Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Bánh Răng Sa Ngã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh Rìa Xám chưa bao giờ mang lại hơi ấm. Nó chỉ là một dải sáng màu xám tro đục ngầu, khó nhọc xuyên qua màn sương độc thạch anh dày đặc đang cuộn xoáy trên những mái nhà tôn rỉ sét.


Đứng trước cổng chính của Giáo đường Chronos chi nhánh rìa ngoài, Nguyễn Việt Anh khẽ kéo thấp chiếc mũ áo khoác cơ khí sờn rách để che đi nửa khuôn mặt. Mùi oxit đồng rỉ sét và lưu huỳnh nồng nặc phả ra từ những khe hở của bức tường đá gothic xám xịt, lạnh lẽo. Trên ngực trái cậu, chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật phát ra những tiếng tích tắc trầm đục, đều đặn vang lên trong thức hải.


*Hai mươi tám ngày hai mươi ba giờ.*


Con số đếm ngược tàn nhẫn hiển thị bằng ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy theo nhịp tim. Việt Anh khẽ nhíu mày. Cơn đau buốt nhói từ bả vai phải bị thương rách miệng rỉ máu tươi từ trận chiến đêm qua lại âm ỉ trỗi dậy, thấm đẫm một mảng vai áo khoác. Cánh tay phải của cậu buông thõng bên sườn, hoàn toàn cứng đờ và xám xịt một màu đồng thau lạnh ngắt từ ngón tay lên quá khuỷu tay do di chứng phản chấn hóa thạch. Chỉ có chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian bao bọc bên ngoài là khẽ rung nhẹ, các bánh răng nhỏ trên khớp tay thỉnh thoảng xả ra những luồng hơi nước áp suất thấp để duy trì chút lực cơ học tối thiểu.


Trong tay trái, Việt Anh siết chặt cuộn giấy da thuộc của mật lệnh đồng thau đã bị chém rách một góc. Đó là bằng chứng tàn độc về đại lễ tế thọ năm ngàn đứa trẻ mà Phó tế Trần Hữu sắp sửa cử hành.


"Việt Anh, sương độc bên trong chánh điện đang đậm đặc hơn. Tần số dao động của các đường ống dẫn thọ phía sau giáo đường đã đạt mức cực đại."


Trần Thanh Sơn bước lên sát cạnh cậu, giọng nói trầm thấp như tiếng đá tảng va vào nhau. Chàng chiến binh hộ pháp vác trên vai chiếc Khiên thép nén lực khổng lồ. Tấm khiên rèn từ thép tấm vỏ tàu hỏa cũ gia cố bằng đồng thau dày rỉ sét rực lên những rãnh dẫn năng lượng màu vàng cam nhạt nhòa. Bả vai phải của Sơn đã được quấn chặt bằng những dải băng vải thô, nhưng những chuyển động mạnh vẫn khiến gã khẽ nghiến răng chịu đựng.


"Chúng ta không có nhiều thời gian," Việt Anh lạnh lùng đáp, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào cánh cửa giáo đường khép hờ. "Trần Hữu muốn dùng thọ nguyên của năm ngàn đứa trẻ ngoại vi để luyện thuốc trường sinh. Nếu tháp chuông tẩy não kích hoạt, mọi chuyện sẽ chấm dứt. Sơn, đi thôi."


Không một tiếng động thừa thãi, hai bóng người lướt nhanh qua khoảng sân giáo đường vắng lặng, lách qua cánh cửa đá nặng nề để tiến vào sảnh chính.


Không gian bên trong Giáo đường Chronos rộng lớn và âm u đến rợn người. Những hàng cột đá xám sừng sững đỡ lấy vòm trần cao vút khuất trong bóng tối. Ánh sáng từ những ô cửa kính màu vẽ hình các bánh răng thiên thể chiếu xuống sàn đá marble lạnh lẽo, tạo nên những vệt sáng loang lổ như máu khô.


Ngay giữa sảnh chính, đứng trước bệ thờ Thần Thời Gian khổng lồ, một bóng người đang ngồi xếp bằng tĩnh lặng.


Đó là Thích Vô Niệm.


Gã giáo sĩ phản bội mặc chiếc áo cà sa xám tro rách rưới, đầu cạo trọc lộ ra những vết sẹo hình bánh răng cắt ngang da đầu bệnh hoạn. Cổ gã đeo chuỗi hạt làm từ các bánh răng rỉ sét khổng lồ. Khi nghe thấy tiếng bước chân, Vô Niệm chậm rãi mở mắt. Đôi mắt gã u ám, đục ngầu oán khí của Hắc Phật Tâm Kinh, không một chút hơi ấm sinh mệnh.


"Ta đã biết các ngươi sẽ đến," Vô Niệm khàn khàn lên tiếng, âm thanh vang vọng giữa các cột đá như tiếng kim loại chà xát. "Tên thợ đồng hồ cận tử và kẻ bại trận mang khiên rách. Các ngươi dám phản bội giáo lý thiên mệnh, dám phá hoại đại lễ dâng hiến thọ nguyên cao quý của Giáo hội sao?"


Việt Anh dừng bước cách gã mười mét, tay trái từ từ rút thanh kiếm răng cưa tiến hóa sau lưng. Lưỡi kiếm rèn từ thép phế liệu tôi luyện bằng thạch anh lỏng rực lên ánh cam sắc nét, các răng cưa đồng thau dọc lưỡi kiếm bắt đầu xoay rít nhẹ.


"Thiên mệnh của các người là cướp đoạt thời gian sống của người nghèo để làm thuốc trường sinh cho hoàng tộc sao?" Việt Anh trầm giọng, từng chữ lạnh lùng như băng. "Thích Vô Niệm, ngươi đã bán linh hồn cho Giáo hội để đổi lấy năm mươi năm tuổi thọ tà ác. Hôm nay, ta sẽ trả lại mọi nợ máu của ngươi."


"Ha ha ha! Nợ máu?" Vô Niệm cười sằng sặc, chuỗi hạt bánh răng trên cổ gã khẽ va vào nhau phát ra tiếng kêu *lách cách* ghê rợn. "Thế giới này vận hành bằng quy luật kẻ mạnh nuốt kẻ yếu! Lũ dân nghèo khu ổ chuột chỉ là những bình chứa thọ lực di động. Việc họ hiến dâng sinh mệnh để duy trì sự bất tử cho hoàng gia là sự an bài tối cao! Các ngươi muốn cản trở? Chết đi!"


Vô Niệm đứng bật dậy. Gã vung tay phải, giật phăng chuỗi hạt bánh răng khổng lồ trên cổ và quay tròn nó trên không trung.


*UÙ... UÙ... UÙ...*


Luồng gió nén mang theo oán khí đen sẫm bùng phát dữ dội. Vô Niệm niệm tụng hắc chú, kích hoạt Bánh Răng Trận Pháp. Từ chuỗi hạt đang quay tít, hàng chục bánh răng rỉ sét khổng lồ cấu thành từ năng lượng oán khí đen xám phóng ra, tự xoay liên tục quanh thân gã với tốc độ ly tâm cực hạn. Chỉ trong chớp mắt, một kết giới phòng ngự tuyệt đối hình vòng xoáy bánh răng sừng sững bao phủ lấy Vô Niệm, cắt nát mặt đất đá dưới chân thành những mảnh vụn.


"Bánh Răng Trận Pháp - Tuyệt Đối Phòng Ngự!" Vô Niệm gầm lên từ bên trong kết giới xoáy. "Để xem thanh kiếm phế liệu của mày làm sao phá được lực ly tâm của ta!"


Việt Anh không hề do dự. Cậu nín thở, dồn thọ lực từ Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực vào chân trái, bộc phát tốc độ Nhất Khắc Định Mệnh.


*Tích!*


Đồng hồ cát trên ngực trái rực sáng đỏ dữ dội. Thọ mệnh của Việt Anh lập tức sụt giảm một giờ, chỉ còn chính xác 28 ngày 22 giờ. Nhưng đổi lại, cả cơ thể cậu lướt đi như một vệt tàn ảnh màu đỏ rực xé rách không khí trong vòng mười giây siêu tốc độ.


Việt Anh áp sát kết giới xoáy trong tích tắc, vung thanh kiếm răng cưa tiến hóa chém mạnh từ trên xuống.


*KENG... XOẠC!!!*


Tiếng va chạm chói tai gầm rú khắp chánh điện giáo đường. Lưỡi kiếm răng cưa xoay rít điên cuồng cố gắng cưa đứt các liên kết năng lượng của trận pháp. Thế nhưng, ngay khi vừa chạm vào kết giới, lực ly tâm khủng khiếp từ hàng chục bánh răng đang xoay ngược chiều kim đồng hồ của Vô Niệm bùng phát mạnh mẽ.


Lực phản chấn ly tâm cực đại đập thẳng vào lưỡi kiếm, truyền dọc theo cánh tay trái của Việt Anh dội vào lồng ngực. Việt Anh hộc ra một ngụm máu tươi, cả cơ thể bị hất văng ngược trở lại, trượt dài trên sàn đá lạnh lẽo. Lồng ngực cậu co thắt kịch liệt dưới áp lực nặng nề, vết thương bả vai phải bị chấn động rách rộng hơn, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng áo khoác.


"Việt Anh!" Thanh Sơn hét lên.


"Đừng tiến lại gần!" Việt Anh cắn răng gầm lên, tay trái dùng kiếm chống đỡ cơ thể gượng đứng dậy. "Lực xoay của trận pháp này quá mạnh. Đòn chém vật lý thông thường sẽ bị lực ly tâm phân tán hoàn toàn."


Từ bên trong kết giới xoáy, Vô Niệm nhếch mép cười độc địa. Gã vung tay trái, điều khiển ba chiếc bánh răng rỉ sét khổng lồ từ trận pháp bắn mạnh ra ngoài, xoay tít xé gió quét thẳng về phía sườn trái của Việt Anh đang sơ hở.


*VÚT... VÚT... VÚT...*


"Tháp Đồng Kiên Cố!"


Thanh Sơn gầm lên một tiếng hộ pháp, lao ra chắn trước mặt Việt Anh. Gã dập mạnh chiếc Khiên thép nén lực xuống nền đá chánh điện. Luồng thọ nguyên 5 giờ của Sơn bùng phát, kích hoạt các rãnh dẫn năng lượng trên mặt khiên rực sáng cam.


*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*


Ba chiếc bánh răng rỉ sét nện trực diện vào mặt khiên thép. Tiếng nổ bộc phá cơ học vang lên dữ dội. Chiếc khiên thép nén lực rên rỉ dưới áp lực va chạm khủng khiếp, nhưng các rãnh dẫn năng lượng đã hoạt động hoàn hảo, hấp thụ toàn bộ lực quán tính vật lý và nén ngược vào trong các khớp lõi đồng thau.


Thế nhưng, Thích Vô Niệm không dừng lại ở đó. Gã hít sâu một hơi, vận chuyển Hắc Phật Tâm Kinh, truyền dẫn luồng oán khí đen sẫm đậm đặc dọc theo chuỗi hạt phóng thẳng vào chiếc khiên của Sơn.


"Oán khí mài mòn!" Vô Niệm gầm lên.


Luồng sương mù đen xám quấn chặt lấy tấm khiên thép. Oán khí của những người bị rút cạn tuổi thọ tích tụ hàng chục năm bắt đầu ăn mòn cấu trúc kim loại của tấm khiên với tốc độ đáng sợ. Những tiếng *rắc rắc* khô khốc vang lên liên tục. Mặt khiên thép bằng thép tấm vỏ tàu hỏa cũ bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt sâu hoắm, mòn rỉ và bong tróc từng mảng lớn dưới tác động của độc tố thời gian.


"Sơn! Rút lui mau!" Việt Anh hét lên qua Kính thấu thị thạch anh bị nứt nhẹ dọc viền tròng kính.


Thanh Sơn quỳ một gối xuống sàn đá, hai tay run rẩy cố giữ chặt tay cầm khiên. Khóe miệng gã rỉ ra một vệt máu tươi mang thọ lực vàng nhạt nhòa, bốc hơi ngay khi vừa chạm vào luồng oán khí nóng rực.


"Tôi... tôi vẫn đỡ được!" Sơn nghiến răng gầm lên đầy kiên cường, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể để giữ vững lá chắn bảo vệ đồng đội.


Việt Anh cắn chặt môi đến bật máu để ép bản thân tỉnh táo trước cơn đau đầu buốt óc. Mắt phải của cậu rát bỏng, vệt máu tươi đỏ hồng từ trận chiến trước vẫn còn vương trên gò má. Cậu tập trung nhãn lực tối đa qua chiếc kính thấu thị bị nứt, nhìn thẳng vào kết cấu chuyển động phức tạp của Bánh Răng Trận Pháp đang xoay tít quanh Vô Niệm.


Trong thức hải của Việt Anh, tiếng tích tắc đếm ngược của đồng hồ cát cấm thuật bỗng chốc đồng điệu với tiếng xoay của hàng chục bánh răng trận pháp. Cậu bắt đầu phân tích quỹ đạo chuyển động bằng tư duy của một thợ sửa đồng hồ tỉ mỉ.


*Mỗi bánh răng trong trận pháp đều có đường kính ba mươi centimet, chuyển động ly tâm với vận tốc góc cực đại. Để duy trì sự cân bằng tuyệt đối không bị sụp đổ, gã phải liên tục điều chỉnh trục truyền động trung tâm thông qua chuỗi hạt trên tay.*


*Và ở mỗi chu kỳ chuyển dịch lực lực ly tâm từ bánh răng này sang bánh răng khác... có một khoảng trễ cực nhỏ do ma sát rỉ sét của các bánh răng cổ đại.*


*Một micro-giây! Tần số xoay của trận pháp xuất hiện một độ lệch chính xác một micro-giây ở góc hông trái của gã mỗi khi chuỗi hạt đổi chiều xoay!*


Việt Anh hít một hơi thật sâu, ép lồng ngực co thắt nhịp nhàng. Cậu bắt đầu vận hành Quy tắc chiến đấu Đồng bộ hóa Bánh Răng Sinh Học. Cậu ép nhịp thở sâu của bản thân trùng khớp hoàn toàn với tần số dao động của thanh kiếm răng cưa tiến hóa trong tay trái, đồng thời đồng bộ hóa nhịp tim với tiếng tích tắc đếm ngược của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực.


*Thình thịch. Tích tắc. Thình thịch. Tích tắc.*


Cánh tay phải bị hóa thạch đồng thau cứng đờ của Việt Anh, dù nằm trong Găng tay cơ khí nén thời gian mới rèn, bỗng chốc bùng phát một luồng nhiệt lượng ấm nóng từ huyết mạch thợ đồng hồ cổ xưa truyền dẫn dọc theo kinh mạch vai phải đang rỉ máu. Cơn đau vật lý kịch liệt nhói lên như hàng ngàn mũi kim châm nung đỏ, nhưng Việt Anh vẫn giữ gương mặt lạnh lùng không một chút biến sắc. Tay trái cậu siết chặt chuôi kiếm răng cưa, lưỡi kiếm rực sáng ánh cam sắc nét bắt đầu xoay rít đồng bộ nhịp nhàng với nhịp thở lồng ngực cậu.


*Chỉ cần một nhát chém chính xác vào độ lệch một micro-giây đó... lực ly tâm của trận pháp sẽ tự hủy hoại chính nó!*


Nhận thấy sự thay đổi nhịp thở tà dị và ánh mắt sắc lạnh của Việt Anh đang khóa chặt vào hông trái của mình, Thích Vô Niệm giật mình kinh hãi. Gã cảm nhận được một mối đe dọa sinh tử vô hình đang áp sát.


"Muốn tìm sơ hở của ta sao? Mơ tưởng!" Vô Niệm gầm lên đầy điên cuồng.


Gã giáo sĩ phản bội dồn toàn bộ thọ lực năm mươi năm sa ngã vào chuỗi hạt bánh răng, ép Bánh Răng Trận Pháp tăng tốc độ xoay tròn lên gấp đôi mức cực hạn.


*RÍT... RÍT... RÍT...*


Tiếng rít cơ khí chói tai gầm rú xé rách không gian chánh điện giáo đường. Hàng chục bánh răng rỉ sét khổng lồ xoay nhanh đến mức biến thành một bức tường năng lượng màu xám đen mờ ảo. Do ma sát cơ học cực hạn với không khí và áp suất thọ lực quá tải, toàn bộ kết giới trận pháp bắt đầu phát ra những tia lửa đỏ rực rỡ và tỏa ra một luồng nhiệt lượng khổng lồ, nóng bỏng như một lò nung đồng đang bốc cháy dữ dội.


Luồng sóng nhiệt lượng nung đỏ bộc phát diện rộng càn quét khắp sảnh chính giáo đường. Không khí xung quanh Việt Anh biến dạng, nóng rát đến mức thiêu rụi các sợi vải sờn rách trên áo khoác thợ cơ khí của cậu.


Sóng nhiệt cực hạn quét qua cánh tay phải của Việt Anh. Lửa nóng ma sát cơ khí bắt đầu nung đốt lớp vỏ đồng thau hóa thạch bên trong chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ các khe hở bánh răng găng tay, nhiệt độ tăng vọt lên mức hàng trăm độ C, thiêu rụi lớp giáp đồng thau bảo hộ bên ngoài và ăn mòn trực tiếp vào lớp da thịt hóa thạch cứng đờ của cậu trong cơn đau đớn tột cùng tàn phá thể xác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!