Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Búa Thép Ép Nợ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ dày của xưởng rèn Lâm Gia Cơ Khí vỡ vụn thành trăm mảnh dưới lực tác động kinh hồn, bắn tung tóe vào không gian nóng rực của phòng rèn. Làn khói đen lẫn lộn bụi than đá nung và oxit đồng từ bên ngoài tràn vào, mang theo luồng sát khí lạnh buốt của những kẻ quen sống trong bóng tối của thế giới ngầm.


Bước qua đống đổ nát là một thân hình khổng lồ như một ngọn núi nhỏ. Vương Hắc sừng sững tiến vào, bộ giáp da thú rách rưới đầy đinh sắt gỉ sét của gã cọ xát vào nhau phát ra những tiếng ken két ghê rợn. Trên vai gã, cây gậy sắt xích khổng lồ gác hờ hững, nhưng đầu xích treo một bánh răng thu thọ lớn đang xoay tít, phát ra tiếng rít cơ khí tàn tạ và những tia sáng đỏ tà dị. Ánh mắt một mắt của gã – con mắt còn lại đã bị che bởi một vết sẹo bỏng thạch anh sâu hoắm – quét qua căn phòng, dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Lâm Chí Dũng.


"Lâm Chí Dũng!" Vương Hắc gầm lên, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét chà xát vào nhau, khiến những ống dẫn hơi nước trên trần xưởng rèn khẽ rung lên bần bật. "Hạn nộp thuế tuổi thọ của xưởng rèn mày đã trễ ba ngày! Hôm nay, nếu không nộp ra năm năm tuổi thọ tích lũy, tao sẽ đập nát cái xưởng rèn này và rút sạch thọ mệnh của cả nhà mày!"


Lâm Chí Dũng lùi lại một bước, đôi bàn tay đeo găng bảo hộ bằng lụa thêu chỉ vàng siết chặt lấy chuôi chiếc búa rèn bằng hợp kim đồng-titan 'Kim Quy'. Sự kiêu ngạo thường ngày của một thiên tài rèn đúc chính quy vùng lõi biến mất, thay vào đó là một sự phẫn nộ tột cùng lẫn lộn với nỗi hoang mang tột độ.


"Vương Hắc! Các người là lũ cướp ngày!" Dũng nghiến răng, giọng nói run lên vì giận dữ. "Xưởng rèn của ta tháng này đã nộp đủ hai mươi ngày thọ lực cho trạm thu phí vòng ngoài. Tại sao các người còn đến đây cưỡng chế nợ? Năm năm tuổi thọ tích lũy... đó là toàn bộ sinh mệnh còn lại của mẹ ta!"


"Luật lệ ở Phố Thợ Rèn này là do băng Búa Thép tao viết ra!" Vương Hắc cười sằng sặc, con mắt độc ác híp lại. "Trạm thu phí là của chấp pháp quan, còn bảo kê khu phố rèn này là của bọn tao. Không có sự bảo hộ của đại ca Bùi Thiết, cái xưởng rèn rách của mày đã bị lính tuần tra san phẳng từ lâu rồi. Mau dâng thọ mệnh ra, hoặc là chết!"


Không đợi Dũng trả lời, Vương Hắc vung mạnh cây gậy sắt xích. Gã không thèm dùng kỹ thuật tinh xảo, chỉ mượn sức mạnh cơ bắp phi thường từ thể chất được cường hóa bằng thạch anh thô của mình, nện mạnh cây búa tạ khổng lồ ở đầu gậy xuống đất.


*ẦM!*


Một tiếng nổ vật lý kinh hoàng vang lên. Nền đá núi lửa của xưởng rèn rạn nứt dữ dội, một làn sóng chấn động lực mạnh mẽ lan tỏa ra xung quanh, cuốn theo bụi than và tia lửa đồng bắn tung tóe.


Lâm Chí Dũng dù đã cố gắng vận hành Hoàng Kim Luyện Kim Thuật để gia cố thế đứng, nhưng trước sức tàn phá vật lý diện rộng quá khủng khủng khiếp của Vương Hắc, cơ thể hắn vẫn bị chấn động mạnh mẽ đánh bật ra ngoài. Hắn ngã quỵ xuống nền đá, chiếc búa Kim Quy văng khỏi tay, lồng ngực co thắt dữ dội vì luồng áp suất hơi nóng xộc thẳng vào phổi.


"Lũ rác rưởi ngoại vi!" Vương Hắc bước tới, gương mặt tàn ác đầy vẻ đắc ý. Gã vung gậy sắt xích, bánh răng thu thọ ở đầu xích rít lên điên cuồng, hướng thẳng vào ngực trái của Dũng, chuẩn bị cắm kim châm thạch anh vào mạch tim để cưỡng chế siết nợ tuổi thọ.


Chứng kiến cảnh tượng áp bức tàn bạo quen thuộc ấy, Nguyễn Việt Anh đứng trong góc tối xưởng rèn, ánh mắt khẽ nheo lại. Cánh tay phải bị hóa thạch đồng thau rạn nứt quá khuỷu tay của cậu buông thõng một cách vô lực, nhưng tay trái cậu đã từ từ đặt lên chuôi thanh kiếm răng cưa gãy làm đôi dắt bên hông.


*Hai mươi chín ngày bảy giờ ba mươi phút.*


Dòng cát đỏ trên ngực trái cậu vẫn chảy ngược tàn nhẫn. Cậu biết, mỗi giây can thiệp vào cuộc chiến này sẽ thiêu rụi thêm một phần tương lai cận tử của mình. Nhưng nhìn thấy Lâm Chí Dũng – người duy nhất có thể giúp cậu rèn lại vũ khí và đúc găng tay trợ lực để sinh tồn – sắp bị hủy hoại, Việt Anh không còn lựa chọn nào khác.


*Khắc Giây Bộc Phát! Kích hoạt!*


Việt Anh cắn răng nén cơn đau buốt óc từ bả vai phải bị gãy nứt rỉ máu, đốt cháy chính xác ba mươi phút tuổi thọ tương lai. Trong tích tắc, dòng cát đỏ trong đồng hồ cát trên ngực cậu chảy ngược dữ dội, giải phóng một luồng thọ lực lạnh ngắt cường hóa tạm thời cho đôi chân.


Thế giới xung quanh như chậm lại. Việt Anh hóa thành một tàn ảnh mờ ảo màu đỏ nhạt, lao vút ra khỏi góc tối.


*KENG! SHỊT!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa xưởng rèn, kèm theo những tia lửa đồng bắn ra rực rỡ. Thanh kiếm răng cưa gãy làm đôi của Việt Anh, được giữ bằng tay trái lành lặn, đã chặn đứng chính xác đầu kim châm thạch anh của gậy sắt xích ngay trước ngực Lâm Chí Dũng chỉ trong vòng một milimet.


Lực va chạm vật lý khổng lồ từ cây gậy của Vương Hắc truyền qua lưỡi kiếm gãy, dội thẳng vào bả vai trái của Việt Anh, khiến cậu thốn người lùi lại nửa bước, mặt đất dưới chân nứt nhẹ. Nhưng cậu vẫn đứng vững, lưỡi kiếm răng cưa xoay tít, cưa đứt luồng lực hút thọ lực tà dị đang rò rỉ ra ngoài.


Lâm Chí Dũng trợn tròn mắt nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng săn chắc của Việt Anh đang chắn trước mặt mình. Hắn không thể tin nổi tên thợ sửa đồng hồ kiết xác, kẻ mà hắn vừa khinh miệt là phế nhân nửa người nửa máy, lại có thể bộc phát ra tốc độ và sức mạnh đáng sợ như vậy để cứu mạng hắn.


"Ngươi..." Dũng thốt lên nghẹn ngào.


"Đứng dậy, nếu không muốn biến thành một xác khô không còn một giây sự sống," Việt Anh không ngoảnh đầu lại, giọng nói lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. Cậu khẽ liếc nhìn Dũng, ánh mắt sắc lẹm truyền đạt chiến thuật chiến đấu: "Tên khổng lồ này có quán tính vật lý rất lớn. Đòn đánh của hắn mạnh nhưng chậm. Đừng đấu lực trực diện. Dùng kỹ thuật nén thời gian micro-giây, bắt bài bước chân của hắn."


Vương Hắc thấy đòn đánh của mình bị chặn đứng bởi một tên thiếu niên rách rưới mang dấu ấn Truy Nã Đỏ mờ nhạt trên trán, gã liền phẫn nộ gầm lên: "Lại một con chuột cống muốn chết thay! Tao sẽ nghiền nát cả hai đứa mày!"


Gã đòi nợ thuê điên cuồng vung cây gậy sắt xích, nện những cú búa tạ liên hoàn xuống vị trí của Việt Anh. Mỗi đường búa quét qua đều mang theo tiếng rít xé gió của áp suất hơi nước và sức nặng hàng trăm cân, đập nát những bệ đá núi lửa và các giá để dụng cụ xung quanh xưởng rèn thành những mảnh vụn.


Việt Anh vận hành *Kỹ thuật nén thời gian micro-giây* mà sư phụ Tấn Phát đã truyền thụ. Cậu không bộc phát tốc độ tối đa để tránh lãng phí thọ nguyên, mà tập trung tinh thần lực cao độ vào từng thớ cơ vai trái và hai chân. Cậu tối ưu hóa từng chuyển động nhỏ nhất, di chuyển theo những đường thẳng hoàn mỹ không một động tác thừa, né tránh các đường búa tạ của Vương Hắc trong gang tấc chỉ bằng khoảng cách vài milimet.


*Vút! Vút! Vút!*


Những cú đập búa tạ của Vương Hắc liên tục trượt mục tiêu, nện xuống mặt đất tạo thành những hố sâu hoắm. Việt Anh di chuyển uyển chuyển như một bóng ma giữa làn khói than đá nóng rực. Cậu quan sát thấy sau mỗi cú đánh nặng nề, cơ thể khổng lồ của Vương Hắc đều bị mất thăng bằng nhẹ trong vòng 0.5 giây do lực quán tính của cây gậy sắt quá lớn.


*Đây là cơ hội!*


Việt Anh lách người qua sườn phải của Vương Hắc, tay trái vung thanh kiếm răng cưa gãy chém mạnh vào khớp hông của gã, nơi lớp giáp da đinh sắt có một khe hở nhỏ.


*KENG!*


Một tiếng kêu khô khốc vang lên. Lưỡi kiếm răng cưa sứt mẻ của Việt Anh chém trúng giáp da đinh sắt nhưng bị trượt đi, không thể gây ra sát thương sâu do vũ khí đã bị gãy đôi và thiếu đi lực ly tâm xoay tròn hoàn chỉnh của răng cưa. Cậu bị phản lực làm tê rần cánh tay trái, bắp chân phải khẽ khập khiễng do dư chấn của sóng chấn động lực ban đầu tác động lên vết thương cũ.


"Kính thấu thị thạch anh của ta... van xả áp ở thắt lưng hắn!" Lâm Chí Dũng từ phía sau hét lên. Hắn đã gượng dậy, đôi mắt sắc bén của một thợ rèn chính quy đã nhìn thấu cấu trúc giáp của Vương Hắc qua kỹ thuật nhãn thuật rèn đúc.


Dũng không còn vẻ kiêu ngạo nữa, hắn phối hợp nhịp nhàng với Việt Anh. Hắn nhanh tay chộp lấy một quả lựu đạn khói thạch anh thô sơ trên bàn thí nghiệm, gạt chốt và ném mạnh về phía mặt Vương Hắc.


*BÙM!*


Quả lựu đạn phát nổ, giải phóng một luồng khói thạch anh màu xám tro dày đặc, tỏa mùi lưu huỳnh nồng nặc, hoàn toàn che khuất tầm nhìn một mắt của Vương Hắc.


"Lũ khốn kiếp!" Vương Hắc bị mù mắt tạm thời trong làn khói độc, gã điên cuồng quơ gậy sắt xích xung quanh để phòng ngự, tiếng gầm rú rung chuyển cả xưởng rèn.


Việt Anh lùi lại bên cạnh Dũng, lồng ngực cậu phập phồng thở dốc. Đồng hồ cát cấm thuật trên ngực trái rực sáng ánh đỏ tà dị, nhịp đập tích tắc đếm ngược dồn dập trong thức hải.


*Hai mươi chín ngày bảy giờ.*


Cơn đau phản chấn hóa thạch bắt đầu loang rộng từ cổ tay phải lên đến gần khuỷu tay, khiến cánh tay hóa thạch đồng thau khẽ run lên bần bật dưới lớp áo khoác rách. Cậu biết trận chiến này không thể kéo dài.


Giữa màn khói xám mịt mù, Vương Hắc đột ngột ngừng gào rú. Tiếng xích sắt khẽ reo lên một âm thanh tà ác đến gai người.


"Mày nghĩ chút khói rác rưởi này có thể cứu được tụi mày sao?" Giọng nói của Vương Hắc từ trong khói đen truyền ra, lạnh lẽo và đầy sự điên cuồng tột độ.


Gã đòi nợ thuê tàn bạo giơ cao cây gậy sắt xích bằng cả hai tay. Trên đầu gậy, bánh răng thu thọ khổng lồ bắt đầu kích hoạt, xoay tít với tốc độ điên cuồng chưa từng có, phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ dữ dội xé rách màn khói xám. Một luồng từ trường thọ lực tà ác bùng phát, tạo ra một lực hút thọ nguyên vô hình cực mạnh diện rộng, tác động trực tiếp lên lồng ngực trái của cả Việt Anh và Lâm Chí Dũng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!