Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Nổi Dậy Ở Hầm Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đá xám xịt cuộn lên như một bức tường sương mù khổng lồ, nuốt chửng chút ánh sáng tù mù phát ra từ những mạch quặng thạch anh thô rải rác trên vách hang lò số 9. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh, oxit đồng rỉ sét và hơi nước nóng rát phả ra từ những đường ống dẫn áp suất bị vỡ.


Nguyễn Việt Anh quỳ một gối trên nền cát đá lởm chởm. Dòng máu tươi đỏ hồng từ mắt phải – di chứng tàn nhẫn của cấm thuật Nhìn Thấu Quỹ Đạo Một Giây – vẫn tiếp tục chảy dài dọc theo gò má sương gió, nhỏ xuống chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian trên cánh tay phải hóa thạch của cậu. Tiếng kim loại co giãn *coong coong* khô khốc vang lên từ lớp vỏ đồng thau xám xịt bọc quanh da thịt cậu, nặng nề và buốt giá. Vai phải gãy nứt rỉ máu không ngừng co thắt, nhưng đôi mắt đen sau mái tóc bù xù của thiếu niên mười bảy tuổi vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.


Cậu khẽ nghiêng người, tay trái đỡ lấy Nguyễn Khánh Vy đang thở dốc bên cạnh. Đôi mắt mù màng bạc của cô gái ẩn sau dải băng lụa đen khẽ hướng về phía trước, giọng nói run rẩy nhưng đầy cảnh giác: "Việt Anh, anh có sao không? Tôi cảm nhận được luồng dao động thọ mệnh của anh đang sụt giảm rất nhanh..."


"Tôi ổn," Việt Anh trầm giọng, thanh âm không một chút gợn sóng để che giấu cơn đau tột cùng đang nung đốt lồng ngực trái.


Cậu cúi đầu nhìn xuống ngực. Chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật cắm rễ sâu vào da thịt cậu đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt dồn dập.


*Hai mươi chín ngày năm giờ.*


Thời gian sống của cậu lại ngắn đi một tiếng nữa. Cái chết đang lơ lửng ngay trên đầu, tàn nhẫn và chuẩn xác từng giây. Nhưng áp lực trước mắt còn nghẹt thở hơn gấp bội.


Ở phía đối diện, trên bệ đá trung tâm kiên cố, Trần Bá – tên cai đội mỏ tàn nhẫn – đang đứng cười ngạo nghễ. Gương mặt béo phì của hắn lấp ló sau chiếc mặt nạ da thú rách nát sặc mùi dầu mỡ. Xung quanh hắn, hơn năm mươi tên lính canh mỏ vũ trang đang lăm lăm những khẩu súng hơi đồng thau chính quy. Những đường ống hơi nước trên lưng chúng rít lên từng nhịp *xì xì* đầy đe dọa, sẵn sàng xả ra những loạt đạn áp suất cao để nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám phản kháng.


"Lũ chuột nhắt!" Trần Bá gầm lên, bàn tay mập mạp siết chặt cây roi da dài nạm thạch anh thô sắc nhọn. "Tụi mày nghĩ phá hủy được bẫy đá lở của tao là có thể thoát sao? Lối ra duy nhất đã bị khóa chặt. Hôm nay, tao sẽ biến tất cả tụi mày thành phân bón thạch anh dưới hầm sâu này! Lính đâu! Nạp đạn hơi nước! Quét sạch tụi nó cho tao!"


Thanh Sơn nghiến răng, bả vai rách thịt rỉ ra những giọt máu mang thọ mệnh vàng nhạt. Gã cố nâng tấm sắt gá quặng xe mỏ lên bằng tay trái để che chắn cho cô bé Nguyễn Hoài Thương đang co rúm khóc lóc phía sau. Tấm sắt đã chằng chịt vết rạn nứt, không thể chịu đựng thêm một loạt đạn hơi nước chính quy nào nữa.


Việt Anh liếc nhìn xung quanh. Trong các hốc đá tối tăm hai bên hầm lò, hàng trăm lao dịch mỏ đang bị xích chặt vào các vách đá. Họ gầy trơ xương, gương mặt lấm lem bụi xám và làn da trắng bệch do bị bòn rút thọ mệnh liên tục. Dải sáng thọ mệnh trên cổ tay họ nhấp nháy sắc đỏ nhạt nhòa của trạng thái cận tử. Họ nhìn Việt Anh với ánh mắt vô hồn, tuyệt vọng. Họ đã cam chịu số phận làm súc vật chờ chết dưới hầm sâu này từ quá lâu.


*Nếu chỉ chiến đấu một mình, mình và đồng đội chắc chắn sẽ chết dưới hỏa lực của năm mươi khẩu súng hơi nước. Cách duy nhất để sinh tồn là phải vũ trang và khơi dậy ý chí tự do của hàng trăm lao dịch mỏ này.*


Việt Anh đưa tay trái vào túi áo khoác sờn rách, chạm vào chiếc túi chứa những Hạt cát sinh mệnh sơ cấp – chiến lợi phẩm cậu cướp được từ Trạm thu thuế số 7. Đây là nguồn năng lượng dự trữ cực kỳ quý giá mà cậu định dùng để duy trì sự sống cho em gái Việt An đang hôn mê ở tu viện cổ. Nhưng lúc này, nếu không chấp nhận đánh đổi, tất cả sẽ vĩnh viễn nằm lại nơi đây.


"Sơn!" Việt Anh hét lên. "Dùng tấm sắt thu hút hỏa lực của tụi nó! Vy, định vị các họng súng bắn chặn!"


"Được! Tới đây lũ chó săn!" Thanh Sơn gầm rú như một con gấu rừng bị thương. Gã vác tấm sắt khổng lồ lao ra giữa khoảng trống, đập mạnh xuống nền đá tạo thành một tiếng *OÀNG* chấn động.


*BẰNG! BẰNG! BẰNG!*


Loạt đạn hơi nước đầu tiên của lính canh nổ súng xối xả. Những viên đạn áp suất cao đập liên tiếp vào tấm sắt gá quặng, tạo ra những tiếng va chạm kim loại kinh hoàng. Tấm sắt méo mó, rạn nứt dữ dội dưới sức công phá của súng chính quy, đẩy Thanh Sơn lùi lại từng bước, gót chân găm sâu vào cát đá.


Nhân lúc hỏa lực bị hút về phía Sơn, Việt Anh bộc phát tốc độ. Cậu không dùng Nhất Khắc Định Mệnh để tiết kiệm thọ mệnh, mà dùng thân pháp Khắc Giây Bộc Phát lướt nhanh như một tàn ảnh xám qua các ngách đá tối tăm, tiếp cận khu vực giam giữ các lao dịch mỏ.


Cậu rút chiếc túi da, tung mạnh nắm Hạt cát sinh mệnh sơ cấp ra ngoài không trung. Những hạt cát phát ra ánh sáng vàng nhạt lấp lấp lánh bay lượn giữa màn khói bụi, rồi dưới sự điều khiển của thọ lực từ ngực Việt Anh, chúng lao thẳng vào các bình truyền dịch thạch anh đang nối vào cổ tay của những lao dịch yếu thế nhất.


"Nếu các người muốn chết như súc vật, cứ việc nằm yên!" Việt Anh gầm lên, giọng nói vang vọng khắp hầm lò. "Còn nếu muốn sống để nhìn thấy ánh mặt trời, hãy cầm cuốc lên và chiến đấu giành lấy tự do!"


Dòng cát vàng nhạt hòa tan vào huyết quản của các lao dịch. Trong tích tắc, những cơ thể khô héo bỗng run lên bần bật. Thọ mệnh của họ được khôi phục khẩn cấp, ánh sáng đỏ cận tử trên cổ tay chuyển sang sắc cam ấm áp. Đôi mắt vô hồn của họ đột ngột rực sáng ngọn lửa của sự phẫn nộ bị kìm nén bấy lâu.


"Đập tan xiềng xích!"


Một tiếng gầm vang dội như sấm truyền ra từ hốc đá trung tâm. Đặng Văn Lượm – cựu nô lệ mỏ lực lưỡng với lồng ngực trần chằng chịt vết sẹo – đứng bật dậy. Sức mạnh thể chất phi thường từ phương pháp rèn luyện Cơ Bắp Thiết Thạch bộc phát. Lượm gồng hai cánh tay hộ pháp, giật phăng sợi xích sắt rỉ sét đang khóa chặt cổ chân mình.


Hắn cúi xuống nhặt chiếc cuốc mỏ khổng lồ bằng thép nặng gia cố thạch anh thô, lao thẳng về phía hàng rào hơi nước của lính canh.


"Giết!"


Lượm vung cuốc mỏ, bổ mạnh một nhát búa tạ ngàn cân xuống tấm khiên chắn hơi nước của hai tên lính gác vòng ngoài.


*OÀNG!*


Cú bổ cực mạnh mang theo lực quán tính vật lý phi thường đập nát vụn tấm khiên đồng thau, hất văng hai tên lính canh ngã nhào ra đất, lò hơi sau lưng chúng nổ tung bắn ra làn khói trắng xóa.


Sự bộc phát dũng mãnh của Đặng Văn Lượm như một mồi lửa châm ngòi cho thùng thuốc súng phẫn nộ của hàng trăm lao dịch.


"Chiến đấu! Giết lũ cai đội!"


Hàng trăm lao dịch mỏ gào thét, ùa lên như triều dâng bão cát. Họ cầm cuốc, xẻng, đá tảng, lao vào áp đảo cận chiến quân địch. Những khẩu súng hơi nước tầm xa của lính canh lập tức mất đi ưu thế khi bị đám đông phẫn uất áp sát. Những tiếng va chạm của sắt thép, tiếng thét rống và tiếng nổ áp suất hơi nước vang dội khắp không gian hầm ngầm lò số 9.


Trần Bá chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, gương mặt vặn vẹo vì tức giận tột độ. Hắn điên cuồng vung cao cây roi da dài nạm thạch anh thô rít gió.


"Lũ nô lệ phản nghịch! Tao sẽ rút sạch tuổi thọ của tụi mày!"


Hắn quất mạnh roi da vào đám đông lao dịch đang lao lên tay không.


*CHÁT!*


Sợi roi da mang theo luồng năng lượng xám xịt của thọ lực lão hóa quất trúng vai ba tên lao dịch đi đầu. Trong tích tắc, da thịt tại vết thương của họ khô héo, chuyển sang màu xám trắng rữa nát, tuổi thọ bị rút cạn khiến họ già đi mười tuổi chỉ trong vài giây và ngã quỵ xuống đất đau đớn.


Trần Bá cười sằng sặc, tiếp tục vung roi định quất thẳng vào đầu Đặng Văn Lượm đang bị vướng xích sắt dưới chân.


Nhưng đường roi của hắn chưa kịp chạm vào Lượm thì một bóng đen đã lướt tới chắn ngang giữa khoảng không.


Việt Anh xuất hiện. Cậu nén thọ lực dọc theo cánh tay phải hóa thạch đồng thau cứng đờ. Chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian rít lên một tiếng gầm rú cơ khí chói tai, các bánh răng xoay chuyển điên cuồng để nén áp suất hơi nước đạt mức cực đại.


*CHÁT!*


Sợi roi da nạm thạch anh sắc nhọn của Trần Bá quất thẳng vào lòng bàn tay phải của Việt Anh. Nhưng thay vì rách da rỉ máu, sợi roi bị bắt chặt cứng bởi những ngón tay hóa thạch đồng thau kiên cố bọc trong găng tay nén lực.


Luồng sóng năng lượng làm chậm thời gian từ cây roi lan tỏa ra, cố gắng đông cứng chuyển động của Việt Anh, nhưng van hơi nước trên găng tay của cậu lập tức xả ra một luồng áp suất hơi nước cực mạnh *XÌÌÌ*, thổi bay hoàn toàn luồng sóng làm chậm.


Việt Anh siết chặt sợi roi da, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Trần Bá đang trợn tròn mắt kinh hãi phía trên bệ đá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!