Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Bão Dư Luận Rìa Xám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hơi nước của Đội Săn Đỏ rít vang từ đầu ngõ hẻm như tiếng thét của một loài quái thú đồng thau đang khát máu.


Nguyễn Việt Anh cắn chặt răng, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng. Trên trán cậu, Dấu ấn Truy Nã Đỏ – vết sẹo hình bánh răng rỉ sét màu đỏ rực – đang co thắt dữ dội, tỏa ra luồng nhiệt lượng bỏng rát như có ai đó đang áp một thanh sắt nung đỏ trực tiếp vào xương sọ. Luồng sáng đỏ tà dị từ dấu ấn liên tục nhấp nháy, phát ra những bước sóng thọ lực đặc biệt rò rỉ vào không khí, giống như một ngọn hải đăng vô hình dẫn lối cho lũ chó săn cơ khí của đế quốc đang lùng sục phía sau.


"Chạy... nhanh lên..." Việt Anh khàn giọng ra lệnh, tay trái siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa rỉ sét đang mẻ nặng nề.


Cánh tay phải của cậu buông thõng vô lực bên sườn. Phản chấn hóa thạch đồng thau từ chiêu thức Tam Khắc Liên Hoàn ở trận chiến với Lê Mạnh đã tước đi hoàn toàn cảm giác xúc giác của cậu từ năm đầu ngón tay ngược lên quá cổ tay. Lớp vỏ đồng thau xám xịt, cứng đờ và chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt bám chặt lấy da thịt cậu, nặng trịch như một xiềng xích nguyền rủa. Mỗi bước chạy của Việt Anh là một lần bả vai phải bị gãy nứt rỉ máu trở lại, cơn đau vật lý kịch liệt dội thẳng vào lồng ngực trái, nơi chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đang lặng lẽ đếm ngược.


*Hai mươi chín ngày mười một giờ ba mươi phút.*


Cát đỏ vẫn chảy. Thời gian sống của cậu đang bị thiêu rụi từng giây.


Phía sau cậu, Trần Thanh Sơn đang thở dốc nặng nề. Gã khổng lồ vạm vỡ một tay ôm chặt lấy cậu bé Minh Khoa đang run rẩy, tay kia vẫn cố nâng tấm khiên tháp Trấn Biên bằng đồng dày cộp. Tấm khiên Trấn Biên – di vật duy nhất của cha Sơn – giờ đây đã chằng chịt những vết rạn nứt sâu hoắm, nhiều mảng đồng rỉ sét bị bong tróc lộ ra lớp cốt thép bên trong sau khi đỡ đòn bộc phá hơi nước của Lê Mạnh. Vai phải của Sơn bị nứt rách rỉ máu nhuộm đỏ một mảng giáp da sờn rách, nhưng ánh mắt gã vẫn quật cường, trung thành gác sau lưng Việt Anh.


"Việt Anh, dấu ấn trên trán cậu đang phát sáng quá mạnh!" Thanh Sơn nghiến răng nói qua kẽ răng đầy máu. "Cứ thế này, lũ lính tuần tra sẽ định vị được chúng ta trước khi chúng ta kịp thoát khỏi Rìa Xám!"


Việt Anh không trả lời. Cậu giật phắt một dải băng vải thô dính đầy dầu mỡ từ thắt lưng, dùng tay trái và răng để buộc chặt quanh trán, cố gắng che khuất luồng sáng đỏ tà dị của Dấu ấn Truy Nã Đỏ. Nhưng cậu biết, đây chỉ là giải pháp tình thế. Bước sóng thọ lực phát ra từ dấu ấn linh hồn không thể bị dập tắt dễ dàng bằng một mảnh vải rách.


Họ luồn lách qua những con hẻm chật hẹp, ẩm ướt của khu ổ chuột Rìa Xám, hướng về phía lối thoát hiểm ngầm. Nhưng khi vừa đến gần khu vực trung tâm, tiếng chuông đồng vang dội rền rĩ từ hướng Giáo đường Chronos chi nhánh rìa ngoài chợt dội đến, cắt đứt lối đi của họ.


Đó không phải là tiếng chuông cầu nguyện thông thường. Đó là tiếng chuông hiệu triệu – tiếng chuông tập hợp toàn bộ cư dân nghèo của khu ổ chuột.


"Có chuyện không ổn ở quảng trường giáo đường," Minh Khoa khẽ thì thầm, đôi mắt nhỏ ngập tràn lo sợ. "Bình thường giờ này mọi người phải đi làm lao dịch ở mỏ thạch anh, tại sao họ lại tụ tập đông như vậy?"


Việt Anh ra hiệu cho cả nhóm dừng lại, nép mình vào bóng tối của một bức tường tôn rỉ sét đổ nát. Từ vị trí này, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh quảng trường rộng lớn phía trước Giáo đường Chronos.


Ngôi giáo đường bằng đá xám lạnh lẽo sừng sững giữa khu ổ chuột xám xịt, nổi bật với chiếc đồng hồ lớn phát ra ánh sáng vàng nhạt trên đỉnh tháp chuông. Lúc này, hàng vạn người dân nghèo khổ – những kẻ chỉ còn vài ngày, thậm chí vài giờ tuổi thọ dự trữ, cơ thể gầy gò rách rưới – đang quỳ sụp dưới sân đá. Họ không cầu nguyện. Họ đang khóc lóc, oán than và hướng ánh mắt đầy tuyệt vọng về phía bục cao của giáo đường.


Trên bục cao bằng đồng thau, Phó tế Trần Hữu đứng sừng sững dưới ánh sáng vàng nhạt của tháp chuông. Hắn mặc bộ áo choàng tu sĩ màu xám viền bạc sang trọng, gương mặt gầy gò toát ra vẻ từ bi giả tạo nhưng đôi mắt xảo quyệt lại lấp lánh sát khí. Tay trái hắn cầm cuốn kinh thánh cơ khí nạm thạch anh trắng, tay phải giơ cao một chiếc bình thủy tinh lớn chứa đầy cát sinh mệnh sơ cấp rực sáng ánh vàng tinh khiết.


Ngay bên cạnh hắn là những nạn nhân của cơn bão thời gian rò rỉ từ Trạm số 7 sau khi Việt Anh phá hủy hệ thống kết nối. Đó là những người già, phụ nữ và trẻ em gầy trơ xương, làn da của họ đang co rút lại, tóc bạc trắng vỡ vụn và cơ thể đang lão hóa nhanh chóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Họ nằm thoi thóp trên những chiếc cáng gỗ, rên rỉ đau đớn.


"Hỡi những đứa con tội nghiệp của thời gian!" Giọng nói của Trần Hữu vang lên qua hệ thống loa phát thanh hơi nước của giáo đường, trầm ấm, vang dội và mang theo một tần số sóng âm thấp kỳ lạ của Lời Nguyền Tẩy Não. "Hãy nhìn xem! Hãy nhìn vào những vết thương rách nát trên cơ thể của người thân các vị! Ai đã gây ra tai họa này? Ai đã phá hủy Trạm số 7 – nguồn cung cấp thọ lực duy nhất giữ cho các vị sống sót qua ngày?"


Đám đông bên dưới xôn xao, những tiếng khóc nấc vang lên dồn dập.


"Không phải Giáo hội! Không phải Chấp Pháp Quan!" Trần Hữu đập mạnh cuốn kinh thánh cơ khí, tiếng động cơ bánh răng bên trong cuốn sách rít lên một tiếng chói tai, kích thích lòng tin mù quáng của đám đông bị tẩy não. "Kẻ gây ra tai họa này là một con quỷ dữ! Một tên thợ đồng hồ phản đạo mang tên Nguyễn Việt Anh! Hắn đã sử dụng cấm thuật tà ác để cướp đoạt thọ lực của vạn vật, giết chết Đội trưởng Lê Mạnh – người gác cổng trung thành của chúng ta! Hắn chính là kẻ mang lại tai ương, kẻ đã gián tiếp đẩy các vị vào cảnh chết đói thời gian!"


"Sát nhân! Trả lại tuổi thọ cho con ta!" Một người đàn bà gầy gò quỳ dưới đất gào lên trong đau đớn, đôi bàn tay gầy trơ xương bấu chặt vào nền đá lạnh lẽo.


"Đúng thế! Hắn là ác quỷ đánh cắp thời gian!" Trần Hữu tiếp tục kích động, gương mặt giả tạo từ bi của hắn méo mó đi vì một nụ cười tàn độc. "Giáo hội Chronos luôn nhân từ. Chỉ cần các vị đồng lòng chỉ điểm nơi ẩn náu của tên phản đạo Nguyễn Việt Anh, Giáo hội sẽ ban tặng thọ lực miễn phí từ chiếc bình thánh này để cứu mạng người thân các vị! Ai tìm thấy hắn, kẻ đó sẽ được ban tặng một năm tuổi thọ tinh khiết!"


Một năm tuổi thọ tinh khiết!


Đối với những người dân nghèo sống cuộc đời ngắn ngủi từ ngày này qua ngày khác dưới sự bóc lột của luật thuế thời gian, một năm sống là một gia tài khổng lồ, là ranh giới giữa sự sinh tồn vĩnh cửu và cái chết cận kề.


Hàng vạn ánh mắt quỳ dưới quảng trường đột ngột rực lên một ngọn lửa tham lam và cuồng tín điên cuồng. Họ bắt đầu nhìn nhau đầy nghi kỵ, dáo dác tìm kiếm xung quanh.


Nép mình sau bức tường tôn rỉ sét, Việt Anh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Lồng ngực trái của cậu thắt lại, không phải vì cơn đau thể xác, mà vì một sự dằn vặt nội tâm sâu sắc. Cậu đã mạo hiểm mạng sống, đốt cháy tương lai của chính mình để phá hủy Trạm số 7, để giải thoát cho họ khỏi xiềng xích thuế thời gian tàn bạo. Nhưng giờ đây, dưới sự thao túng tâm lý tinh vi của Trần Hữu, chính những người dân nghèo mà cậu muốn bảo vệ lại coi cậu là ác quỷ, sẵn sàng bán đứng cậu để đổi lấy vài hạt cát sinh mệnh giả tạo.


"Lũ ngu xuẩn bị tẩy não..." Thanh Sơn nghiến răng, tay siết chặt chuôi kiếm rỉ sét. "Chúng ta đã cứu mạng chúng, vậy mà chúng..."


"Đừng trách họ," Việt Anh trầm giọng ngắt lời Sơn, giọng nói của cậu phẳng lặng đến đáng sợ, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi cô độc tột cùng. "Họ chỉ muốn sống. Khi cái chết cận kề, con người sẽ bấu víu vào bất kỳ lời hứa hẹn nào, dù đó là sự dối trá tàn bạo nhất."


Cậu khẽ điều chỉnh lại dải băng vải che trán. Nhưng đúng lúc đó, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra.


Từ phía sau giáo đường, một toán cảnh binh tuần tra mang súng hơi đồng thau đang vội vã di chuyển để tăng cường lực lượng cho quảng trường. Để tránh bị phát hiện, Việt Anh buộc phải lùi sâu vào bóng tối của con hẻm hẹp. Nhưng vết thương gãy xương bả vai phải đột ngột co thắt dữ dội, khiến cậu mất đà, bả vai đập mạnh vào một đường ống dẫn hơi nước rỉ sét bắc ngang tường.


*XOẢNG... XÌ...*


Đường ống mục nát bị chấn động mạnh, khớp nối bằng đồng bị vỡ ra, giải phóng một luồng hơi nước nóng bỏng xả ra ngoài rít lên chói tai. Luồng hơi nước áp suất cao thổi bay dải băng vải thô dính dầu mỡ trên trán Việt Anh văng ra xa.


Không có dải băng vải che khuất, luồng sáng đỏ rực rỡ từ Dấu ấn Truy Nã Đỏ trên trán Việt Anh bùng lên dữ dội, phản chiếu ánh sáng tà dị lên bức tường tôn đối diện.


"Có biến động thọ lực ở con hẻm số 3!" Một gã lính tuần tra gần đó hét lớn, giơ cao la bàn cơ khí dò quét thọ lực đang quay tít kim chỉ đỏ.


"Kia kìa! Luồng sáng đỏ trên trán... Hắn chính là tên phản đạo Nguyễn Việt Anh!" Một người dân nghèo đang tìm kiếm quanh ngõ hẻm chợt nhìn thấy Việt Anh. Gã hét lên điên cuồng, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào cậu. "Con quỷ đánh cắp thời gian ở đây! Người của Giáo hội ơi, tôi đã tìm thấy hắn! Trả tuổi thọ cho con tôi!"


Trong tích tắc, hàng ngàn ánh mắt tại quảng trường đồng loạt quay ngoắt về phía con hẻm hẹp. Sự hoang mang biến thành phẫn nộ, sự tham lam biến thành cuồng tín điên cuồng. Đám đông nghèo khổ bị tẩy não gào rú, cầm theo cuốc xẻng, gậy gộc và những mảnh sắt vụn lao thẳng về phía Việt Anh như một bầy thiêu thân mất trí.


"Ác quỷ! Giết hắn!"


"Trả lại cát sinh mệnh cho chúng ta!"


Việt Anh đứng chôn chân giữa con hẻm. Tay trái cậu siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa sứt mẻ. Lưỡi kiếm răng cưa bắt đầu xoay nhẹ phát ra tiếng rít cơ khí quen thuộc. Nhưng nhìn những gương mặt gầy gò, rách rưới của những người dân nghèo đang lao đến – những người có gương mặt giống hệt người mẹ quá cố Lê Linh Đan của cậu, những người cũng đang chịu đựng sự vắt kiệt của đế quốc – Việt Anh khựng lại.


Cậu không thể vung kiếm.


Nếu cậu dùng Tam Khắc Liên Hoàn hay Nhất Khắc Định Mệnh để tàn sát những con người bị lừa dối này, cậu sẽ thực sự trở thành con quỷ đúng như lời Trần Hữu nguyền rủa. Sự hy sinh của cha cậu, những nghiên cứu cấm thuật để cứu người của Nguyễn Hoài Nam sẽ hoàn toàn bị vấy bẩn bởi máu của những kẻ vô tội.


"Việt Anh! Tránh ra sau tôi!" Thanh Sơn hét lớn, dốc toàn bộ sức tàn nâng tấm khiên tháp Trấn Biên rạn nứt lên chắn trước mặt.


*BÙM... XOẢNG...*


Hàng loạt đất đá, mảnh chai và phế liệu cơ khí ném xối xả vào tấm khiên đồng. Thanh Sơn cắn răng chịu đựng, vết thương vai phải rách miệng rỉ máu tươi nhuộm đỏ cả cánh tay gã. Tấm khiên Trấn Biên rên rỉ dưới những cú đập thô bạo của đám đông phẫn nộ, những vết rạn nứt loang rộng thêm, đe dọa vỡ nát bất cứ lúc nào.


"Việt Anh, giải thích cho họ đi!" Minh Khoa gào lên trong tiếng la hét phẫn nộ của đám đông. "Nói cho họ biết Trạm số 7 là máy hút máu, nói cho họ biết Giáo hội đang lừa họ!"


"Giải thích..." Việt Anh khàn giọng, cậu cố gắng hét lớn: "Nghe tôi nói! Trần Hữu đang lừa các người! Cát sinh mệnh thu thuế của các người không phải để duy trì trật tự, mà được tinh luyện thành thuốc trường sinh cho hoàng tộc..."


Nhưng giọng nói của cậu hoàn toàn bị dập tắt bởi những tiếng gào rú phẫn nộ, tiếng loa hơi nước của giáo đường liên tục phát ra những lời buộc tội đanh thép của Trần Hữu. Đám đông bị tẩy não không nghe thấy gì ngoài tiếng gào khóc đòi mạng sống của chính con em họ. Họ lao vào đập phá tấm khiên của Sơn điên cuồng.


Đúng lúc thế trận đang hỗn loạn tột độ, một tiếng cười lạnh lùng, xảo quyệt vang lên từ phía sau đám đông.


"Ha ha ha! Nguyễn Việt Anh, mày không vung kiếm sao? Tên sát nhân tàn bạo từng chém bay đầu Lê Mạnh giờ đây lại giả vờ nhân từ thế này sao?"


Từ phía sau quảng trường, Đội phó xảo quyệt Nguyễn Dũng bước ra. Gã mặc bộ giáp nhẹ màu xám, tay cầm chiếc la bàn cơ khí dò quét thọ lực đang rực sáng ánh đỏ định vị. Phía sau gã là hàng chục Chấp Pháp Binh trang bị súng hơi đồng thau chính quy.


Nguyễn Dũng không ra lệnh bắn trực diện. Gã nhếch mép cười tàn độc, vung tay ra hiệu cho lính tuần tra dàn đội hình phía sau đám đông dân thường bị tẩy não.


"Tiến lên! Các tín đồ của thánh thần!" Nguyễn Dũng hét lớn, cố tình dùng đám đông dân nghèo làm lá chắn sống di động chắn trước họng súng của mình. "Bao vây lấy hắn! Hắn đã bị cạn kiệt thọ lực, tay phải đã phế! Bảo vệ đức tin, Giáo hội sẽ cứu rỗi các người!"


Bọn cảnh binh tuần tra dùng khiên đồng thau đẩy người dân nghèo lên phía trước, ép họ áp sát Việt Anh. Nguyễn Dũng nấp chặt sau lưng một ông lão gầy yếu, họng súng hơi nước của gã khóa chặt vào ngực trái Việt Anh – nơi Đồng Hồ Cát Cấm Thuật đang phát sáng đỏ.


Thế trận rơi vào bế tắc tột cùng.


Thanh Sơn bị đám đông xô đẩy dồn vào góc tường, tấm khiên Trấn Biên rạn nứt kêu răng rắc sắp sập. Việt Anh bị vây khốn ở giữa, tay phải hóa thạch đồng thau cứng đờ đau buốt, tay trái cầm kiếm răng cưa nhưng không thể vung lên vì trước mặt cậu toàn là những người già và phụ nữ bị lính canh xô đẩy làm bia đỡ đạn.


"Nguyễn Dũng... tên hèn nhát..." Thanh Sơn gầm lên, nhưng gã không thể bộc phát sóng chấn động của khiên vì sợ sẽ chấn chết những người dân nghèo yếu ớt đang đè nặng lên mặt khiên.


"Mày không vung kiếm, vậy thì chết đi!" Nguyễn Dũng cười lớn, gã bóp cò súng hơi nước từ sau lưng lá chắn sống.


*PẰNG! PẰNG!*


Hai viên đạn nén hơi nước áp suất cao xé gió lao thẳng về phía Việt Anh.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Việt Anh không kích hoạt Nhất Khắc Định Mệnh để né tránh, vì nếu cậu lách người, hai viên đạn với lực bộc phá cực mạnh kia sẽ bắn trúng những người dân nghèo đang đứng ngay phía sau cậu.


Cậu chọn cách đối đầu vật lý.


Việt Anh dồn lực vào tay trái, vung mạnh thanh kiếm răng cưa gãy nát chém ngang để gạt đỡ đạn.


*KENG... KENG...*


Thanh kiếm răng cưa va chạm mạnh với hai viên đạn hơi nước. Lực bộc phá áp suất lớn dội thẳng vào tay trái Việt Anh, khiến cậu lùi lại ba bước, lòng bàn tay trái bị bỏng nhiệt rách da rỉ máu đỏ tươi. Chuôi thanh kiếm răng cưa cũ xuất hiện thêm những vết rạn nứt sâu hoắm ở khớp bánh răng truyền động trung tâm, đe dọa vỡ vụn.


Cơ thể cậu đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Thọ mệnh đếm ngược trên ngực trái vẫn nhấp nháy đỏ tàn nhẫn.


Cậu không thể đấu lực trực diện, không thể giết dân thường, và cũng không thể để bản thân bị bắt tại đây. Cậu cần một lối thoát chiến thuật không dùng bạo lực vật lý.


Việt Anh nhìn vào chiếc túi da nhỏ đeo bên hông Thanh Sơn, nơi chứa bột đồng thau nguyên chất – phế liệu rèn mà họ thu gom được từ xưởng rèn của Lâm Chí Dũng trước đó để chuẩn bị gia cố vũ khí. Bột đồng thau nguyên chất cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ cao và áp suất hơi nước.


"Sơn! Ném túi bột đồng thau ra giữa sân!" Việt Anh hét lớn.


Thanh Sơn lập tức hiểu ý. Gã dùng chút sức tàn ở cánh tay trái, giật phắt chiếc túi da chứa bột đồng thau ném mạnh về phía khoảng trống giữa Việt Anh và đội hình cảnh binh của Nguyễn Dũng.


Ngay khi chiếc túi da bay lơ lửng giữa không trung, Việt Anh nén toàn bộ áp suất hơi nước còn sót lại từ găng tay cơ khí chưa hoàn chỉnh ở tay phải – dù cánh tay đang hóa thạch đau đớn kịch liệt. Cậu hướng găng tay về phía chiếc túi da, kích hoạt một luồng khí nén hơi nước nhiệt độ cực cao bắn thẳng ra ngoài.


*ĐOÀNG!*


Luồng hơi nước nóng bỏng kích nổ hoàn toàn túi bột đồng thau nguyên chất. Một vụ nổ nhiệt lượng mạnh mẽ bùng lên, không tạo ra sát thương vật lý hủy diệt, nhưng giải phóng một màn sương khói đồng thau màu xanh lục dày đặc, nóng rực và lấp lánh bụi kim loại phủ kín toàn bộ quảng trường trong phạm vi hai mươi mét.


Màn khói đồng thau dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn của lính canh và làm nhiễu loạn radar cảm biến của la bàn cơ khí trên tay Nguyễn Dũng. Bụi đồng thau lấp lánh khúc xạ ánh sáng vàng của tháp chuông, tạo thành một màn sương mù kim loại không thể nhìn xuyên qua.


"Khụ... khụ... Mắt tôi! Không nhìn thấy gì cả!" Bọn cảnh binh hoảng loạn la hét, súng hơi nước bắn loạn xạ vào không khí.


"Bắt lấy hắn! Đừng để hắn chạy thoát!" Nguyễn Dũng điên cuồng gào lên trong màn khói xanh lục, chiếc la bàn trên tay gã quay tít điên cuồng, kim chỉ định vị bị nhiễu sóng hoàn toàn do bụi đồng thau dẫn điện.


Trong màn khói mù mịt, Việt Anh lao đến nắm lấy vai Thanh Sơn và Minh Khoa.


"Lối này! Nhảy xuống nắp cống thoát nước ngầm!" Việt Anh trầm giọng ra lệnh.


Thanh Sơn dùng búa sắt rỉ gạt mạnh nắp cống bằng sắt rỉ ngay dưới chân góc tường đổ nát. Cánh cửa sắt rỉ mở ra, lộ ra lối vào tối tăm, ẩm ướt của Đường hầm thoát nước ngầm số 9.


Không một chút do dự, cả ba người nhanh chóng nhảy xuống lòng đất tối tăm, biến mất hoàn toàn vào bóng tối của cống ngầm trước khi màn khói đồng thau trên quảng trường kịp tan đi.


Trên bục cao của giáo đường, Phó tế Trần Hữu chứng kiến màn khói xanh lục nhạt dần, để lại một quảng trường hỗn loạn đầy những tiếng ho khan và tiếng la hét phẫn nộ của đám đông bị lừa dối. Gương mặt từ bi giả tạo của hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự vặn vẹo tàn độc tột cùng.


Hắn giơ cao cuốn kinh thánh cơ khí, kích hoạt cơ chế truyền tin mật trực tiếp về vùng lõi đế quốc.


"Tên phản đạo Nguyễn Việt Anh đã trốn xuống hệ thống cống ngầm số 9," Trần Hữu khàn giọng nói vào ống truyền tin. "Dấu ấn Truy Nã Đỏ trên linh hồn hắn đã kích hoạt. Hãy phái Đội Săn Đỏ chính quy tiến vào Rìa Xám. Chúng ta phải tiêu diệt hắn trước khi hắn làm rò rỉ thêm bí mật về Thuế Thời Gian!"


Sâu dưới lòng đất ẩm ướt, hôi thối của Đường hầm thoát nước ngầm số 9, Việt Anh tựa lưng vào vách cống rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cậu đưa tay lên chạm vào vết sẹo đỏ rực trên trán vẫn đang rát bỏng nhấp nháy định vị trong bóng tối.


Cậu đã thoát khỏi vòng vây của Nguyễn Dũng, nhưng danh tiếng của cậu tại Rìa Xám đã bị hủy hoại hoàn toàn. Cậu giờ đây không chỉ là một kẻ trốn thuế, mà là kẻ thù chung của chính những người dân nghèo khổ mà cậu muốn cứu mạng.


Và đáng sợ hơn, tiếng chó săn cơ khí sủa vang dội từ phía các nắp cống vòng ngoài báo hiệu Đội Săn Đỏ chính quy của đế quốc đã nhận được định vị và bắt đầu tiến vào khu ổ chuột.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!