Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Kẻ Kiêu Ngạo Phố Thợ Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù trắng xóa từ vụ nổ khớp nối hơi nước trên Cầu Gãy Biên Giới vẫn còn vương vấn trên vạt áo khoác sờn rách của Nguyễn Việt Anh. Bước chân cậu lảo đảo, nặng nề nện xuống nền đá lạnh lẽo của con ngõ tối. Trên vai trái, thân hình hộ pháp của Trần Thanh Sơn bất tỉnh nhân sự, hơi thở đứt quãng, thỉnh thoảng lại rỉ ra những giọt máu mang thọ lực vàng nhạt từ bả vai phải rách nát. Tấm khiên tháp Trấn Biên – lá chắn duy nhất của cả đội – giờ chỉ còn là những mảnh vụn đồng rỉ sét nằm rải rác dưới vực sâu Cầu Gãy.


"Việt Anh, rẽ trái! Lối này khuất tầm mắt của đám tuần tra!" Giọng nói trầm tĩnh nhưng không giấu nổi sự lo lắng của Nguyễn Khánh Vy vang lên bên cạnh. Đôi mắt mù phủ màng bạc của cô ẩn sau dải băng lụa đen, tay phải cầm cây gậy đồng thau dẫn linh khẽ gõ xuống mặt đất, phát ra những luồng sóng âm vô hình dẫn đường qua màn sương đêm.


Việt Anh không trả lời. Cậu cắn chặt môi đến bật máu để ngăn bản thân không ngất đi. Cơn đau từ bả vai phải bị thanh kiếm Thiết Luật của Phan Thiết đâm xuyên vẫn đang âm ỉ cháy bỏng. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay phải của cậu. Lớp vỏ đồng thau xám xịt của phản chấn hóa thạch đã lan rộng quá khuỷu tay, chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt phát ra ánh sáng tà dị nhạt nhòa. Cánh tay ấy giờ đây hoàn toàn tê liệt, cứng đờ và lạnh ngắt như một khối kim loại vô tri. Mỗi nhịp bước đi, cánh tay hóa thạch lại va vào hông phát ra tiếng kêu *coong coong* khô khốc, tàn nhẫn nhắc nhở cậu về cái giá của việc vay mượn tương lai từ chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái.


*Hai mươi chín ngày bảy giờ ba mươi phút.*


Dòng cát đỏ trong lồng ngực cậu vẫn lặng lẽ chảy ngược, đếm ngược từng giây sự sống còn lại của cậu một cách chuẩn xác đến tàn nhẫn.


Đi qua thêm ba khúc quanh ẩm ướt, luồng không khí lạnh lẽo của nghĩa trang lùi dần, thay vào đó là một hơi nóng hừng hực phả thẳng vào mặt, mang theo mùi than đá nung, lưu huỳnh và oxit đồng nồng nặc. Tiếng búa quai sắt nện xuống đe thép vang lên dồn dập, đều đặn như nhịp tim của một con quái vật cơ khí khổng lồ.


Họ đã đặt chân đến Phố Thợ Rèn Phế Liệu.


Đây là nơi tập trung của những lò rèn nghèo khổ nhất rìa ngoài thành phố, nơi những thợ rèn dị chủng tái chế sắt vụn đường ray và đồng thau rỉ sét thành công cụ lao động. Giữa những mái tôn rỉ sét đỏ quạch và những cột khói đen ngòm bốc lên nghi ngút, một lò rèn sừng sững hiện ra ở cuối phố, quy mô vượt trội hoàn toàn so với xung quanh. Trên tấm biển đồng thau trước cửa khắc ba chữ lớn bằng mực thạch anh đỏ: *Lâm Gia Cơ Khí*.


"Lâm Chí Dũng... đệ tử chân truyền của đại sư rèn vùng lõi," Khánh Vy khẽ dừng bước, nghiêng đầu thì thầm. "Nghe đồn hắn sở hữu kỹ thuật rèn đúc thạch anh cực kỳ tinh xảo, nhưng tính tình vô cùng kiêu ngạo, coi thường giới thợ rèn phế liệu ngoại vi."


Việt Anh không do dự, cậu dùng bả vai trái húc mạnh vào cánh cửa gỗ dày của xưởng rèn.


*Rầm!*


Cánh cửa mở toang, để lộ ra một không gian rộng lớn nóng rực lửa đỏ. Giữa xưởng rèn, một lò nung hơi nước khổng lồ đang hoạt động gầm rú, tỏa ra ánh lửa cam rực rỡ chiếu sáng cả căn phòng. Đứng trước lò nung là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi, dáng người cao gầy nhưng săn chắc, mặc bộ đồ da thiết kế tinh xảo không một vết bẩn. Đôi tay hắn đeo găng bảo hộ bằng lụa thêu chỉ vàng, tay phải cầm chiếc búa rèn bằng hợp kim đồng-titan 'Kim Quy' chạm khắc hoa văn tinh tế.


Lâm Chí Dũng từ từ quay lại, đôi mắt sắc lạnh nhướng lên nhìn ba vị khách không mời mà đến. Ánh mắt hắn lướt qua bả vai rỉ máu của Việt Anh, dừng lại vài giây ở cánh tay phải hóa thạch đồng thau cứng đờ, rồi dừng lại ở thanh kiếm răng cưa gãy làm đôi dắt bên hông cậu. Một nụ cười khinh miệt thoáng hiện trên môi hắn.


"Một lũ chuột cống tị nạn mang theo một gã phế nhân nửa người nửa máy," Dũng lạnh lùng lên tiếng, giọng nói thanh mảnh nhưng đầy sự kiêu căng. "Đây là xưởng đúc cao cấp, không phải bãi rác thải để các người đến xin ăn. Mau cút đi trước khi ta dùng áp suất hơi nước thổi bay các người."


Việt Anh dìu Thanh Sơn đặt ngồi tựa vào một góc tường đá nguội, sau đó quay lại nhìn thẳng vào mắt Lâm Chí Dũng. Gương mặt cậu không một chút gợn sóng, giọng nói khàn đặc nhưng lạnh lùng như băng tuyết: "Tôi không đến đây để xin ăn. Tôi cần dùng lò rèn của cậu để rèn lại vũ khí và đúc một trang bị trợ lực."


Lâm Chí Dũng nghe vậy liền bật cười lớn, tiếng cười vang dội khắp xưởng rèn hòa cùng tiếng rít của hơi nước: "Dùng lò rèn của ta? Ngươi có biết một giờ vận hành lò nung này tiêu tốn bao nhiêu thạch anh tinh khiết không? Nhìn thanh kiếm răng cưa rác rưởi của ngươi đi. Rèn từ sắt vụn đường ray xe lửa cũ, khớp truyền động thô sơ, bánh răng rỉ sét. Thứ phế liệu rác rưởi này không đáng để ta chạm tay vào, nói gì đến việc cho ngươi dùng lò rèn của ta!"


Hắn bước lại gần, chỉ chiếc búa Kim Quy vào ngực Việt Anh: "Kỹ thuật cơ khí phế liệu của lũ ngoại vi các người chỉ là sự sỉ nhục đối với nghệ thuật rèn đúc chính quy. Ngươi nghĩ mình là ai mà đòi đứng trước lò nung của Lâm Gia?"


Khánh Vy khẽ siết chặt cây gậy dẫn linh, định bước lên nói gì đó nhưng Việt Anh đã giơ tay trái ngăn lại. Cậu nhìn thẳng vào chiếc búa rèn của Dũng, rồi nhìn vào đống Đồng thau rỉ sét Rìa Xám chất đống trong góc xưởng.


"Kỹ thuật chính quy của cậu có thể rèn ra những thứ đẹp đẽ," Việt Anh trầm giọng, ánh mắt cậu lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Nhưng trong chiến đấu sinh tử, thứ quyết định mạng sống không phải là vẻ ngoài tinh xảo, mà là độ chính xác và khả năng chịu lực cực hạn của từng bánh răng. Cậu khinh thường phế liệu? Vậy có dám cá cược một ván không?"


Lâm Chí Dũng nhướng mày, sự kiêu ngạo trong huyết quản bị kích thích: "Cá cược? Ngươi muốn cá cược thế nào?"


"Một cuộc đấu kỹ nghệ rèn đúc," Việt Anh chỉ vào đống đồng thau phế liệu trong góc. "Chúng ta sẽ cùng rèn một bánh răng chịu lực tiêu chuẩn dùng cho khớp nối hơi nước áp suất cao. Cậu dùng nguyên liệu đồng-titan cao cấp và trang bị chính quy của cậu. Tôi chỉ dùng đống đồng thau rỉ sét Rìa Xám kia và đôi bàn tay này. Nếu bánh răng của tôi có độ khớp xác thực và khả năng chịu tải không thua kém gì của cậu, cậu phải cho tôi mượn lò rèn và hỗ trợ tôi rèn lại trang bị."


Dũng cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: "Được! Nếu ngươi thua, ngươi phải để lại chiếc đồng hồ cát tà dị trên ngực trái kia cho ta mổ xẻ nghiên cứu. Chấp nhận chứ?"


"Quyết định vậy đi," Việt Anh lạnh lùng gật đầu.


Cuộc đấu kỹ nghệ rèn đúc cơ khí chính thức bắt đầu.


Lâm Chí Dũng bước đến bệ rèn trung tâm. Hắn cởi bỏ găng tay lụa, kích hoạt lò nung hơi nước công suất lớn. Hắn chọn một khối hợp kim đồng-titan sáng loáng, không một chút tạp chất. Hắn thi triển *Hoàng Kim Luyện Kim Thuật* – phương pháp rèn đúc tối cao sử dụng năng lượng thạch anh tinh khiết để tạo ra các liên kết kim loại hoàn hảo.


*Keeng! Keeng! Keeng!*


Từng nhát búa của Dũng nện xuống khối kim loại nóng đỏ cực kỳ chuẩn xác, nhịp nhàng như một bản nhạc. Ánh sáng vàng kim rực rỡ từ năng lượng thạch anh bùng phát theo từng nhát búa, bao phủ lấy khối kim loại, ép chặt các phân tử đồng-titan lại với nhau.


Việt Anh đứng bên cạnh, cậu từ từ đeo chiếc Kính thấu thị thạch anh vào mắt phải, gạt lẫy đồng thau để điều chỉnh tiêu cự thấu thính. Qua tròng kính thạch anh thô, thế giới xung quanh biến thành những luồng năng lượng vô hình. Cậu quan sát kỹ thuật rèn của Dũng. Từng thớ kim loại đồng-titan dưới nhát búa của hắn kết dính chặt chẽ, tạo thành một kết cấu phân tử kiên cố đến mức kinh ngạc, không có một khe hở hay bong bóng khí nào.


"Kỹ thuật rèn đúc chính quy quả thực rất mạnh," Việt Anh thầm nghĩ, lồng ngực khẽ thắt lại. Cậu nhận ra mình hoàn toàn áp đảo về mặt nguyên liệu cao cấp và trang bị rèn đúc của đối thủ. Nếu chỉ rèn theo cách thông thường, cậu chắc chắn sẽ thất bại.


Đến lượt Việt Anh.


Cậu bước đến góc xưởng, dùng tay trái nhặt một khối Đồng thau rỉ sét Rìa Xám đầy tạp chất và oxit đồng. Cậu ném khối kim loại vào lò nung phụ, chờ cho nó nóng đỏ.


Khi khối đồng thau nóng đỏ được đặt lên đe đá núi lửa, Việt Anh bước lên bước cuối cùng. Cậu đưa cánh tay phải hóa thạch đồng thau của mình ra, ngón tay cứng đờ bấu chặt lấy chuôi chiếc búa rèn nặng nề.


*Rắc... rắc...*


Ngay khi cơ bắp cánh tay phải co thắt để nâng chiếc búa lên, một cơn đau buốt óc, tàn nhẫn như có hàng ngàn mũi khoan nung đỏ đâm vào tận xương tủy bùng phát từ cổ tay lên đến bả vai phải bị thương rách thịt. Lớp vỏ đồng thau xám xịt trên cánh tay cậu rạn nứt thêm vài đường nhỏ, rỉ ra những giọt máu mang thọ lực vàng nhạt bốc hơi ngay khi chạm vào nhiệt độ nóng bỏng của lò rèn.


"Việt Anh!" Khánh Vy thốt lên, bước lên một bước đầy lo lắng.


Việt Anh cắn chặt răng đến mức răng rắc, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu chảy ròng ròng dọc theo gò má gầy guộc. Tay phải cậu run rẩy dữ dội, chiếc búa rèn suýt nữa rơi khỏi tay do cơn đau phản chấn hóa thạch đột ngột bộc phát ở cổ tay phải.


*Không được bỏ cuộc. Mình nợ Sơn một mạng sống. Mình phải cứu Việt An.*


Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, ép bản thân bình tĩnh. Cậu bắt đầu vận hành *Vạn Vật Quy Tâm Pháp* – phương pháp rèn đúc kết hợp nhịp thở với dòng chảy kim loại nóng chảy mà cha cậu đã ghi chép trong cuốn nhật ký rách nát dưới hầm.


*Hít vào... thở ra...*


Nhịp thở của cậu dần dần chậm lại, đồng bộ hóa hoàn toàn với nhịp đập tích tắc của chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái. Cậu không dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo của cánh tay phải đang bị liệt, mà mượn lực quán tính từ bả vai trái lành lặn để vung búa, phối hợp với nhịp co thắt của cơ ngực.


*Keeng!*


Nhát búa đầu tiên nện xuống. Khối đồng thau rỉ sét bắn ra những tia lửa đỏ đục, khói hơi nước bốc lên mù mịt xưởng rèn.


Lâm Chí Dũng đứng bên cạnh khẽ cười nhạo: "Dùng đống rác rưởi đầy tạp chất đó để rèn bánh răng chịu lực? Đúng là kẻ điên rồ. Nhát búa của ngươi quá nhẹ, không thể ép hết bọt khí bên trong ra ngoài được đâu."


Việt Anh không thèm để ý đến lời chế giễu. Mắt phải cậu, dưới tròng kính thấu thị thạch anh, đang tập trung cao độ vào cấu trúc bên trong của khối đồng thau nóng đỏ. Cậu nhìn thấy những bong bóng khí nhỏ và tạp chất oxit đồng đang di chuyển hỗn loạn bên trong thớ kim loại.


*Kỹ thuật nén thời gian micro-giây! Kích hoạt!*


Việt Anh không đốt cháy tuổi thọ để tăng tốc độ di chuyển, cậu chỉ tập trung tinh thần lực tối đa để nén và tối ưu hóa từng chuyển động nhỏ nhất của búa rèn. Cậu vung búa nện xuống chính xác vào từng điểm bong bóng khí đang di chuyển, ép chúng thoát ra ngoài theo từng micro-giây của dòng kim loại nóng chảy.


*Keeng! Keeng! Keeng!*


Tiếng búa của Việt Anh không dồn dập như của Dũng, nhưng mỗi nhát búa nện xuống đều mang theo một tần số rung động kỳ lạ, đồng bộ hoàn hảo với nhịp thở của cậu. Từng nhát búa nện xuống chính xác đến mức kinh ngạc, ép sạch mọi tạp chất ra ngoài khối đồng thau rỉ sét, để lại một lớp phôi kim loại mịn màng, kết cấu liên kết phân tử dần trở nên kiên cố một cách tà dị.


Cánh tay phải của Việt Anh đau đớn kịch liệt, các vết rạn nứt loang rộng hơn, tiêu hao nhiều thể lực cơ bắp của cậu. Nhưng nhịp búa của cậu vẫn không hề lệch một milimet.


Sau nửa giờ rèn đúc công phu, hai chiếc bánh răng chịu lực hoàn chỉnh đã được đặt trên bàn thí nghiệm áp suất của xưởng rèn.


Chiếc bánh răng của Lâm Chí Dũng rực sáng ánh vàng kim tinh xảo, làm từ hợp kim đồng-titan hoàn mỹ, các răng cưa sắc nét, bóng loáng không một tì vết.


Chiếc bánh răng của Việt Anh có màu đồng đỏ thẫm thô ráp, làm từ đồng thau rỉ sét tái chế, bề mặt xù xì nhưng các răng cưa lại có một độ cong và khớp nối chuẩn xác đến mức kỳ lạ, như thể được cắt ra bằng máy móc tối tân nhất vùng lõi.


Dũng tự tin đặt chiếc bánh răng của mình vào cỗ máy thử nghiệm áp suất hơi nước cực hạn. Hắn gạt cần gạt, tăng áp suất lên mức 100 bar. Chiếc bánh răng đồng-titan quay tít, chịu đựng áp lực một cách hoàn hảo không hề có dấu hiệu rạn nứt.


"100 bar áp suất hơi nước cực hạn," Dũng kiêu ngạo khoanh tay trước ngực. "Độ bền của hợp kim đồng-titan là tuyệt đối. Giờ đến lượt ngươi, tên phế nhân."


Việt Anh im lặng đặt chiếc bánh răng đồng thau thô sơ của mình vào máy thử nghiệm. Áp suất hơi nước bắt đầu tăng lên.


50 bar... 80 bar... 100 bar...


Chiếc bánh răng đồng thau của Việt Anh vẫn quay đều đặn, tiếng rít cơ khí êm ái đến mức kinh ngạc. Áp suất tiếp tục tăng lên mức 120 bar – giới hạn chịu đựng của các khớp nối ngoại vi.


*Rắc... rắc...*


Chiếc bánh răng đồng-titan của Dũng bắt đầu xuất hiện những tiếng kêu co giãn kim loại nhỏ do nhiệt độ quá cao. Trong khi đó, chiếc bánh răng đồng thau của Việt Anh nhờ được tối ưu hóa độ chính xác cơ học đến mức micro-mét, các khớp răng cưa trượt lên nhau một cách mượt mà tuyệt đối, giảm thiểu tối đa lực ma sát và nhiệt lượng tích tụ. Nó vẫn quay hoạt động hoàn hảo dưới áp suất 120 bar mà không hề bị biến dạng.


Lâm Chí Dũng trợn tròn mắt, bước lại gần cỗ máy thử nghiệm, gương mặt kiêu ngạo bỗng chốc trở nên trắng bệch: "Cái... cái gì?! Làm sao có thể?! Một khối đồng thau rỉ sét đầy tạp chất lại có thể chịu tải tốt hơn hợp kim đồng-titan của ta?! Ngươi... ngươi đã dùng cấm thuật gì?!"


Việt Anh từ từ tháo chiếc Kính thấu thính thạch anh ra, lau đi vệt máu rỉ trên vai phải, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Nguyên liệu cao cấp của cậu tạo ra độ bền vượt trội, nhưng kỹ thuật nén hơi nước và tối ưu hóa chuyển động của tôi giúp bánh răng phế liệu đạt độ chính xác micro-mét, triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát nhiệt. Trong chiến đấu sinh tử, chính sự chính xác tuyệt đối này sẽ cứu mạng cậu khi trang bị đạt giới hạn chịu tải."


Lâm Chí Dũng đứng lặng người trước đè đá núi lửa. Chiếc búa rèn Kim Quy trong tay hắn khẽ run lên. Sự kiêu ngạo, tự phụ bấy lâu nay của một thiên tài rèn đúc chính quy vùng lõi bị đè bẹp hoàn toàn trước sự chính xác tàn nhẫn của một tên thợ sửa đồng hồ kiết xác dùng phế liệu.


"Cuộc đấu này... là hòa về mặt ứng dụng thực tế," Dũng mím chặt môi, ánh mắt nhìn Việt Anh đã bớt đi vẻ khinh miệt, thay vào đó là một sự dao động dữ dội và sự kính nể thầm lặng. "Ta giữ lời hứa. Ngươi có thể dùng lò rèn của ta..."


Nhưng ngay khi lời nói của Dũng chưa kịp dứt, một tiếng nổ lớn vang lên ngoài cổng xưởng rèn.


*ẦM!*


Cánh cửa gỗ dày của xưởng rèn bị một lực lượng khổng lồ đập vỡ nát văng tung tóe. Khói bụi than đá bốc lên mù mịt. Từ ngoài cửa, hàng chục tên tay chân hung hãn, mặt mũi bặm trợn cầm búa tạ và xích sắt xông vào bao vây toàn bộ xưởng rèn.


Dẫn đầu đám tay chân là một người đàn ông trung niên thô lỗ, mặc giáp da rách rưới đầy đinh sắt gỉ sét, hông đeo cây gậy sắt xích có gắn một bánh răng thu thọ lớn đang xoay tít rít vang tàn tạ.


Vương Hắc. Tên đòi nợ thuê tàn bạo của băng Búa Thép.


"Lâm Chí Dũng!" Vương Hắc gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí, cây gậy sắt xích đập mạnh xuống nền đá tạo thành tiếng rít chói tai. "Hạn nộp thuế tuổi thọ của xưởng rèn mày đã trễ ba ngày! Hôm nay, nếu không nộp ra năm năm tuổi thọ tích lũy, tao sẽ đập nát cái xưởng rèn này và rút sạch thọ mệnh của cả nhà mày!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!