Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Huyết Mạch Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nước xám xịt từ những ống xả công nghiệp rỉ sét của khu Rìa Ngoài phun ra từng luồng đặc quánh, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của ngày tàn. Sau cuộc nổi dậy đẫm máu tại mỏ hoang, bầu không khí ở khu ổ chuột Rìa Xám không hề loãng đi, mà ngược lại, nó càng trở nên nghẹt thở dưới gọng kìm truy quét điên cuồng của Phân cục Chấp Pháp địa phương. Những toán lính tuần tra mang giáp đồng thau nặng nề, tay lăm lăm súng hơi nước và xích sắt thu thọ, lùng sục khắp các ngõ hẻm nghèo nàn như lũ kền kền ngửi thấy mùi xác chết.


Trong một căn hầm tối tăm ẩn sâu dưới lòng đất, cách tu viện cổ không xa, Nguyễn Việt Anh ngồi tựa lưng vào bức tường đá ẩm mốc. Tiếng *tích tắc, tích tắc* đều đặn từ chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái dội thẳng vào màng nhĩ cậu, lạnh lùng và tàn nhẫn.


*Hai mươi chín ngày hai giờ.*


Đó là tất cả thời gian sống còn lại của cậu. Mỗi một nhịp cát rơi là một phần sinh mệnh tương lai bị thiêu rụi vĩnh viễn. Cậu khẽ cúi đầu nhìn xuống cánh tay phải của mình. Bên dưới chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian bằng đồng thau nặng nề, lớp da thịt từ năm đầu ngón tay ngược lên quá khuỷu tay đã hoàn toàn biến thành một màu đồng thau xám xịt, cứng đờ và chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt. Phản chấn hóa thạch của cấm thuật đang âm thầm gặm nhấm cơ thể cậu. Vết gãy xương ở bả vai phải từ trận chiến trước vẫn nhói lên từng cơn buốt giá mỗi khi cậu hít thở sâu, rỉ ra những vệt máu nhạt thấm đẫm vai áo khoác thợ cơ khí sờn rách.


Việt Anh đưa tay trái vào túi áo khoác, ngón tay thô ráp chạm vào một vật thể lạnh ngắt: mảnh vỡ mặt nạ của Hắc Phong, tên sát thủ bóng đêm đã bị cậu kết liễu. Lết những ngón tay dọc theo bề mặt kim loại sần sùi, cậu cảm nhận rõ ký hiệu một bánh răng khuyết được khắc chìm tinh xảo.


*Ký hiệu của Đại công tước Vô Biên.*


Sát ý trong mắt Việt Anh thoáng ngưng tụ. Hắc Phong không đơn thuần là một sát thủ tự do do Chấp Pháp Quan địa phương thuê mướn. Hắn là tai mắt của thế lực cao tầng từ vùng lõi Đấu Trường Vòng Xoáy gài bẫy xuống đây để săn lùng chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật. Sự thật này như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên ngực cậu. Sự rình rập của mật vụ Thanh Xà – kẻ đã lẩn khuất trong bóng tối mỏ hoang để mật báo hành tung của cậu – càng chứng minh rằng hoàng gia Chronos đã khóa chặt mục tiêu vào huyết mạch tộc thợ đồng hồ cổ xưa của cậu. Cậu không còn đường lui. Muốn cứu em gái Việt An đang nằm hôn mê sâu trong tu viện cổ với dải sáng thọ mệnh mờ nhạt, cậu bắt buộc phải mạnh hơn, phải bước vào vùng lõi để lật đổ toàn bộ hệ thống tàn bạo này.


Nhưng trước mắt, cậu cần thọ nguyên. Tinh thạch lõi Sentinel cướp được từ lồng ngực cỗ máy chiến đấu cổ đại đang nằm gọn trong túi áo cậu, rực sáng ánh cam ấm áp nhưng đầy rủi ro. Nếu cậu tự ý hấp thụ nó lúc này, bước sóng năng lượng thạch anh đỏ nguyên bản khổng lồ của nó sẽ ngay lập tức kích hoạt hệ thống định vị đỏ của đế quốc, dẫn lối cho hàng vạn thợ săn hoàng gia ập đến.


"Anh hai..."


Một tiếng gọi khẽ khàng cắt đứt dòng suy nghĩ của Việt Anh. Nguyễn Khánh Vy bước ra từ góc tối của căn hầm. Mái tóc ngắn màu xám nhạt của cô khẽ lay động theo từng bước chân. Đôi mắt mù phủ màng bạc của cô được che khuất sau dải băng lụa đen, nhưng hai dòng máu tươi đỏ hồng – di chứng từ việc quá tải năng lượng Thấu Thị Tử Vong ở trận chiến trước – đã khô lại, tạo thành hai vệt sẫm màu tàn nhẫn trên gò má trắng bệch của thiếu nữ mười sáu tuổi. Cô vẫn mặc chiếc váy dài tiện di chuyển, tay trái nắm chặt cây gậy đồng thau dẫn linh có đầu khắc hình chim cú.


"Thanh Sơn thế nào rồi?" Việt Anh trầm giọng hỏi, tay trái vô thức siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa tiến hóa gác bên cạnh đùi.


"Anh Sơn đã được các cựu binh gác cổng đưa vào phòng trị thương ngầm phía sau tu viện. Vết rách ở vai và nứt xương của anh ấy rất nặng, tấm khiên Trấn Biên cũng đã vỡ nát hoàn toàn thành các mảnh vụn đồng rỉ sét. Anh ấy cần thời gian để tịnh dưỡng thể lực," Khánh Vy khẽ thở dài, bước lại gần Việt Anh, gậy đồng thau chạm nhẹ xuống nền đất phát ra tiếng *cộc* thanh mảnh. "Anh hai, thọ mệnh của anh..."


"Tôi vẫn ổn," Việt Anh lạnh lùng cắt lời, gương mặt không một chút gợn sóng để che giấu cơn đau co thắt đang hành hạ lồng ngực. "Chúng ta không thể chờ đợi ở đây. Đội Săn Đỏ của Phan Thiết đang khép chặt vòng vây quanh khu mỏ. Tôi phải mang Tinh thạch lõi Sentinel này đến Chợ Đen Bánh Răng ngay đêm nay để tìm Trương Vĩnh Khang. Chỉ có lão mới có đủ thiết bị đo lường và ngụy trang để quy đổi khối tinh thạch này thành thọ nguyên tinh khiết mà không kích hoạt báo động đỏ."


Khánh Vy khẽ mím môi, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt lấy thân gậy đồng thau. Cô biết tính cách của Việt Anh – một khi cậu đã quyết định, không ai có thể ngăn cản. Hơn nữa, thọ mệnh của Việt An tại tu viện cổ tuy đã ổn định tạm thời ở mức ba mươi ngày nhờ cát thọ lực cướp được từ Trạm số 7, nhưng nếu không có nguồn thọ lực bổ sung dài hạn, cái chết vẫn sẽ gõ cửa nhà họ.


"Tôi đi cùng anh," Khánh Vy kiên định nói. "Đôi mắt của tôi tuy không nhìn thấy ánh sáng thông thường, nhưng có thể giúp anh thấu thị những sợi chỉ tử vong trong bóng tối. Chợ Đen đêm nay... có mùi của máu và rỉ sét đậm đặc hơn thường lệ."


Việt Anh im lặng một lúc, nhìn vệt máu khô trên mặt cô gái mù, rồi khẽ gật đầu: "Được. Đi thôi."


***


Chợ Đen Bánh Răng họp lén lút vào nửa đêm dưới gầm một cây cầu sắt khổng lồ đã đổ sụp một nửa từ kỷ nguyên trước. Nơi đây là ranh giới vô luật pháp, một vết sẹo địa hình nằm kẹp giữa khu ổ chuột Rìa Xám và vùng đệm an ninh của đế quốc. Sương mù xám từ đầm lầy oán khí tràn vào, hòa cùng hơi nước nóng từ các đường ống dẫn phế thải rò rỉ tạo thành một màn sương mù đặc quánh, che khuất những bóng người mặc áo choàng đen đi lại lặng lẽ.


Để vào được chợ đen, Việt Anh và Khánh Vy phải đeo mặt nạ đồng thau che kín mặt và trình ra hai mảnh huy hiệu đồng rỉ sét cho hai gã lính gác to lớn đứng ở họng cống ngầm dẫn vào lòng cầu.


Không khí bên trong chợ đen ngột ngạt, sặc mùi dầu bôi trơn bánh răng rẻ tiền, oxit đồng và mùi thạch anh độc hại bốc lên từ những chiếc lò nung di động. Những quầy hàng thô sơ dựng bằng tôn rỉ sét xếp san sát nhau dưới gầm cầu, bày bán đủ thứ linh kiện cơ khí cấm, vũ khí tự chế và những bình chứa cát sinh mệnh lậu phát ra ánh sáng vàng nhạt tù mù. Tiếng búa đập thép chan chát, tiếng van hơi nước xả áp suất xì xì và tiếng xì xào ngã giá bằng thọ mệnh tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, u uất.


Việt Anh kéo thấp mũ trùm đầu của chiếc áo choàng đen, tay trái vô thức giữ lấy túi áo khoác chứa Tinh thạch lõi Sentinel. Khối tinh thạch liên tục tỏa ra nhiệt lượng ấm nóng, như một nhịp tim thứ hai đập cộng hưởng với chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực cậu. Cậu bước nhanh qua những lối đi hẹp ẩm ướt, Khánh Vy bám sát ngay sau lưng, cây gậy đồng thau của cô khẽ gõ nhẹ xuống những tấm sắt lót đường để định vị.


Ở trung tâm của chợ đen, dưới một mái vòm bằng sắt rỉ có treo hàng chục bánh răng khổng lồ đang xoay chậm rãi, là quầy hàng sang trọng nhất của Trương Vĩnh Khang. Lão thương nhân chợ đen béo múp míp đang ngồi trên một chiếc ghế da thú lớn lỗi thời. Những ngón tay mập mạp đeo đầy nhẫn đồng thau nạm đá thạch anh của lão đang gạt gạt chiếc cân tiểu ly cơ khí chính xác dùng để đo lượng cát sinh mệnh.


"Trương Vĩnh Khang," Việt Anh bước lại gần quầy, trầm giọng gọi tên lão.


Lão béo khẽ ngước mắt lên đằng sau cặp kính lúp ba tròng chuyên dụng. Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò nhưng săn chắc của thiếu niên mặc áo choàng đen và cô gái mù đi cùng, khóe môi lão khẽ giật giật, lộ ra hàm răng sún vàng ố vì khói thuốc thạch anh lậu.


"Ồ... Kẻ Đánh Cắp Tuổi Thọ," Khang hạ thấp giọng, mắt liếc nhanh xung quanh cảnh giác. "Cậu gan lỳ thật đấy. Tiêu diệt Trần Bá ở mỏ hoang, cướp đi lõi Sentinel... Cả phân cục cảnh binh đang lật tung cái Rìa Xám này để tìm đầu cậu. Cậu còn dám vác xác đến đây làm gì? Muốn bán mạng cho tôi để đổi lấy vài ngày sống sao?"


"Tôi muốn giao dịch," Việt Anh không quanh co, cậu bước lên một bước, thò tay trái vào túi áo khoác và khẽ hé mở một góc chiếc túi vải da thú.


Một luồng ánh sáng cam rực rỡ, tinh khiết của thạch anh đỏ nguyên bản đột ngột lóe lên qua khe hở, chiếu rọi lên gương mặt béo phì của Trương Vĩnh Khang. Luồng năng lượng ấm nóng tỏa ra mạnh mẽ đến mức khiến những chiếc nhẫn thạch anh trên tay lão khẽ rung lên cộng hưởng.


Đôi mắt híp của Trương Vĩnh Khang lập tức trợn tròn. Lão hít vào một hơi lạnh, vội vàng vung tay che chiếc túi vải lại: "Cậu điên rồi! Cất ngay thứ đó đi! Cậu muốn tất cả chúng ta bị pháo hơi nước của Đội Săn Đỏ thổi bay xác tại đây à?"


"Lão có đủ cát sinh mệnh tinh khiết để quy đổi khối tinh thạch này không?" Việt Anh lạnh lùng hỏi, tay trái vẫn giữ chặt chuôi kiếm răng cưa dưới lớp áo choàng.


Trương Vĩnh Khang nuốt nước bọt ừng ực, lòng tham tột đỉnh hiện rõ trên gương mặt béo tròn của lão. Tinh thạch lõi Sentinel trị giá tương đương mười năm thọ mệnh tinh khiết – thứ tài nguyên tối cao mà giới quý tộc vùng lõi luôn thèm khát. Nếu lão sở hữu được nó và tuồn vào vùng lõi, lợi nhuận sẽ là khổng lồ.


"Có... có chứ," Khang lắp bắp, giọng nói run lên vì phấn khích. "Nhưng cái giá để ngụy trang và rửa sạch bước sóng định vị đỏ của thứ này không hề rẻ. Tôi chỉ có thể trả cho cậu tối đa ba năm thọ mệnh tinh khiết bằng cát cam. Đồng ý thì giao dịch ngay, không thì cậu mang cái tai ương này đi nơi khác!"


Việt Anh khẽ chau mày. Ba năm thọ mệnh tinh khiết là quá ít so với giá trị thực tế của lõi Sentinel, nhưng cậu không có sự lựa chọn. Đồng hồ cát trên ngực cậu đang đếm ngược tàn nhẫn, và tính mạng của Việt An không thể chờ đợi lâu hơn. Cậu chuẩn bị gật đầu đồng ý.


Đột nhiên, Khánh Vy đứng bên cạnh khẽ khựng lại. Đôi tai cô khẽ giật mạnh dưới dải băng đen. Cây gậy đồng thau dẫn linh trong tay cô đột ngột phát ra tiếng rung động *oong oong* tần số thấp dữ dội.


"Anh hai! Tránh ra!" Khánh Vy hét lên, gương mặt cô biến sắc vì kinh hoàng.


*HƯUÚÚÚT!*


Một tiếng rít xé gió kinh hoàng, sắc lẹm và lạnh gáy vang lên từ phía trên đỉnh tháp rỉ sét cách chợ đen hàng trăm mét. Đó không phải tiếng rít của đạn hơi nước thông thường, mà là tiếng rít của một viên đạn nén thời gian di chuyển với tốc độ vượt qua giới hạn âm thanh.


*OÀNG!*


Viên đạn nén thời gian đầu tiên găm thẳng xuống quầy hàng bằng tôn rỉ sét ngay bên cạnh Việt Anh. Một tiếng nổ cơ khí kinh hoàng bùng phát. Lực chấn động nén thời gian giải phóng ra ngoài trong tích tắc, tạo thành một vòng tròn sóng xung kích màu xám tro làm đông cứng và vỡ vụn toàn bộ quầy hàng gỗ bên cạnh thành trăm mảnh vụn sắt rỉ. Sức nóng và mảnh vỡ bắn ra xối xả.


"Có phục kích!"


Tiếng la hét hoảng loạn bùng nổ khắp Chợ Đen Bánh Răng. Hàng trăm thương nhân và khách hàng chợ đen giẫm đạp lên nhau chạy trốn hỗn loạn dưới sương mù. Các quầy hàng bị xô đổ, đèn dầu rơi xuống đất tạo thành những vệt lửa cháy loang lổ.


Việt Anh bị sức chấn động đẩy lùi hai bước, bả vai phải bị gãy nứt rách miệng rỉ máu đỏ tươi, cơn đau vật lý kịch liệt dội thẳng vào lồng ngực trái. Cậu lộn người nhào ra sau một cột sắt rỉ của gầm cầu để làm vật che chắn.


Trên đỉnh tháp cao rỉ sét vượt ra ngoài màn sương mù của chợ đen, một bóng người gầy gò mặc áo măng tô da rách nắp đang quỳ một gối. Mắt trái gã đeo một băng đen có gắn thấu kính hồng ngoại phát ra ánh sáng đỏ rực, khóa chặt mục tiêu vào bóng dáng Việt Anh qua màn sương mù dày đặc. Tay gã nâng khẩu súng bắn tỉa hơi nước nén thời gian khổng lồ có nòng dài chạm khắc hoa văn cổ tự.


*Độc Nhãn – Sát thủ tiền thưởng một mắt tàn bạo nhất Rìa Ngoài.*


*Tạch!*


Độc Nhãn gạt cần gạt đồng thau, nạp viên đạn nén thời gian thứ hai vào buồng đạn. Thấu kính hồng ngoại trên mắt gã nhấp nháy, cảm biến nhiệt thạch anh trên súng đã khóa chặt vào vệt nhiệt lượng bốc lên từ Găng tay cơ khí trên tay phải Việt Anh.


"Mục tiêu đã khóa," Độc Nhãn khẽ lẩm bẩm, ngón tay gầy gò siết chặt cò súng.


*HƯUÚÚÚT!*


Viên đạn thứ hai bắn ra, xé toạc màn đêm lao thẳng về phía cột sắt nơi Việt Anh đang ẩn nấp.


Khánh Vy, dù đôi mắt mù màng bạc đang đau nhức dữ dội, vẫn dốc toàn lực bộc phát năng lực Thấu Thị Tử Vong. Trong bóng tối, cô cảm nhận được một luồng dao động thọ lực màu đỏ sẫm đang lao đến với tốc độ kinh hoàng, chỉ thẳng vào ngực Việt Anh.


"Anh hai! Bên trái!"


Khánh Vy lao tới, dùng hết sức lực đẩy mạnh vào vai trái Việt Anh.


*OÀNG!*


Viên đạn nén thời gian thứ hai sượt qua vai phải Việt Anh chỉ trong vòng vài milimet, găm thẳng vào cột sắt rỉ sét phía sau. Cột sắt dày nửa mét bị đạn nén bắn xuyên thủng một lỗ lớn, lớp thép xung quanh vết bắn bị lão hóa rỉ sét mục nát ngay lập tức trong vòng một giây và sụp đổ thành đống bột sắt xám xịt.


Cơn gió nén thời gian sượt qua vai khiến vết thương cũ của Việt Anh bị rách miệng rộng hơn, máu tươi rỉ ra xối xả thấm đẫm vai áo khoác thợ mỏ. Cậu quỵ xuống đất, thở dốc nặng nề. Cát đỏ trong đồng hồ cát trên ngực trái của cậu lại chảy nhanh hơn dưới áp lực sát khí tột cùng.


*Độc Nhãn hoàn toàn kiểm soát tầm nhìn từ trên cao và sở hữu hỏa lực nén thời gian cực mạnh. Nếu cứ tiếp tục ẩn nấp thụ động thế này, cả nhóm sẽ bị bắn chết từng người một.*


"Vy! Trốn sau bệ đá kia!" Việt Anh hét lên qua tiếng gầm rú của hơi nước.


Cậu biết rõ găng tay cơ khí của mình có một van xả hơi nước công suất lớn. Việt Anh nén cơn đau thắt lồng ngực, dùng tay trái gạt mạnh cần gạt áp suất trên Găng tay cơ khí nén thời gian bên tay phải.


*XÌÌÌÌÌÌÌÌ!*


Một luồng khói hơi nước đồng thau nóng rực, dày đặc được giải phóng ra ngoài với công suất cực đại từ các khớp bánh răng của găng tay. Luồng khói bốc lên cuồn cuộn, nhanh chóng hòa cùng màn sương mù xám xịt của chợ đen, tạo thành một màn sương đồng thau khổng lồ bao phủ toàn bộ khu vực gầm cầu trong phạm vi năm mươi mét, che khuất hoàn toàn tầm nhìn quang học của Độc Nhãn trên tháp cao.


Trên đỉnh tháp, Độc Nhãn khẽ tặc lưỡi khi thấu kính quang học bị màn sương hơi nước che mờ hoàn toàn: "Khôn ngoan đấy... nhưng vô ích thôi."


Gã khẽ gạt chiếc lẫy đồng thau bên hông thấu kính, chuyển chế độ quét sang cảm biến nhiệt thạch anh. Trên màn hình hiển thị của gã, màn sương đồng thau biến thành một màu xanh lam nhạt, và vệt nhiệt lượng đỏ rực phát ra từ cơ thể sống của Việt Anh lại hiện lên rõ nét.


Độc Nhãn nhếch mép cười lạnh, vác súng bắn tỉa quét ngang sườn hầm cầu, chuẩn bị bắn quét dựa trên cảm biến nhiệt để tiêu diệt con mồi.


Việt Anh cảm nhận được tử khí lạnh gáy vẫn đang khóa chặt vào lưng mình. Cậu biết cảm biến nhiệt thạch anh của súng bắn tỉa hoàng gia có thể nhìn xuyên qua màn sương hơi nước thông thường. Cách duy nhất để sống sót lúc này là triệt tiêu hoàn toàn thân nhiệt và bước sóng thọ lực bộc phát ra ngoài.


Cậu nhìn sang Khánh Vy đang run rẩy bên cạnh bệ đá rỉ sét dưới gầm cầu rỉ sét.


"Vy... nắm chặt tay tôi," Việt Anh trầm giọng thì thầm.


Việt Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở đạt trạng thái tĩnh lặng tột đỉnh. Cậu vận dụng Thuật Ẩn Nhịp Đập Thời Gian – phương pháp nín thở và điều hòa nhịp tim đồng bộ mà cậu đã rèn luyện dưới hầm ngầm xưởng đồng hồ cũ.


*Nín thở tuyệt đối. Ép nhịp tim đập chậm rãi dưới mức ba mươi nhịp một phút bằng ý chí sắt đá.*


*VÚT!*


Ánh sáng đỏ rực rỡ của chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái Việt Anh đột ngột tắt lịm hoàn toàn. Thân nhiệt của cậu giảm mạnh trong tích tắc, làn sương mờ lạnh lẽo tỏa ra bao phủ lấy cơ thể cậu và Khánh Vy dưới gầm cầu rỉ sét ẩm ướt.


Trên tháp cao, màn hình hiển thị cảm biến nhiệt của Độc Nhãn đột ngột mất dấu mục tiêu. Vệt đỏ rực rỡ của Việt Anh biến mất hoàn toàn vào màn sương xanh lam nhạt nhòa của đầm lầy, tựa như gã thợ săn chưa từng tồn tại.


Độc Nhãn khẽ chau mày, ngón tay siết cò súng khựng lại giữa chừng trong sự ngỡ ngàng tột độ: "Biến mất rồi? Làm sao một thợ săn sơ cấp lại có thể che giấu thân nhiệt hoàn hảo đến thế?"


Gã đảo mắt quét liên tục khắp khu vực gầm cầu nhưng chỉ thấy một màn sương xám xịt tĩnh lặng không một bóng người.


***


Dưới gầm cầu rỉ sét tối tăm, nước cống đen ngòm ẩm ướt lạnh ngắt ngập quá mắt cá chân. Việt Anh quỳ một gối dưới hốc đá, tay trái ôm chặt lấy Việt An đang hôn mê trên lưng, tay phải đeo găng tay cơ khí tì xuống mặt bùn để giữ thăng bằng. Cậu nín thở tuyệt đối, lồng ngực co thắt dữ dội vì thiếu dưỡng khí, cơn đau tim nhói lên từng cơn buốt giá tột cùng như muốn vỡ tung mạch máu.


Bên cạnh cậu, Khánh Vy cũng nín thở, đôi bàn tay gầy guộc của cô run rẩy nắm chặt lấy cánh tay hóa thạch đồng thau lạnh ngắt của Việt Anh.


Không gian chợ đen chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn nghe tiếng lửa cháy lách tách từ những quầy hàng bị đổ sụp và tiếng gió rít qua những khe sắt rỉ của cây cầu gãy.


Độc Nhãn trên tháp cao vẫn không chịu bỏ cuộc. Gã khẽ nghiến răng, tay trái rút từ trong túi áo măng tô ra một viên đạn đặc biệt rực sáng ánh cam thạch anh đỏ nguyên bản – viên đạn Trệ Thời Nhất Thương.


*CẠCH!*


Tiếng nạp đạn đặc biệt vang lên khô khốc giữa màn đêm tĩnh lặng. Độc Nhãn nâng súng, thấu kính hồng ngoại khóa chặt vào toàn bộ các lối thoát hiểm của Chợ Đen Bánh Răng. Gã biết con mồi vẫn đang ẩn nấp đâu đó dưới gầm cầu này, và chỉ cần một viên Trệ Thời Nhất Thương bắn ra, toàn bộ không gian chợ đen sẽ bị đóng băng làm chậm, ép Việt Anh phải bộc lộ hành tung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!