Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Đường Đạn Ngược Chiều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tạch. Tiếng cơ cấu kim loại khốc liệt vang lên từ đỉnh tháp rỉ sét đằng xa, xé toạc màn sương mù đặc quánh của Chợ Đen Bánh Răng. Đó là âm thanh tử thần gõ cửa. Độc Nhãn, gã thợ săn tiền thưởng tàn bạo, đã nạp xong viên đạn đặc biệt Trệ Thời Nhất Thương vào buồng khóa nòng của khẩu súng bắn tỉa khổng lồ.


Dưới gầm cầu sắt đổ nát, nước cống đen ngòm ngập qua mắt cá chân lạnh buốt. Nguyễn Việt Anh vẫn đang nín thở tuyệt đối, ép nhịp tim đập chậm rãi dưới mức ba mươi nhịp một phút bằng Thuật Ẩn Nhịp Đập Thời Gian. Lồng ngực cậu co thắt dữ dội, cơn đau từ bả vai phải bị gãy nứt rách miệng trước đó đang rỉ ra những vệt máu tươi đỏ hồng, thấm đẫm lớp áo khoác thợ cơ khí sờn rách. Cánh tay phải của cậu, vốn đã bị hóa thạch đồng thau xám xịt và cứng đờ quá khuỷu tay, được bao bọc bên trong chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian, tì chặt vào vách đá ẩm ướt.


Bên cạnh cậu, Nguyễn Khánh Vy khẽ quỳ sụp xuống. Đôi mắt mù phủ màng bạc ẩn sau dải băng lụa đen của cô vẫn còn vương hai vệt máu khô sẫm màu dọc gò má. Cô gái mười sáu tuổi khẽ run lên, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt cây gậy đồng thau dẫn linh có đầu khắc hình chim cú.


"Anh hai..." Giọng Khánh Vy mỏng như tơ, truyền thẳng vào thức hải của Việt Anh qua Tâm Linh Cộng Hưởng. "Gã đã nạp đạn Trệ Thời. Luồng thọ lực trong nòng súng của gã đang cô đặc lại thành một màu xám chết chóc. Gã định đông cứng cả khu vực này để ép chúng ta lộ diện."


Việt Anh không đáp, nhưng sát ý trong mắt cậu đã ngưng tụ thành một dải băng lạnh ngắt. Đồng hồ cát cấm thuật trên ngực trái cậu đang hiển thị con số đếm ngược tàn nhẫn: hai mươi chín ngày hai giờ sống sót. Cậu không thể lãng phí thêm một giây nào. Tinh thạch lõi Sentinel trị giá mười năm thọ lực vẫn đang nằm im lìm trong túi áo khoác, tỏa ra nhiệt lượng ấm nóng như một lời nhắc nhở về mạng sống của em gái Việt An đang nằm hôn mê sâu tại tu viện cổ.


*HƯUÚÚÚT!*


Đường đạn Trệ Thời Nhất Thương xé toạc không gian. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một luồng sóng âm tần số thấp khiến mặt nước cống dưới chân họ đột ngột ngưng đọng. Một vùng từ trường màu xám tro, lạnh lẽo lan tỏa với tốc độ kinh hoàng từ điểm va chạm dưới chân cầu.


Ngay khi vùng từ trường chạm vào gót chân, Việt Anh cảm thấy tốc độ dòng máu chảy trong huyết quản của mình đột ngột bị kéo chậm lại gấp mười lần. Không khí xung quanh đặc quánh như keo dán, biến mọi chuyển động vật lý thành một trò hề chậm chạp.


"Khánh Vy! Định vị góc bắn!" Việt Anh trầm giọng ra lệnh.


Khánh Vy cắn chặt môi đến bật máu, dốc toàn bộ tinh thần lực bộc phát năng lực Thấu Thị Tử Vong. Đôi mắt mù dưới dải băng lụa đen rực sáng ánh bạc. Trong thế giới vô sắc của cô, một sợi chỉ tử vong màu đỏ sẫm, mảnh nhưng sắc nét, kéo dài từ đỉnh tháp rỉ sét cách đó ba trăm mét, xuyên qua màn sương đồng thau và cắm thẳng vào lồng ngực Việt Anh.


"Góc ba mươi độ hướng bắc! Trên đỉnh tháp thông gió cũ của Chợ Đen! Sợi chỉ tử vong của gã nằm ở khớp vai trái, ngay dưới bệ súng!" Khánh Vy truyền tải hình ảnh trực quan thẳng vào não Việt Anh.


Nhận được tọa độ, Việt Anh không hề do dự. Cậu đưa tay trái lên, đeo chiếc Kính thấu thị thạch anh vào mắt phải, gạt mạnh lẫy đồng thau để điều chỉnh tiêu cự. Cậu cắn răng, đốt cháy vĩnh viễn mười lăm phút thọ lực cho mỗi giây để kích hoạt cấm thuật Nhìn Thấu Quỹ Đạo Một Giây.


Trong tầm nhìn của mắt phải, thế giới Keo thời gian xám xịt bỗng hiện lên một vệt sáng quỹ đạo màu đỏ rực. Đó là đường đi của viên đạn tiếp theo mà Độc Nhãn chuẩn bị bắn ra.


"Muốn dùng Trảm Phong Bánh Răng để quấy rối gã từ xa sao?" Việt Anh tự hỏi, tay trái cậu vung mạnh thanh kiếm răng cưa tiến hóa, phóng ra một luồng sóng xung kích hình bánh răng sắc bén bay xé gió về phía tháp cao.


Nhưng Độc Nhãn là một sát thủ tầm xa trung cấp lão luyện. Nhìn thấu luồng sóng kiếm đang lao tới qua thấu kính hồng ngoại, gã nhếch mép cười lạnh, bóp cò.


*OÀNG!*


Viên đạn nén thời gian thứ ba bắn ra, đâm thẳng vào tâm xoay của Trảm Phong Bánh Răng ngay giữa không trung. Một tiếng nổ áp suất dữ dội bùng phát, thổi bay luồng sóng kiếm của Việt Anh thành những đốm lửa cam tàn lụi. Lực phản chấn cơ học dội ngược lại khiến chiếc Kính thấu thị thạch anh trên mắt phải của Việt Anh xuất hiện một vết nứt nhỏ dọc theo viền tròng kính.


"Chết tiệt!" Việt Anh hộc ra một ngụm máu nhạt. Cơn đau từ bả vai phải bị gãy nhói lên buốt óc.


Độc Nhãn không để cậu kịp thở dốc. Gã liên tục nã đạn quét sườn, những viên đạn nén thời gian di chuyển với tốc độ gấp năm lần âm thanh tạo thành một lưới lửa bọc sườn, khóa chặt mọi góc né tránh của Việt Anh dưới gầm cầu.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Thời gian đếm ngược của Việt Anh sụt giảm. Cậu chỉ còn hai mươi chín ngày một giờ năm mươi tám phút. Cậu đang đứng trong vùng làm chậm của đạn Trệ Thời, hai chân cứng đờ như bị đóng đinh xuống mặt đất bùn cống.


*Nếu dùng Khắc Giây Bộc Phát lúc này, tốc độ di chuyển vẫn sẽ bị lực cản của vùng làm chậm triệt tiêu. Phải có một phản lực vật lý đủ mạnh để xé rách kết giới này!*


Việt Anh đưa ra quyết định điên rồ. Cậu dùng bàn tay phải hóa thạch đồng thau, siết chặt tay quay trên Găng tay cơ khí nén thời gian. Van áp suất hơi nước rít lên điên cuồng, nén luồng khí thọ lực bộc phát đạt mức cực đại một trăm hai mươi bar.


Cậu không đấm về phía Độc Nhãn, mà nện thẳng cú đấm piston khổng lồ xuống nền đá tảng dưới chân cống ngầm.


*OÀNG!!!*


Cú đấm bộc phá áp suất tạo ra một vụ nổ hơi nước kinh hoàng. Phản lực khổng lồ từ mặt đất dội ngược lại găng tay cơ khí, đẩy cơ thể Việt Anh bay vọt lên không trung như một mũi tên đồng thau, xé rách hoàn toàn vùng làm chậm của đạn Trệ Thời.


Ngay giữa không trung rơi tự do, Việt Anh đốt cháy tiếp ba mươi phút tuổi thọ, kích hoạt Khắc Giây Bộc Phát. Thân hình cậu để lại một tàn ảnh màu đỏ rực, di chuyển zig-zag né tránh loạt đạn bắn đuổi theo của Độc Nhãn trong gang tấc.


Chỉ trong vòng chưa đầy một giây, Việt Anh đã vượt qua khoảng cách ba trăm mét, đáp thẳng xuống sàn sắt của tháp thông gió cũ nơi Độc Nhãn đang quỳ bắn.


Độc Nhãn kinh hoàng trợn tròn mắt trái. Gã không thể tin nổi một thợ săn sơ cấp lại có thể dùng phản lực hơi nước để áp sát cự ly bắn tỉa nhanh đến thế. Gã vội vàng buông súng, rút song đao thạch anh đen bên hông định chống trả cận chiến.


Nhưng đã quá muộn.


Việt Anh tiếp đất bằng chân trái, tay trái vung mạnh thanh kiếm răng cưa tiến hóa. Lưỡi kiếm rực sáng ánh cam sắc nét, các răng cưa đồng thau xoay tít phát ra tiếng rít cơ khí chói tai.


*XOẠC!!!*


Nhát chém mang theo lực quán tính cực đại cắt ngọt qua bệ súng bắn tỉa khổng lồ bằng đồng thau của Độc Nhãn, khiến khẩu súng 'Độc Nhãn' bị gãy làm đôi, các bánh răng và lò hơi bên trong vỡ vụn, bắn tung tóe ra sàn sắt.


Việt Anh lao tới, bàn tay phải đeo găng tay cơ khí nén lực khóa chặt lấy cổ áo măng tô của gã sát thủ, nhấc bổng gã lên. Nhưng Độc Nhãn là kẻ vô cùng xảo quyệt. Biết mình đã mất lợi thế cự ly và vũ khí chính, gã nhanh tay giật mạnh chiếc lẫy khóa khẩn cấp trên áo khoác, bỏ lại toàn bộ trang bị và chiếc áo măng tô da trong tay Việt Anh, rồi lao mình nhảy tự do từ đỉnh tháp cao xuống dòng kênh sương mù tối tăm bên dưới để tẩu thoát.


"Khặc..." Việt Anh quỵ một gối xuống sàn sắt tháp gió, tay trái chống thanh kiếm gãy bệ súng để giữ thăng bằng.


Cậu tháo chiếc Kính thấu thị thạch anh bị nứt nhẹ ra, hơi thở dốc dồn dập. Đồng hồ cát trên ngực cậu đã dừng lại ở con số: hai mươi chín ngày đúng. Cậu đã đốt cháy vĩnh viễn hai giờ tuổi thọ dự trữ cho trận quyết đấu sinh tử này.


Lục soát chiếc áo măng tô da Độc Nhãn bỏ lại, Việt Anh tìm thấy một ống đựng tài liệu bằng đồng thau có niêm phong bằng mực thạch anh đỏ của Giáo hội Chronos. Cậu dùng mũi kiếm răng cưa cạy mở nắp ống đồng, rút ra một cuộn giấy da thuộc cổ.


Dưới ánh sáng cam nhạt nhòa của lõi Sentinel trong túi áo, những dòng chữ viết bằng mực thạch anh đỏ hiện lên rõ nét trước mắt Việt Anh. Đó là mật lệnh của Phó tế Trần Hữu gửi cho Độc Nhãn.


*"Đại lễ tế thọ đồng bộ sẽ được kích hoạt vào giờ Tý ngày mai tại Giáo đường trung ương Rìa Ngoài. Thu thập năm ngàn bình chứa thọ nguyên từ lao dịch trẻ em để tinh luyện thuốc trường sinh dâng lên hoàng tộc. Tiêu diệt mọi mầm mống cản đường."*


Đôi mắt Việt Anh co rút lại, sát ý lạnh lẽo dâng lên tột độ.


*Ngày mai... Trần Hữu sẽ rút cạn thọ mệnh của năm ngàn đứa trẻ nghèo khổ ở khu ổ chuột, trong đó có cả những đứa trẻ mồ côi ở Phố Thợ Rèn.*


Cậu siết chặt cuộn giấy da trong lòng bàn tay hóa thạch đồng thau, tiếng bánh răng trong găng tay cơ khí rít lên từng hồi khô khốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!