Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Thiết Luật Áp Chế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt kim loại cào điên cuồng vào nắp cống rỉ sét phía trên hầm ngầm số 9 vang lên rùng rợn, xé toạc bầu không khí ẩm ướt của rạng sáng. Con chó săn cơ khí của Đội Săn Đỏ đã khóa chặt vị trí của nhóm. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.


"Lùi lại! Mau lùi lại!" Nguyễn Việt Anh gầm khẽ, tay trái vội vã kéo mạnh Nguyễn Khánh Vy ra sau, trong khi cánh tay phải của cậu buông thõng, xám xịt một màu đồng thau lạnh lẽo.


*Xì... xì... xì...*


Từ những khe hở của nắp cống, một luồng hơi nước màu trắng đục, nóng bỏng rẫy đột ngột phun ra với áp suất cực lớn. Tiếng rít chói tai của áp lực hơi nước nén vang dội khắp không gian hẹp của cống ngầm. Lũ Đội Săn Đỏ bên trên không chỉ muốn bắt sống, chúng đang xả hơi nước áp suất cao trực tiếp xuống hệ thống cống thoát nước ngầm số 9 để ép cả nhóm phải lộ diện.


"Hơi nước độc thạch anh!" Khánh Vy ho khan dữ dội, dải băng lụa đen che mắt cô thấm đẫm mồ hôi. Cô cố gắng vung gậy dẫn linh để tạo ra một luồng sóng âm cản bớt luồng hơi nóng, nhưng vô hiệu. Nhiệt độ dưới lòng đất tăng vọt trong tích tắc, làn khói trắng mang theo những hạt bụi thạch anh sắc nhọn như kim châm bắt đầu ăn mòn da thịt.


Trần Thanh Sơn ôm chặt lấy cậu bé Minh Khoa sau tấm khiên tháp Trấn Biên. Tấm khiên đồng dày cộp liên tục phát ra tiếng kim loại co giãn do nhiệt độ thay đổi đột ngột. Những vết rạn nứt cũ trên mặt khiên rộng thêm, lộ ra lớp cốt thép đỏ rực bên trong.


"Việt Anh! Không thể trốn dưới này được nữa! Chúng ta sẽ bị luộc chín mất!" Sơn hét lên qua tiếng rít của hơi nước, bờ vai phải rách nứt của gã liên tục rỉ ra những giọt máu mang thọ lực vàng nhạt, bốc hơi ngay khi vừa chạm đất.


"Lối ra ở ngay phía trước! Lên mặt đất!"


Việt Anh đưa ra quyết định dứt khoát. Cậu nén cơn đau buốt óc từ bả vai phải bị gãy, dùng tay trái bám vào các bậc thang sắt rỉ sét dẫn lên mặt đất. Cánh tay phải hóa thạch đồng thau va vào thành cống phát ra tiếng kêu *coong coong* vô tri. Cậu dùng hết sức bình sinh, dùng bả vai trái húc mạnh vào nắp cống sắt.


*Rầm!*


Nắp cống nặng nề văng ra. Luồng không khí lạnh buốt của buổi rạng sáng ùa vào lồng ngực, tạm thời xua đi cái nóng rát của hơi nước độc. Việt Anh lộn người nhảy lên mặt đất, ngay sau đó là Thanh Sơn cõng Minh Khoa và Khánh Vy.


Nhưng ngay khi gót chân họ vừa chạm vào nền đá lạnh lẽo, một luồng tử khí lạnh buốt đã bao trùm lấy toàn thân.


Họ đang đứng ngay tại ranh giới của Cầu Gãy Biên Giới. Phía dưới chân cầu là vực sâu vô tận, nơi sương mù xám và những dòng thác thạch anh lỏng phát ra ánh sáng vàng nhạt tà dị. Trên mặt cầu sắt khổng lồ, hàng chục lính tuần tra của Đội Săn Đỏ đã dàn trận thành một hình bán nguyệt hoàn hảo, khóa chặt mọi lối thoát hướng về vùng lõi.


Và ở trung tâm của đội hình ấy, một người đàn ông trung niên sừng sững đứng đó. Hắn khoác trên vai chiếc áo choàng đỏ rách góc của quân đội đế quốc, bộ giáp đồng thau nặng nề trên người khắc đầy những ký tự kháng cấm thuật phát ra ánh sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo. Đôi mắt hắn sắc lẹm như chim ưng, găm chặt vào Dấu ấn Truy Nã Đỏ đang nhấp nháy trên trán Việt Anh.


Thiếu tá Phan Thiết. Chỉ huy tối cao của Đội Săn Đỏ tại Rìa Xám.


"Nguyễn Việt Anh," giọng nói của Phan Thiết trầm đục, vang vọng giữa tiếng gió rít của vực sâu. "Một tên thợ sửa đồng hồ kiết xác ở khu ổ chuột, dám giết chết Đội trưởng Lê Mạnh, phá hủy Trạm thu thuế số 7, lại còn tàng trữ tà vật cấm thuật của Nguyễn Hoài Nam. Ngươi nghĩ mình có thể bước qua cây cầu này sao?"


Việt Anh không trả lời. Cậu khẽ liếc nhìn xuống ngực trái.


*Hai mươi chín ngày mười một giờ ba mươi phút.*


Dòng cát đỏ trong Đồng Hồ Cát Cấm Thuật vẫn chảy ngược đều đặn. Cậu chỉ còn chưa đầy ba mươi ngày để sống. Và trước mặt cậu là bức tường kiên cố nhất của đế quốc tại vùng ngoại vi này.


"Vy, Sơn, chuẩn bị," Việt Anh khẽ thì thầm, tay trái cậu siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa sứt mẻ. "Tôi sẽ mở đường máu. Hai người tìm cơ hội vượt qua cầu."


"Đừng hòng," Phan Thiết lạnh lùng thốt lên. Hắn từ từ rút thanh kiếm đồng thau 'Thiết Luật' đeo bên hông. Lưỡi kiếm không hề sắc bén mà dày cộp, xù xì những bánh răng đồng thau nhỏ li ti dọc theo sống kiếm, tỏa ra một luồng năng lượng màu xanh lam nhạt triệt tiêu mọi dao động thời gian xung quanh.


Việt Anh cắn răng. Cậu biết mình không thể chậm trễ. Cậu tập trung ý chí, dồn thọ lực từ ngực trái dọc theo cánh tay trái.


*Đốt cháy một giờ tuổi thọ! Kích hoạt Nhất Khắc Định Mệnh!*


*Vút!*


Thế giới xung quanh đột ngột chậm lại. Những hạt sương mù lơ lửng giữa không trung gần như đứng bất động. Thân ảnh Việt Anh bộc phát siêu tốc độ, biến thành một vệt tàn ảnh đỏ nhạt lao thẳng về phía Phan Thiết với tốc độ gấp năm lần bình thường. Thanh kiếm răng cưa rỉ sét xoay tít, hướng thẳng vào khớp vai không có giáp bảo vệ của đối thủ.


Nhưng ngay khi lưỡi kiếm của Việt Anh chỉ còn cách Phan Thiết ba tấc, một hiện tượng kinh hoàng xảy ra.


Thanh kiếm Thiết Luật trong tay Phan Thiết đột ngột quét qua một đường vòng cung. Luồng ánh sáng xanh lam nhạt từ lưỡi kiếm bùng phát, bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh Việt Anh. Trong sát na đó, dòng cát đỏ đang chảy ngược điên cuồng trong lồng ngực Việt Anh bỗng dưng khựng lại, đông cứng như đá.


*Rắc!*


Cấm thuật tốc độ bị bẻ gãy hoàn toàn. Việt Anh từ trạng thái siêu tốc đột ngột bị kéo tuột về tốc độ bình thường, cơ thể mất đà lảo đảo.


"Cái gì?!" Việt Anh trợn tròn mắt. Cậu chưa từng gặp kẻ nào có thể đông cứng dòng chảy của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật.


"Kiếm pháp Thiết Luật của quân đội hoàng gia được rèn đúc để triệt tiêu mọi cấm thuật thời gian dơ bẩn," Phan Thiết lạnh lùng thốt lên. Hắn không hề né tránh, mà xoay người, vung kiếm đâm thẳng một đường kiếm chuẩn xác như một mũi thương quân đội.


Mũi kiếm Thiết Luật xé gió lao tới, bỏ qua mọi nỗ lực gạt đỡ bằng tay trái của Việt Anh.


*Phập!*


Lưỡi kiếm đồng thau nặng nề đâm xuyên qua lớp giáp vai sờn rách của Việt Anh, ngập sâu vào xương thịt. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ mảng áo khoác cơ khí sờn rách. Cơn đau vật lý kịch liệt dội thẳng vào não bộ, khiến Việt Anh quỵ gối xuống mặt cầu đá.


"Chết đi, tên phản loạn!" Phan Thiết lạnh lùng rút kiếm ra, chuẩn bị cho một cú chém bồi trực diện vào cổ họng Việt Anh.


"Cút ra khỏi anh ấy!"


Một tiếng gầm rú như dã thú vang lên. Trần Thanh Sơn lao tới như một ngọn núi nhỏ. Gã khổng lồ dốc toàn bộ thọ lực còn lại của mình, dập mạnh tấm khiên tháp Trấn Biên xuống mặt đất ngay trước mặt Phan Thiết.


*KÍCH HOẠT KHIÊN THÉP NÉN LỰC!*


*OÀNG!*


Một vòng tròn sóng chấn động lực vật lý khổng lồ bùng phát từ các rãnh dẫn năng lượng trên mặt khiên, tạo thành một lá chắn áp suất đẩy lùi cú chém bồi của Phan Thiết trong gang tấc. Nhưng thanh kiếm Thiết Luật của Phan Thiết lại một lần nữa rực sáng ánh xanh lam kháng cấm thuật.


*RẮC... RẮC...*


Khi lưỡi kiếm Thiết Luật va chạm với lá chắn áp suất, lực triệt tiêu thời gian của nó ăn mòn trực tiếp vào các rãnh thọ lực trên mặt khiên. Tấm khiên tháp Trấn Biên vốn đã rạn nứt nặng nề sau trận chiến với Lê Mạnh giờ đây không thể chịu nổi áp lực vượt cấp.


*BÙM!*


Tấm khiên đồng dày cộp nổ tung, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh đồng rỉ sét văng tung tóe. Trần Thanh Sơn hộc ra một ngụm máu lớn mang theo những hạt thạch anh lấp lánh, cơ thể hộ pháp bị hất văng ra sau, ngã quỵ bên thành cầu. Bờ vai phải của gã rách toác, xương bả vai rạn nứt nghiêm trọng dưới phản chấn cơ học cực hạn.


"Sơn!" Khánh Vy hét lên, cô cố gắng lao về phía Sơn nhưng bị lính tuần tra Đội Săn Đỏ dùng súng hơi nước bắn chặn xung quanh.


Việt Anh quỳ dưới đất, vai phải rỉ máu không ngừng. Cậu nhìn thanh kiếm răng cưa của mình – giờ đây đã bị sứt mẻ nghiêm trọng dọc theo lưỡi kiếm sau cú va chạm với Thiết Luật. Cậu nhìn cánh tay phải của mình: lớp vỏ đồng thau xám xịt đã lan rộng qua khuỷu tay, cứng đờ và chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt phát sáng tà dị.


*Phản chấn hóa thạch đã đạt đến giới hạn chịu đựng.*


Cánh tay phải của cậu hoàn toàn tê liệt, mất đi mọi cảm giác. Cậu không thể cầm kiếm bằng tay phải được nữa. Tay trái cậu run rẩy, vai phải gãy nhói đau như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào.


Phan Thiết bước tới, lưỡi kiếm Thiết Luật chỉ thẳng vào ngực Việt Anh: "Ngươi đã hết quân cờ rồi, Nguyễn Việt Anh. Giao ra Đồng Hồ Cát, ta sẽ cho em gái ngươi một cái chết nhanh chóng."


Việt Anh ngước mắt nhìn Phan Thiết qua mái tóc đen bù xù che nửa mắt. Đôi mắt cậu không hề có sự sợ hãi, chỉ có một sự lạnh lùng tột độ của một thợ sửa đồng hồ đang tính toán từng khớp bánh răng cuối cùng của ván cờ sinh tử.


*Không thể đấu cận chiến tốc độ với kẻ sở hữu Thiết Luật.*

*Phải tấn công gián tiếp vào môi trường để tẩu thoát.*


Việt Anh khẽ liếc nhìn sang bên cạnh. Ngay sát nhịp cầu gãy là hệ thống ống dẫn hơi nước áp suất cao khổng lồ điều phối lực nâng của cây cầu biên giới. Khớp nối hơi nước bằng đồng thau nguyên bản đang hoạt động điên cuồng, tỏa ra những luồng nhiệt lượng nóng bỏng.


Cậu dùng tay trái, dồn toàn bộ thọ lực còn sót lại vào chuôi kiếm gãy.


*Đốt cháy ba giờ tuổi thọ! Kích hoạt Trảm Phong Bánh Răng!*


*Vút!*


Việt Anh vung mạnh nửa lưỡi kiếm răng cưa còn lại bằng tay trái, phóng ra một luồng sóng xung kích hình bánh răng xoay tít màu đỏ rực xé gió bay đi. Nhưng mục tiêu của cậu không phải là Phan Thiết.


Luồng sóng xung kích bay sượt qua sườn Phan Thiết, cắm thẳng vào khớp van hơi nước khổng lồ của Cầu Gãy Biên Giới.


*OÀNG... BÙM...*


Khớp nối hơi nước bị chém đứt đôi, nổ tung dữ dội. Luồng hơi nước áp suất cao cực đại màu trắng xóa, nóng bỏng rẫy bỗng chốc phun trào ra ngoài như một cơn bão tuyết nhiệt đới, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Đội Săn Đỏ và bao phủ toàn bộ Cầu Gãy trong một màn sương mù dày đặc.


"Rút lui! Mau nhảy xuống!" Việt Anh hét lớn, dùng chút sức tàn lao đến đỡ lấy Thanh Sơn đang bất tỉnh, cùng Khánh Vy nhảy thẳng vào bóng tối của vực sâu phía dưới cầu gãy, nơi Đường hầm thoát nước ngầm số 9 đang chờ đón.


Phía sau họ, tiếng gầm rú bất lực của pháo hơi nước Đội Săn Đỏ vang lên trong màn sương trắng xóa. Nhưng Việt Anh không còn nghe thấy gì nữa. Thanh kiếm răng cưa của cậu đã sứt mẻ nghiêm trọng, tay phải tê liệt hoàn toàn do phản chấn hóa thạch, và thọ mệnh của cậu lại ngắn đi một phần tương lai vĩnh viễn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!