay phải của cậu.
Việt Anh trợn tròn mắt nhìn xuống cánh tay phải của mình dưới ánh trăng lạnh.
Từ các đầu ngón tay của cậu, da thịt bắt đầu biến đổi một cách tà dị. Làn da mềm mại dần trở nên khô khốc, cứng đờ và chuyển sang một màu đồng thau xám xịt, rạn nứt chằng chịt. Những vệt nứt màu vàng nhạt, phát ra thứ ánh sáng kim loại lạnh lẽo, đang từ từ bò dọc theo mu bàn tay lên đến cổ tay của cậu.
Phản chấn hóa thạch.
Cái giá của việc vay mượn thọ mệnh tương lai mà không có trang bị bảo hộ hoàn chỉnh. Cánh tay phải của cậu đang bị kim loại hóa, hóa thạch thành đồng thau vĩnh viễn.
Cùng lúc đó, từ khoảng cách vài con hẻm ngoài Rìa Xám, tiếng còi hơi nước báo động của phân cục cảnh binh bắt đầu rú vang liên hồi. Việc một tên lính tuần tra bị hạ gục sẽ sớm bị phát hiện. Việt Anh biết cậu không thể ở lại đây lâu hơn nữa. Cậu cần phải đưa Việt An trốn đi, và cậu cần một đồng minh hỗ trợ chế tạo găng tay cơ khí để ngăn chặn quá trình hóa thạch này trước khi nó lan vào tim.
Cánh tay phải của Việt Anh xuất hiện vết rạn nứt màu vàng nhạt do phản chấn hóa thạch đầu tiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!