Bình Minh Trên Đồng Hoang
Tiếng gầm rú cơ khí từ đáy vực sâu tăm tối dội lên vách đá hầm lò số 9 mỗi lúc một dữ dội, tựa như tiếng gầm của một con quái thú cổ đại bị đánh thức sau ngàn năm giam cầm dưới lòng đất. Sóng âm trầm đục làm rúng động những đường ống dẫn hơi nước rỉ sét chạy dọc trần hang, khiến những hạt bụi thạch anh mịn màu xám bạc rơi xuống lả tả như một cơn mưa tuyết chết chóc.
Trần Bá đứng trên bệ đá trung tâm, gương mặt béo phì dưới lớp mặt nạ da thú vặn vẹo đầy điên cuồng. Gã cười sằng sặc, mặc cho cánh tay phải vẫn đang bị Việt Anh khóa chặt sợi roi da dài nạm thạch anh thô bằng chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian.
"Lũ chuột nhắt! Tụi mày nghĩ kích động được đám nô lệ này là có thể bước ra khỏi đây sao?" Trần Bá rít lên qua kẽ răng sặc mùi dầu mỡ. "Sentinel-01! Nghiền nát đầu tụi nó cho tao!"
Từ họng vực sâu tối tăm sát bệ đá, hai bàn tay khổng lồ bằng đồng đen rỉ sét bám chặt lấy rìa đá. Tiếng piston hơi nước nén khí kêu *xình xịch* chói tai vang lên dồn dập. Một thân hình cơ khí khổng lồ cao hơn ba mét từ từ trồi lên. Đó là Sentinel-01 – cỗ máy chiến đấu cổ đại được cải tạo tàn bạo. Khắp thân hình nó, các bánh răng đồng lộ thiên xoay tròn liên tục phát ra những tia lửa cơ khí đỏ rực. Lồng ngực nó rỗng, nơi đặt một khối tinh thạch thạch anh đỏ nguyên bản rực sáng như một trái tim rực lửa, cung cấp năng lượng cho toàn bộ hệ thống bánh răng chuyển động.
Đôi mắt của Sentinel-01 quét qua màn sương bụi, hai luồng ánh sáng đỏ rực từ lõi thạch anh khóa chặt vào vị trí của Việt Anh.
Việt Anh đứng bất động, mái tóc đen bù xù che nửa mắt khẽ bay trước luồng gió nóng từ lò hơi của cỗ máy khổng lồ phả ra. Cánh tay phải bị hóa thạch đồng thau của cậu, dù được bao bọc bên trong chiếc găng tay cơ khí mới rèn, vẫn truyền đến những cơn đau buốt lạnh thấu xương do phản chấn nhiệt độ. Vết thương gãy xương bả vai phải từ trận chiến trước rỉ máu nhạt, thấm đẫm vai áo khoác thợ mỏ sờn rách.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Tiếng đếm ngược của chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái vang lên dồn dập trong thức hải cậu.
*Hai mươi chín ngày năm giờ.*
Thời gian sống của cậu đang bị rút ngắn từng phút dưới áp lực sát khí tột cùng của kẻ thù. Cậu biết rõ, với thể trạng hiện tại, cậu không thể kéo dài trận chiến dây dưa. Cỗ máy Sentinel-01 kia sở hữu sức mạnh vật lý càn quét tuyệt đối, nếu không phá hủy được lõi năng lượng của nó trước, toàn bộ nghĩa quân mỏ thạch anh vừa nổi dậy sẽ bị nghiền nát trong nháy mắt.
"Tránh ra!"
Sentinel-01 gầm lên một tiếng rít hơi nước áp suất cao. Nó vung cánh tay piston khổng lồ nặng hàng trăm cân, đập mạnh một cú sấm sét xuống vách đá ngăn cách lối đi của Việt Anh. Khối đá tảng dày bị đập nát vụn thành trăm mảnh, bắn ra xối xả.
Chứng kiến đòn đánh hủy diệt lao thẳng về phía Việt Anh và Khánh Vy, Trần Thanh Sơn nghiến chặt răng. Bả vai phải rách thịt rỉ máu thọ mệnh của gã nhói lên buốt giá, nhưng ý chí của một chiến binh khiên chắn không cho phép gã lùi bước. Sơn lao ra, dùng tay trái nhấc bổng tấm sắt gá quặng xe mỏ rạn nứt lên làm lá chắn, che chắn trước mặt cả nhóm.
*OÀNG!*
Cú đấm piston của Sentinel-01 nện thẳng vào tấm sắt gá quặng. Một tiếng nổ kim loại kinh hoàng vang dội khắp hầm lò. Lực va chạm vật lý khổng lồ vượt qua giới hạn chịu đựng của con người. Tấm sắt dày bị đấm lõm hẳn một mảng lớn, nứt toác ra thành nhiều đường. Sức chấn động dội ngược lại khiến Thanh Sơn hộc ra một ngụm máu tươi vàng nhạt. Thân hình hộ pháp của gã bị đẩy lùi năm mét, đập mạnh lưng vào vách đá phía sau rồi quỵ xuống, hoàn toàn kiệt sức. Tấm sắt gá quặng tuột khỏi bàn tay run rẩy của gã, vỡ nát thành nhiều mảnh vụn đồng.
"Sơn!" Nguyễn Khánh Vy hét lên, đôi bàn tay cô siết chặt cây gậy đồng thau dẫn linh.
"Tôi... vẫn chưa chết... nhưng không thể đỡ thêm đòn nào nữa..." Thanh Sơn thở dốc, bọt máu rỉ ra khóe miệng. Gã cố gắng gượng dậy nhưng hai chân hoàn toàn vô lực.
Sentinel-01 thu hồi cánh tay piston, các bánh răng trên vai nó xoay rít để nạp lại áp suất hơi nước cho cú đấm tiếp theo. Trần Bá đứng trên bệ đá cười sằng sặc đắc ý: "Lũ sâu bọ vô ơn! Để xem tấm khiên rác rưởi của tụi mày đỡ được mấy đòn của Sentinel!"
Việt Anh liếc nhìn Thanh Sơn đang gục ngã, rồi quay sang Khánh Vy. Ánh mắt cậu lạnh lùng nhưng kiên định tột cùng. Cậu nhận ra, khớp xoay trung tâm chịu lực (khớp bánh răng trung tâm) nối liền giữa bả vai và lồng ngực chứa lõi năng lượng chính là điểm yếu duy nhất điều phối toàn bộ chuyển động của cỗ máy khổng lồ này. Nhưng nó được bảo vệ bởi lớp giáp đồng đen dày cộp, rất khó tiếp cận bằng kiếm cận chiến.
"Vy! Định vị khớp bánh răng trung tâm của nó cho tôi!" Việt Anh trầm giọng ra lệnh.
Khánh Vy không do dự. Cô đưa tay lên, tháo dải băng lụa đen che khuất đôi mắt mù màng bạc của mình. Đôi mắt mù phủ một lớp màng màu bạc mờ ảo đột ngột rực sáng ánh bạc lạnh lẽo. Cô kích hoạt Thuật Thấu Thị Tử Vong.
*Hự!*
Khánh Vy khẽ rên rỉ, hai dòng máu tươi đỏ hồng từ khóe mắt mù bắt đầu chảy dài dọc theo gò má trắng bệch của cô. Năng lực thấu thị tử vong tiêu tốn thọ mệnh của cô cực nhanh, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt óc để tập trung nhãn lực vào thân hình cỗ máy khổng lồ.
Trong tầm nhìn thấu thị của cô, thế giới xung quanh biến thành một màu xám xịt vô hồn, chỉ riêng cỗ máy Sentinel-01 hiện lên với mạng lưới các đường dẫn năng lượng màu đỏ rực. Ngay tại khớp bả vai trái của nó, nơi giao nhau giữa đường dẫn hơi nước và trục truyền động trung tâm, xuất hiện một sợi chỉ tử vong màu đỏ sẫm nhấp nháy liên tục.
"Việt Anh! Khớp bánh răng trung tâm bả vai trái!" Khánh Vy hét lên, giọng nói run rẩy vì đau đớn. "Nơi có van hơi nước màu đồng rỉ sét... Đó là điểm kết nối năng lượng duy nhất của nó!"
"Được rồi."
Việt Anh thở ra một hơi dài, lồng ngực cậu co thắt dữ dội. Cậu siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa tiến hóa mới rèn bằng tay trái. Lưỡi kiếm rực sáng ánh cam sắc nét, phản chiếu gương mặt lạnh lùng đầy sát ý của thiếu niên thợ đồng hồ. Cậu đưa tay phải đeo găng tay cơ khí lên giữ chặt ngực trái, nơi chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật cắm rễ sâu vào da thịt.
*Muốn có sức mạnh vượt trội, phải trả bằng thời gian sống thực tế. Quy tắc trao đổi ngang giá của cấm thuật chưa bao giờ có ngoại lệ.*
Việt Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí kích hoạt dòng cát đỏ trong lồng ngực chảy ngược mạnh mẽ.
*Đốt cháy vĩnh viễn ba giờ thọ mệnh!*
Cơn đau rát bỏng như lửa thiêu bùng lên từ tim, lan nhanh dọc theo các đường kinh mạch bắp tay phải hóa thạch. Dòng cát đỏ chảy ngược dồn dập, thọ mệnh đếm ngược trên ngực trái của cậu tụt dốc không phanh, từ hai mươi chín ngày mười bảy giờ sụt giảm xuống còn hai mươi chín ngày mười bốn giờ vĩnh viễn.
Nhưng đổi lại, một luồng thọ lực mạnh mẽ rực sáng ánh cam bộc phát dữ dội. Việt Anh truyền toàn bộ thọ lực vừa vay mượn vào chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian trên tay phải và lưỡi kiếm răng cưa tiến hóa bên tay trái. Chiếc găng tay rít lên một tiếng gầm rú hơi nước đầy uy lực, các bánh răng đồng thau xoay rít đạt áp suất nén cực hạn 120 bar.
Sentinel-01 vung cú đấm piston thứ hai, lao thẳng về phía Việt Anh với tốc độ xé gió.
Việt Anh nhắm mắt, kích hoạt Đồng bộ hóa Bánh Răng Sinh Học. Nhịp thở của cậu co thắt trùng khớp hoàn toàn với tần số xoay của lưỡi kiếm răng cưa rít vang trong tay trái. Cậu không né tránh trực diện cú đấm piston, mà dùng thân pháp Khắc Giây Bộc Phát lướt nhanh như một tàn ảnh xám qua góc chết bên sườn của cỗ máy khổng lồ.
Cú đấm piston hụt mục tiêu, nện mạnh xuống nền đá tạo thành một hố sâu hoắm khói bụi mù mịt.
Ngay trong khoảnh khắc Sentinel-01 bị mất đà trọng lực, Việt Anh vung mạnh thanh kiếm răng cưa tiến hóa từ khoảng cách mười mét. Cậu thi triển kỹ năng tầm xa tối thượng ở cấp bậc này: Trảm Phong Bánh Răng.
*VÚÚÚT!*
Một luồng sóng xung kích khổng lồ hình bánh răng cưa xoay tít màu đỏ rực, mang theo áp suất hơi nước nén lực cực đại phóng ra từ lưỡi kiếm xé rách không khí lao đi. Luồng sóng xung kích chém chính xác tuyệt đối vào khớp bánh răng trung tâm bả vai trái của Sentinel-01 – ngay vị trí sợi chỉ tử vong mà Khánh Vy chỉ dẫn.
*XOẢNG! XOẢNG! RẮC RẮC!*
Tiếng kim loại vỡ vụn kinh hoàng vang lên. Nhát chém mang thọ lực bộc phá cắt đứt đôi đường dẫn hơi nước bằng đồng thau dày cộp, phá hủy hoàn toàn khớp xoay chịu lực trung tâm của cỗ máy khổng lồ.
Sentinel-01 khựng lại giữa chừng. Những tia lửa điện cơ khí bắn ra dữ dội từ vết chém đỏ rực. Đôi mắt phát ánh sáng đỏ của nó nhấp nháy liên tục rồi vụt tắt hoàn toàn. Lò hơi sau lưng nó nổ tung, xả ra một luồng khói hơi nước trắng xóa mù mịt. Cỗ máy khổng lồ cao ba mét mất đi năng lượng liên kết, đổ sụp xuống nền đá hầm lò kêu rắc rắc sụp đổ, vỡ nát thành từng khối kim loại rỉ sét vô tri.
Trần Bá chứng kiến át chủ bài mạnh nhất của mình bị phá hủy chỉ bằng một nhát chém tầm xa, gương mặt béo phì của hắn lập tức trắng bệch cắt không còn giọt máu. Cơn kiêu ngạo thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự hoảng sợ tột độ.
"Không... Không thể nào! Sentinel-01... cỗ máy cổ đại kiên cố như vậy..." Trần Bá run rẩy lùi lại trên bệ đá.
Hàng trăm lao dịch mỏ xung quanh chứng kiến robot bảo vệ bị tiêu diệt, khí thế nổi dậy bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Đặng Văn Lượm dẫn đầu nghĩa quân cầm cuốc mỏ nặng đập tan hàng phòng thủ cuối cùng của đám lính canh mỏ đang hoang mang hoảng loạn.
"Giết tên cai đội tàn bạo! Đòi lại tự do!" Lượm gầm rú.
Trần Bá hoảng loạn nhìn đám đông lao dịch phẫn nộ đang áp sát bệ đá. Trong cơn tuyệt vọng, ánh mắt gã chợt quét qua góc tối của hang đá, nơi cô bé Nguyễn Hoài Thương đang co rúm khóc lóc vì hoảng sợ.
"Lũ rác rưởi! Tụi mày dám bước lên, tao sẽ giết con ranh này trước!"
Trần Bá điên cuồng lao tới, vung cây roi da dài định quấn chặt lấy cổ Hoài Thương để làm con tin rút lui hòng thoát thân.
"Thương!" Thanh Sơn hét lên bất lực từ đằng xa.
Nhưng Việt Anh không cho gã có cơ hội thực hiện âm mưu hèn hạ đó. Ánh mắt thiếu niên thợ đồng hồ lạnh lùng như thép nguội. Cậu cắn răng nén cơn đau buốt từ bả vai phải bị gãy nứt, kích hoạt Khắc Giây Bộc Phát một lần nữa.
*VÚT!*
Thân hình Việt Anh biến mất tại chỗ, để lại một vệt tàn ảnh màu đỏ rực xé rách màn khói hơi nước. Cậu lướt nhanh với tốc độ cực hạn vượt qua khoảng cách hai mươi mét trong vòng chưa đầy nửa giây.
Ngay khi cây roi da của Trần Bá chuẩn bị quấn lấy cổ Hoài Thương, thanh kiếm răng cưa tiến hóa trong tay trái Việt Anh đã chém tới.
*XOẸT!*
Đường chém nhanh như chớp cắt đứt đôi sợi roi da nạm thạch anh thô của Trần Bá. Lực chém tiếp tục lướt qua, chém đứt phăng bàn tay mập mạp đang cầm roi của gã. Trần Bá thét lên một tiếng đau đớn kịch liệt, máu tươi bắn ra xối xả trên nền cát đá.
Chưa dừng lại ở đó, Đặng Văn Lượm từ phía sau lao tới, vung chiếc cuốc mỏ khổng lồ bổ mạnh một nhát sấm sét vào lồng ngực của Trần Bá, đập nát hoàn toàn giáp da sờn rách và đẩy gã rơi xuống vực thẳm tăm tối của đáy mỏ hoang.
Trần Bá bị đánh bại hoàn toàn. Tiếng gào thét đau đớn của gã lịm dần dưới đáy vực sâu, kết thúc ách cai trị tàn bạo kéo dài nhiều năm tại mỏ thạch anh hoang dã này.
"Chúng ta... thắng rồi! Tự do rồi!"
Hàng trăm lao dịch mỏ đồng loạt reo hò vang dội. Những tiếng khóc nấc nghẹn ngào lẫn lộn với tiếng cười hạnh phúc của những con người vừa giật lại được từng ngày sống từ tay thần chết. Họ ôm lấy nhau giữa đống đổ nát của hầm lò rỉ sét.
Việt Anh thu hồi thanh kiếm răng cưa tiến hóa, cắm mũi kiếm xuống đất để làm điểm tựa cho thân hình đang run lên vì kiệt sức. Cậu cúi xuống nhìn cô bé Nguyễn Hoài Thương đang ngồi khóc thút thít dưới đất.
"Thương. Em không sao chứ?" Việt Anh trầm giọng hỏi, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi.
Hoài Thương ngước gương mặt nhỏ nhắn lấm lem bùn đất và bụi thạch anh xám lên nhìn cậu. Đôi mắt tròn xòe của cô bé rưng rưng lệ. Nhìn thấy người anh họ vừa xả thân cứu mạng mình, cô bé không kìm được lòng, nhào tới ôm chặt lấy chân Việt Anh, khóc nấc lên tủi thân:
"Anh hai... Em sợ lắm... Mẹ bị bắt đi rồi... Em tưởng không bao giờ được gặp lại mọi người nữa..."
Việt Anh đứng im, tay trái khẽ vuốt mái tóc bù xù đầy bụi xám của cô bé. Gương mặt lạnh lùng thường ngày của cậu khẽ giãn ra, thoáng hiện một nét ấm áp hiếm hoi của tình thân.
"Không sao nữa rồi. Anh đã hứa với chú Bảo sẽ đưa em về an toàn," Việt Anh khẽ thì thầm.
Khánh Vy bước lại gần, dùng dải băng lụa đen lau sạch những giọt máu tươi rỉ ra từ khóe mắt mù của mình. Cô cảm nhận được hơi ấm gia đình thiêng liêng giữa Việt Anh và Hoài Thương, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm thầm lặng.
Thanh Sơn được Đặng Văn Lượm đỡ dậy bước tới. Gã nhìn Việt Anh với ánh mắt đầy nể phục: "Việt Anh... cậu thực sự là một con quái vật... Nhát chém Trảm Phong Bánh Răng đó... Tôi chưa từng thấy thợ săn sơ cấp nào bộc phát được uy lực khủng khiếp như vậy."
"Đó là cái giá của thọ mệnh," Việt Anh trầm giọng, ánh mắt cậu hướng về chiếc đồng hồ cát trên ngực trái đang nhấp nháy ánh đỏ nhạt nhòa.
*Hai mươi chín ngày mười bốn giờ.*
Cái chết vẫn đang đếm ngược từng giây một cách tàn nhẫn trên da thịt cậu. Sức mạnh này không miễn phí, cậu vừa phải thiêu rụi thêm ba giờ tương lai vĩnh viễn để giành lấy chiến thắng này.
Cậu bước lại gần xác cỗ máy Sentinel-01 đổ nát, dùng tay trái cắm sâu mũi kiếm răng cưa tiến hóa vào lồng ngực rỗng của nó. Cậu khéo léo gạt lẫy van hơi nước, trích xuất thành công khối tinh thạch thạch anh đỏ nguyên bản – Tinh thạch lõi Sentinel cực kỳ quý hiếm rực sáng ánh cam ấm áp. Đây là nguồn thọ lực khổng lồ tương đương mười năm sống, tài nguyên tối cao giúp cậu nâng cấp Đồng Hồ Cát Cấm Thuật vượt qua bình cảnh thể chất sau này.
Cùng lúc đó, nghĩa quân của Đặng Văn Lượm đã thu gom được hàng tấn Thạch anh thời gian thô chất lượng cao từ kho lưu trữ của Trần Bá để chia đều cho người dân nghèo.
Ánh bình minh xám xịt của vùng ngoại vi bắt đầu ló rạng qua những kẽ nứt của vách đá hầm lò, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt nhưng ấm áp xuống đồng hoang hoang tàn ngoài cửa mỏ. Một bình minh mới thực sự đã mở ra trên mảnh đất đau thương này.
Nhưng Việt Anh biết, cuộc chiến của cậu chỉ mới bắt đầu. Tiêu diệt Trần Bá chắc chắn sẽ kích hoạt dấu ấn Truy Nã Đỏ toàn đế quốc gắt gao hơn.
Trong góc tối khuất sau vách đá rạn nứt của cửa mỏ, một bóng người mảnh khảnh ẩn mình hoàn toàn dưới lớp áo choàng xanh lục thẫm đang lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Đó là Thanh Xà – nữ sát thủ mật vụ dưới trướng Đại công tước Vô Biên. Cô ta khẽ đưa ngón tay thon dài chạm vào chiếc gương đồng nhỏ truyền tin mã hóa bằng ánh sáng phản chiếu, giọng nói thì thầm lạnh lùng như rắn độc rít qua kẽ răng:
"Báo cáo Đại công tước... Kẻ Đánh Cắp Tuổi Thọ đã tiêu diệt Trần Bá và thu giữ lõi Sentinel. Huyết mạch thợ đồng hồ cổ đã thức tỉnh... Đội Săn Đỏ đang chuẩn bị vây quét tổng lực."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!