Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Mật Báo Thánh Nữ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông từ đỉnh tháp của Giáo đường Chronos chi nhánh rìa ngoài vọng lại, rền rĩ và nặng nề, tựa như tiếng gõ của một chiếc búa khổng lồ nện xuống lồng ngực của hàng vạn sinh linh nghèo khổ dưới khu ổ chuột Rìa Xám. Đêm nay, màn sương độc thạch anh dày đặc hơn thường lệ, phủ một lớp bụi xám lấp lánh lên những mái nhà tôn rỉ sét và những con hẻm tối tăm ngập nước thải công nghiệp. Nhưng bên trong giáo đường, thế giới lại hoàn toàn khác biệt.


Dưới những vòm đá gothic xám lạnh cao vút, ánh sáng từ những ngọn đèn chùm thạch anh lộng lẫy tỏa ra một vầng hào quang vàng kim ấm áp, xa hoa đến mức lố lăng đối với những kẻ đang sống lay lắt ngoài kia. Nguyễn Mai Chi, thiếu nữ mười sáu tuổi mang danh vị Thánh nữ dự bị của giáo hội, đang đứng khép mình sau bức tượng Thần Thời Gian bằng đồng đen khổng lồ. Cô diện bộ váy lụa trắng tinh khôi, mái tóc đen dài được giữ gọn bằng chiếc băng đô bạc khắc biểu tượng mặt trời tỏa sáng. Trên tay cô, chiếc quyền trượng bằng bạc nạm thạch anh trắng nguyên bản khẽ tỏa ra những gợn sáng thanh khiết, phản chiếu đôi mắt trong veo nhưng đang ngập tràn sự hoang mang tột độ.


Từ khe hở của bức tượng đồng, Mai Chi nín thở nhìn xuống căn hầm ngầm sâu thẳm dưới lòng giáo đường. Lối vào mật thất vốn luôn bị cấm đoán, nhưng đêm nay, cánh cửa sắt dày cộm đã hé mở.


Dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn đuốc, Phó tế Trần Hữu đang đứng đó. Gương mặt gầy gò, giả tạo từ bi thường ngày của gã giờ đây được thay thế bằng một nụ cười thỏa mãn đầy tàn độc. Gã vuốt ve những chiếc hòm bằng đồng thau chạm khắc tinh xảo xếp thành hàng dài dọc bức tường đá. Khi một chiếc hòm được mở ra, luồng ánh sáng cam rực rỡ của Cát sinh mệnh tinh khiết phóng lên, nhuộm sáng cả gương mặt nham hiểm của gã. Nhưng thứ khiến Mai Chi lạnh toát sống lưng không phải là vẻ lộng lẫy của dòng cát thời gian, mà là những ống truyền lực bằng đồng chằng chịt kết nối từ các chiếc hòm đó dẫn thẳng lên tháp chuông giáo đường.


"Năm ngàn bình chứa thọ nguyên..." Giọng Trần Hữu vang lên trầm đục, âm vang trong lòng hầm ngầm ẩm ướt. "Tất cả đã được trích xuất hoàn tất từ lũ trẻ ở Phố Thợ Rèn và các khu mỏ phế liệu vòng ngoài. Chỉ cần đại lễ tế thọ ngày mai kích hoạt, toàn bộ dòng cát này sẽ được cô đặc thành thuốc trường sinh dâng lên hoàng tộc vùng lõi. Lũ dân ngu khu ổ chuột nên cảm thấy vinh hạnh vì đã hiến dâng những giây phút cuối cùng của con cái chúng để duy trì sự bất tử cho đế quốc."


Đứng cạnh gã là Thích Vô Niệm, gã giáo sĩ phản bội mặc chiếc áo cà sa xám tro rách rưới. Cổ gã đeo chuỗi hạt làm từ những bánh răng rỉ sét khổng lồ khẽ va vào nhau phát ra tiếng kêu lách cách khô khốc. Vô Niệm nhếch mép, đôi mắt u ám đầy sát khí: "Phó tế yên tâm. Mọi mầm mống phản kháng đã bị dập tắt. Tên thợ săn tiền thưởng Độc Nhãn dù thất bại dưới tay tên thợ đồng hồ phản loạn Nguyễn Việt Anh, nhưng mật thư của ngài vẫn an toàn. Ngày mai, tháp chuông tẩy não sẽ vang lên, ép toàn bộ người dân Rìa Xám tự nguyện dâng hiến thọ nguyên mà không chút oán hận."


Mai Chi run rẩy, suýt chút nữa đã làm rơi chiếc quyền trượng bạc trong tay. Đầu óc cô lùng bùng. Giáo lý thiên mệnh mà cô tôn sùng từ nhỏ, sự an bài của thần linh mà cô hằng ngày cầu nguyện, hóa ra chỉ là một trò lừa bịp tàn bạo để bòn rút xương máu của những đứa trẻ vô tội. Những đứa trẻ mồ côi ở Phố Thợ Rèn thường ngày vẫn hay chạy đến giáo đường nhận những mẩu bánh mì khô, giờ đây đã bị biến thành những bình chứa thọ lực rỗng không, thoi thóp chờ chết trong những căn hầm tối.


*Không... điều này là tội ác! Mình phải ngăn chặn nó!*


Sự giằng xé đức tin dữ dội bùng phát trong lòng thiếu nữ. Cô nhìn vào cuộn giấy da thuộc chứa sơ đồ vận hành trận pháp hiến tế đặt trên bàn gỗ khi Trần Hữu và Vô Niệm bước sâu vào kho lưu trữ. Không một chút do dự, Mai Chi lướt nhẹ như một chiếc bóng trắng, dùng bàn tay run rẩy chộp lấy cuộn mật thư, giấu nhanh vào trong ống tay áo lụa rộng thùng thình, rồi lặng lẽ rút lui qua lối cửa sau của giáo đường.


Bên ngoài, một cơn mưa tro thạch anh xám xịt bắt đầu rơi xuống, bám đầy lên tà váy lụa trắng của cô. Mai Chi chạy điên cuồng trong bóng đêm, hướng về phía ngôi chùa cổ của thiền sư Thích Tâm An ở bìa rừng nghĩa trang – nơi cô biết Việt Anh đang nương náu để bảo vệ em gái Việt An đang hôn mê sâu.


Nhưng ngay khi cô vừa đặt chân vào bìa rừng Nghĩa trang Thời Gian, nơi những ngôi mộ bằng bánh răng rỉ sét nhô lên khỏi mặt đất ẩm ướt như những móng vuốt quỷ, một luồng oán khí lạnh ngắt bùng phát từ phía sau, khóa chặt bước chân cô.


"Thánh nữ dự bị... con định mang mật lệnh của Phó tế đi đâu?"


Tiếng nói khàn khàn của Thích Vô Niệm vang lên giữa tiếng rít cơ khí của những hạt chuỗi hạt bánh răng đang xoay tròn. Gã giáo sĩ sa ngã từ trong màn sương xám bước ra, gương mặt u ám đầy sát ý. Gã đã phát hiện ra mật thư bị mất cắp và hành tung mờ ám của cô.


"Thích Vô Niệm! Các người đã phản bội thần linh! Giáo hội là lũ ác quỷ hút máu!" Mai Chi quay lại, vung quyền trượng bạc, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.


"Thần linh chỉ đứng về kẻ mạnh, kẻ sở hữu hàng vạn năm tuổi thọ!" Vô Niệm gầm lên, vung tay phóng chuỗi hạt bánh răng rỉ sét khổng lồ bay xé gió lao thẳng về phía cô.


Mai Chi cắn răng truyền thọ lực vào quyền trượng, kích hoạt kết giới Thánh Quang bảo hộ. Một vầng sáng trắng tinh khôi bùng lên, chặn đứng chuỗi hạt bánh răng đang xoay tít trong tiếng va chạm kim loại chói tai. Nhưng oán khí đen sẫm từ chuỗi hạt của Vô Niệm bắt đầu ăn mòn năng lượng kết giới, khiến Mai Chi hộc ra một ngụm máu nhạt, quyền trượng trong tay khẽ run rẩy.


*UỲNH!*


Ngay khi kết giới của Mai Chi sắp vỡ nát dưới sức ép của oán khí, một tiếng rít cơ khí quen thuộc xé rách màn sương đêm. Một bóng đen lao ra từ bụi rậm rậm rạp. Đó là Nguyễn Việt Anh.


Cậu vung thanh kiếm răng cưa tiến hóa bằng tay trái, lưỡi kiếm rực sáng ánh cam sắc nét chém mạnh từ dưới lên. Những chiếc răng cưa đồng thau xoay tròn tốc độ cực hạn va chạm trực diện với chuỗi hạt bánh răng của Vô Niệm, bắn ra hàng vạn tia lửa rực rỡ xua tan màn sương oán khí.


"Việt Anh!" Mai Chi thốt lên, đôi mắt sáng ngời hy vọng.


Việt Anh đứng chắn trước mặt cô, mái tóc đen bù xù che nửa mắt khẽ bay trong gió lạnh. Cánh tay phải bị hóa thạch đồng thau của cậu, dù đeo chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian, vẫn khẽ run lên vì đau đớn từ vết thương bả vai phải rách miệng rỉ máu tươi. Đồng hồ cát cấm thuật trên ngực trái cậu phát ra ánh sáng đỏ nhạt đếm ngược tàn nhẫn: hai mươi tám ngày hai mươi ba giờ sống sót. Cậu đã đốt cháy thêm một giờ thọ mệnh để kích hoạt Nhất Khắc Định Mệnh cứu mạng cô.


"Lại là mày, tên thợ đồng hồ cận tử!" Thích Vô Niệm gầm lên đầy phẫn nộ. Gã lập tức kích hoạt Bánh Răng Trận Pháp, truyền oán khí nguyền rủa đậm đặc từ xa nhằm áp chế thọ lực của Việt Anh.


Một luồng sương mù màu đen xám lạnh lẽo bao phủ lấy Việt Anh, khiến nhịp đập của đồng hồ cát trên ngực cậu đột ngột tăng tốc đếm ngược dồn dập, cơn đau hoại tử tế bào từ cánh tay hóa thạch nhói lên tận xương tủy.


*Oán khí của gã quá đậm đặc, phòng ngự cực kỳ kiên cố trong khu nghĩa trang này. Nếu đấu lực kéo dài lúc này, thọ mệnh của mình sẽ bị hút cạn trước khi kịp dứt điểm!* Việt Anh nhanh chóng tính toán trong đầu qua Kính thấu thị thạch anh bị nứt nhẹ.


Cậu quyết định không đối đầu trực diện. Việt Anh siết chặt tay quay trên găng tay cơ khí bằng tay trái, nén áp suất hơi nước cực đại đạt mức một trăm bar, rồi đấm mạnh xuống mặt đất bùn lầy.


*OÀNG!!!*


Sóng xung kích hơi nước áp suất cao bùng nổ dữ dội, thổi bay sương mù oán khí và hất văng Thích Vô Niệm lùi lại hàng chục mét. Lợi dụng màn khói hơi nước mù mịt che khuất tầm nhìn, Việt Anh nhanh chóng kéo tay Mai Chi lao nhanh vào bóng tối của nghĩa trang, hướng thẳng về phía ngôi chùa cổ để rút lui an toàn.


Trong khi đó, tại Giáo đường đá xám lộng lẫy, Phó tế Trần Hữu đứng trên đỉnh tháp chuông nhìn cuộn mật thư trống rỗng trên bàn. Đôi mắt gã trợn trừng đầy giận dữ, gã gầm lên điên cuồng xé toạc không gian: "Truy sát! Tìm cho ra con ả phản đạo đó và tên thợ đồng hồ phản loạn! Phong tỏa toàn bộ giáo đường, chuẩn bị kích hoạt tháp chuông tẩy não ở công suất tối đa!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!