Cấm Thuật Dưới Lòng Đất
Máu. Thứ chất lỏng tanh nồng, nóng hổi đang rỉ ra từ khóe miệng Việt Anh, nhỏ xuống sàn gỗ ẩm mốc của xưởng đồng hồ cũ. Cơn đau từ bả vai phải bị gãy nát bởi cú đấm hơi nước của Lê Mạnh truyền thẳng lên đại não, giật lên từng cơn buốt nhói như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt. Cậu muốn ngất đi, nhưng tiếng tích tắc dồn dập từ dải sáng thọ lực màu đỏ nhạt trên cổ tay em gái Việt An ngoài kia như một chiếc roi da vô hình, quất mạnh vào lý trí đang lung lay của cậu.
Chưa đầy mười hai giờ sống sót.
Nếu cậu gục ngã ở đây, Việt An chắc chắn sẽ chết. Việt Anh cắn chặt răng đến mức bật máu, dùng cánh tay trái lành lặn còn lại bấu chặt vào những kẽ hở của sàn gỗ. Cậu rướn người lên, kéo lê thân xác đầy vết rách và bả vai phải rũ rượi dọc theo nền nhà. Mỗi một milimet di chuyển là một lần xương vai gãy mài sát vào nhau, phát ra tiếng rạo rực rợn người dưới lớp da. Cậu lết qua những bánh răng đồng thau rỉ sét rơi vãi tung tóe, vượt qua vũng máu của chính mình, hướng thẳng về phía bệ rèn lò nung ở góc xưởng.
Dưới gầm bệ rèn nặng nề phủ đầy tro thạch anh xám xịt là nơi cha cậu, Nguyễn Hoài Nam, từng ngồi rèn suốt những đêm đông lạnh giá trước khi mất tích. Việt Anh dùng những ngón tay trái run rẩy bới sâu vào lớp tro bụi nóng hổi, chạm vào một khối kim loại lạnh ngắt ẩn giấu bên dưới. Đó là cơ chế bánh răng bí mật dưới bệ rèn xưởng đồng hồ.
Ký ức thuở nhỏ ùa về. Cha cậu từng nói: "Nếu một ngày thế giới này cướp đi mọi thứ của con, hãy nhớ lấy nhịp xoay ngược của ba bánh răng khởi nguyên."
Việt Anh thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng vào mắt làm nhòe đi tầm nhìn. Cậu dùng ngón tay cảm nhận ba vòng răng cưa nhỏ ẩn sâu trong khe đá. Cậu đẩy bánh răng thứ nhất sang trái ba khấc, bánh răng thứ hai xoay ngược chiều kim đồng hồ hai vòng, và dồn chút sức tàn cuối cùng của bàn tay trái để nhấn mạnh bánh răng trung tâm xuống.
CẠCH! RẮC RẮC...
Tiếng cơ khí chuyển động nặng nề vang lên từ lòng đất. Bệ rèn khổng lồ khẽ dịch chuyển sang bên hông, lộ ra một lối vào tối tăm với những bậc thang đá ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất. Hơi lạnh mang theo mùi rêu phong và oxit đồng nồng nặc phả thẳng vào mặt Việt Anh. Không chút do dự, cậu buông mình trượt xuống những bậc thang đá, lăn lộn vài vòng rồi rơi xuống nền đất nện ẩm ướt của căn hầm bí mật dưới xưởng đồng hồ.
Cơn chấn động từ cú ngã khiến Việt Anh suýt chút nữa ngất lịm. Cậu nằm im thở dốc trong bóng tối vài phút, cố gắng giữ cho ý thức không bị bóng đêm nuốt chửng. Dùng tay trái mò mẫm trong túi áo khoác sờn rách, cậu lôi ra một que diêm thạch anh phế thải còn sót lại, quẹt mạnh vào vách đá.
XÈO!
Ánh sáng xanh lam nhạt từ ngọn lửa thạch anh bùng lên, soi rọi không gian chật hẹp của căn hầm ngầm. Nơi đây chứa đầy những bản vẽ thiết kế cơ khí cũ kỹ đã ố vàng, những tủ gỗ chứa linh kiện đồng thau rỉ sét và một bệ rèn nhỏ hoàn chỉnh. Nhưng tâm điểm của căn hầm nằm ở chiếc bàn gỗ lim ở trung tâm.
Đặt trên bàn là một chiếc hộp gỗ bọc nhung đen đã bám đầy bụi. Bên cạnh nó là cuốn Nhật ký rách của Nguyễn Hoài Nam. Việt Anh gượng dậy, lết đến bên bàn. Cậu dùng răng cắn chặt lấy gáy cuốn nhật ký, dùng tay trái lật từng trang giấy da thuộc sần sùi. Những dòng chữ viết bằng mực thạch anh phát sáng dần hiện ra dưới ánh lửa diêm:
"Gửi Việt Anh, con trai của ta... Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là gia đình ta đã bị dồn vào tuyệt lộ bởi luật thuế tàn bạo của Chronos. Chiếc đồng hồ cát đặt bên cạnh chính là Đồng Hồ Cát Cấm Thuật – tạo tác nguyên bản mà ta đã đánh cắp từ Tháp Thiên Kỷ để tìm cách cứu mạng mẹ con mười năm trước, nhưng đã quá muộn..."
Việt Anh run rẩy đọc tiếp. Từng dòng chữ như những nhát búa nện thẳng vào tâm trí cậu:
"Hãy nhớ kỹ Quy tắc Trao Đổi Ngang Giá: Sức mạnh không bao giờ miễn phí. Cấm thuật này cho phép con vay mượn tuổi thọ tương lai để bộc phát siêu tốc độ và sức mạnh vật lý cực hạn trong hiện tại. Nhưng mỗi giây con chiến đấu, dòng cát đỏ sẽ chảy ngược, gặm nhấm sinh mệnh thực tế của con từng ngày. Một khi đồng hồ cát cạn sạch, linh hồn con sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng lịch sử..."
Cậu nhìn sang chiếc hộp nhung đen, run rẩy mở nắp. Bên trong, Đồng Hồ Cát Cấm Thuật lộ diện. Nó được chế tác bằng đồng đen cổ xưa, xung quanh quấn chặt bởi những sợi rễ đồng thau mảnh như sợi chỉ nhưng sắc lẹm, ở giữa là hai buồng thủy tinh trống rỗng. Ngay khi Việt Anh tiến lại gần, chiếc đồng hồ cát đột ngột phát ra tiếng tích tắc dồn dập, kích thích nhịp tim của cậu đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Vay mượn tương lai... để đổi lấy sức mạnh hiện tại..." Việt Anh thì thầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười cay đắng. Cậu nhìn xuống bả vai gãy nát của mình, rồi nghĩ đến Việt An đang thoi thóp ngoài kia. Cậu làm gì còn tương lai để mà giữ? Nếu em gái cậu chết hôm nay, tương lai của cậu cũng chỉ là một nấm mồ hoang ngoài nghĩa trang thời gian.
"Ta chấp nhận cái giá đó," Việt Anh gầm nhẹ.
Cậu chộp lấy chiếc đồng hồ cát cấm thuật bằng tay trái. Theo hướng dẫn trong nhật ký, cậu phải tự tay cấy ghép thiết bị này trực tiếp vào ngực trái để các rễ đồng thau kết nối với hệ tuần hoàn và linh hồn của mình. Việt Anh xé toạc lớp áo khoác sờn rách, để lộ lồng ngực gầy guộc nhưng săn chắc. Cậu đặt phần đế có các mũi nhọn đồng thau của chiếc đồng hồ cát sát vào ngực trái, ngay phía trên tim.
Cậu ấn mạnh.
PHẬP!
"A hự!" Việt Anh trợn tròn mắt, một tiếng hét nghẹn ứ nơi cổ họng. Những mũi nhọn đồng thau đâm xuyên qua da thịt, găm thẳng vào xương sườn. Nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng bài xích cực mạnh từ chiếc đồng hồ cát bùng phát. Cơ thể cậu run lên bần bật, máu tươi từ vết thương phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả bàn tay trái. Chiếc đồng hồ cát rung lên dữ dội, muốn đẩy bật ra ngoài.
Cậu đã thất bại trong việc đồng bộ nhịp tim! Nếu không thể kiểm soát được dòng năng lượng bài xích này, tim cậu sẽ vỡ nát trong vòng vài giây.
Trong cơn đau đớn tột cùng làm mờ mắt, Việt Anh nhớ lại phương pháp rèn đúc của cha ghi trong nhật ký: "Muốn kiểm soát thọ lực, phải giữ cho tâm trí tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hãy đồng bộ nhịp tim của con với tần số xoay của con lắc."
Tích... tắc... tích... tắc...
Việt Anh nhắm nghiền mắt, ép bản thân bỏ qua cơn đau xé thịt ở ngực và bả vai gãy. Cậu bắt đầu điều hòa nhịp thở theo một nhịp điệu chậm rãi, sâu sắc. Thở ra... hít vào... Cậu lắng nghe tiếng tích tắc cơ học phát ra từ chiếc đồng hồ cát, ép nhịp tim đang đập hỗn loạn của mình đập chậm lại, trùng khớp hoàn toàn với tần số dao động của thiết bị.
Thịch... tích... Thịch... tắc...
Khi nhịp tim của cậu và tiếng tích tắc của đồng hồ cát hòa làm một, sự bài xích đột ngột biến mất.
XOẠT! XOẠT! XOẠT!
Hàng chục sợi rễ đồng thau mảnh như sợi chỉ từ chiếc đồng hồ cát đột ngột vươn dài ra như những sinh vật sống, điên cuồng cắm sâu vào da thịt Việt Anh. Chúng luồn lách qua các mạch máu, quấn chặt lấy các dây thần kinh và bám rễ sâu vào tận tâm can của cậu. Cơn đau lúc này không còn là đau đớn vật lý thông thường nữa, mà là một cảm giác bỏng rát kinh hoàng như thể linh hồn cậu đang bị nung chảy trong lò rèn hơi nước.
ẦM!
Ý thức của Việt Anh bị kéo tuột vào một không gian tinh thần đen tối – thức hải của chính cậu. Tại đây, một sa mạc cát vàng khổng lồ hiện ra dưới bầu trời xám xịt chứa đầy những bánh răng khổng lồ đang xoay ngược chiều. Từ giữa bão cát, một bóng ma khổng lồ cấu thành từ cát vàng lấp lánh và các vòng tròn bánh răng hiện ra. Đó là oán linh của cụ tổ Nguyễn Khắc Kỷ, thực thể phong ấn bên trong cấm thuật.
"Kẻ phàm trần hèn mọn dòng dõi nhà Nguyễn..." Tiếng nói của Nguyễn Khắc Kỷ vang lên uy nghiêm, lạnh lùng, chấn động toàn bộ thức hải của Việt Anh. "Ngươi dám đánh thức ta để vay mượn sức mạnh của thời gian? Hãy dâng hiến linh hồn và thân xác này cho ta, ta sẽ ban cho ngươi sự bất tử!"
Một luồng oán khí thời gian đen tối từ bóng ma lao thẳng về phía linh hồn của Việt Anh, cố gắng xóa nhòa ý thức của cậu để chiếm đoạt thân xác. Việt Anh cảm thấy ký ức của mình bắt đầu bị ăn mòn, hình ảnh về xưởng đồng hồ, về những đêm rèn sắt cứ thế mờ nhạt dần. Cậu sắp bị đồng hóa.
"Không..." Việt Anh gầm lên trong thức hải. "Thân xác này... linh hồn này là của ta! Ta không cần sự bất tử giả tạo của ngươi!"
Ngay trong khoảnh khắc ý thức sắp tan biến, hình ảnh Việt An gầy gò nằm thoi thóp trên nền đất lạnh, chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét lỏng lẻo trên cổ tay em gái hiện lên rực rỡ trong tâm trí cậu.
"Em biết anh hai luôn bảo vệ được em mà..."
Tiếng nói trong trẻo của em gái như một chiếc mỏ neo tinh thần khổng lồ, giữ chặt lấy linh hồn đang lung lay của Việt Anh. Ý chí sinh tồn và sát ý bảo vệ người thân bùng cháy như một ngọn núi lửa phun trào, xua tan bóng tối trong thức hải. Việt Anh bước lên một bước, đối mặt với bóng ma của cụ tổ. Cậu dồn toàn bộ tinh thần lực, gầm lên một tiếng xé lòng:
"CÚT ĐI!"
Sức mạnh ý chí của tộc thợ đồng hồ cổ xưa trong huyết quản Việt Anh thức tỉnh, tạo ra một luồng sóng xung kích bánh răng khổng lồ đập tan luồng oán khí của Nguyễn Khắc Kỷ. Bóng ma của cụ tổ bị đẩy lui vào sâu trong đồng hồ cát, phát ra một tiếng gầm rú bất lực trước khi bị phong ấn trở lại.
BÊN NGOÀI THỰC TẾ.
Việt Anh mở bừng mắt. Khóe mắt cậu chảy ra hai hàng lệ máu đỏ ngầu. Chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đã cắm rễ hoàn toàn vào ngực trái của cậu, rực sáng lên một thứ ánh sáng đỏ nhạt đầy tà dị. Dòng cát đỏ từ buồng dưới của đồng hồ cát bắt đầu chảy ngược lên phía trên một cách thần bí, biểu thị thọ mệnh vay mượn của cậu đã được kích hoạt thành công.
Chỉ số thọ mệnh hiển thị trên ngực trái: Ba mươi ngày đếm ngược.
Cơn đau từ bả vai phải bị gãy nát đột ngột biến mất, được thay thế bằng một luồng sức mạnh thọ lực dồi dào, nóng rực đang chảy dọc theo các mạch máu đến khắp cơ thể. Ngực trái của cậu xuất hiện một vết sẹo cháy đen hình bánh răng rạn nứt phát ánh sáng đỏ nhạt nhịp nhàng theo từng nhịp đập của tim – vết sẹo lịch sử đầu tiên đánh dấu sự ràng buộc sinh mệnh của cậu với cấm thuật.
Việt Anh chậm rãi đứng dậy giữa căn hầm tối. Cậu nắm chặt bàn tay phải – cánh tay vừa rồi còn tàn phế giờ đây đã có thể cử động bình thường dưới sự cường hóa của thọ lực vay mượn. Đôi mắt cậu không còn vẻ bất lực, tuyệt vọng của một tên thợ sửa đồng hồ nghèo kiết xác, mà chỉ còn lại một sự lạnh lùng tột độ quyện với sát ý rực lửa.
Cậu ngước nhìn lên phía lối ra dẫn về mặt đất, nơi em gái cậu chỉ còn chưa đầy mười hai giờ sống sót.
"Lê Mạnh... Gia tộc Chronos..." Việt Anh thì thầm, giọng nói trầm lạnh xé rách khoảng không gian tối tăm của căn hầm ngầm. "Nợ máu phải trả bằng thọ mệnh. Ta sẽ cướp lại từng giây phút các ngươi đã tước đoạt từ em gái ta!"
Dòng cát đỏ bắt đầu chảy ngược trên ngực trái, Việt Anh đứng dậy với đôi mắt rực lửa sát ý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!