Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Tiếng Kêu Từ Mỏ Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng hơi nước nổ vang dội xé rách màn đêm Phố Thợ Rèn, báo hiệu cuộc vây quét tổng lực của Đội Săn Đỏ chính thức bắt đầu. Khói súng nồng nặc mùi lưu huỳnh và hơi nước áp suất cao phun ra từ các họng súng cơ khí của quân triều đình, bao phủ cả một vùng hẻm nhỏ. Việt Anh đứng giữa xưởng rèn Lâm Gia, cánh tay phải được bao bọc bởi chiếc Găng tay cơ khí nén thời gian mới tinh vừa rèn xong. Tiếng xả áp suất từ chiếc găng vang lên đều đặn, rít lên từng nhịp đầy uy lực, đồng bộ hoàn hảo với nhịp đập của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái cậu. Luồng ánh sáng cam sắc nét từ thanh kiếm răng cưa tiến hóa chiếu rọi gương mặt lạnh lùng của thiếu niên mười bảy tuổi.


"Chạy đi! Để ta và Dũng cản hậu!" Thợ cả Trần Quốc Toản hét lớn, tay ông siết chặt chiếc mỏ lết khổng lồ bằng đồng đen. Lâm Chí Dũng cũng đã nhấc cây búa Kim Quy lên, lò nung thạch anh sau lưng hắn bùng lên ngọn lửa đỏ rực để tạo màn khói ngụy trang.


Việt Anh không chần chừ. Cậu biết thọ mệnh của mình chỉ còn đúng 29 ngày 6 giờ đếm ngược. Mỗi giây lãng phí ở đây đều là tự sát. Cậu cúi xuống, tay trái xốc Trần Thanh Sơn – người vẫn còn nửa tỉnh nửa mê sau trận chiến với Vương Hắc – lên bả vai trái lành lặn, rồi ra hiệu cho Nguyễn Khánh Vy bám sát phía sau.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Cát đỏ chảy ngược trong lồng ngực. Việt Anh nén luồng thọ lực vừa vay mượn dọc theo kinh mạch bắp chân. Cậu không bộc phát Nhất Khắc Định Mệnh để tránh hao tổn thọ nguyên vô ích, mà chỉ vận dụng Cơ Khí Tâm Pháp để điều hòa áp suất khí, giúp đôi chân lướt đi nhẹ nhàng như gió. Họ lao qua cửa sau của xưởng rèn, len lỏi vào mạng lưới ngõ hẻm chằng chịt của Rìa Xám ngay khi loạt đạn hơi nước của Đội Săn Đỏ bắn sập bức tường gạch phía trước. Nhờ màn sương mù dày đặc và sự quen thuộc địa hình, nhóm của Việt Anh đã cắt đuôi được truy binh, rút lui an toàn về ngôi nhà hoang tạm thời nằm gần tu viện cổ.


Đặt Thanh Sơn nằm xuống tấm phản gỗ mục, Việt Anh thở dốc. Vết thương cũ ở bả vai phải vẫn rỉ máu nhẹ, rát bỏng dưới lớp vải áo sờn rách, nhưng chiếc găng tay đồng thau mới đã giảm chấn hoàn hảo, ngăn không cho phản chấn hóa thạch tiếp tục lan rộng lên cánh tay cậu. Khánh Vy khẽ tháo dải băng lụa đen che đôi mắt mù màng bạc, dùng vạt áo lau đi vết mồ hôi trên trán Việt Anh.


"Anh hai! Anh hai!"


Tiếng gọi dồn dập từ phía cửa hầm phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Lê Minh Khoa lao vào phòng, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem bụi than và nhạt nhòa nước mắt. Cậu bé thở không ra hơi, hai tay bấu chặt lấy gấu áo khoác của Việt Anh.


"Khoa? Có chuyện gì? Sao em lại ở đây?" Việt Anh trầm giọng hỏi, bàn tay trái vô thức siết chặt chuôi kiếm răng cưa.


"Hoài Thương... em họ của anh... bị bắt đi rồi!" Minh Khoa nghẹn ngào, tiếng khóc nấc lên. "Gia đình chú họ của anh không đủ cát sinh mệnh để nộp thuế thời gian tháng này cho bọn chấp pháp. Tên cai đội Trần Bá đã dẫn quân đến áp giải Hoài Thương đi làm lao dịch thế nợ tại Mỏ Thạch Anh Đồng Hoang!"


*Mỏ Thạch Anh Đồng Hoang.*


Cái tên vừa vang lên khiến cả gian phòng như đông cứng lại. Đó là một cấm địa hoang tàn nằm ngoài rìa thành phố, nơi đế quốc từng khai thác cạn kiệt mạch thạch anh chính rồi bỏ hoang từ hàng chục năm trước. Hiện nay, nơi đó đã bị biến thành một khu trại lao dịch tàn khốc dưới sự kiểm soát của Trần Bá – tên cai đội khét tiếng tàn bạo dưới trướng Bá tước Trực Ngôn. Hắn chuyên dùng roi da nạm thạch anh thô để vắt kiệt sức lao động của những nô lệ cận tử, ép họ đào bới những mảnh thạch anh thời gian thô còn sót lại giữa các hang động sụt lún đầy khí độc.


"Hoài Thương mới mười tuổi..." Việt Anh lẩm bẩm, đôi mắt đen xẹt qua một tia sát khí lạnh người. Hình ảnh cô bé em họ nhỏ nhắn, gầy gò với đôi bàn tay chằng chịt vết xước rớm máu bới đá tìm quặng hiện lên trong tâm trí cậu. Sự áp bức tàn bạo của luật thuế thời gian đã cướp đi mẹ cậu, làm em gái Việt An của cậu phải hôn mê sâu, và giờ đây nó lại tiếp tục vươn vòi bạch tuộc đến đứa em họ vô tội.


"Chúng ta phải đi," Thanh Sơn từ trên phản gỗ gượng ngồi dậy, giọng nói tuy còn yếu nhưng tràn đầy sự phẫn nộ. "Trần Bá là một con quỷ hút máu. Nếu để con bé ở đó quá ba ngày, bụi thạch anh độc hại sẽ đông cứng phổi của nó vĩnh viễn."


"Nhưng vết thương của anh..." Khánh Vy lo lắng nhìn bả vai rách nát của Sơn.


"Chỉ là vết thương ngoài da! Tấm khiên Trấn Biên của ta đã vỡ, nhưng cánh tay này vẫn đủ sức đập nát đầu lũ cai đội!" Sơn nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn siết chặt.


Việt Anh nhìn xuống ngực trái của mình, nơi dòng cát đỏ vẫn đang chảy ngược một cách tàn nhẫn. Cậu cần thạch anh thời gian thô để tinh luyện cát sinh mệnh nạp năng lượng cho Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đang cạn kiệt từng ngày. Đột kích Mỏ Thạch Anh Đồng Hoang không chỉ là để cứu Hoài Thương, mà còn là cơ hội duy nhất để cậu giật lại thọ nguyên dự trữ từ tay kẻ thù.


"Sơn, Vy. Chúng ta xuất phát," Việt Anh dứt khoát khoác lên mình chiếc áo choàng đen rộng thùng thình để che đi chiếc găng tay đồng thau và thanh kiếm răng cưa mới. "Khoa, em ở lại đây trông chừng và báo tin cho tu viện nếu có biến động."


***


Nửa đêm, bầu trời phía trên Mỏ Thạch Anh Đồng Hoang bị bao phủ bởi những đám mây bụi thạch anh màu xám xịt, lấp lánh thứ ánh sáng tà dị dưới ánh trăng mờ. Cơn bão bụi xám rít lên từng hồi qua những vách đá rạn nứt, mang theo mùi oxit đồng rỉ sét và khí độc metan nồng nặc từ dưới lòng đất sâu.


Nhóm ba người Việt Anh, Thanh Sơn và Khánh Vy lặng lẽ tiếp cận ranh giới vòng ngoài của khu mỏ hoang. Họ ẩn mình sau những khối đá khổng lồ nạm đầy thạch anh rỉ sét sắc nhọn. Phía trước họ, những vọng gác hơi nước của quân cai đội sừng sững giữa màn sương bụi. Các cỗ máy quét hơi nước tự động xoay tròn liên tục, phát ra những luồng sáng vàng nhạt dò quét bất kỳ dao động thọ lực nào vượt mức cho phép.


"Vy, mắt của em thế nào?" Việt Anh khẽ hỏi.


Khánh Vy đưa tay điều chỉnh chiếc Kính thấu thị thạch anh đeo bên mắt phải – thiết bị hỗ trợ mà Việt Anh vừa lắp đặt cho cô từ phế liệu cơ khí. Tròng kính thạch anh thô nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt, giúp cô nhìn xuyên qua màn sương bụi dày đặc.


"Có ba vọng gác hơi nước ở hướng mười hai giờ, hai giờ và chín giờ," Khánh Vy thì thầm, giọng nói cực nhỏ. "Dọc theo lối đi chính dẫn vào hầm lò có thiết lập các bẫy đá lở cơ khí. Chỉ cần dẫm vào các tấm áp suất đồng thau ẩn dưới cát, các bánh răng trên vách đá sẽ nhả xích sắt thả đá tảng xuống nghiền nát mục tiêu."


"Lũ khốn kiếp này phòng thủ cẩn mật thật," Thanh Sơn trầm giọng, tay gã nắm chặt một thanh sắt vụn nhặt dọc đường để thay thế cho tấm khiên đã mất. "Nếu chúng ta kích hoạt báo động, Trần Bá sẽ phong tỏa hầm lò ngay lập tức."


"Đi theo ta. Tránh các tấm áp suất," Việt Anh ra lệnh. Cậu vận dụng Thuật Ẩn Nhịp Đập Thời Gian để nín thở, ép nhịp tim đập chậm rãi dưới mức bốn mươi nhịp một phút. Lồng ngực trái của cậu tắt hoàn toàn ánh sáng đỏ, biến cậu thành một bóng ma vô hình trước các cảm biến hơi nước của vọng gác.


Khánh Vy đi giữa, gậy đồng thau dẫn linh khẽ chạm đất không tiếng động, chỉ ra từng góc chết của bẫy cơ khí. Họ luồn lách qua những khe đá hẹp, vượt qua hàng rào xích sắt rỉ sét mà không hề kích hoạt bất kỳ còi báo động nào.


Khi tiến sâu vào bên trong hầm lò số 9, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Tiếng búa đập đá, tiếng rít của mũi khoan hơi nước và tiếng roi da quất vun vút xé rách không gian dội thẳng vào tai họ. Việt Anh cảm nhận được một luồng oán khí thời gian đậm đặc đang bao phủ lấy nơi này. Tiếng tích tắc đếm ngược thọ mệnh của hàng trăm lao dịch nghèo khổ vang lên hỗn loạn trong thức hải của cậu, dồn dập và tuyệt vọng.


Qua khe đá tối, hiện ra trước mắt họ là một khung cảnh thương tâm tột cùng.


Dưới ánh đèn thạch anh tù mù, hàng chục đứa trẻ gầy trơ xương, mặt lấm lem bùn đất và bụi xám, đang phải oằn mình vác những giỏ quặng thạch anh thời gian thô nặng nề. Cơ thể chúng nhỏ bé, chỉ được che chở bằng những mảnh vải bố rách nát, đôi bàn tay nhỏ xíu chằng chịt vết thương rỉ máu do phải bới đá bằng tay không. Phía sau chúng, những tên cai đội mặc giáp da thú sờn rách, tay lăm lăm roi da nạm thạch anh sắc nhọn tuần tra liên tục.


"Nhanh lên! Lũ súc vật cận tử này!" Một tiếng quát hống hách vang lên từ phía bệ đá trung tâm.


Đó là Trần Bá. Tên cai đội mỏ tàn nhẫn có thân hình thấp đậm nhưng cơ bắp cuồn cuộn đầy mỡ. Hắn mặc một chiếc áo giáp da rách rưới nạm đầy các mảnh thạch anh đỏ phát sáng, tay phải cầm cây roi da dài ngâm cát thời gian rỉ sét. Đôi mắt ti hí của hắn đầy vẻ bạo ngược khi nhìn xuống đám lao dịch trẻ em.


Ở góc hầm lò, một cô bé mười tuổi nhỏ thó đang loạng choạng bước đi. Đó là Nguyễn Hoài Thương. Cô bé gầy trơ xương sườn, đôi chân khẳng khiu run rẩy dưới sức nặng của giỏ quặng thạch anh thô khổng lồ trên lưng. Bước chân của cô bé chậm dần, rồi quỵ xuống mặt đất đầy đá dăm sắc nhọn. Giỏ quặng đổ ập xuống, những viên thạch anh thô văng tung tóe.


"Hoài Thương..." Thanh Sơn nghiến răng, định lao ra nhưng Việt Anh đã giữ chặt vai gã lại.


"Chờ đã. Đội tuần tra cơ khí đang đi ngang qua," Việt Anh trầm giọng cảnh báo. Con mắt phải của cậu đang nhìn thấu qua Kính thấu thị thạch anh, phát hiện một nhóm ba tên Chấp Pháp Binh trang bị súng hơi đồng thau đang tuần tra dọc lối đi phía trên bệ đá.


Dưới hầm lò, Trần Bá bước đến trước mặt Hoài Thương đang run rẩy. Hắn không một chút thương hại, ngược lại gương mặt thô kệch hiện lên vẻ dữ tợn. Hắn vung cao cây roi da dài nạm thạch anh thô.


"Mày dám làm đổ quặng của tao hả con ranh trốn thuế kia?" Trần Bá gầm lên, sợi roi da xé gió quất mạnh xuống bả vai gầy gò của cô bé.


*CHÁT!*


Tiếng roi da quất vào da thịt vang lên chói tai. Hoài Thương hét lên đau đớn, trên tấm lưng nhỏ bé xuất hiện một vết rách sâu hoắm rỉ máu mang thọ lực màu vàng nhạt. Luồng năng lượng từ cây roi da ngâm cát thời gian bắt đầu ăn mòn thọ mệnh của cô bé, khiến vết thương xung quanh có dấu hiệu lão hóa xám xịt cực nhanh.


"Anh hai... cứu em..." Hoài Thương thút thít khóc, hai tay ôm lấy đầu co rúm lại trên nền đất đá lạnh lẽo.


Sát ý trong lòng Việt Anh bùng lên như núi lửa phun trào. Tay trái cậu siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa tiến hóa, các răng cưa trên lưỡi kiếm bắt đầu tự xoay nhẹ tạo ra tiếng rít cơ khí kìm nén. Chiếc găng tay đồng thau trên tay phải cậu xả ra một luồng hơi nước nóng rực, sẵn sàng bộc phát lực nén cực đại.


"Việt Anh, bình tĩnh!" Thanh Sơn rỉ tai cậu, bàn tay hộ pháp đè chặt lấy thanh kiếm của Việt Anh. "Nếu chúng ta ra tay bây giờ, hệ thống báo động đá lở sẽ kích hoạt chôn vùi toàn bộ hầm lò. Chúng ta cần rút lui vào bóng tối của hang đá bên cạnh để cắt đứt các vọng gác trước khi tiếp cận trung tâm!"


Việt Anh nhìn đứa em họ đang đau đớn dưới làn roi của kẻ thù, rồi nhìn nhóm tuần tra cơ khí phía trên. Cậu biết Sơn nói đúng. Một thợ sửa đồng hồ không bao giờ được để cảm xúc làm lệch đi nhịp quay của các bánh răng chiến thuật. Cậu phải kiềm chế sát ý, tính toán chi li từng mili-giây sơ hở của Trần Bá.


Cậu hít một hơi thật sâu, dòng cát đỏ trong lồng ngực trái chậm lại. Việt Anh ra hiệu cho cả nhóm khẽ khàng lùi sâu vào bóng tối của hang đá rạn nứt bên sườn hầm lò, chuẩn bị cho một cuộc đột kích chớp nhoáng khi đêm xuống sâu hơn và Trần Bá bắt đầu đợt thanh lọc thọ lực định kỳ.


Việt Anh khoác áo choàng đen, dẫn theo Thanh Sơn và Khánh Vy thâm nhập vào ranh giới mỏ hoang giữa cơn bão bụi xám xịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!