Nhạc nềnThunderclap

Trộm Điện Trạm Sạc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiến lén lút băng qua những hành lang tăm tối rò rỉ khí độc, hướng thẳng về phía Cổng Sạc Số 9 rực sáng ánh đèn tuần tra.


Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp bám đầy muội than, cánh tay trái của anh nhức nhối như có hàng vạn cây kim găm vào tủy sống. Các vệt bỏng phóng xạ tối dọc sống lưng nóng ran, tỏa ra một thứ nhiệt lượng âm ỉ, tàn nhẫn. Ba ngón tay đầu tiên của bàn tay trái hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác, chỉ còn lại những luồng xung điện lượng tử chạy dọc các thớ cơ, phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo xuyên qua thớ vải sờn rách. Khớp vai trái bị trật nhẹ sau cuộc đụng độ với băng Hắc Long cứ mỗi nhịp chạy lại nhói lên một cơn đau buốt, buộc anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng động. Trước ngực anh, dưới lớp áo bảo hộ rách nát, chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn gõ nhịp đều đặn: “Cạch... cạch... cạch...”. Tiếng tích tắc đồng thau ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức tuyến tính của anh không bị phân rã trước dòng chảy thời gian đang bị gia tốc gấp mười lần của Giếng mỏ số 4.


Trong góc khuất của đường ống xả nhiệt số 44, sát rìa phân khu khai thác sâu, một bóng người gầy gò đang ngồi xổm, đầu gối co sát ngực. Đó là Quốc Đạt. Mái tóc bù xù của gã bám đầy bụi rỉ sét, mắt phải bị hỏng đeo băng đen cáu bẩn, còn cánh tay trái được thay thế bằng một chi cơ khí rỉ sét tự chế từ linh kiện của drone quét rác thải hồi.


“Cậu đến trễ ba phút thực,” Đạt thì thầm, giọng gã khàn đặc, lập dị. Cánh tay cơ khí của gã khẽ kẹt rít khi gã điều chỉnh bộ bẻ khóa dòng điện cao áp đa năng tự chế từ tụ điện lò phản ứng hỏng. “Dưới gia tốc mười lần này, ba phút của cậu bằng nửa tiếng của tôi đấy, Tiến. Lão Sơn thế nào rồi?”


“Huyết thanh tạm thời ổn định tủy sống của chú ấy, nhưng nếu không có oxy sạc và Calypso bổ sung, chú ấy sẽ không chịu nổi qua đêm nay,” Tiến trầm giọng đáp, mắt anh cảnh giác quét qua hành lang thép rỉ sét phía trước. “Chúng ta phải hành động nhanh lên. Cổng Sạc Số 9 cách đây bao xa?”


“Ngay sau ngã rẽ này,” Đạt chỉ cánh tay cơ khí rỉ sét về phía luồng ánh sáng trắng rực rỡ đang quét qua vách đá siêu dẫn. “Thượng sĩ Nam đang tuần tra ở đó. Gã là một con chó săn chính trực của tập đoàn, không nhận hối lộ và cực kỳ nghiêm khắc. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để thực hiện Trích xuất năng lượng lậu.”


Họ nép mình vào bóng tối của những khối quặng Aegium thô phát sáng xanh lục mờ, lặng lẽ tiếp cận Cổng Sạc Số 9. Trạm sạc hiện ra như một con quái vật cơ khí khổng lồ, những sợi cáp siêu dẫn dày bằng bắp đùi cắm chặt vào vách đá nứt nẻ, dẫn truyền dòng điện lượng tử áp thế cao phát ra những tiếng o o trầm đục.


Đạt nhanh chóng quỳ xuống bên dưới bảng phân phối điện phụ của trạm sạc. Cánh tay cơ khí rỉ sét của gã đột ngột tách mở các ngón tay thép, lộ ra các giắc nối đồng siêu dẫn lậu. Gã cắm trực tiếp chi cơ khí của mình vào khe hở của bảng điều khiển an ninh, thực hiện kỹ thuật Trích xuất năng lượng lậu.


“Tôi đang câu trích song song vào đường dây cao thế của cổng sạc,” Đạt lẩm bẩm, mắt gã trợn trừng dưới ánh sáng xanh lục của màn hình điều khiển. “Dòng điện lượng tử đang được lọc qua tụ điện của tôi. Tiến! Cắm pin lượng tử và Neo Trọng Lực của cậu vào mau!”


Tiến nhanh chóng tháo thỏi pin lượng tử sờn cũ và đặt thiết bị Neo Trọng Lực tự chế lên bệ sắt. Anh kết nối các sợi cáp đồng tự chế vào bộ chuyển đổi của Đạt. Ngay lập tức, những tia lửa điện màu xanh lục chạy dọc theo dây dẫn, tiếng o o của Neo Trọng Lực bắt đầu rít lên tần số cao. Trên màn hình hiển thị tự chế của Neo, dải chỉ số năng lượng bắt đầu nhảy vọt: mười phần trăm... hai mươi lăm phần trăm... bốn mươi phần trăm.


Nhưng dòng năng lượng quá tải rò rỉ từ cổng sạc bắt đầu tác động trực tiếp lên tay trái lượng tử hóa của Tiến. Cơn đau buốt lạnh thấu xương tủy bùng phát, khiến anh phải quỳ sụp xuống, tay phải bóp chặt bả vai trái bị trật khớp để ngăn mình không hét lên. Chiếc đồng hồ cơ cổ trước ngực anh gõ nhịp dồn dập hơn, như thể đang gồng mình chống lại sự nhiễu loạn của từ trường lượng tử áp thế cao.


“Cố chịu đựng đi, Tiến! Sắp đạt mức năm mươi phần trăm rồi!” Đạt khàn giọng khích lệ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương gã.


*CỘP! CỘP! CỘP!*


Tiếng bốt bọc thép nặng nề nện trên sàn sắt đột ngột vang lên từ phía hành lang chính. Ánh đèn pin quét nhiệt rực đỏ quét dọc các vách đá. Thượng sĩ Nam đang dẫn đầu đội tuần tra tiến vào khu vực trạm sạc.


“Có biến động sụt áp ba phần trăm trên lưới điện phụ,” Giọng nói nghiêm nghị, lạnh lùng của Thượng sĩ Nam vang lên qua bộ lọc âm bọc thép. “Kiểm tra vật lý toàn bộ khu vực Cổng Sạc Số 9 ngay lập tức. Có kẻ đang trộm điện.”


“Chết tiệt, chúng bị phát hiện rồi!” Đạt kinh hoàng, gã cố gắng rút cánh tay cơ khí ra khỏi bảng điều khiển nhưng dòng điện cao áp đang khóa chặt các khớp nối thép của gã do hiện tượng đoản mạch lượng tử.


“Phát hiện mục tiêu tại chốt sạc phụ!” Một tên lính tuần tra hét lên, lập tức nổ súng laser.


*HƯU! HƯU! HƯU!*


Những luồng laser đỏ rực xé toạc bóng tối, bắn sạt qua vách đá sát đầu Tiến, nung chảy quặng Aegium thành những vệt magma xanh lục rực cháy. Tiến nhanh chóng rút cuốc laser khai thác cải tiến bên hông, quét một đường laser nhiệt độ cao để cản địa lính gác, tạo ra một bức màn tia lửa điện che mắt đối thủ.


“Rút ra mau, Đạt!” Tiến gầm lên, tay phải bám chặt vai Đạt kéo mạnh.


*ĐOÀNG!*


Thượng sĩ Nam vác khẩu súng phóng lựu áp suất âm bắn một phát chính xác xuyên qua cửa thông gió. Luồng đạn laser găm trúng bả vai cơ khí của Đạt, nổ tung và xé rách toàn bộ chi cơ khí tự chế của gã thành những mảnh thép vụn rỉ sét. Đạt hét lên đau đớn, ngã quỵ xuống sàn sắt, máu tươi tuôn ra xối xả từ khớp vai bị xé rách.


Cùng lúc đó, lính gác ném liên tiếp hai quả lựu đạn áp suất âm vào phòng kỹ thuật.


*XOẠCH!*


Toàn bộ dưỡng khí xung quanh lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn, tạo ra một vùng chân không ngột ngạt. Tiến cảm thấy lồng ngực mình co thắt dữ dội, phổi anh như muốn vỡ tung do áp suất âm đột ngột. Anh phải áp dụng kỹ thuật Điều phối nhịp tim lượng tử, ép nhịp tim đập chậm lại còn ba mươi nhịp một phút để giảm thiểu lượng tiêu thụ oxy sinh học xuống mức tối thiểu, giữ cho ý thức không bị lịm đi.


Thượng sĩ Nam cùng ba tên lính gác bọc giáp nặng nề bước vào, những cây roi điện lượng tử trong tay chúng rít lên những dải điện xanh tím đáng sợ. Nam chĩa thẳng họng súng laser vào đầu Tiến:


“Trần Tiến. Cậu bị khép vào tội tàng trữ thiết bị lậu và trộm cắp tài nguyên năng lượng tối cao của tập đoàn. Đầu hàng ngay, hoặc tôi sẽ hành quyết tại chỗ.”


Tiến nhìn Đạt đang nằm thoi thóp trong vũng máu, rồi nhìn xuống thiết bị Neo Trọng Lực trên bệ sắt. Chỉ số năng lượng đã đạt tám mươi phần trăm. Đây là con đường sống duy nhất của họ. Anh không thể đầu hàng. Anh phải trở về Trái Đất gặp Trần An.


Nén cơn đau tột cùng từ khớp vai trật và cánh tay trái đang phân rã, Tiến chộp lấy Neo Trọng Lực đeo vào cổ tay trái. Anh chấp nhận rủi ro rò rỉ bức xạ tối cực hạn, cưỡng chế kích hoạt thiết bị lên ngưỡng Đồng bộ Neo Trọng Lực Cực hạn (chạm mốc chín mươi phần trăm công suất).


*OÒNG... OÒNG... OÒNG!*


Một dải sáng bẻ cong không gian màu lam rực rỡ đột ngột bùng phát từ tay trái Tiến, lan rộng ra xung quanh tạo thành một vòng từ trường nghịch đảo bán kính hai mét.


Thượng sĩ Nam nổ súng. Nhưng những tia laser đỏ rực khi đi vào vòng sáng của Tiến bỗng chốc bị làm chậm lại một cách dị thường, chuyển động lơ lửng như những vệt sáng chậm chạp trong vòng hai giây thực.


Sự quá tải năng lượng tàn phá cơ thể Tiến một cách khốc liệt. Võng mạc mắt trái của anh bị rách do bức xạ tối đậm đặc, khiến tầm nhìn bên mắt trái mờ đi hoàn toàn, chỉ còn lại một màu đỏ ngầu của máu rỉ. Cánh tay trái của anh trải qua một dị biến lượng tử kinh hoàng: các tế bào da và cơ thịt trở nên trong suốt, phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, hoàn toàn mất đi cấu trúc sinh học thông thường và hóa thành Trạng thái cơ thể bán lượng tử.


Tiến dùng cánh tay trái lượng tử hóa xuyên thẳng qua màng chắn năng lượng của cổng sạc, bóp chặt lấy lõi năng lượng siêu dẫn trung tâm của Cổng Sạc Số 9. Lực triều nghịch đảo từ Neo Trọng Lực cưỡng chế dòng điện cao áp chạy ngược dòng vào hệ thống máy chủ.


“Đạt... bám chặt lấy tôi!” Tiến hét lên bằng tất cả sức tàn, tay phải vác cơ thể đầy máu của Đạt lên vai.


Anh kích hoạt xung lực triều bẻ cong trọng lực của Neo, tạo ra một lực đẩy nghịch áp cực mạnh đẩy vút cơ thể hai người bay ngược ra ngoài đường ống thông gió tối tăm đúng lúc dòng năng lượng phản chấn đạt đỉnh điểm cực hạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!