Găng Tay Thép Và Lửa Rèn
Luồng lực hút vô hình rít lên từ chiếc bánh răng thu thọ khổng lồ của Vương Hắc, xé rách màn khói xám tro đang cuồn cuộn trong xưởng rèn Lâm Gia. Ngay lập tức, lồng ngực trái của Nguyễn Việt Anh bỏng rát như có một thanh sắt nung đỏ cắm thẳng vào mạch tim. Chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật cấy ghép trên ngực cậu phát ra những tiếng *tích tắc* dồn dập, điên cuồng. Từng hạt cát vàng sinh mệnh bắt đầu bị lực hút tà dị của gậy sắt xích kéo giật ra khỏi cơ thể, hóa thành những vệt sáng nhạt nhòa bay lơ lửng về phía Vương Hắc.
Bên cạnh cậu, Lâm Chí Dũng ôm ngực quỵ xuống, gương mặt tuấn tú xám ngoét vì đau đớn. Năm năm tuổi thọ dự trữ của hắn đang bị rút rỉ ra ngoài. Ở góc tường, Trần Thanh Sơn vẫn nằm bất tỉnh nhân sự, hơi thở yếu ớt.
"Lũ rác rưởi! Để xem chúng mày chịu đựng được bao lâu dưới lực hút của Búa Thép!" Vương Hắc cười sằng sặc, cơ bắp cuồn cuộn của gã rực lên ánh sáng xám xịt của thạch anh thô dính trên giáp da.
Việt Anh cắn chặt môi đến bật máu. Cánh tay phải của cậu, vốn đã bị hóa thạch đồng thau cứng đờ quá khuỷu tay từ những trận chiến trước, buông thõng vô lực. Nhưng tay trái cậu vẫn siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa đã gãy làm đôi. Trong đầu cậu, những bánh răng logic của một thợ sửa đồng hồ đang xoay chuyển điên cuồng.
*Vương Hắc đang dồn toàn bộ thọ lực vào gậy sắt xích để duy trì trận pháp hút thọ. Cơ thể gã khổng lồ đó rất nặng, giáp đinh sắt kiên cố, nhưng khớp gối trái của gã – điểm tựa chịu lực cho toàn bộ thân hình hai trăm cân – lại hoàn toàn lộ ra ngoài, không hề có giáp che chắn.*
*Hơn nữa, sau mỗi đợt sóng hút thọ bộc phát, gậy sắt xích sẽ có một khoảng trễ 0.5 giây để nạp lại áp suất hơi nước.*
"Lâm Chí Dũng! Chuẩn bị búa rèn!" Việt Anh trầm giọng hét lên.
"Nhưng... ta không còn sức..." Dũng thở dốc, hai tay run rẩy không nhấc nổi cây búa Kim Quy.
"Muốn cứu mẹ ngươi thì đứng dậy!"
Lời nói lạnh lùng của Việt Anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Dũng. Đúng lúc đó, đầu kim châm thạch anh của gậy sắt xích đã tiến sát ngực trái Việt Anh, chỉ còn cách vết sẹo rạn nứt hình đồng hồ cát đúng một gang tay. Luồng lực hút tà ác đã bắt đầu kéo giật những hạt cát sinh mệnh đầu tiên của cậu.
*Đốt cháy một giờ tuổi thọ tương lai! Kích hoạt Phản Chấn Bánh Răng!*
*Tích tắc!*
Đồng hồ cát trên ngực Việt Anh rực sáng ánh đỏ tà dị. Thọ mệnh của cậu sụt giảm xuống mức 29 ngày 6 giờ đếm ngược. Luồng năng lượng thời gian vay mượn lạnh ngắt tràn dọc theo huyết quản, dồn thẳng vào cánh tay phải hóa thạch đồng thau cứng đờ. Việt Anh không dùng kiếm gãy để đỡ, mà cậu đưa thẳng cánh tay hóa thạch đồng thau của mình ra đón lấy gậy sắt xích của Vương Hắc.
*ẦM!*
Ngay khi gậy sắt xích chạm vào lớp vỏ đồng thau trên cánh tay phải của Việt Anh, cậu kích hoạt cấm thuật *Phản Chấn Bánh Răng*. Các bánh răng nhỏ ẩn dưới lớp vỏ đồng thau cứng đờ trên tay cậu xoay rít điên cuồng, giải phóng một luồng sóng chấn động hơi nước cực mạnh kết hợp với lực ly tâm cực đại.
Một tiếng nổ áp suất đếc tai vang lên. Luồng sóng phản chấn ly tâm hất văng sợi xích sắt và cây gậy của Vương Hắc ra ngoài, bẻ gãy hoàn toàn quỹ đạo hút thọ tà dị của gã. Vương Hắc bị phản lực đẩy lùi ba bước, thế đứng vững chắc của gã bị lung lay dữ dội. Lồng ngực gã phập phồng, lò hơi sau lưng xả khói trắng xóa do áp suất bị nghẹt đột ngột.
"Dũng! Ngay lúc này! Khớp gối trái!" Việt Anh hét lớn, tay trái vung kiếm gãy để thu hút sự chú ý của Vương Hắc.
Lâm Chí Dũng, rũ bỏ hoàn toàn sự kiêu ngạo thường ngày, gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Hắn dùng cả hai tay nhấc bổng cây búa rèn bằng hợp kim đồng-titan 'Kim Quy' đang rực sáng ánh kim. Tận dụng khoảng trễ 0.5 giây của Vương Hắc, Dũng lao tới như một mãnh thú, nện thẳng cây búa nặng nề vào khớp gối trái không có giáp bảo vệ của gã khổng lồ.
*RẮC!*
Tiếng xương khớp vỡ vụn vang lên ghê rợn dội vào vách xưởng rèn. Vương Hắc gào rú thảm thiết, chân trái gãy gập khiến thân hình khổng lồ của gã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo.
Không để đối thủ có một giây thở dốc, Việt Anh dùng Khắc Giây Bộc Phát lướt nhanh như một tàn ảnh đỏ nhạt. Cậu áp sát góc chết bên sườn Vương Hắc, tay trái vung sống thanh kiếm răng cưa gãy đôi nện mạnh vào gáy gã đòi nợ thuê tàn bạo.
*BỘP!*
Vương Hắc trợn mắt, cơ thể khổng lồ đổ rầm xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Cây gậy sắt xích rơi keng xuống nền đá, bánh răng thu thọ trên đó tắt lịm ánh sáng đỏ.
Đám tay chân của băng Búa Thép đứng ngoài cửa xưởng rèn chứng kiến cảnh tượng đại ca của mình bị hai thiếu niên đánh gục chỉ trong chớp mắt thì mặt cắt không còn giọt máu. Chúng hoảng sợ tột độ, không dám tiến lên mà nhào vào khiêng thân xác bất tỉnh của Vương Hắc rồi tháo chạy toán loạn khỏi khu phố rèn, bỏ lại một bãi chiến trường hoang tàn đầy khói bụi.
Lâm Chí Dũng buông cây búa Kim Quy, ngồi bệt xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hắn nhìn Việt Anh, rồi nhìn cánh tay phải hóa thạch đồng thau đang bốc khói hơi nước của cậu, ánh mắt không còn một chút khinh miệt nào, chỉ còn lại sự nể phục và biết ơn sâu sắc.
"Ngươi... thực sự đã cứu ta. Cứu cả thọ mệnh của mẹ ta," Dũng cúi đầu, giọng nói khản đặc. "Ta đã quá kiêu ngạo. Kỹ thuật nén thời gian của ngươi... ta tự thẹn không bằng."
Việt Anh thu thanh kiếm gãy dắt lại bên hông, gương mặt lạnh lùng không chút dao động: "Ta cứu ngươi vì ngươi là người duy nhất có thể giúp ta rèn lại vũ khí. Cánh tay phải của ta sắp đạt đến giới hạn hóa thạch vĩnh viễn. Ta cần rèn Găng tay cơ khí nén thời gian ngay lập tức."
"Được! Cho dù có phải đốt sạch thọ mệnh của ta, ta cũng sẽ giúp ngươi rèn nó!" Dũng dứt khoát đứng dậy.
"Rèn găng tay nén thời gian mà thiếu đi Cơ Khí Tâm Pháp của ta thì chỉ có nước biến cánh tay đó thành sắt vụn mà thôi."
Một giọng nói trầm hùng, vang dội như tiếng chuông đồng vang lên từ phía cửa sau của xưởng rèn. Bước ra khỏi màn khói xám là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, bắp tay cuồn cuộn đầy những vết sẹo bỏng do lửa rèn, mặc chiếc tạp dề da bò dày cộm đen kịt vết dầu mỡ. Mắt phải của ông đeo một chiếc kính lúp cơ khí ba tròng xoay liên tục.
Đó là Thợ cả Trần Quốc Toản, người đứng đầu phường thợ đồng thau Rìa Xám.
"Sư phụ Toản!" Lâm Chí Dũng kinh ngạc thốt lên.
Trần Quốc Toản bước tới, nhìn lướt qua cánh tay hóa thạch đồng thau cứng đờ của Việt Anh, khẽ gật đầu: "Nguyễn Việt Anh, con trai của Nguyễn Hoài Nam. Ta đã quan sát trận chiến của ngươi. Ngươi có dòng máu của tộc thợ đồng hồ cổ, nhưng ngươi đang lạm dụng cấm thuật đốt thọ một cách điên cuồng. Nếu không có găng tay nén áp suất hơi nước để điều hòa lực phản chấn, dòng năng lượng thời gian sẽ phá hủy hoàn toàn kinh mạch thịt xương của ngươi."
Toản vỗ mạnh lên chiếc đe đá núi lửa giữa xưởng rèn, khiến tàn lửa bắn tung tóe: "Dũng, nhóm lửa lò nung lên! Dùng than thạch anh chất lượng cao nhất. Việt Anh, đưa chiếc bánh răng đồng thau thô sơ chính xác micro-mét mà ngươi vừa rèn ra đây. Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc chạy đua với thời gian trước khi Đội Săn Đỏ của Phan Thiết đánh hơi thấy luồng thọ lực bộc phát tại đây!"
Lửa lò rèn bùng cháy dữ dội, ánh lửa đỏ rực chiếu lên những gương mặt cương nghị đầy quyết tâm. Lâm Chí Dũng nhanh chóng chuẩn bị các khuôn đúc bằng đồng thau phế liệu, trong khi Trần Quốc Toản hướng dẫn Việt Anh cách điều khiển áp suất hơi nước nâng cao.
"Hãy nhớ," Trần Quốc Toản trầm giọng giảng giải khi tiếng búa bắt đầu nện xuống đe đá, "thọ lực của ngươi giống như hơi nước áp suất cao trong lò hơi. Nếu ngươi xả nó ra một cách thô bạo, nó sẽ làm nổ tung đường ống dẫn – chính là kinh mạch của ngươi. Ngươi phải dùng găng tay cơ khí này như một van tiết lưu, nén dòng thọ lực xuống mức micro-giây, điều hòa áp suất để bộc phát lực mạnh nhất với hao tổn sinh mệnh ít nhất. Đó chính là Cơ Khí Tâm Pháp!"
Việt Anh tập trung tinh thần lực tối đa. Tay trái cậu cầm búa rèn, phối hợp nhịp nhàng với những nhát búa chính xác tuyệt đối của Lâm Chí Dũng. Tiếng búa quai sắt nện xuống đe thép vang lên dồn dập, cộng hưởng với tiếng tích tắc đếm ngược của đồng hồ cát trên ngực Việt Anh.
Dưới sự chỉ dẫn của Toản, họ đặt chiếc bánh răng đồng thau chính xác micro-mét của Việt Anh vào tâm trục truyền động của chiếc găng tay. Dũng cẩn thận đổ Dung dịch thạch anh lỏng màu tím óng ánh vào các khớp nối bánh răng. Dung dịch thạch anh lỏng bốc lên những làn khói màu tím nhạt, tỏa ra hơi ấm xoa dịu oán khí và gia tăng liên kết kim loại lên mức cực hạn.
Quá trình rèn đúc kéo dài suốt ba giờ đồng hồ ròng rã. Mồ hôi trộn lẫn bụi than đá chảy ròng ròng trên gương mặt Việt Anh, bả vai phải bị thương rách miệng rỉ máu đau đớn, nhưng cậu không hề kêu một tiếng. Ý chí sắt đá của cậu khiến cả thợ cả Toản và Lâm Chí Dũng đều phải nể phục.
Cuối cùng, chiếc găng tay cơ khí nén thời gian hoàn chỉnh đã hình thành. Đó là một kiệt tác cơ khí bằng đồng thau che kín cánh tay phải hóa thạch của Việt Anh, tích hợp hệ thống tay quay nhỏ, các van áp suất hơi nước và mạng lưới bánh răng siêu nhỏ xoay tròn liên tục.
Tiếp theo, họ đặt hai nửa của thanh kiếm răng cưa bị gãy vào lò nung. Dưới ngọn lửa nung thạch anh đỏ rực, Lâm Chí Dũng dốc toàn lực Hoàng Kim Luyện Kim Thuật để nung chảy hợp kim đồng-titan, kết hợp với Dung dịch thạch anh lỏng để tôi luyện lại lưỡi kiếm. Việt Anh dùng tay trái giữ búa, nện những nhát búa cuối cùng định hình cho lưỡi kiếm răng cưa mới.
*XÈÈÈO!*
Thanh kiếm được nhúng vào bể nước tôi luyện chứa thạch anh lỏng. Luồng hơi nước bốc lên mù mịt xưởng rèn, mang theo tiếng rít cơ khí đầy uy lực.
Khi làn khói nước tan đi, Việt Anh nâng thanh kiếm răng cưa mới lên. Lưỡi kiếm răng cưa mới rực sáng ánh cam sắc nét, các răng cưa đồng thau xoay tròn tốc độ cao phát ra tiếng rít xé gió đầy uy mãnh. Cùng lúc đó, chiếc găng tay cơ khí nén thời gian trên tay phải cậu tự động khóa khớp, các van hơi nước rít vang xả ra những luồng khí trắng đầy uy lực, ôm chặt lấy cánh tay hóa thạch đồng thau cứng đờ của cậu.
"Thành công rồi!" Lâm Chí Dũng lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì cánh cửa xưởng rèn đổ nát lại đột ngột rung lên dữ dội bởi một luồng sóng âm tần số thấp chói tai. Tiếng chó săn cơ khí sủa vang dội rít hơi nước từ đầu ngõ hẻm dội thẳng vào phòng rèn.
Việt Anh nheo mắt nhìn ra ngoài cửa xưởng, lồng ngực trái nhấp nháy ánh đỏ tà dị, dấu ấn Truy Nã Đỏ trên trán bắt đầu rát bỏng trở lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!