Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Nhìn Thấu Quỹ Đạo Một Giây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vĩ đại của đất đá sụp đổ dội thẳng vào màng nhĩ, lấn át cả tiếng rít gào của gió độc thạch anh.


Dưới hầm lò số 9 của Mỏ Thạch Anh Đồng Hoang, bóng tối và ánh sáng vàng nhạt từ những mạch quặng thô giao cắt nhau, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn như ngày tận thế. Trần Bá – tên cai đội mỏ tàn nhẫn – đứng trên bệ đá trung tâm, gương mặt béo phì của hắn vặn vẹo vì hoảng sợ và giận dữ.


Hắn vừa gạt mạnh chiếc cần gạt đồng thau rỉ sét trên bệ điều khiển cơ khí. Đó là hệ thống bẫy tự hủy khẩn cấp của mỏ hoang, một cơ chế xích sắt liên kết với các khối đá treo trên trần hang để ngăn chặn các cuộc nổi loạn của nô lệ hoặc sự xâm nhập từ bên ngoài.


"Lũ chuột cống nhắt!" Trần Bá gào lên, giọng nói bị bóp méo qua chiếc mặt nạ da thú rách nát. "Muốn cướp mỏ của tao sao? Tao sẽ chôn sống tất cả tụi mày dưới lòng đất này!"


*RẮC! RẮC! UỲNH!*


Những sợi xích sắt khổng lồ treo trên trần hang đứt phựt. Những khối đá tảng nặng hàng tấn, nạm đầy những tinh thể thạch anh rỉ sét sắc nhọn như răng quỷ, bắt đầu rơi tự do xuống hầm lò. Bụi xám mịt mù cuộn lên như một cơn bão cát khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng và triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn thông thường. Sức nóng từ các lò hơi bị vỡ rò rỉ ra ngoài, hòa cùng bụi mịn thạch anh độc hại khiến không khí trở nên nóng rát và nghẹt thở.


"Việt Anh! Đá rơi nhiều quá! Đường rút lui phía sau bị chặn hoàn toàn rồi!"


Tiếng hét của Trần Thanh Sơn vang lên giữa tiếng đổ vỡ ầm ĩ. Chàng chiến binh hộ pháp đang đứng chắn phía trước cô bé Nguyễn Hoài Thương. Bả vai phải của Sơn vẫn còn rách thịt rỉ máu do vết thương cũ từ trận chiến ở Cầu Gãy, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng chịu đựng. Tấm khiên tháp Trấn Biên gia truyền đã vỡ nát, Sơn buộc phải dùng tay trái nhấc bổng một tấm sắt dày từ chiếc xe gá quặng bị hỏng gần đó để làm khiên chắn tạm thời. Những hạt đá dăm bắn vào tấm sắt tạo ra những tiếng *beng beng* chói tai.


Việt Anh đứng trong bóng tối của hốc đá, tay trái nắm chặt chuôi thanh kiếm răng cưa tiến hóa mới rèn. Lưỡi kiếm rực sáng ánh cam sắc nét, phản chiếu đôi mắt đen lạnh lùng của cậu. Cánh tay phải của cậu, vốn đã bị hóa thạch đồng thau xám xịt từ ngón tay đến quá khuỷu tay, giờ đây được bao bọc an toàn bên trong chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian mới. Tiếng van hơi nước trên găng tay rít lên từng nhịp *xì xì* đều đặn, điều hòa áp suất để ngăn không cho phản chấn hóa thạch tiếp tục ăn mòn xương thịt cậu.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Tiếng đếm ngược của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái vang lên dồn dập trong thức hải. Hai mươi chín ngày sáu giờ sống sót. Thời gian sống của cậu đang bị thiêu rụi từng giây dưới áp lực của cái chết cận kề. Việt Anh biết rõ, nếu cậu lãng phí dù chỉ một mili-giây tại đây, cả nhóm sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới nấm mồ đá này.


"Để tôi mở đường!" Việt Anh trầm giọng.


Cậu vận thọ lực dọc theo cánh tay trái, lưỡi kiếm răng cưa tiến hóa bắt đầu xoay tít tốc độ cao, xé rách màn khói bụi. Nhìn thấy một khối đá tảng khổng lồ đang lao thẳng xuống đầu họ, Việt Anh quyết định bộc phát lực chém tầm xa.


"Trảm Phong Bánh Răng!"


Cậu vung mạnh kiếm. Một luồng sóng xung kích hình bánh răng màu đỏ rực xé gió lao vút đi, va chạm trực diện với khối đá tảng.


*OÀNG!*


Tiếng nổ chấn động vang lên. Sóng xung kích chỉ có thể chém rách một mảng đá ngoài, nhưng không thể phá vỡ được khối lượng vật lý khổng lồ của tảng đá nạm thạch anh thô kiên cố. Lực phản chấn cơ học cực mạnh dội ngược lại dọc theo lưỡi kiếm, truyền thẳng vào bả vai phải bị thương rách miệng của Việt Anh.


"Hự!"


Việt Anh bị đẩy lùi ba bước, gót chân lún sâu vào cát đá. Cơn đau buốt nhói từ xương vai phải bị gãy nứt rỉ máu trở lại khiến gương mặt cậu tái mét. Thanh kiếm răng cưa suýt chút nữa tuột khỏi tay trái. Cậu thở dốc, nhận ra một chân lý tàn nhẫn: lực sát thương vật lý thuần túy không thể đối đầu với sự sụp đổ của cả một ngọn núi. Cậu không thể dùng bạo lực phá đá, cách duy nhất để sinh tồn là luồn lách qua những khe hở rơi tự nhiên của đất đá.


Nhưng giữa màn bụi thạch anh xám xịt dày đặc này, mắt thường hoàn toàn không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoài một màu xám tro chết chóc.


Cậu cần một tầm nhìn vượt qua giới hạn của con người.


Việt Anh đưa tay trái lên, gạt mạnh chiếc lẫy đồng thau trên chiếc Kính thấu thị thạch anh đeo bên mắt phải. Tròng kính thạch anh thô nhấp nháy luồng sáng xanh lam nhạt nhòa, đồng bộ với nhịp đập co thắt của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái.


"Nhìn Thấu Quỹ Đạo Một Giây!"


Cậu kích hoạt cấm thuật nhãn thuật tối thượng.


*UỲNH!*


Một luồng năng lượng thời gian rực đỏ bùng phát từ lồng ngực Việt Anh, nén thẳng lên dây thần kinh thị giác của mắt phải. Thế giới xung quanh cậu đột ngột biến đổi một cách kỳ diệu và tàn nhẫn.


Toàn bộ màu sắc của hầm lò biến mất, chuyển thành một màu xám tro đơn sắc và tĩnh lặng tuyệt đối. Chuyển động của bụi mịn thạch anh lơ lửng chậm lại như đang trôi dưới nước. Và giữa thế giới xám xịt ấy, hàng chục tia sáng quỹ đạo màu đỏ rực – rực rỡ như những sợi chỉ máu – đột ngột xuất hiện, vạch sẵn những đường cong hoàn mỹ từ trần hang xuống mặt đất.


Đó chính là quỹ đạo rơi tự nhiên của những khối đá tảng trong vòng một giây tiếp theo.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Cùng lúc đó, tiếng đếm ngược thọ mệnh trong đầu cậu vang lên điên cuồng với tần số gấp hàng chục lần bình thường. Mỗi một giây duy trì nhãn thuật này đồng nghĩa với việc mười lăm phút tuổi thọ thực tế của cậu bị thiêu rụi vĩnh viễn vào hư không. Lồng ngực trái của cậu rát bỏng như bị nung đỏ, rễ đồng thau của cấm thuật siết chặt lấy mạch máu tim, đòi nợ một cách tàn nhẫn.


Cơn đau tột đỉnh linh hồn khiến Việt Anh muốn khuỵu xuống, nhưng cậu bắt buộc phải đứng vững. Mắt phải cậu rực sáng ánh đỏ tà dị, quét nhanh qua toàn bộ sơ đồ quỹ đạo rơi.


"Sơn! Sang trái hai bước! Dựng tấm sắt góc bốn mươi lăm độ ngay lập tức!" Việt Anh hét lên, giọng nói khản đặc nhưng đầy uy lực chỉ huy.


Trần Thanh Sơn không một chút do dự. Gã khổng lồ tin tưởng Việt Anh tuyệt đối. Gã vác tấm sắt nặng nề lách người sang trái hai bước dài, slam mạnh góc tấm sắt xuống nền đá dầm.


*UỲNH! UỲNH!*


Ngay khi tấm sắt vừa dựng lên, hai khối đá tảng nặng hàng trăm cân lao sầm sập xuống từ trần hang, đập trúng mặt nghiêng của tấm sắt và trượt dọc ra ngoài, vỡ vụn bên cạnh chân Sơn. Sóng chấn động và đá vụn bắn tung tóe nhưng gã khổng lồ vẫn đứng vững như bàn thạch nhờ sự điều phối lực quán tính hoàn hảo.


"Vy! Tiến lên ba bước, né sang phải góc ba mươi độ! Có đá lún!" Việt Anh tiếp tục chỉ dẫn.


Nguyễn Khánh Vy, dù đôi mắt mù màng bạc bị che khuất sau dải băng lụa đen, vẫn di chuyển uyển chuyển như một bóng ma theo hướng dẫn của Việt Anh. Cây gậy dẫn linh của cô khẽ gạt nhẹ, giúp cô giữ thăng bằng hoàn hảo khi lướt qua một vết nứt sụt lún vừa xuất hiện dưới đất.


Nhưng nguy hiểm chưa dừng lại ở đó.


Thông qua Kính thấu thị thạch anh, Việt Anh kinh hoàng phát hiện một tia sáng quỹ đạo đỏ rực, dày đặc oán khí thời gian, đang vạch một đường thẳng đứng lao thẳng xuống vị trí của cô bé Nguyễn Hoài Thương đang co rúm khóc lóc dưới chân bệ đá. Khối đá tảng rơi xuống đầu cô bé nạm đầy thạch anh rỉ sét sắc nhọn, nếu trúng phải, sinh mệnh lực mỏng manh của đứa trẻ mười tuổi sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.


Khoảng cách quá xa, Thanh Sơn không thể che chắn kịp.


"Hoài Thương!"


Việt Anh cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tập trung tinh thần lực cực hạn dưới cơn đau co thắt của tim. Cậu bộc phát thọ lực nén xuống bắp chân.


"Khắc Giây Bộc Phát!"


Đốt cháy thêm ba mươi phút tuổi thọ, cơ thể Việt Anh lướt đi như một tàn ảnh màu đỏ rực xé rách màn khói bụi. Trong vòng chưa đầy nửa giây, cậu đã tiếp cận sát bên cô bé em họ.


Khối đá tảng khổng lồ đã lao sát đỉnh đầu Hoài Thương, luồng gió nóng từ áp suất đá rơi phả xuống làm mái tóc cô bé bay tung tả.


Việt Anh không thể dùng kiếm chém, vì lực phản chấn sẽ đè nát cả hai. Cậu dồn toàn bộ thọ lực còn lại vào cánh tay phải hóa thạch. Chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian rít lên một tiếng gầm rú cơ khí kinh hoàng, các bánh răng đồng thau xoay chuyển điên cuồng, nén áp suất hơi nước đạt mức cực đại một trăm hai mươi bar.


Cậu tung ra một cú đấm bộc phá ngược chiều trọng lực.


*BÙM!*


Cú đấm nén hơi nước va chạm trực diện với khối đá tảng. Lực nén áp suất khổng lồ bộc phát từ găng tay đồng thau tạo ra một làn sóng chấn động hình vòng tròn thổi bay toàn bộ khói bụi xung quanh. Khối đá tảng bị lực đấm bộc phá nghiền nát thành những mảnh vụn đá dăm vô hại ngay trên đầu Hoài Thương, rơi rào rào xuống xung quanh như một cơn mưa đá xám.


"Đi! Mau lên!" Việt Anh gầm lên, tay trái nhấc bổng Hoài Thương ôm chặt vào hông, tay phải đeo găng xả ra luồng hơi nước trắng xóa để giảm nhiệt độ quá tải.


Cơn đau phản chấn cơ học dội ngược lại khiến xương cánh tay phải hóa thạch của cậu rạn nứt ê ẩm, nhưng chiếc găng tay đã giảm chấn hoàn hảo, bảo vệ xương thịt cậu không bị dập nát vĩnh viễn.


Nhãn thuật **Nhìn Thấu Quỹ Đạo Một Giây** đã duy trì liên tục bốn giây sống thực tế của thế giới xám xịt. Đối với Việt Anh, bốn giây đó dài như bốn thế kỷ đấu trí sinh tử với tử thần.


*Tích. Tắc.*


Cậu ngắt kích hoạt cấm thuật. Thế giới đột ngột khôi phục lại màu sắc vàng nhạt tù mù của mạch quặng thạch anh thô. Mắt phải của Việt Anh chảy ra một dòng máu tươi đỏ hồng dọc theo gò má sương gió, rát bỏng và nhức nhối tột cùng. Lồng ngực cậu phập phồng thở dốc, Đồng Hồ Cát Cấm Thuật nhấp nháy ánh đỏ yếu ớt nhạt nhòa. Cậu vừa tiêu hao vĩnh viễn một giờ tuổi thọ dự trữ tinh khiết chỉ trong vòng vài tích tắc chiến đấu cực hạn.


Nhưng nỗ lực của cậu đã mang lại thành quả. Nhóm bốn người đã vượt qua khu vực sập hầm lò nguy hiểm nhất, thoát ra một khoảng không gian hang động rộng lớn hơn, nơi có các cột đá tự nhiên chống đỡ kiên cố.


Hoài Thương ôm chặt lấy cổ Việt Anh, cơ thể nhỏ bé run rẩy vì sợ hãi nhưng đôi mắt sáng lên niềm hy vọng khi thấy người anh họ cứu mạng mình. Thanh Sơn dập mạnh tấm sắt xuống đất làm điểm tựa gác vai gượng thở, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng.


"Chúng ta... thoát rồi sao?" Sơn thở dốc hỏi.


"Chưa đâu," Khánh Vy bước lại gần, cây gậy đồng thau của cô hướng thẳng về phía đường hầm tối tăm phía trước. "Tiếng bước chân... rất đông lính gác tuần tra đang bao vây lối ra duy nhất của hầm sâu này."


Từ phía cuối đường hầm tối tăm, tiếng xích sắt thu thọ cơ khí kéo lê trên nền đá phát ra những tiếng kêu *loảng xoảng* lạnh người. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu thạch anh của quân cai đội bắt đầu rọi vào hang đá, chiếu rõ những bóng người lăm lăm vũ khí súng hơi đồng thau.


Trần Bá đã thoát khỏi vụ sập hầm nhờ lối đi mật của hắn, giờ đây hắn đang dẫn theo toàn bộ lực lượng cai đội mỏ vũ trang bao vây lối ra duy nhất.


"Lũ rác rưởi nổi loạn!" Tiếng Trần Bá cười tàn ác vang vọng khắp hang động. "Lối về đã bị chặn, lối ra bị phong tỏa. Hôm nay, tao sẽ biến tất cả tụi mày thành phân bón thạch anh dưới hầm sâu này!"


Việt Anh cắn răng nén cơn đau thắt lồng ngực, đặt Hoài Thương nằm xuống sau lưng Thanh Sơn bảo vệ. Cậu siết chặt chuôi kiếm răng cưa tiến hóa rực sáng ánh cam sắc nét, chuẩn bị bộc phát thọ lực quyết chiến sinh tử để mở đường máu.


Nhưng ngay khi Việt Anh vừa bước lên một bước, một tiếng động rạn nứt tàn nhẫn khác đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh đầu họ, nơi vách đá treo lơ lửng của hang động bị ảnh hưởng bởi chấn động lực của cú đấm hơi nước lúc nãy.


*RẮC... RẮC...*


Một khối đá khổng lồ nạm thạch anh rỉ sét sắc nhọn, nặng hàng tấn, bất ngờ sụt lún và lao thẳng xuống từ góc tối của trần hang, nhắm thẳng vào vị trí của Nguyễn Khánh Vy đang tập trung tinh thần lực dò quét đối thủ phía trước. Cô không hề nhận ra hiểm họa đang rơi xuống đầu mình từ góc chết.


"Vy! Tránh ra!"


Không kịp suy nghĩ, Việt Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, lao người ra chắn đỡ trước thân hình mảnh mai của cô gái mù dưới khối đá khổng lồ đang sụp đổ xuống tàn phá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!