Lá Chắn Chùa Cổ
Ánh sáng vàng nhạt của Tĩnh Tâm Kết Giới vụt tắt như một ngọn nến trước bão, để lại bầu không khí rạng sáng lạnh lẽo và mờ mịt bụi thạch anh của khu ổ chuột Rìa Xám. Tiếng nổ bộc phá hơi nước từ ba cỗ pháo hạng nặng ngoài cổng chùa vẫn còn ù ù bên tai. Trên sàn đá lạnh lẽo của chánh điện, thiền sư Thích Tâm An quỳ sụp một gối, vạt áo cà sa vàng đất nhuộm đẫm những vệt máu tươi đỏ ngầu. Chuỗi hạt bồ đề làm từ gỗ cây cổ thụ hóa thạch thời gian trên cổ ông đã rạn nứt hoàn toàn. Một hạt bồ đề hóa thạch bị khuyết, nứt làm đôi, rơi xuống đất phát ra tiếng *cộc* khô khốc rồi lăn vào bóng tối.
"A Di Đà Phật..." Vị sư già khẽ thở dài, hơi thở thoi thóp. Thọ nguyên mười năm tích lũy của ông đã cạn sạch sau nỗ lực vá kết giới. Cơ thể ông run rẩy dưới áp lực phản chấn kịch liệt, da thịt bắt đầu xám xịt lại như tro tàn.
*CỘP. CỘP. CỘP.*
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn vang lên từ ngoài sân chùa đổ nát. Thiếu tá Phan Thiết, chỉ huy Đội Săn Đỏ, chậm rãi bước qua cánh cổng gỗ đã sụp đổ hoàn toàn. Áo choàng đỏ rách góc của hắn bay phần phật trong gió lạnh. Bộ giáp đồng thau nặng nề bao bọc thân hình cương nghị rực sáng ánh xanh nhạt từ những ký tự kháng cấm thuật khắc dọc phiến giáp ngực. Trên tay hắn, thanh kiếm Thiết Luật rít lên những tiếng tần số thấp, lưỡi kiếm lấp lánh thứ ánh sáng xanh lam lạnh lùng và tàn nhẫn.
Phan Thiết dừng lại trước thềm chánh điện, ánh mắt không một chút gợn sóng nhìn vị thiền sư đang hấp hối. Hắn không hề có ý định dừng lại, mũi kiếm Thiết Luật khẽ chúc xuống, sẵn sàng dọn sạch chướng ngại cuối cùng để tiến vào hậu liêu – nơi Nguyễn Việt An đang nằm hôn mê sâu.
"Phản loạn chống lại luật thuế thời gian của đế quốc đều có chung một kết cục," giọng Phan Thiết lạnh lùng như tiếng kim loại va vào nhau. "Sự từ bi của nhà sư không cứu được các ngươi trước Thiết Luật."
Hắn nhấc chân, chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa chánh điện. Đúng lúc đó, một luồng sát ý điên cuồng và nóng rực từ phía sau rặng cây héo úa ngoài sân chùa bùng phát.
*HUUUÚ...!*
Tiếng còi hơi nước rít vang dữ dội. Hai bóng người lao ra từ màn đêm như hai vệt sao xé rách không khí. Nguyễn Việt Anh dẫn đầu, tay trái siết chặt thanh kiếm răng cưa tiến hóa rực sáng ánh cam sắc nét. Cánh tay phải của cậu, vốn đã bị hóa thạch đồng thau rạn nứt cứng đờ quá khuỷu tay, được bao bọc bên trong chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian đang xả áp suất hơi nước trắng xóa. Bên cạnh cậu, Trần Thanh Sơn vạm vỡ vác chiếc Khiên thép nén lực khổng lồ, gầm lên một tiếng như dã thú.
Việt Anh nhìn thấy thiền sư Thích Tâm An đang quỳ trong vũng máu, lồng ngực cậu như thắt lại. Cơn phẫn nộ tột cùng bùng cháy trong huyết quản. Cậu gượng sức chạy đua suốt quãng đường dài từ giáo đường về đây, khiến vết thương bả vai phải bị gãy nứt rách miệng rỉ máu tươi nặng hơn, thấm đẫm vai áo khoác thợ cơ khí sờn rách. Máu nóng chảy dọc cánh tay, nhưng Việt Anh không màng tới. Đôi mắt đen bù xù che nửa mắt cậu đỏ ngầu sát khí.
"Phan Thiết! Tránh xa bọn họ ra!" Việt Anh gầm lên, thanh âm khản đặc vì phẫn nộ.
Đồng hồ cát cấm thuật trên ngực trái cậu phát ra ánh sáng đỏ nhịp nhàng theo nhịp tim dồn dập, hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: *Hai mươi tám ngày hai mươi mốt giờ*. Thời gian sống của cậu đang bị thiêu rụi từng giây, nhưng sát ý lúc này đã lấn át nỗi sợ hãi cái chết.
Phan Thiết khẽ xoay người, gương mặt cương nghị không một chút bất ngờ. Hắn thản nhiên nâng thanh Thiết Luật lên ngang ngực: "Đến đúng lúc lắm, Kẻ Đánh Cắp Tuổi Thọ. Ta sẽ thu hồi cấm thuật trên ngực ngươi ngay tại đây."
*VÚT!*
Không một lời dư thừa, Phan Thiết ra chiêu trước. Hắn đâm thương nhanh như chớp xuyên qua khe hở tấn công của Việt Anh. Đường đâm của hắn chuẩn xác tuyệt đối theo sơ đồ cơ học quân đội, nhắm thẳng vào vết thương bả vai phải đang rỉ máu của cậu. Tốc độ cực nhanh tạo ra một luồng gió rít chói tai, mang theo luồng kiếm khí màu xanh lam kháng thời gian.
Việt Anh nín thở, định kích hoạt Nhất Khắc Định Mệnh để tăng tốc né tránh, nhưng ngay khi mũi kiếm Thiết Luật tiếp cận, luồng ánh sáng xanh lam nhạt từ giáp của Thiết phát ra sóng triệt tiêu tốc độ, khiến dòng thọ lực trong kinh mạch cậu bị đông cứng tạm thời. Quỹ đạo tránh né bị bẻ gãy ngay từ nhát thứ nhất.
"Việt Anh! Tránh ra!"
Trần Thanh Sơn gầm lên, thân hình hộ pháp lao ra chặn trước mặt Việt Anh. Gã dùng Khiên thép nén lực chặn đứng cú đâm của Phan Thiết.
*BOONG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại chấn động cả sân chùa. Tấm khiên bằng thép tấm vỏ tàu hỏa cũ gia cố đồng thau dày rỉ sét khẽ rung lên bần bật. Những vết rạn nứt cũ trên mặt khiên do oán khí Hắc Phật ăn mòn từ trận chiến trước rít lên rắc rắc như muốn vỡ vụn. Thế nhưng, Thanh Sơn vẫn nghiến chặt răng, truyền thọ lực vào các rãnh dẫn năng lượng trên mặt khiên, kích hoạt cơ chế nén lực giải phóng một luồng sóng chấn động đẩy lùi Phan Thiết ra xa ba bước.
"Tốt lắm, Sơn!" Việt Anh hét lớn.
Tranh thủ khoảng trễ nửa giây khi Phan Thiết bị đẩy lùi, Việt Anh kích hoạt Khắc Giây Bộc Phát. Đốt cháy chính xác ba mươi phút tuổi thọ, thọ mệnh đếm ngược trên ngực sụt giảm xuống còn *Hai mươi tám ngày hai mươi mốt giờ ba mươi phút*. Cơ thể cậu hóa thành một tàn ảnh màu đỏ rực, lướt vòng sau lưng Phan Thiết ở tốc độ micro-giây. Cậu vung thanh kiếm răng cưa tiến hóa chém mạnh một nhát từ trên xuống, lưỡi răng cưa xoay rít gió rực sáng ánh cam sắc nét.
*XOẠC!*
Lưỡi kiếm chém trúng bả vai Phan Thiết. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc va chạm, bộ giáp đồng thau đặc nhiệm của Thiết đột ngột xả ra một luồng hơi nước màu xanh nhạt. Ký tự kháng cấm thuật trên giáp rực sáng, tạo ra một kết giới triệt tiêu hoàn toàn lực chém thời gian của Việt Anh. Thanh kiếm răng cưa chỉ để lại một vệt xước nông trên phiến giáp đồng thau.
"Công nghệ của vùng lõi không phải thứ phế liệu của các ngươi có thể phá vỡ," Phan Thiết lạnh lùng nói.
Hắn xoay người cực nhanh, quét mũi kiếm Thiết Luật chém ngang hông Thanh Sơn. Đường chém mang theo lực chấn động vật lý cực mạnh. Sơn cố gắng nâng tấm sắt rạn nứt lên đỡ nhưng không kịp. Lưỡi kiếm lướt qua, chém rách giáp vai phải của Sơn, máu tươi mang thọ lực vàng nhạt phun ra, nhuộm đỏ cả vạt áo gã.
"Sơn!" Việt Anh gầm lên.
Cậu dồn toàn bộ thọ lực còn lại vào Găng tay cơ khí nén thời gian bên tay phải hóa thạch. Van hơi nước trên găng tay rít lên điên cuồng, áp suất hơi nước tăng vọt lên mức cực đại. Việt Anh thi triển Trảm Phong Bánh Răng, vung mạnh tay phải phóng ra một luồng sóng xung kích hình bánh răng sắc bén bay xé gió cắt đứt đường di chuyển của Phan Thiết, ép vị thiếu tá đặc nhiệm phải lùi lại để phòng thủ.
Phan Thiết dùng thanh Thiết Luật gạt phăng luồng sóng xung kích, nhưng lực chấn động vật lý mạnh mẽ từ cú đấm hơi nước khiến hắn phải lùi lại thêm vài bước, giữ khoảng cách ngoài sân chùa. Lò hơi sau lưng giáp đặc nhiệm của hắn xả khói nghi ngút để giải tỏa áp lực.
Việt Anh lao đến đỡ lấy Thanh Sơn đang lảo đảo quỳ xuống. Bả vai phải của Sơn bị thương nặng thêm, máu rỉ ra không ngừng. Đồng hồ cát trên ngực Việt Anh lại nhấp nháy đỏ báo động. Trận chiến vừa rồi đã tiêu tốn của cậu vĩnh viễn 3 giờ thọ lực dự trữ. Cơn đau co thắt từ vết thương bả vai phải rách miệng rỉ máu tươi nặng hơn khiến cậu suýt chút nữa ngã quỵ.
"Việt Anh... giáp của hắn... kháng cấm thuật thời gian..." Sơn thở dốc, giọng nói run rẩy vì đau đớn. "Nhưng... lực chấn động vật lý... vẫn có tác dụng..."
"Tớ biết rồi. Cậu cố chịu đựng," Việt Anh trầm giọng, mắt vẫn khóa chặt vào Phan Thiết.
Phan Thiết đứng ngoài sân chùa, lạnh lùng nhìn hai thiếu niên đang kiệt sức. Hắn nhận ra Việt Anh có lối chiến đấu cận chiến bộc phá vô cùng liều lĩnh và sự phối hợp bọc sườn nhịp nhàng của Thanh Sơn. Việc đối đầu trực diện cận chiến sẽ làm tiêu hao thọ lực dự trữ của hắn một cách vô ích. Hắn không có ý định chơi trò chơi anh hùng quân tử.
Hắn chậm rãi giơ tay trái lên, ra hiệu cho các binh lính Đội Săn Đỏ đang bao vây xung quanh.
"Không cần cận chiến nữa," Phan Thiết lạnh lùng ra lệnh. "Toàn đội nạp đạn đặc biệt. Nổ súng bắn tỉa nén thời gian vào thẳng chánh điện. Tiêu diệt vật chứa Nguyễn Việt An tại chỗ."
*XOẠCH! XOẠCH! XOẠCH!*
Hàng chục họng súng bắn tỉa nén thời gian của lính đặc nhiệm đồng loạt lên đạn, hướng thẳng vào chánh điện nơi Việt An đang nằm hôn mê sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!