Nhát Kiếm Khai Mào
Sương mù rạng sáng ở khu ổ chuột Rìa Xám chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó mang theo vị mặn chát của oxit đồng rỉ sét, cái nghẹt thở của bụi thạch anh xám và cả mùi tử khí từ những sinh mệnh đang lụi tàn từng giây. Tại khoảng sân trống quanh Giếng Nước Ngầm Đồng Thau, bầu không khí như đông cứng lại dưới tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ hơi nước.
Lê Mạnh đứng sừng sững như một ngọn tháp bằng sắt thép và thịt xương. Gương mặt đầy sẹo của gã đỏ ngầu lên dưới ánh sáng đỏ tà dị phát ra từ sợi xích sắt thu thọ cơ khí đang quấn quanh cánh tay vạm vỡ. Sau lưng gã, chiếc lò hơi áp suất khổng lồ xả ra những luồng khói trắng đục, rít lên từng hồi chói tai. Gã đã điên rồi. Để quyết tử với Việt Anh, gã đã kích hoạt van áp suất cực hạn, đốt cháy toàn bộ mười hai năm tuổi thọ dự trữ của mình vào lò hơi. Sức mạnh bộc phá ấy khiến từng thớ cơ trên người gã phình to, lớp giáp sắt thô kệch bên ngoài kêu rắc rắc như muốn nứt vỡ.
"Tên thợ đồng hồ kiết xác!" Lê Mạnh gầm lên, giọng nói bị bóp méo qua mặt nạ hơi nước nghe ồm ồm và đầy sát khí. "Mày đã cướp đi Trạm số 7, cướp đi tương lai tiến vào vùng lõi của tao! Hôm nay, tao sẽ dùng chính sợi xích này để rút sạch từng giây thọ mệnh còn lại trong cái đồng hồ cát nguyền rủa trên ngực mày!"
Đối diện với gã, Nguyễn Việt Anh đứng im lặng giữa màn sương. Tóc đen bù xù che nửa mắt cậu khẽ lay động trước luồng gió nóng từ lò hơi của đối phương phả ra. Tay trái cậu siết chặt chuôi thanh kiếm răng cưa rỉ sét, lưỡi kiếm hơi chúi xuống đất. Cánh tay phải của cậu – vốn đã bị hóa thạch đồng thau xám xịt và chằng chịt những vết rạn nứt màu vàng nhạt – buông thõng một cách vô lực bên sườn. Cơn đau từ bả vai phải bị gãy nứt rỉ máu từ trận chiến trước nhói lên từng cơn buốt giá vào tận xương tủy, nhưng gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi vẫn lạnh lùng như một pho tượng đá không chút cảm xúc.
Tích. Tắc. Tích. Tắc.
Tiếng đếm ngược của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái vẫn vang lên đều đặn trong thức hải của cậu. Hai mươi chín ngày mười bảy giờ ba mươi phút. Mỗi một giây trôi qua là một hạt cát sinh mệnh rơi xuống, kéo cậu gần hơn đến nấm mồ hoang ngoài nghĩa trang. Nhưng trong đầu Việt Anh lúc này không có nỗi sợ hãi. Hình ảnh cô em gái nhỏ Việt An đang nằm thoi thóp trên chiếc giường gỗ mục tại ngôi chùa cổ, cổ tay mảnh khảnh đeo chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha mất tích Nguyễn Hoài Nam – hiện lên rõ nét. Chiếc vòng tay ấy mỗi lần cậu truyền thọ lực cứu mạng cho con bé đều phát ra tiếng kêu cơ học khẽ khàng, như một mỏ neo tinh thần giữ chặt lấy linh hồn cậu khỏi bờ vực bạo tẩu.
Cậu không thể chết ở đây. Cậu phải sống để đưa An đi tiếp, phải đòi lại từng ngày sống bị tước đoạt.
"Thanh Sơn, bảo vệ Minh Khoa," Việt Anh trầm giọng nói, thanh âm phẳng lặng như mặt nước giếng sâu.
Phía sau một bức tường đổ nát, Trần Thanh Sơn – gã khổng lồ vạm vỡ – nghiến chặt răng, một tay ôm chặt lấy cậu bé Minh Khoa đang run rẩy, tay kia nâng tấm khiên tháp Trấn Biên bằng đồng dày cộp lên chắn trước ngực. Tấm khiên vốn đã chằng chịt những vết rạn nứt nặng nề sau khi đỡ loạt đạn pháo hơi nước trước đó, nhưng Sơn vẫn đứng vững như một bức tường thành sống. "Cứ tin ở tôi! Cậu phải cẩn thận, tên khốn đó đang quá tải lò hơi, lực đánh của hắn rất khủng khiếp!"
"Chết đi!"
Lê Mạnh không để Việt Anh có thời gian suy tính. Gã vung mạnh cánh tay phải, sợi xích sắt thu thọ cơ khí quật ra một đường tàn bạo. Sợi xích đồng nặng nề nạm thạch anh thô xoay tít giữa không trung, tạo ra một vòng xoáy áp suất hơi nước rít lên chói tai. Cú quật mạnh đến nỗi nó chém rách cả màn sương mù, đập nát vách đá rỉ sét của giếng nước ngầm xung quanh thành những mảnh vụn bắn tung tóe.
Việt Anh nhắm mắt trong một phần mười giây, lắng nghe nhịp đập thời gian của vạn vật. Cậu không thể dùng cánh tay phải hóa thạch để đỡ đòn, cũng không thể dùng kiếm răng cưa chém tầm xa vì giáp sắt của Lê Mạnh quá dày.
Cậu đưa ra quyết định. Đốt cháy chính xác một giờ tuổi thọ thực tế.
Dòng cát đỏ trong lồng ngực trái chảy ngược dữ dội. Kỹ năng Nhất Khắc Định Mệnh kích hoạt!
Trong mắt Việt Anh, thế giới xung quanh đột ngột chậm lại gấp năm lần. Sợi xích sắt đang lao đến với tốc độ xé gió giờ đây di chuyển chậm chạp như một con rắn hổ mang đang trườn bò. Việt Anh nhún chân, thân hình gầy guộc của cậu lách qua khe hở hẹp giữa vòng xích trong gang tấc. Sợi xích sượt qua sát ngực cậu, hơi nóng từ lõi thạch anh đỏ tỏa ra làm cháy xém một mảng áo khoác thợ cơ khí.
Nhưng Lê Mạnh không phải là một tên lính tuần tra thông thường. Với mười hai năm thọ lực đang đốt cháy điên cuồng trong lò hơi, phản xạ của gã cũng được cường hóa đến mức đáng sợ. Ngay khi thấy Việt Anh né được xích sắt, gã gầm lên một tiếng, chân trái dẫm mạnh xuống đất mượn lực xoay người, cánh tay trái mang giáp sắt bọc hơi nước tung ra một cú đấm bộc phá trực diện vào ngực Việt Anh.
Cú đấm đi kèm áp suất hơi nước nén cực đại xé toạc không khí, tạo ra tiếng nổ bộc phá chói tai.
Việt Anh không kịp lùi lại. Trong tình thế ngặt nghèo, cậu buộc phải đưa cánh tay phải hóa thạch đồng thau lên đỡ đòn.
*BÙM!*
Một lực va chạm khổng lồ dội thẳng vào cánh tay phải của Việt Anh. Lớp giáp tay bằng đồng thau thô sơ đeo ngoài cánh tay hóa thạch bị đập vỡ nát hoàn toàn thành những mảnh vụn kim loại bay tứ tán. Lực phản chấn cơ học cực mạnh truyền dọc theo xương cánh tay, dội thẳng vào bả vai phải vốn đang bị gãy nứt của cậu. Tiếng xương rạn nứt kêu răng rắc vang lên đầy ghê rợn trong lồng ngực. Cơn đau tột cùng như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt khiến Việt Anh khuỵu chân xuống mặt đất đá rỉ sét, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi ấm nóng.
"Ha ha ha! Tay phải của mày đã phế rồi! Để xem mày đỡ đòn tiếp theo thế nào!" Lê Mạnh cười điên cuồng, gã giơ cao cánh tay trái, lò hơi sau lưng rít lên dữ dội chuẩn bị nện cú đấm bộc phá thứ hai xuống đỉnh đầu Việt Anh.
"Thằng khốn! Đừng hòng chạm vào cậu ấy!"
Trần Thanh Sơn gầm lên như sấm dội. Từ góc khuất, gã chiến binh khiên lớn bất chấp vết thương vai phải đang rỉ máu, lao mình ra như một quả pháo đại. Gã dập mạnh chiếc khiên tháp Trấn Biên xuống đất ngay trước mặt Lê Mạnh, kích hoạt kết giới Tháp Đồng Kiên Cố.
*OÀNG!*
Cú đấm bộc phá hơi nước của Lê Mạnh nện thẳng vào mặt khiên đồng dày cộp. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích hơi nước thổi bay toàn bộ sương mù trong phạm vi mười mét xung quanh. Tấm khiên Trấn Biên rên rỉ thảm thiết, những vết rạn nứt cũ loang rộng ra như mạng nhện, nhiều mảng đồng rỉ sét bị bong tróc văng ra. Thanh Sơn hộc ra một ngụm máu lớn, hai chân gã lún sâu xuống nền đất đá nửa mét, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng, dùng cả tấm lưng hộ pháp chống đỡ, không cho Lê Mạnh tiến thêm một tấc nào.
"Việt Anh... nhanh lên... tôi không trụ được lâu đâu!" Sơn hét lên qua kẽ răng đầy máu, cơ bắp gã run rẩy dữ dội dưới áp lực nghẹt thở.
Việt Anh quỳ trên mặt đất, tay trái chống kiếm để giữ thăng bằng. Cậu nhìn bờ vai đang rỉ máu của Thanh Sơn, nhìn Minh Khoa đang lo lắng tột độ phía sau vách đá, và trong tâm trí cậu, tiếng kêu cơ học khẽ khàng từ chiếc vòng tay đồng rỉ sét của Việt An lại vang lên dồn dập.
Cậu không thể để sự hy sinh của Sơn trở nên vô ích. Cậu phải kết thúc trận chiến này ngay lập tức.
Việt Anh dùng Kính thấu thị thạch anh bên mắt phải, tập trung nhãn lực nhìn thấu qua làn khói hơi nước đang bao quanh Lê Mạnh. Dưới ánh sáng đỏ nhạt của nhãn thuật, cấu trúc cơ khí của bộ giáp sắt hiện lên rõ nét. Cậu phát hiện ra điểm yếu chí mạng: van xả áp suất hơi nước và khớp nối lò hơi sau lưng gã đang đỏ rực lên do quá tải nhiệt lượng từ mười hai năm thọ lực bộc phát. Đó là điểm duy nhất không được bọc giáp dày.
Nhưng Lê Mạnh đang liên tục quật xích sắt để bảo vệ sườn hông, khoảng trống tiếp cận là con số không.
Muốn chém trúng điểm yếu đó từ ba hướng khác nhau để phá hủy hoàn toàn lò hơi, cậu cần một tốc độ vượt qua giới hạn chịu đựng của cơ thể thịt xương.
Việt Anh hít một hơi thật sâu, ép nhịp thở co thắt lồng ngực đồng bộ hoàn toàn với tiếng tích tắc đếm ngược của Đồng Hồ Cát Cấm Thuật trên ngực trái. Cậu dồn toàn bộ thọ lực dự trữ còn lại vào ý chí.
Đốt cháy vĩnh viễn sáu giờ tuổi thọ tương lai!
*RẮC... RẮC...*
Chiếc đồng hồ cát trên ngực trái cậu rực sáng ánh đỏ dữ dội, rễ đồng thau bám sâu vào mạch máu co thắt kịch liệt làm rách da thịt cậu, máu đỏ tươi chảy loang lổ khắp lồng ngực. Cơn đau phản chấn như thiêu rụi linh hồn bùng lên.
Kỹ năng liên hoàn tối thượng: Tam Khắc Liên Hoàn kích hoạt!
Thế giới xung quanh đột ngột đóng băng hoàn toàn. Trong vòng nửa giây ngắn ngủi ngoài dòng thời gian thực tế, thân hình Việt Anh biến mất khỏi vị trí cũ, phân tách thành ba đường tàn ảnh màu đỏ rực xuất hiện đồng thời từ ba góc độ không tưởng xung quanh Lê Mạnh.
Nhát chém thứ nhất – Tàn ảnh bên trái vung kiếm răng cưa rỉ sét chém một đường vòng cung xé gió. Lưỡi răng cưa xoay tít tốc độ cao chém chính xác vào sợi xích sắt thu thọ cơ khí đang quấn trên tay Lê Mạnh. Tiếng kim loại đứt gãy vang lên khô khốc, sợi xích siết nợ tàn bạo bị cắt nát vụn thành từng đoạn đồng rỉ sét rơi vãi xuống đất.
Nhát chém thứ hai – Tàn ảnh bên phải lướt qua góc chết, lưỡi kiếm mang theo luồng gió nén thời gian chém mạnh vào khớp nối lò hơi sau lưng Lê Mạnh. Nhát chém cắt đứt hoàn toàn đường ống dẫn thạch anh lỏng, khiến áp suất hơi nước bộc phát mất kiểm soát nổ tung dữ dội, thổi bay lớp giáp bảo vệ lưng của gã.
Nhát chém thứ ba – Tàn ảnh trung tâm xuất hiện ngay trước mặt Lê Mạnh. Việt Anh dồn toàn bộ lực ly tâm của kiếm răng cưa xoay tròn, chém một nhát kiếm lạnh lùng và dứt khoát xuyên qua đường cổ không có giáp bảo vệ của gã.
Thế giới chuyển động trở lại.
*XOẠC... RẦM!*
Ba nhát chém diễn ra trong vòng nửa giây đồng loạt bộc phát lực sát thương khổng lồ. Sợi xích sắt đứt vụn, lò hơi sau lưng Lê Mạnh nổ tung xả ra những luồng hơi nước nóng bỏng thiêu rụi vách đá xung quanh, và đầu của gã đội trưởng tuần tra siết nợ tàn bạo bay vọt lên giữa không trung, dòng máu thọ lực màu vàng nhạt phun ra xối xả trước khi cơ thể khổng lồ của gã đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.
Lê Mạnh đã chết. Kẻ thù đầu tiên gieo rắc nỗi kinh hoàng cho gia đình Việt Anh đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Việt Anh chống thanh kiếm răng cưa xuống đất, quỵ gối thở dốc dữ dội. Lồng ngực cậu phập phồng đau đớn, máu tươi từ vết thương ngực trái rỉ ra ướt sũng áo khoác. Cánh tay phải hóa thạch đồng thau run rẩy kịch liệt do phản chấn cơ học từ Tam Khắc Liên Hoàn, những vết nứt màu vàng nhạt loang rộng thêm một khoảng nhỏ lên phía vai cậu.
*Hai mươi chín ngày mười một giờ ba mươi phút.*
Cái giá phải trả cho sức mạnh vay mượn từ tương lai luôn tàn nhẫn và sòng phẳng như vậy. Cậu đã ngắn đi sáu giờ sống thực tế.
Nhưng ngay khi Việt Anh định gượng đứng dậy để thu nhặt thạch anh thô từ thiết bị của Lê Mạnh, một dị biến kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Từ thi thể không đầu của Lê Mạnh, một luồng năng lượng thạch anh màu đỏ rực rò rỉ ra ngoài, không tan biến vào không khí mà bay thẳng về phía Việt Anh như một sợi xích vô hình. Sợi xích năng lượng ấy bám chặt lấy linh hồn cậu, chui tọt vào trong trán.
*A...!*
Việt Anh thét lên một tiếng đau đớn kịch liệt tột đỉnh linh hồn. Trên trán cậu, một ấn ký hình bánh răng rỉ sét màu đỏ rực đột ngột hiện lên, tỏa ra ánh sáng tà dị chói mắt. Ấn ký ấy bám sâu vào da thịt cậu, nóng rát như bị nung bằng sắt đỏ. Đó chính là Dấu ấn Truy Nã Đỏ của Đế quốc Chronos – ấn ký định vị vĩnh viễn linh hồn của những kẻ dám giết chết sĩ quan triều đình.
Cùng lúc đó, từ khoảng không gian xa xôi ngoài rìa khu ổ chuột, tiếng còi hơi nước báo động của phân cục cảnh binh bắt đầu rú vang liên hồi dồn dập. Tiếng xình xịch của động cơ xe tuần tra hạng nặng và tiếng chó săn cơ khí sủa vang vọng lại trong đêm tối tĩnh lặng.
Đội Săn Đỏ (Red Hunters) chính quy của đế quốc đã nhận được định vị từ dấu ấn đỏ, và cuộc truy quét gắt gao nhất đại lục chuẩn bị đổ ập xuống đầu thiếu niên thợ đồng hồ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!