Mạch Quặng Thượng Hạng
Bóng tối ở Giếng Chết không phải là sự vắng mặt đơn thuần của ánh sáng. Đó là một thực thể vật lý đặc quánh, một áp lực vô hình nhưng có thật, đang đè nặng lên từng thớ thịt, từng khớp xương của Trần Tiến.
Dưới lòng vực sâu tĩnh lặng tuyệt đối này, tiếng răng rắc rùng rợn từ bộ khung xương trợ lực bị lực triều bóp méo vang lên bên tai Tiến. Chiếc khung hợp kim rỉ sét tự chế từ phế liệu xe crawler đang oằn mình chống đỡ sức hút khủng khiếp của hố đen nhân tạo mini bị mất kiểm soát. Mỗi giây trôi qua, Tiến cảm giác như có hàng vạn tấn đá tảng đang đè nghiến lên lồng ngực mình. Phổi anh nghẹt lại, hô hấp trở nên vô cùng nhọc nhằn. Lớp màng lọc bảo vệ của chiếc Mặt nạ lọc bức xạ tối đã bị móng vuốt của bầy chó săn lượng tử xé toạc từ trước, giờ đây chỉ còn là một kẽ hở hoác. Luồng không khí rò rỉ nồng nặc bụi phóng xạ tối màu tím đậm đặc liên tục tràn vào phế quản, đốt cháy các phế nang, khiến cổ họng anh nóng rực như vừa nuốt phải dung dịch axit.
“Cạch... cạch... cạch...”
Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực vẫn vang lên dưới lớp áo bảo hộ rách nát. Nó là âm thanh duy nhất không bị bóp méo bởi lực triều hố đen, là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của Tiến không bị phân rã vào khoảng không tĩnh lặng rợn người này. Giữa ranh giới của cái chết cận kề, tiếng gõ nhịp ấy nhắc nhở anh rằng ở Trái Đất xa xôi, con gái anh vẫn đang chờ đợi người cha này trở về.
Tiến nghiến chặt răng, nén cơn đau thấu xương tủy từ khớp vai trái bị trật nhẹ sau cú va đập vách đá. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh, vốn đã mất hoàn toàn cảm giác xúc giác vĩnh viễn, lúc này đang phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp găng tay bảo hộ rách nát. Anh cố gắng cử động các ngón tay trái, nhưng chúng hoàn toàn trơ lỳ trước mọi mệnh lệnh thần kinh. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay anh hiển thị con số không phần trăm tròn trĩnh, lạnh lùng. Không có năng lượng, nó chỉ là một vòng thép phế liệu rỉ sét vô dụng.
*Cộc... cộc... cộc...*
Giữa không gian tĩnh mịch của Giếng Chết, một chuỗi âm thanh gõ cơ học đều đặn đột ngột vang lên từ phía vách đá tối tăm phía trên đầu Tiến. Âm thanh không truyền qua không khí loãng, mà truyền trực tiếp qua lớp đá siêu dẫn rạn nứt, dội thẳng vào bộ cảm biến rung của khung xương trợ lực.
Tiến giật mình, mắt phải cố gắng trợn to để nhìn xuyên qua màn sương mù phóng xạ tối màu tím. Từ một kẽ nứt địa chất hẹp, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ thợ mỏ rách nát bám đầy bụi quặng đang lặng lẽ bò ra. Đôi mắt người đó phủ một lớp màng đục màu xám trắng hoàn toàn vô thần, nhưng đôi tay gầy guộc lại di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, bám chặt lấy các vệt quặng một cách chuẩn xác.
Đó là Thợ mỏ mù A Quán.
Tay phải A Quán cầm một cây gậy dò đường bằng hợp kim titan tích hợp cảm biến rung siêu nhạy. Ông lão gõ nhẹ đầu gậy lên vách đá, đầu khẽ nghiêng như thể đang lắng nghe những dao động nhỏ nhất của địa tầng.
“Cậu thợ mỏ trẻ, cậu đang tự sát đấy,” giọng nói của A Quán khàn đặc, trầm tĩnh vang lên qua bộ đàm sóng ngắn nội bộ. “Lực triều của Giếng Chết đang mạnh lên theo chu kỳ. Nếu cậu cứ treo mình ở vách đá lộ thiên này, khung xương của cậu sẽ bị nghiền nát thành phế liệu trong vòng mười phút nữa.”
Tiến hít một hơi nhọc nhằn, giọng nói khản đặc vì nhiễm độc khí: “Tôi... tôi bị bầy chó săn lượng tử dồn xuống đây. Neo Trọng Lực của tôi đã cạn sạch pin.”
“Tôi biết,” A Quán khẽ gật đầu, đôi mắt mù hướng về phía tay trái phát sáng của Tiến. “Khứu giác lượng tử của bầy chó đó không thể xuyên qua màn chắn từ trường của Giếng Chết, nhưng lính gác của Phan Vũ đã thiết lập các cảm biến áp suất địa tầng ngay phía trên miệng vực. Cậu chỉ cần cử động mạnh, chúng sẽ định vị được ngay. Đi theo tôi, có một con đường ngầm ẩn mật.”
Không đợi Tiến trả lời, A Quán xoay người, dùng cây gậy titan gõ nhịp định hướng rồi trườn nhanh vào một khe nứt tối tăm. Tiến cắn răng chịu đựng cơn đau nhói ở vai, dùng tay phải bám chặt vào vách đá, phối hợp với lực đẩy yếu ớt còn lại của khung xương trợ lực để bò theo sau ông lão mù.
Khe nứt địa chất ngầm dẫn sâu vào lòng đất, chật hẹp và ngột ngạt. Lực triều hố đen ở đây dường như bị phân tán bởi các vách quặng sắt từ dày đặc, giúp lồng ngực Tiến dễ thở hơn đôi chút. Di chuyển được khoảng năm mươi mét, không gian đột ngột mở rộng ra thành một khoang rỗng khổng lồ ẩn sâu dưới địa tầng.
Ngay khi bước vào khoang rỗng, mắt phải của Tiến lập tức bị choáng ngợp bởi một cảnh tượng kỳ vĩ chưa từng thấy.
Trước mắt anh là một Mạch Quặng Aegium Thượng Hạng khổng lồ chạy dọc theo vách hang đá nứt gãy. Khác với những quặng Aegium thô màu xanh lục mờ nhạt ở các giếng mỏ nông, mạch quặng thượng hạng này phát ra thứ ánh sáng xanh lam rực rỡ, lấp lóa như một dải lụa lượng tử khổng lồ uốn lượn giữa bóng tối vô tận của Giếng Chết. Nó tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng kèm theo đó là mật độ bức xạ hạt Chronon tự do đậm đặc đến mức không khí xung quanh dao động, méo mó như một làn khói mờ.
“Đây là mạch quặng thăng hoa chứa năng lượng thời gian vĩ mô,” A Quán đứng bên cạnh, chống cây gậy titan xuống đất, trầm giọng nói. “Nó là nguồn sống, nhưng cũng là mồ chôn. Bức xạ tối của nó có thể sạc đầy mọi thiết bị lượng tử trong tích tắc, nhưng nó cũng sẽ thiêu rụi tủy sống của bất kỳ kẻ nào dám tiếp xúc trực tiếp không có bảo hộ.”
Tiến nhìn mạch quặng phát sáng, rồi nhìn xuống thiết bị Neo Trọng Lực đang tắt lịm trên tay trái. Anh biết Lão Sơn đang hấp hối dưới cabin Tổ Ong, Quốc Đạt đang hôn mê tại trạm xá, và bản thân anh đang bị truy nã đỏ. Anh không còn đường lui.
“Tôi phải sạc lại Neo Trọng Lực,” Tiến kiên định nói. Anh rút thanh cuốc laser cải tiến bên hông, khởi động mạch phát xạ phụ.
*XOÈ... XOÈ...*
Tia laser đỏ rực từ đầu cuốc vừa chạm vào bề mặt quặng Aegium thượng hạng, một luồng năng lượng phản chấn từ trường cực mạnh đột ngột bùng phát.
*BÙM!*
Xung lực phản chấn mạnh đến mức nổ tung bộ phận phát xạ phụ của cuốc laser, báng cầm bằng thép rạn nứt nghiêm trọng, suýt chút nữa đã cướp đi bàn tay phải của Tiến. Anh bị đẩy lùi lại vài bước, thở dốc, nhìn thanh cuốc laser bốc khói nghi ngút.
“Khai thác cơ học vô dụng trước quặng thăng hoa,” A Quán cảnh báo. “Từ trường của nó nhạy cảm với mọi nguồn năng lượng nhân tạo. Cậu chỉ có thể dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn truyền.”
Tiến khựng lại. Dùng cơ thể làm vật dẫn truyền bức xạ tối đậm đặc? Đó là hành vi tự sát đối với một thợ mỏ thông thường. Nhưng Tiến nhớ lại những lời Bà Mai từng nói về mã gen chịu áp suất cao đặc biệt của dòng họ anh. Tổ tiên Trần Phong của anh đã để lại một di sản di truyền kỳ diệu trong huyết quản anh.
Tiến nhắm mắt, áp lòng bàn tay trái lượng tử hóa – cánh tay vốn đã bị biến đổi cấu trúc tế bào một phần – xuống bề mặt mát lạnh nhưng đang rung động dữ dội của mạch quặng Aegium phát sáng.
*XÌ... XÌ...*
Ngay khi lòng bàn tay tiếp xúc với quặng siêu dẫn, Tiến cảm nhận được một nhịp dao động rõ rệt. Mạch quặng đang thở. Các hạt Chronon thăng hoa bên trong đang dao động ở tần số chính xác 60Hz.
Anh lập tức kích hoạt kỹ thuật Điều phối nhịp tim lượng tử. Tiến tập trung tinh thần tuyệt đối, vận dụng kỹ thuật thiền định để ép nhịp tim sinh học của mình đập chậm lại, từ bảy mươi nhịp giảm xuống còn ba mươi nhịp một phút, đồng bộ hoàn hảo với tần số dao động 60Hz của mạch quặng.
*OÒNG... OÒNG...*
Khi nhịp tim và tần số quặng hòa làm một, dòng năng lượng Chronon thô rực rỡ, đậm đặc màu xanh lam lập tức bùng phát, chạy dọc theo cánh tay trái lượng tử hóa của Tiến, dội thẳng vào tủy sống.
“ÁÁÁ...!”
Tiến gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai gối khuỵu xuống nền đá rỉ sét. Cơn đau không giống bất kỳ vết thương vật lý nào anh từng chịu đựng. Nó giống như có hàng vạn mũi kim bằng băng lạnh đang đâm xuyên qua từng đốt sống, nung chảy tủy xương của anh.
Dưới tác động của năng lượng Chronon đậm đặc, tế bào tủy sống của Tiến bắt đầu phân rã với tốc độ chóng mặt dưới tác động của sự lão hóa gia tốc. Nhưng ngay trong khoảnh khắc cận kề sự hủy diệt, mã gen đột biến tự nhiên chịu áp suất cao của dòng họ Trần trong cơ thể anh đột ngột bị kích hoạt mạnh mẽ. Tủy sống của Tiến bắt đầu sản sinh ra các kháng thể lượng tử chống phân rã với tốc độ nhanh hơn, liên tục tái tạo lại các tế bào máu bị hủy hoại.
Quá trình phân rã và tái tạo diễn ra liên tục, tạo ra một trận chiến sinh tử khốc liệt ngay trong xương tủy anh. Trên da của Tiến, dọc theo cột sống và bả vai, các vệt bỏng bức xạ bắt đầu phát ra ánh sáng tím mờ nhạt nhưng kiên cường.
Anh đã đột phá thành công, đạt đến ngưỡng Kháng bức xạ tối cấp Trung cấp.
Cùng lúc đó, thiết bị Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay trái của anh bắt đầu uống dòng năng lượng khổng lồ từ mạch quặng thăng hoa. Chỉ số năng lượng trên màn hình Neo bắt đầu nhảy vọt:
*Mười phần trăm... Ba mươi phần trăm... Sáu mươi phần trăm... Một trăm phần trăm!*
*BÍP! THIẾT BỊ ĐÃ ĐƯỢC SẠC ĐẦY NĂNG LƯỢNG.*
Một vòng sóng xung kích từ trường màu xanh lam rực rỡ đột ngột tỏa ra từ chiếc Neo Trọng Lực, đẩy lui màn sương mù phóng xạ tối xung quanh khoang rỗng trong bán kính ba mét. Cánh tay trái của Tiến lúc này phát ra ánh sáng lam rực rỡ, các ngón tay tuy vẫn mất hoàn toàn xúc giác nhưng đã có thể cử động linh hoạt dưới sự điều khiển của trường lực.
Khi Neo Trọng Lực đạt 100% dung lượng, Tiến kích hoạt năng lực Xác định mạch quặng bằng trực giác. Anh áp lòng bàn tay xuống đất, nhắm mắt lại để cảm nhận dòng từ trường địa tầng biến thiên.
Trong tâm trí anh, một bản đồ năng lượng ba chiều mờ nhạt hiện rõ. Tiến bàng hoàng phát hiện ra dòng năng lượng khổng lồ của mạch quặng thượng hạng này không hề kết thúc ở đây. Nó chảy dọc theo các kẽ nứt địa chất sâu nhất của Giếng Chết, kết nối trực tiếp với một dị thường không-thời gian khổng lồ phía dưới:
Cánh cổng Vực Thẳm Lượng Tử.
Đó không phải là một ngõ cụt hủy diệt như tập đoàn vẫn tuyên truyền để răn đe thợ mỏ. Đó là một lối dẫn thẳng vượt qua các tầng địa tầng bị bóp méo, tạo ra một con đường trốn thoát hoàn hảo vượt ngoài tầm kiểm soát của các trạm radar và chốt chặn an ninh của tập đoàn Chrono-Aegis.
“A Quán... ông có thấy dòng năng lượng này không?” Tiến khàn giọng hỏi, đôi mắt rực lên tia sáng hy vọng.
“Tôi không thấy bằng mắt, nhưng tôi nghe thấy tiếng hát của hố đen,” A Quán mỉm cười nhẹ, đôi mắt mù hướng xuống lòng vực sâu. “Con đường tự do luôn nằm ở nơi nguy hiểm nhất.”
*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*
Đột ngột, toàn bộ khoang rỗng đá siêu dẫn rung chuyển dữ dội. Những tiếng còi báo động địa chấn từ Tháp Cai Ngục Phan Vũ ở phía trên cao dội xuống qua các đường ống dẫn khí thải rỉ sét, vang lên dồn dập, rợn người. Sự biến động năng lượng khổng lồ từ việc sạc đầy Neo Trọng Lực đã kích hoạt hệ thống cảnh báo địa chấn của tập đoàn.
Tiến đứng bật dậy, tay phải nắm chặt báng cuốc laser rạn nứt, tay trái lượng tử hóa phát sáng xanh rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với áp lực mới đang ập xuống từ đỉnh vực sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!