Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Đánh Đổi Tương Lai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của hơi nước áp suất cao từ những họng súng bắn tỉa của Đội Săn Đỏ rạch đôi bầu không khí rạng sáng lạnh lẽo của ngôi chùa cổ. Khói xám mịt mù cuộn lên, mang theo mùi lưu huỳnh và thạch anh cháy khét. Phan Thiết đứng sừng sững giữa sân chùa, thanh Thiết Luật trong tay hắn khẽ rung lên một tần số thấp tàn nhẫn, dội vào lòng đất những đợt sóng âm kháng thời gian màu xanh lam nhạt. Hắn không hề chớp mắt, cánh tay đeo giáp đồng thau dứt khoát vung xuống.


"Bắn!"


*HƯUÚÚÚ...!*


Loạt súng bắn tỉa nén thời gian đồng loạt khai hỏa. Những viên đạn không bay đi với tiếng nổ thông thường, mà là một tiếng rít dài xé rách không gian. Quỹ đạo của chúng đi tới đâu, không khí xung quanh bị bóp méo tới đó, để lại những vệt tàn ảnh màu xám tro kéo dài. Đó là loại đạn đặc chế của quân đội chính quy đế quốc, có khả năng đông cứng dòng chảy sinh học của mục tiêu ngay khi tiếp xúc. Mục tiêu của loạt đạn này không nhắm vào Việt Anh, cũng không nhắm vào Thanh Sơn, mà hướng thẳng qua khe hở của bức tường chánh điện đổ nát, găm thẳng về phía hậu liêu – nơi Nguyễn Việt An đang nằm hôn mê sâu trên chiếc giường gỗ mục.


"Không! An!"


Lồng ngực Nguyễn Việt Anh thắt lại. Cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên tận đại não, thiêu rụi mọi lý trí phòng thủ cuối cùng. Cậu không màng đến bả vai phải đang bị gãy nứt rách miệng rỉ máu tươi nặng hơn, cũng chẳng màng đến cánh tay phải đã hoàn toàn hóa thạch đồng thau cứng đờ dưới chiếc găng tay cơ khí bốc khói. Trong mắt thiếu niên mười bảy tuổi lúc này chỉ còn lại hình ảnh dải sáng thọ mệnh mỏng manh của em gái đang nhấp nháy đỏ yếu ớt sau bức tường gỗ.


Trần Thanh Sơn gầm lên một tiếng phẫn nộ, gã khổng lồ vạm vỡ dốc toàn bộ chút sức tàn cuối cùng, cố gắng lao ra để làm lá chắn. Thế nhưng, ngay khi chân gã vừa nhấc lên, luồng sóng âm từ thanh Thiết Luật của Phan Thiết dội xuống mặt đất đã kích hoạt một vùng làm chậm vô hình. Đôi chân của Sơn như bị xích chặt vào nền đá lạnh lẽo, tấm Khiên thép nén lực khổng lồ trong tay gã rít lên những tiếng nứt vỡ rắc rắc. Tấm khiên rèn từ thép tấm vỏ tàu hỏa cũ gia cố đồng thau dày đã bị oán khí ăn mòn nghiêm trọng từ trận chiến trước, giờ đây không thể chịu thêm bất kỳ lực cản vật lý lớn nào nữa. Sơn bất lực nhìn loạt đạn xé gió lao qua vai mình.


"Việt Anh! Tớ không di chuyển kịp! Chặn chúng lại!" Sơn hét lên, giọng nói khản đặc vì tuyệt vọng.


Việt Anh không trả lời. Cậu đã đưa ra quyết định điên rồ nhất cuộc đời mình.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Tiếng đếm ngược của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái vang dội trong thức hải của cậu như tiếng búa gõ vào linh hồn. *Hai mươi tám ngày mười tám giờ*. Thời gian sống thực tế của cậu chỉ còn lại chừng đó. Nhưng nếu em gái cậu chết, ba mươi ngày hay ba mươi năm sống sót đối với cậu cũng chỉ là một nấm mồ vô nghĩa.


*Khắc Giây Bộc Phát! Kích hoạt!*


Việt Anh đốt cháy chính xác ba mươi phút tuổi thọ tương lai. Đồng hồ cát trên ngực rực sáng ánh đỏ tà mị. Cơ thể cậu hóa thành một vệt tàn ảnh đỏ rực xé rách màn sương khói, vượt qua giới hạn làm chậm của Thiết Luật. Cậu lao vút vào chánh điện, vượt qua hạt bồ đề hóa thạch bị khuyết rạn nứt đang lăn lóc dưới sàn đá, và ném toàn bộ thân mình chắn trước chiếc giường gỗ của Việt An.


*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*


Ba tiếng động trầm đục vang lên đồng thời. Ba viên đạn bắn tỉa nén thời gian găm thẳng vào lồng ngực và bả vai trái của Việt Anh.


Cơn đau không chỉ dừng lại ở da thịt bị xé rách. Ngay khi đầu đạn thạch anh chạm vào huyết quản, năng lượng nén thời gian bên trong chúng bùng phát dữ dội. Việt Anh cảm nhận rõ ràng dòng máu nóng trong lồng ngực mình đột ngột bị đông cứng thành những tinh thể thạch anh sắc nhọn. Tế bào phổi và cơ tim của cậu bắt đầu co rút, xám xịt lại dưới tốc độ lão hóa cục bộ tăng nhanh gấp hàng ngàn lần. Da thịt xung quanh vết thương khô héo, phân rã thành tro xám ngay lập tức. Cơn đau buốt lạnh thấu xương tủy khiến cậu không thể thở nổi, đôi mắt trợn trừng, máu tươi trào ra khóe miệng.


Cậu khuỵu gối xuống ngay cạnh giường của Việt An. Đôi bàn tay trái run rẩy của cậu vẫn cố giữ chặt lấy mép giường, ánh mắt mờ đục nhìn gương mặt trắng bệch không chút huyết sắc của em gái. Chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét trên cổ tay nhỏ nhắn của Việt An khẽ va chạm vào cạnh giường phát ra tiếng kêu *lách cách* cơ học nhỏ bé. Tiếng động ấy như một mỏ neo tinh thần, giật mạnh linh hồn Việt Anh trở lại từ bờ vực của sự tan biến.


*Mình... chưa thể chết ở đây...*


"Cấm thuật... Chuyển Dịch Vết Thương Tương Lai... Kích hoạt!" Việt Anh rít qua kẽ răng rỉ máu.


*OÀNG!!!*


Chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật cắm rễ sâu trong ngực trái cậu đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ và dữ dội chưa từng có. Những sợi rễ bằng đồng thau cấy sâu trong mạch máu cậu co thắt điên cuồng, hút sạch thọ lực dự trữ để vận hành cấm thuật chịu đòn tối thượng.


Dòng cát đỏ trong đồng hồ cát chảy ngược với tốc độ kinh hoàng, tựa như một thác nước lửa đang thiêu rụi tương lai của cậu. Một năm tuổi thọ vĩnh viễn bị incinerated trong nháy mắt để đổi lấy sự nghịch chuyển của thực tại vật lý.


Cơn đau đớn tột đỉnh linh hồn ập đến. Nó không phải là cơn đau của vết thương bị đâm, mà là cơn đau của thời gian bị cưỡng ép bẻ cong. Việt Anh hét lên một tiếng khàn đục đầy bi tráng. Khắp cơ thể cậu, đặc biệt là vùng ngực và bả vai, những vết thương hở do đạn bắn bắt đầu bốc ra làn khói màu vàng nhạt lấp lánh oán khí. Dưới tác động của cấm thuật, thời gian của vùng da thịt bị tổn thương bị đẩy nhanh đến mức tối đa để hoàn thành chu kỳ tự chữa lành của hàng chục năm chỉ trong vòng một giây.


*Xoạt! Xoạt!*


Các bó cơ đứt lìa tự động kéo lại, đan xen vào nhau như những sợi chỉ đồng nóng chảy. Da thịt rách nát liền miệng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, để lại những vết sẹo rạn nứt màu vàng nhạt phát ra ánh sáng tà dị nhạt nhòa của phản chấn hóa thạch. Ba đầu đạn thạch anh bị ép văng ra ngoài, rơi xuống sàn đá kêu *keng keng*. Thế nhưng, cái giá phải trả là quá tàn nhẫn. Đồng hồ cát trên ngực cậu nhấp nháy đỏ liên tục với tần số dồn dập, tiếng tích tắc đếm ngược vang lên điên cuồng trong thức hải. Con số thọ mệnh sụt giảm không phanh, tụt xuống dưới mức báo động đỏ: chỉ còn chưa đầy 3 ngày sống thực tế.


Phan Thiết bước vào chánh điện, gương mặt cương nghị vốn lạnh lùng của hắn lần đầu tiên xuất hiện một tia chấn động kinh hoàng. Hắn nhìn thiếu niên vừa bị ba viên đạn bắn tỉa xuyên ngực giờ đây lại đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu sát khí và lồng ngực rực sáng ánh vàng kim tà dị.


"Ngươi... ngươi dám dùng cấm thuật chịu đòn để nghịch chuyển sinh tử?" Phan Thiết kinh ngạc thốt lên, thanh Thiết Luật trong tay hắn khẽ lệch đi một nhịp.


Lợi dụng khoảnh khắc Phan Thiết bị mất cảnh giác và chấn động tâm lý, Việt Anh không hề do dự. Cậu dồn toàn bộ thọ lực còn lại vào hai chân.


*Khắc Giây Bộc Phát!*


Cơ thể Việt Anh biến mất tại chỗ, để lại một luồng gió hơi nước nóng rực. Cậu áp sát vào góc chết sau lưng Phan Thiết ở tốc độ micro-giây, nhanh đến mức bộ giáp đặc nhiệm của Thiết chưa kịp phát sóng triệt tiêu thời gian.


Cánh tay phải hóa thạch đồng thau của Việt Anh, giờ đây được cường hóa bởi áp suất hơi nước cực đại của chiếc Găng tay cơ khí mới rèn, rít lên một tiếng gầm rú cơ khí chói tai. Van xả hơi nước trên khớp vai bốc khói trắng nghi ngút.


"Phan Thiết! Đòn này là trả cho thiền sư và em gái ta!"


Việt Anh dồn toàn bộ trọng lực vật lý và luồng hơi nước nén 120 bar vào nắm đấm tay phải hóa thạch, đấm thẳng một cú sấm sét vào lò hơi cung cấp năng lượng gắn sau lưng giáp đặc nhiệm của Phan Thiết.


*RẦM!!!*


Một tiếng nổ chấn động nổ ra ngay giữa chánh điện ngôi chùa cổ. Cú đấm nén lực thô bạo của Việt Anh đập nát hoàn toàn lớp vỏ bảo vệ bằng đồng thau, găm thẳng vào lõi lò hơi của bộ giáp đặc nhiệm. Áp suất hơi nước bị nén quá mức giải phóng ra ngoài dưới dạng một vụ nổ nhiệt lượng khổng lồ.


*XÌIIIIII...!*


Luồng hơi nước siêu nhiệt áp suất cao phun xối xả ra xung quanh. Phan Thiết thét lên một tiếng đau đớn khi tấm lưng của hắn bị bỏng nhiệt nghiêm trọng dưới lớp giáp nứt vỡ. Hệ thống kháng cấm thuật trên giáp của hắn bị vô hiệu hóa hoàn toàn, các ký tự màu xanh lam nhạt tắt ngúm. Sức giật từ vụ nổ lò hơi hất văng Phan Thiết ra ngoài sân chùa, hắn lảo đảo quỳ sụp xuống, thanh Thiết Luật cắm xuống đất để giữ thăng bằng, khói trắng bốc lên nghi ngút từ tấm lưng rách nát.


Binh lính Đội Săn Đỏ hoảng loạn lao đến che chắn cho chỉ huy của mình.


Phan Thiết nghiến răng chịu đựng cơn đau rát bỏng, ánh mắt đầy kiêng kị nhìn bóng dáng Việt Anh đang đứng im lìm trong làn khói xám của chánh điện. Hắn nhận ra bộ giáp đặc nhiệm của mình đã hỏng hoàn toàn hệ thống năng lượng, và kẻ trước mặt là một con quái vật sẵn sàng đánh đổi từng giây sự sống để kéo kẻ thù xuống địa ngục.


"Thiếu tá! Lò hơi bị phá hủy vĩnh viễn rồi! Chúng ta không thể duy trì kết giới kháng thời gian nữa!" Một binh sĩ đặc nhiệm hốt hoảng báo cáo.


Phan Thiết nhìn vết sẹo rạn nứt rực sáng trên ngực Việt Anh, rồi nhìn bầu trời rạng sáng đang dần lộ ra qua những đám mây thạch anh độc hại. Hắn biết mình đã thua trong ván cờ cận chiến này.


"Rút quân khẩn cấp!" Phan Thiết ra lệnh, giọng nói khản đặc vì bỏng hơi nước.


Đội Săn Đỏ nhanh chóng ném lựu đạn khói đồng thau để rút lui vào màn sương mù dày đặc của nghĩa trang, bỏ lại ngôi chùa cổ trong sự im lặng đổ nát.


Khi tiếng bước chân của kẻ thù hoàn toàn biến mất, thanh kiếm răng cưa tiến hóa trong tay trái Việt Anh rơi vút xuống sàn đá kêu *xoảng*. Việt Anh lảo đảo quay người lại, rồi gục sụp xuống ngay bên cạnh giường bệnh của Việt An.


Cánh tay phải hóa thạch đồng thau dưới chiếc găng tay cơ khí bốc khói lạnh ngắt, cứng đờ hoàn toàn và bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu xám xịt lan rộng lên quá bả vai. Đồng hồ cát cấm thuật trên ngực trái cậu phát ra tiếng tích tắc dồn dập, hoảng loạn như một nhịp tim sắp ngừng đập. Dòng cát đỏ chảy xiết, hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: chưa đầy 3 ngày sống sót.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!