Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Ánh Sáng Của Sự Thật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhiệt lượng ma sát nung đỏ giáp tay bốc khói rát bỏng, nhưng Việt Anh cắn chặt răng, tay trái vung kiếm răng cưa rít gió chém thẳng vào khe hở một micro-giây của trận pháp xoay.


Mùi đồng thau cháy khét lẹt bốc lên nghi ngút từ chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian bao bọc cánh tay phải hóa thạch của cậu. Cơn đau bỏng rát từ lớp vỏ đồng thau rạn nứt lan nhanh dọc theo bả vai phải đang gãy nứt, rỉ máu tươi ướt đẫm vai áo. Nhưng trong thức hải của Việt Anh, thế giới xung quanh như chậm lại. Tiếng tích tắc của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái đập liên hồi, đồng bộ hoàn hảo với nhịp thở co thắt của lồng ngực. Cậu đã vận hành Quy tắc chiến đấu Đồng bộ hóa Bánh Răng Sinh Học đến mức cực hạn.


*Thình thịch... Tích tắc...*


Nhịp tim của Việt Anh đập ở tần số chính xác để bắt lấy độ lệch một micro-giây của Bánh Răng Trận Pháp. Thích Vô Niệm đứng đối diện, gương mặt gã giáo sĩ phản bội đầy vẻ điên cuồng khi đẩy tốc độ xoay của chuỗi hạt lên mức tối đa. Luồng oán khí đen sẫm cuộn trào, nung đỏ kết giới xoáy thành một vòng hỏa ngục. Gã tin rằng phòng ngự của mình là tuyệt đối. Gã tin rằng thanh kiếm răng cưa tiến hóa rèn từ phế liệu của Việt Anh sẽ bị nghiền nát thành tro bụi ngay khi chạm vào lực ly tâm.


Nhưng gã đã lầm.


"Chết đi, tên thợ đồng hồ cận tử!" Vô Niệm gầm lên.


Đúng lúc chuỗi hạt bánh răng của Vô Niệm chuyển dịch lực xoay sang hông trái, tạo ra một khoảng trễ cực nhỏ – một vết rạn vô hình trong kết cấu phòng ngự hoàn mỹ – Việt Anh hành động. Tay trái cậu siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa tiến hóa rực sáng ánh cam sắc nét. Cậu không dùng sức mạnh thể chất thô bạo, mà mượn chính lực ly tâm đang quay cuồng của đối phương.


*Nhất Khắc Định Mệnh! Chém!*


Đồng hồ cát trên ngực trái rực sáng đỏ tà dị. Thọ mệnh của Việt Anh sụt giảm xuống mức 28 ngày 21 giờ đếm ngược. Nhưng lưỡi kiếm răng cưa của cậu đã hóa thành một vệt sáng cam xé toạc màn sương nhiệt lượng, đâm thẳng vào khe hở tần số một micro-giây ở hông trái Vô Niệm.


*XOẠC... XOẠC... XOẠC!!!*


Lưỡi răng cưa xoay tít với tốc độ cực đại, găm chính xác vào khớp bánh răng trung tâm – trục truyền động của toàn bộ kết giới phòng ngự. Tiếng kim loại nghiền nát nhau vang lên chói tai. Lực ly tâm khổng lồ của trận pháp bị nghẽn đột ngột, đảo ngược dòng năng lượng oán khí nén bên trong.


*UỲNH!!!*


Một tiếng nổ bộc phá cơ khí khủng khiếp rung chuyển cả sảnh chính Giáo đường Chronos chi nhánh rìa ngoài. Kết giới vòng xoáy nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn bánh răng rỉ sét bắn văng tung tóe, găm đầy vào các cột đá xám xung quanh. Thích Vô Niệm thét lên đau đớn khi oán khí đen sẫm phản phệ tàn phá kinh mạch. Chuỗi hạt trên cổ gã đứt phựt, gã gục ngã xuống sàn đá marble lạnh lẽo, lồng ngực thoi thóp, thọ nguyên năm mươi năm cướp đoạt bắt đầu rò rỉ ra ngoài dưới dạng những hạt cát xám xịt.


Ở bên cạnh, Trần Thanh Sơn quỳ sụp xuống, tay trái vẫn giữ chặt chiếc Khiên thép nén lực đã bị oán khí ăn mòn rạn nứt nặng nề, rỉ sét loang lổ. Gã thở dốc, nhìn Việt Anh với ánh mắt đầy nể phục: "Phá... phá được rồi sao?"


Việt Anh không kịp trả lời. Cậu đứng vững bằng tay trái cầm kiếm, găng tay cơ khí bên tay phải bốc khói trắng nghi ngút, da thịt hóa thạch bên trong bỏng rát như bị nung trong lò rèn. Đúng lúc đó, tiếng chuông đồng khổng lồ từ đỉnh tháp chuông của giáo đường đột ngột vang lên dồn dập, xé rách bầu không khí rạng sáng.


*BOONG... BOONG... BOONG...*


Âm thanh trầm đục, tần số thấp lan tỏa ra ngoài quảng trường. Đó là lúc Phó tế Trần Hữu bắt đầu kích hoạt tháp chuông tẩy não.


"Sơn, gượng dậy đi! Trần Hữu đang bắt đầu đại lễ tế thọ bên ngoài!" Việt Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau bả vai, dìu Thanh Sơn đứng lên.


Cả hai cùng lách qua cửa hông giáo đường, xông ra sân quảng trường đá xám. Cảnh tượng trước mắt khiến lồng ngực Việt Anh thắt lại vì phẫn nộ.


Hàng vạn người dân nghèo khổ, công nhân hầm mỏ và lao dịch trẻ em của Rìa Xám đang quỳ rạp trên quảng trường sương mù. Trên đỉnh tháp chuông, Trần Hữu đứng bên cỗ máy phát sóng âm cơ khí khổng lồ, gương mặt giả tạo từ bi của gã lộ rõ vẻ điên cuồng khi nhìn xuống đám đông. Gã gạt mạnh cần gạt đồng thau, tăng công suất sóng âm lên mức tối đa để ép năm ngàn đứa trẻ tự nguyện dâng hiến thọ nguyên.


"Hãy dâng hiến thời gian sống ngắn ngủi của các ngươi cho Thần Thời Gian! Đó là thiên mệnh!" Giọng Trần Hữu vang vọng qua loa hơi nước.


*UÙ... UÙ... UÙ...*


Sóng âm cộng hưởng tần số thấp dội xuống quảng trường. Ngay lập tức, hàng vạn người dân nghèo bắt đầu ôm đầu đau đớn. Nhiều đứa trẻ ngã quỵ xuống đất, co giật khi luồng thọ lực màu vàng nhạt trên cổ tay chúng bắt đầu bị hút ngược về phía các đường ống dẫn thọ bằng đồng thau kết nối với tháp chuông.


"Không... đau quá... Mẹ ơi..." Tiếng khóc thét của trẻ em bị tiếng chuông tàn nhẫn đè bẹp.


Trần Hữu nhìn thấy Việt Anh và Thanh Sơn xông ra từ chánh điện, gã hoảng hốt gầm lên với lính canh: "Lũ dị giáo! Mau bắn hạ chúng! Chúng muốn cướp đi thọ nguyên dâng hiến của các ngươi!"


Cảnh binh tuần tra vác súng hơi nước vây quanh, chuẩn bị nổ súng. Việt Anh siết chặt kiếm gãy, nhưng cơ thể cậu đã quá kiệt sức để bộc phát tốc độ cực hạn một lần nữa. Cơn đau bỏng nhiệt từ tay phải hóa thạch khiến cậu khuỵu gối.


Đúng vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một bóng hình thuần khiết bước ra từ chánh điện.


Đó là Nguyễn Mai Chi.


Thiếu nữ mười sáu tuổi mặc bộ váy lụa trắng tinh khôi của thánh nữ dự bị, mái tóc đen dài bay trong gió độc thạch anh. Gương mặt cô không còn sự hoang mang của kẻ bị lừa dối, mà thay vào đó là sự kiên định tột cùng của một người quyết đứng lên bảo vệ công lý. Cô nâng cao chiếc quyền trượng bằng bạc nạm thạch anh trắng nguyên bản.


"Trần Hữu! Hãy dừng sự dối trá tàn bạo này lại!" Mai Chi thanh âm trong trẻo nhưng đầy uy lực vang dội.


Cô truyền toàn bộ năng lượng tinh khiết vào quyền trượng, giải phóng kỹ năng tối thượng Thánh Quang Thanh Tẩy. Một luồng ánh sáng trắng rực rỡ, thanh khiết bùng phát từ viên thạch anh, lan tỏa như một gợn sóng khổng lồ quét qua toàn bộ quảng trường.


*HƯUÚÚÚ...*


Luồng thánh quang đi qua đến đâu, sóng âm tẩy não tần số thấp của tháp chuông bị triệt tiêu hoàn toàn đến đó. Không khí nóng rát, sương mù độc hại bị đẩy lùi. Đám đông dân nghèo ngừng co giật, họ ngơ ngác ngẩng đầu lên, cảm nhận được sự ấm áp thực sự của dòng sinh mệnh lực đang ổn định trở lại trong lồng ngực.


"Cái gì? Mai Chi... ngươi dám phản bội Giáo hội sao?!" Trần Hữu điên cuồng gào lên trên đỉnh tháp chuông, tay gã điên cuồng gạt cần gạt hơi nước để tái khởi động cỗ máy nhưng vô hiệu.


Trong lúc Trần Hữu đang hoảng loạn, Việt Anh dùng chút sức tàn, dùng Khắc Giây Bộc Phát lướt nhanh lên cầu thang xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp chuông. Cậu tiếp cận chiếc két sắt chứa tài liệu mật của Trần Hữu – thứ cậu đã định vị từ trước bằng nhãn thuật thấu thị.


*XOẠC!!!*


Việt Anh vung kiếm răng cưa chém đứt khóa két sắt, lôi ra cuộn giấy da thuộc cổ ghi chép Bản chất thực sự của Thuế Thời Gian. Cậu đứng trên ban công cao nhất của tháp chuông, nhìn xuống hàng vạn người dân đang xôn xao bên dưới.


"Hãy nhìn cho rõ sự thật mà các người thờ phụng!" Việt Anh hét lớn, giọng nói được khuếch đại qua ống loa hơi nước của tháp.


Cậu ném hàng loạt trang tài liệu mật từ đỉnh tháp xuống quảng trường. Những tờ giấy da thuộc bay lả tả dưới gió bình minh, rơi vào tay những người dân nghèo.


Những công nhân mỏ thô ráp, những người mẹ nghèo khổ nhặt tài liệu lên đọc. Những dòng chữ ghi chép quy trình cô đặc cát sinh mệnh thu thuế của người nghèo để chế tạo thuốc trường sinh cho Hoàng đế hiện rõ trước mắt họ. Không có thiên mệnh nào cả. Không có sự cứu rỗi linh hồn sau khi chết. Chỉ có sự bóc lột sinh mạng tàn bạo để duy trì sự bất tử giả tạo của giới quý tộc vùng lõi.


Sự im lặng bao trùm quảng trường trong vài giây. Đó là sự im lặng của sự sụp đổ niềm tin tuyệt đối.


Rồi, một luồng sóng phẫn nộ tột cùng bùng phát.


"Thuốc trường sinh cho Hoàng đế? Chúng ta phải chết đói thời gian để bọn chúng sống vạn năm sao?!"


"Lũ lừa đảo tàn ác! Trả lại tuổi thọ cho con ta!"


"Nổi dậy! Đập tan lũ cảnh binh!"


Hàng vạn dân nghèo phẫn nộ gầm lên. Làn sóng người cuồn cuộn như thác lũ lao vào vây bắt, tước vũ khí của đám lính tuần tra cảnh binh đang hoảng sợ. Trần Hữu đứng trên đỉnh tháp chuông nhìn cảnh tượng vỡ trận, gương mặt gã xám ngoét không còn một giọt máu.


"Xong rồi... Giáo hội chi nhánh rìa ngoài... sụp đổ rồi..." Gã lầm bầm, bước lùi lại trong sự sợ hãi tột cùng.


Thế nhưng, ngay khi bức màn dối trá bị xé toạc và người dân Rìa Xám đồng loạt nổi dậy giành chiến thắng vang dội, một tiếng rít chói tai đột ngột vang lên từ đỉnh tháp chuông.


*HÚÚÚÚÚÚ!!!*


Trần Hữu trong lúc tuyệt vọng đã đập vỡ tấm kính bảo vệ của chiếc hộp cơ khí màu đỏ, nhấn mạnh nút kích hoạt khẩn cấp.


Từ đỉnh tháp chuông giáo đường, một luồng ánh sáng đỏ rực như máu bắn thẳng lên bầu trời xám xịt, tạo thành một ký hiệu bánh răng Truy Nã Đỏ khổng lồ xoay tròn giữa những đám mây thạch anh độc hại. Đó là tín hiệu cầu cứu đỏ trực tiếp gửi về vùng lõi đế quốc, bỏ qua mọi trạm trung chuyển trung gian.


Việt Anh đứng bên lan can tháp chuông, ánh sáng đỏ rực của tín hiệu phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng của cậu. Gió đêm rỉ sét thổi mạnh, tiếng súng hơi nước và tiếng gào rú của chó săn cơ khí từ xa bắt đầu vọng lại từ phía Cầu Gãy Biên Giới.


Đội Săn Đỏ của Phan Thiết đã nhận được lệnh càn quét tổng lực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!