Nhạc nềnRetroRPG_Battle

Tiếng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trời đổ mưa tro. Thứ tro bụi xám xịt từ các lò tinh luyện thạch anh của vùng lõi bay theo gió, phủ một lớp màng mỏng lấp lánh nhưng độc hại lên những mái tôn rỉ sét của Khu ổ chuột Rìa Xám. Trong không gian chật hẹp của xưởng đồng hồ cũ, mùi dầu máy nồng nặc quyện với hơi nước ẩm ướt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng tích tắc, lách cách từ hàng trăm chiếc bánh răng treo trên tường vang lên đều đặn, như một bản nhạc đếm ngược không bao giờ dứt của tử thần.


Nguyễn Việt Anh đứng khom lưng bên bàn rèn cơ khí, chiếc kính lúp chuyên dụng đeo bên mắt phải phản chiếu ánh lửa đỏ lòe lòe từ lò nung thô sơ. Đôi bàn tay gầy guộc nhưng săn chắc của cậu thiếu niên mười bảy tuổi đang run nhẹ khi cố gắp một chiếc bánh răng đồng thau siêu nhỏ, đặt vào trục truyền động của chiếc đồng hồ quả lắc rỉ sét. Mồ hôi rịn ra trên trán, chảy dài xuống gò má góc cạnh rồi nhỏ xuống chiếc tạp dề da loang lổ vết dầu mỡ. Cậu cần phải hoàn thành chiếc đồng hồ này trước nửa đêm để đổi lấy năm hạt cát sinh mệnh sơ cấp từ lão khách hàng giàu có hiếm hoi ở rìa ngoài.


"Anh hai, tro thạch anh lại bám đầy bệ cửa sổ rồi."


Tiếng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo vang lên từ góc phòng phá vỡ sự tĩnh lặng. Nguyễn Việt An, cô em gái mười hai tuổi của Việt Anh, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cao chân, đôi bàn tay nhỏ xíu cầm chiếc chổi tre cố gắng quét đi lớp bụi xám lấp lánh. Cô bé gầy gò, làn da trắng bệch không chút huyết sắc dưới ánh đèn dầu leo lét. Chiếc vòng tay bện bằng dây đồng rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha mất tích – lỏng lẻo trên cổ tay gầy guộc của cô bé.


Việt Anh không ngước mắt lên, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc: "Đừng quét nữa, An. Vào trong giường nằm đi. Hít phải thứ bụi đó nhiều quá sẽ khiến phổi của em bị đông cứng thạch anh nhanh hơn đấy."


Việt An ngoan ngoãn buông chổi, nhưng cô bé không vào giường mà bước đến cạnh bàn rèn, khẽ tựa đầu vào hông anh trai. "Anh hai, hôm nay là ngày cuối tháng rồi đúng không?"


Cánh tay Việt Anh khựng lại giữa không trung. Chiếc nhíp đồng thau suýt nữa làm rơi chiếc bánh răng nhỏ. Cậu hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng nói của mình không bị dao động: "Phải. Nhưng em không cần lo. Anh sắp sửa xong chiếc đồng hồ này rồi. Năm hạt cát sinh mệnh từ lão Khang cộng với số cát dự trữ trong bình thủy tinh của chúng ta sẽ đủ nộp thuế cư trú cho cả hai anh em."


Quy tắc Thuế Thời Gian của Đế quốc Chronos là một điều luật tàn bạo tột cùng. Mỗi người dân nghèo sống tại khu ổ chuột ngoại vi phải nộp chính xác mười ngày tuổi thọ mỗi tháng cho Giáo hội để duy trì quyền cư trú. Kẻ nào không đủ cát sinh mệnh nộp phạt sẽ bị cưỡng chế rút thọ lực xuống mức cận tử, biến thành những cái xác không hồn lao dịch tại các mỏ thạch anh thô cho đến chết. Gia đình Việt Anh, kể từ khi người cha Nguyễn Hoài Nam mất tích mười năm trước, luôn phải sống trong cảnh giật gấu vá vai, giành giật từng ngày sống sót từ những công việc sửa chữa cơ khí rẻ mạt.


"Em biết anh hai luôn bảo vệ được em mà," Việt An mỉm cười nhạt, đôi mắt to tròn chứa đựng niềm tin tưởng tuyệt đối vào người anh trai. Nhưng nhịp thở của cô bé bắt đầu dồn dập, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Việt Anh nhìn thoáng qua cổ tay của em gái, nơi dòng chảy thọ lực tự nhiên của cô bé chỉ còn hiển thị một dải sáng màu đỏ nhạt mờ ảo – dấu hiệu cho thấy thọ mệnh của cô bé đã tụt xuống dưới mức an toàn.


Đột nhiên, tiếng chuông đồng thau khổng lồ từ tháp chuông trung tâm Rìa Xám vang lên vang dội.


BOONG... BOONG... BOONG...


Tiếng chuông nặng nề xé rách màn đêm mưa tro, báo hiệu thời khắc nộp thuế thời gian chính thức bắt đầu. Đi kèm với tiếng chuông là tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của những đôi ủng sắt nện xuống mặt đường sũng nước ngoài ngõ hẻm. Mùi hơi nước nóng tỏa ra nồng nặc từ các khớp giáp cơ khí của lực lượng tuần tra siết nợ đang đến gần.


Sắc mặt Việt Anh biến đổi. Cậu vội vàng đẩy Việt An vào phía sau chiếc bàn rèn lớn, thì thầm: "Trốn ở đây, không được ra ngoài dù có chuyện gì xảy ra!"


ẦM!


Cánh cửa gỗ sồi mục nát của xưởng đồng hồ bị một lực cực đại đạp tung, bắn ra những mảnh vụn gỗ găm thẳng vào nền đất. Gió lạnh quyện với mưa tro bụi thạch anh tràn vào phòng, thổi tắt phụt ngọn đèn dầu trên bàn rèn. Bóng tối ập xuống, chỉ còn lại ánh lửa đỏ lòe lòe từ lò nung phản chiếu bóng dáng một gã khổng lồ đang bước qua bực cửa.


Đó là Lê Mạnh, Đội trưởng tuần tra siết nợ hung hãn của Phân cục Chấp Pháp Rìa Xám. Hắn vạm vỡ như một con gấu rừng, mặc bộ giáp sắt thô kệch có các đường ống dẫn hơi nước xả khí xình xịch sau lưng. Gương mặt đầy sẹo ngang dọc của hắn dưới ánh lửa lò nung trông tàn ác như một ác quỷ. Bên hông hắn, sợi xích sắt thu thọ cơ khí quấn quanh một lõi thạch anh thô phát ra ánh sáng vàng nhạt lạnh lẽo.


Theo sau Lê Mạnh là hai tên Chấp Pháp Binh vũ trang đầy đủ, tay cầm súng hơi đồng thau và thiết bị kết nối rút thọ Syringe tiêu chuẩn.


"Nguyễn Việt Anh," Lê Mạnh gầm lên, giọng nói khàn khàn sặc mùi rượu rẻ tiền và khói thạch anh lậu. "Đã đến hạn nộp thuế thời gian. Hai mươi ngày thọ lực cho hai suất cư trú của mày và con nhóc em gái mày. Nộp ra đây, hoặc tao sẽ tự tay rút nó từ tim tụi mày!"


Việt Anh tiến lên một bước, chắn trước chiếc bàn rèn nơi em gái đang trốn. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, cúi đầu thấp giọng nói: "Đội trưởng Lê Mạnh, tôi biết hôm nay là hạn nộp thuế. Nhưng chiếc đồng hồ quả lắc của khách hàng của tôi chỉ còn vài phút nữa là hoàn thành. Tôi sẽ có đủ cát sinh mệnh ngay lập tức. Xin ông gia hạn cho tôi thêm nửa giờ."


"Gia hạn?" Lê Mạnh cười sằng sặc, tiếng cười cơ khí từ bộ lọc âm thanh của hắn vang lên chói tai. "Mày tưởng luật pháp của đế quốc là trò đùa của lũ thợ rèn phế liệu tụi mày sao? Không có cát thời gian sống, không có gia hạn!"


Việt Anh cắn răng, vội vàng mở chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn rèn, lấy ra vài hạt cát sinh mệnh sơ cấp nhạt màu tích lũy được cùng một rương nhỏ chứa đầy các bánh răng, linh kiện đồng thau rèn thủ công tinh xảo. Cậu dâng hai tay lên, van nài: "Đây là tất cả số cát dự trữ tôi có, cộng thêm những linh kiện đồng thau chất lượng cao này do chính tay tôi rèn đúc. Chúng có giá trị rất lớn đối với các xưởng đúc vùng lõi. Xin ông nhận số linh kiện này gán nợ thuế!"


Lê Mạnh bước tới, liếc nhìn rương linh kiện đồng thau một cách khinh bỉ. Hắn vung cánh tay giáp nặng nề gạt phăng chiếc rương.


XOẢNG!


Hàng trăm bánh răng đồng thau tinh xảo rơi vãi tung tóe trên nền đất ẩm ướt, lẫn lộn vào tro bụi thạch anh rỉ sét.


"Lũ rác rưởi ngoại vi tụi mày luôn tưởng mấy thứ sắt vụn này có giá trị," Lê Mạnh nhổ một bãi nước bọt đầy bụi xám xuống đất. "Tao nhắc lại lần cuối: Đế quốc chỉ nhận cát thời gian sống thực tế, không nhận phế liệu! Nếu mày không nộp đủ hai mươi ngày thọ lực, tao sẽ cưỡng chế rút thọ!"


Ánh mắt Lê Mạnh quét qua căn phòng và dừng lại ở chiếc bàn rèn lớn. Đôi mắt ti hí của hắn lóe lên tia sáng tàn độc khi nhìn thấy một góc tà áo rách của Việt An lộ ra ngoài.


"A, con nhóc kia vẫn còn ở đây," Lê Mạnh cười khẩy, chỉ tay về phía chiếc bàn rèn. "Lính đâu! Con nhóc đó tháng trước đã trễ hạn thuế, tháng này lại không đủ cát. Cưỡng chế rút sạch thọ lực của nó để bù vào khoản phạt thuế của gia đình này!"


"Không được chạm vào em gái tôi!"


Việt Anh gầm lên, nỗi sợ hãi tột cùng biến thành cơn giận dữ điên cuồng. Cậu chộp lấy chiếc búa rèn nặng nề trên bàn, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp lao thẳng về phía tên Chấp Pháp Binh đang tiến lại gần Việt An.


Nhưng phản xạ của một người bình thường không thể đối phó với những chiến binh được trang bị công nghệ hơi nước của đế quốc. Tên Chấp Pháp Binh thứ hai lạnh lùng vung tay, sợi xích sắt thu thọ cơ khí phóng ra nhanh như một con rắn độc, quấn chặt lấy cán búa rèn của Việt Anh. Lực kéo cực mạnh từ sợi xích khiến Việt Anh suýt chút nữa ngã nhào, búa rèn bị giật phăng khỏi tay cậu.


"Thằng ranh con cứng đầu!"


Lê Mạnh bước tới, bộ giáp vai xả ra một luồng hơi nước nóng rực rít vang. Hắn nén áp suất hơi nước vào nắm đấm thép khổng lồ, tung một cú đấm bộc phá hơi nước vật lý lực mạnh thẳng vào vai phải của Việt Anh.


BÙM!


Tiếng nổ hơi nước vang lên chói tai. Lực va chạm khủng khiếp đánh gãy xương vai phải của Việt Anh, hất văng cậu thiếu niên bay xa ba mét, đập mạnh vào bức tường gỗ rỉ sét rồi ngã gục xuống đống phế liệu đồng thau sắc nhọn.


"Á! Anh hai!" Việt An thét lên đau đớn khi chứng kiến anh trai bị đánh trọng thương. Cô bé định lao ra đỡ Việt Anh nhưng bị tên Chấp Pháp Binh còn lại tóm chặt lấy hai vai, đè nghiến xuống nền đất lạnh lẽo.


Việt Anh nằm giữa vũng máu, xương vai phải gãy nát đau đớn kịch liệt như bị lửa thiêu rụi. Cậu cố gắng chống tay trái xuống đất để đứng dậy, nhưng máu từ khóe miệng không ngừng trào ra, làm nhòe đi tầm nhìn của cậu. Cậu chỉ có thể bất lực nhìn Lê Mạnh tiến lại gần em gái mình.


"Buông con nhóc ra," Lê Mạnh lạnh lùng ra lệnh. Hắn tự tay rút thiết bị kết nối rút thọ Syringe từ thắt lưng giáp. Chiếc kim châm bằng thạch anh thô sắc nhọn lấp lánh ánh sáng vàng lạnh lẽo dưới ánh lửa lò nung.


"Lê Mạnh... tao cầu xin mày... đừng làm hại em gái tao..." Việt Anh khàn giọng van nài, nước mắt quyện với máu chảy dài trên gương mặt bất lực. Cậu sẵn sàng dâng hiến toàn bộ tuổi thọ của chính mình, nhưng vai phải gãy nát khiến cậu không thể di chuyển dù chỉ một tấc.


Lê Mạnh hoàn toàn phớt lờ lời cầu xin của Việt Anh. Hắn đè chặt Việt An xuống bàn rèn, cắm thẳng chiếc kim châm thạch anh của thiết bị Syringe vào lồng ngực trái của cô bé, ngay sát vị trí tim.


"KHÔNGGGGG!" Việt Anh hét lên đau đớn tột cùng.


Một tiếng rít cơ khí chói tai vang lên từ thiết bị Syringe. Việt An trợn tròn mắt, cơ thể cô bé co giật dữ dội dưới áp lực tước đoạt sinh mệnh tàn nhẫn. Ánh sáng thọ lực vàng nhạt tinh khiết bắt đầu chảy ngược từ ngực trái của cô bé, dọc theo ống dẫn thạch anh truyền thẳng vào bình chứa thủy tinh trên thiết bị của Lê Mạnh. Làn da của cô bé từ trắng bệch chuyển sang xám xịt như tro tàn, nhịp thở thoi thóp yếu ớt lịm dần.


Sau khi bình chứa đầy ắp ánh sáng vàng rực rỡ, Lê Mạnh lạnh lùng rút kim châm ra. Hắn nhìn vào chỉ số đếm ngược thọ lực hiển thị trên cổ tay của Việt An – dải sáng màu đỏ nhạt nhấp nháy dồn dập, báo hiệu thọ mệnh của cô bé đã bị rút sạch xuống mức báo động đỏ cận tử, chỉ còn chưa đầy mười hai giờ sống sót.


"Mười lăm ngày thọ lực tinh khiết," Lê Mạnh thỏa mãn ngắm nhìn bình chứa thọ lực trên tay, cười lớn tàn độc. "Cộng thêm khoản phạt trễ hạn thuế, coi như tháng này gia đình mày đã hoàn thành nghĩa vụ cư trú. Con nhóc này chỉ còn chưa đầy nửa ngày sống sót. Để xem thằng ranh con như mày làm cách nào cứu được nó mà không có cát sinh mệnh!"


Lê Mạnh vung tay ra hiệu cho đám Chấp Pháp Binh rút lui. Hắn bước qua bực cửa, quay đầu lại nhìn Việt Anh đang nằm thoi thóp giữa vũng máu, phun ra một bãi nước bọt cảnh cáo: "Đừng cố gắng bạo loạn, thằng nhóc thợ đồng hồ. Nếu tháng sau mày không nộp đủ thuế cư trú mới, tao sẽ quay lại lấy nốt cái mạng rách của mày!"


ẦM!


Cánh cửa xưởng đồng hồ bị đóng sập lại. Tiếng xích sắt siết nợ quấn quanh cửa vang lên lách cách, khóa niêm phong toàn bộ xưởng đồng hồ cũ của gia đình Việt Anh khỏi thế giới bên ngoài.


Căn phòng chìm vào tĩnh lặng tột cùng, chỉ còn tiếng mưa tro bụi thạch anh gõ lách tách lên mái tôn rỉ sét.


Việt Anh nằm im trong bóng tối, hơi thở đứt quãng, xương vai gãy nát truyền đến những cơn đau co thắt hành hạ đại não. Nhưng nỗi đau thể xác không là gì so với sự tuyệt vọng đang gặm nhấm linh hồn cậu khi nhìn về phía chiếc bàn rèn. Việt An đang nằm bất động trên nền đất lạnh lẽo, nhịp đập thọ lực trên cổ tay cô bé phát ra tiếng tích tắc yếu ớt, dồn dập như một quả bom hẹn giờ đang đếm ngược đến cái chết.


Chưa đầy mười hai giờ sống sót.


Không có cát sinh mệnh sơ cấp để nạp thọ. Không có thuốc men. Không có bất kỳ lối thoát nào.


"An... em gái của anh..."


Ý chí sinh tồn điên cuồng bùng cháy trong lồng ngực Việt Anh. Cậu không thể gục ngã ở đây. Nếu cậu chết, Việt An chắc chắn sẽ chết theo. Việt Anh cắn chặt răng đến bật máu, dùng cánh tay trái lành lặn còn lại, dùng hết sức bình sinh bấu chặt vào những kẽ hở của sàn gỗ rỉ sét, lết thân xác đầy máu của mình từng tấc, từng tấc một về phía bệ rèn lò nung.


Nơi đó, dưới gầm bệ rèn rỉ sét, ẩn giấu một cơ chế khóa bánh răng bí mật dẫn xuống Căn hầm bí mật dưới xưởng đồng hồ. Nơi người cha Nguyễn Hoài Nam trước khi biến mất đã để lại di vật cấm kỵ duy nhất của gia tộc: chiếc Đồng Hồ Cát Cấm Thuật.


Việt Anh lết đi, để lại một vệt máu dài đỏ tươi trên nền đất xám xịt tro bụi thạch anh. Tiếng tích tắc đếm ngược từ cổ tay của Việt An vang lên dồn dập bên tai cậu, ép cậu phải di chuyển nhanh hơn, bất chấp xương vai gãy nát đang rạn nứt đau đớn kịch liệt. Cậu phải chạm tới mật thất dưới lòng đất trước khi thọ mệnh của em gái cạn kiệt hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!