Giao Thức Tàn Bạo
Trần Tiến lao đi trong những đường hẻm rỉ sét của khu ổ chuột Tổ Ong, bước chân nặng nề dện xuống sàn sắt nện phát ra những tiếng bôm bốp khô khốc. Khớp vai trái bị trật nhẹ sau cú giật của thiết bị Neo Trọng Lực cứ mỗi nhịp chạy lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với cảm giác tê dại đang lan dần từ các đầu ngón tay lên đến cẳng tay trái. Dưới lớp găng tay bảo hộ rách nát bám đầy bụi quặng, cánh tay trái của anh đang phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo của hạt Chronon tự do rò rỉ. Anh không còn cảm giác xúc giác ở ba ngón tay đầu tiên. Chúng như thể đã biến thành một thứ vật chất nửa thực nửa hư, lơ lửng bên rìa thực tại.
Trong tay phải, Tiến siết chặt ống Huyết thanh Calypso-9 cuối cùng cướp được từ tay Hắc Long. Ống thủy tinh lượng tử lạnh ngắt, thứ dịch lỏng màu xanh lục bên trong khẽ dao động, phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ những ngọn đèn cảnh báo áp suất địa tầng treo dọc trần hầm mỏ. Đây là chiếc phao cứu sinh duy nhất của Lão Sơn.
Tiến dùng bả vai phải tông mạnh vào cánh cửa sắt hoen rỉ của cabin số 113. Cánh cửa mở sầm ra, để lộ không gian chật hẹp, ngột ngạt bên trong. Khí nén Oxy tinh khiết trong cabin đã loãng đến mức báo động, nồng nặc mùi dầu bôi trơn công nghiệp cháy và mùi rỉ sét ẩm ướt.
Kỹ sư trẻ Huy đang quỳ bên cạnh giường nệm xơ rách của Lão Sơn, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Thấy Tiến bước vào, cậu bé như vớ được cọc, bật khóc nức nở: “Anh Tiến! Chú Sơn... chú ấy ho ra máu đen liên tục. Khung định vị gáy của chú ấy vừa bị kẹt cứng do xương cổ bị rạn nứt dưới áp lực...”
Tiến không đáp. Anh quỳ rạp xuống bên giường. Lão Sơn nằm đó, hơi thở đứt quãng, lồng ngực gầy guộc nhô lên thụt xuống một cách nhọc nhằn dưới chiếc khung thép rỉ sét bám đầy bụi quặng xanh lục. Khóe miệng ông lão rỉ ra thứ máu đen kịt, đặc quánh – dấu hiệu tàn khốc của việc tủy sống bị hủy hoại hoàn toàn do phơi nhiễm bức xạ tối lâu năm.
“Chú Sơn, ráng chịu đựng một chút,” Tiến khàn giọng nói. Anh nhanh chóng lột lớp vỏ bảo vệ của ống huyết thanh Calypso-9, để lộ mũi kim siêu dẫn siêu nhỏ. Bằng sự tỉ mỉ của một thợ máy lành nghề, Tiến luồn tay xuống dưới gáy Lão Sơn, tìm đúng khe hở giữa các đốt sống cổ bị rạn và cắm mạnh mũi kim vào.
*XÌTTT!*
Thứ dịch lỏng màu xanh lục đậm đặc được bơm thẳng vào tủy sống của ông lão. Cơ thể Lão Sơn co giật mạnh một cái, đôi mắt mờ đục trợn trừng lên rồi từ từ khép lại. Hơi thở dồn dập của ông bắt đầu chậm dần, tiếng kẹt rít từ chiếc khung định vị gáy cũng dịu đi. Nhịp tim của ông dần ổn định dưới tác động tái tạo tế bào mạnh mẽ của Calypso-9.
Huy thở phào nhẹ nhõm, lau vội nước mắt: “Cứu được rồi... Nhưng anh Tiến, tay trái của anh...”
Huy kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cánh tay trái đang run rẩy của Tiến. Dù đã được che dưới lớp găng tay sờn cũ, luồng ánh sáng xanh lam mờ nhạt vẫn xuyên qua các thớ vải rách, chiếu lên vách cabin những dải bóng mờ kỳ dị.
“Không sao,” Tiến lạnh lùng giấu cánh tay trái ra sau áo choàng sờn rách, nén cơn đau buốt dọc tủy sống. Anh rút chiếc Đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực ra xem. Tiếng tích tắc “cạch, cạch, cạch” đều đặn của hệ thống dây cót đồng thau vang lên như một lời nhắc nhở dịu dàng từ Trái Đất xa xôi. Nó chạy lệch pha hoàn toàn so với chiếc Chrono-meter kỹ thuật số của tập đoàn gắn trên vách cabin – thứ đang nhảy số nhanh một cách bất thường.
Đột nhiên, một tiếng rít chói tai từ hệ thống loa phóng thanh nội bộ của giếng mỏ vang lên, cắt nát sự im lặng ngắn ngủi. Ánh sáng đỏ rực từ các bóng đèn hành lang chuyển sang trạng thái nhấp nháy liên tục với tần số cao.
Giọng nói metallic, lạnh lùng và kiêu ngạo của Cai ngục Phan Vũ vang lên, dội vào từng ngóc ngách của khu ổ chuột Tổ Ong:
“Toàn bộ thợ mỏ Phân khu 4 chú ý. Do sản lượng khai thác quặng Aegium thô trong hai ca vừa qua sụt giảm nghiêm trọng mười lăm phần trăm, ban quản lý quyết định kích hoạt Giao thức tàn bạo. Kể từ thời điểm này, dòng thời gian cục bộ của Giếng mỏ số 4 sẽ được tăng tốc lên gấp mười lần thực tế bên ngoài để tối ưu hóa hiệu suất lao động. Kẻ nào không hoàn thành chỉ tiêu năm mươi ký quặng thô mỗi ca sẽ bị cắt hoàn toàn hạn mức oxy thở. Mọi hành vi tàng trữ thiết bị cơ khí lậu hoặc bẻ cong trọng lực trái phép sẽ bị khép vào tội tử hình ngay lập tức.”
Tiếng loa vừa dứt, một tiếng gầm rú trầm đục từ sâu trong lòng đất vang lên. Đó là âm thanh của lò phản ứng bẻ cong thời gian trung tâm đang tăng công suất hoạt động.
Tiến cảm thấy lồng ngực mình đột ngột bị đè nặng như có một tảng đá ngàn cân ép xuống. Không khí xung quanh nóng lên nhanh chóng, mùi ozone khét lẹt nồng nặc hơn. Nhưng đáng sợ nhất là sự biến đổi của thời gian sinh học.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An. Tiếng tích tắc của nó vẫn giữ nguyên nhịp điệu tuyến tính chuẩn Trái Đất: “Cạch... cạch... cạch...”. Nhưng chiếc Chrono-meter của tập đoàn trên vách cabin bỗng chốc nhảy số điên cuồng, các con số giây chạy nhanh như gió, biến thành một vệt mờ đỏ rực.
“Mười lần...” Huy kinh hoàng kêu lên, cậu nhìn vào bàn tay mình. “Anh Tiến! Da của em... sao lại khô ráp thế này?”
Không chỉ có Huy, qua khe hở của cửa cabin, Tiến nhìn thấy một thảm cảnh kinh hoàng đang diễn ra ngoài hành lang khu Tổ Ong. Những thợ mỏ già yếu vừa bước ra khỏi cabin bỗng chốc đổ gục xuống sàn sắt. Dưới tác động của gia tốc thời gian gấp mười lần, quá trình lão hóa tế bào của họ diễn ra với tốc độ chóng mặt. Những nếp nhăn sâu hoắm xuất hiện trên trán họ chỉ sau vài phút, tóc họ bạc trắng và rụng xuống từng mảng trên nền sắt rỉ sét.
Lão Sơn trên giường đột ngột co giật trở lại, tiếng ho khục khặc đau đớn vang lên. Khung xương cổ của ông rên rỉ dưới áp lực trọng lực biến thiên liên tục. Liều huyết thanh Calypso-9 vừa tiêm đang bị cơ thể ông hấp thụ và tiêu hao nhanh gấp mười lần bình thường. Sức sống của ông đang bị rút cạn từng giây.
“Giao thức tàn bạo...” Tiến siết chặt nắm tay phải đến mức các khớp xương kêu răng rắc. “Phan Vũ... hắn muốn vắt kiệt những thợ mỏ già đến chết trong vòng ba ngày để ép sản lượng.”
Chưa dừng lại ở đó, tiếng bước chân bọc thép nặng nề dồn dập vang lên ngoài hẻm. Đội phó an ninh Lê Mạnh – kẻ nổi tiếng với sự tàn bạo lạnh lùng – đang dẫn đầu một tiểu đội lính gác mang theo gậy ba toong cơ khí điện áp cao tiến vào khu ổ chuột.
“Khóa toàn bộ van xả nước nén và khí oxy công cộng của khu Tổ Ong!” Giọng Lê Mạnh ti hí nhưng sắc lạnh vang lên đầy ác độc. “Chỉ những cabin nào nộp đủ quặng Aegium thăng hoa mới được cấp lại hạn mức sinh tồn. Kẻ lười biếng không có quyền được thở!”
*XOẠCH!*
Tiếng xích sắt khóa chặt các van cơ học vang lên rợn người. Lượng dưỡng khí ít ỏi trong cabin 113 lập tức sụt giảm nghiêm trọng. Huy thở dốc, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, mặt mũi tím tái.
Tiến không thể ngồi yên nhìn Lão Sơn và Huy chết ngạt. Anh lén rút từ trong túi áo bảo hộ ra một thiết bị bẻ khóa cơ học tự chế từ phế liệu drone quét rác, định lách ra ngoài đột nhập vào trạm van công cộng để mở khóa lậu đường ống dẫn khí.
Nhưng ngay khi anh tiếp cận bảng điều khiển kỹ thuật ở góc hẻm tối, màn hình quét sinh trắc học của van xả đã vụt sáng màu đỏ rực kèm theo tiếng còi cảnh báo chói tai: *“Truy cập bị từ chối – Yêu cầu chữ ký sinh trắc học tối cao của Giám thị hành chính Bà Hoa.”*
“Chết tiệt!” Tiến đấm mạnh vào bảng điều khiển bằng tay phải rỉ máu. Hệ thống an ninh đã được nâng cấp toàn diện bằng mã hóa sinh trắc học của ban quản lý cấp cao. Công cụ thô sơ của anh hoàn toàn vô hiệu.
Sáu giờ trôi qua trong bóng tối và sự ngột ngạt tột cùng của Tổ Ong. Không khí đặc quánh bụi phóng xạ tối và CO2 nén. Từ những cabin lân cận, tiếng khóc nghẹn ngào và những tiếng thở dốc lịm dần vang lên. Ba thợ mỏ già yếu ở dãy cabin đối diện đã không thể chịu đựng nổi áp lực gia tốc thời gian và sự thiếu hụt oxy; họ đã lặng lẽ qua đời, cơ thể khô quắt lại như những khúc gỗ mục trước khi kịp nhìn thấy ánh sáng ca mới.
Lão Sơn trên giường bắt đầu co giật trở lại, tủy sống của ông đang gào thét đòi hỏi Calypso-9 để chống lại sự phân rã. Thời gian sống sót của ông chỉ còn tính bằng giờ.
Tiến đứng dậy, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định như đá siêu dẫn dưới đáy mỏ sâu. Anh kéo chiếc mũ bảo hộ che nửa khuôn mặt, đeo chiếc găng tay hàn dày cộp bám đầy muội than để che giấu hoàn toàn cánh tay trái lượng tử hóa đang phát sáng xanh lam mờ nhạt. Anh phải đi điều đình.
Tiến bước vào Khu hành chính của Tháp Cai Ngục. Nơi đây hoàn toàn đối lập với sự rách nát, ngột ngạt của Tổ Ong. Hệ thống lọc khí trung tâm hoạt động êm ái, tỏa ra luồng không khí mát rượi, thơm mùi thảo dược nhân tạo.
Giám thị hành chính Bà Hoa ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng hợp kim titan bóng loáng. Bà ta mập mạp, đeo nhiều trang sức bằng đá siêu dẫn đắt tiền phát sáng lấp lánh trên cổ và tay, thong thả thưởng thức tách trà tổng hợp nóng hổi.
Tiến đứng trước bàn, cố nén cơn giận đang bùng cháy trong lồng ngực: “Bà Hoa, tôi muốn xin thêm hạn mức oxy và hai liều huyết thanh Calypso-9 cho khu ổ chuột Tổ Ong. Những thợ mỏ già đang chết dần vì ngạt thở dưới tác động của gia tốc thời gian.”
Bà Hoa đặt tách trà xuống, ngước nhìn Tiến bằng đôi mắt một mí ti hí đầy khinh miệt. Bà ta cười khẩy, giọng nói quan liêu và lạnh lùng:
“Trần Tiến, cậu tưởng đây là trạm cứu tế nhân đạo của Trái Đất sao? Tập đoàn Chrono-Aegis trả tiền để các người khai thác quặng, chứ không phải để nuôi những kẻ phế thải không còn khả năng lao động. Muốn có oxy? Muốn có huyết thanh bảo mạng Calypso-9? Dễ thôi. Mang đến đây năm mươi ký quặng Aegium thăng hoa nguyên chất. Không có quặng, thì hãy để những cái xác không productive đó tự phân rã đi. Đó là quy luật chọn lọc tự nhiên của hệ sao Erebus này.”
“Năm mươi ký quặng thăng hoa?” Tiến siết chặt nắm tay dưới lớp găng dày. “Dưới đáy giếng sâu đang bị sụt lún địa tầng, một ca làm việc bình thường chỉ khai thác được tối đa năm ký. Bà đang ép chúng tôi vào đường chết!”
“Vậy thì hãy làm việc nhanh hơn gấp mười lần đi,” Bà Hoa lạnh lùng xua tay, ra hiệu cho hai tên lính gác trang bị súng laser tiến lên. “Cuộc đối thoại kết thúc ở đây. Cút về mỏ sâu của cậu và lo đào quặng đi, Trần Tiến.”
Tiến bước ra khỏi Khu hành chính, luồng khí lạnh của Tổ Ong ập vào mặt khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh nhận ra một sự thật tàn khốc: Việc điều điều đình với bộ máy cai trị của tập đoàn là hoàn toàn vô nghĩa. Chúng coi thợ mỏ không khác gì những công cụ sinh học có thể thay thế. Sự bóp nghẹt nhu yếu phẩm của Lê Mạnh và sự tàn bạo của Phan Vũ đang dồn toàn bộ thợ mỏ vào con đường bạo động vĩ mô.
Cách duy nhất để cứu Lão Sơn, cứu Huy và hàng vạn thợ mỏ Tổ Ong lúc này là phải bẻ gãy hệ thống khóa thời gian của Tháp Cai Ngục. Để làm được điều đó, anh cần phải sạc đầy năng lượng cho thiết bị Neo Trọng Lực tự chế để nâng cấp nó lên ngưỡng Đồng bộ Ổn định, tạo ra một xung điện từ vĩ mô làm tê liệt toàn bộ mạng lưới điện của phân khu.
Tiến lách vào bóng tối của một đường ống thông gió bỏ hoang, kích hoạt thiết bị truyền tin sóng ngắn lậu đeo bên tai. Anh lén kết nối với Quốc Đạt – kỹ sư điện lậu lập dị nổi tiếng tại Chợ Đen Răng Thép, người sở hữu cánh tay cơ khí rỉ sét tự chế.
“Đạt... tôi cần cậu giúp,” Tiến thì thầm qua làn sóng ngắn bị nhiễu nặng do lực triều hố đen. “Tôi cần bẻ khóa hệ thống sạc lậu tại Cổng Sạc Số 9 để nạp năng lượng cho Neo Trọng Lực.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi tiếng cười khàn khàn, lập dị của Quốc Đạt vang lên kèm theo tiếng rè rè cơ học từ cánh tay cơ khí của gã:
“Trần Tiến... cậu điên rồi sao? Cổng Sạc Số 9 là trạm sạc cao áp chính của phân khu 4. Sau vụ cậu phế cánh tay của Hắc Long ở chợ đen, Đội trưởng an ninh Trịnh Hùng đã tăng cường lực lượng lính gác tuần tra dày đặc tại đó. Hắn trang bị cả máy quét sóng não lượng tử thế hệ mới để săn lùng cậu. Đột nhập vào đó lúc này không khác gì tự sát dưới họng súng laser.”
“Chúng ta không còn thời gian nữa, Đạt,” Tiến nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trên ngực, tiếng tích tắc của nó như đang đếm ngược từng giây sống sót của Lão Sơn. “Giao thức tàn bạo đang giết chết mọi người. Nếu không có năng lượng sạc cho Neo, chú Sơn sẽ không qua khỏi đêm nay. Cậu có giúp tôi không?”
“Ha ha... một vụ trộm điện dưới họng súng của Trịnh Hùng sao?” Tiếng Quốc Đạt rít lên đầy phấn khích xen lẫn lo âu. “Được rồi, thằng thợ máy liều mạng. Tôi sẽ giúp cậu bẻ khóa cổng sạc lậu. Nhưng nghe cho rõ đây: Trịnh Hùng đã thiết lập một lưới quét an ninh đa tần số tại Port 9. Chỉ cần một biến động dòng điện nhỏ, cả tiểu đội thiết giáp của hắn sẽ ập vào nghiền nát chúng ta trong vòng hai phút thực.”
Tiến bóp chặt chiếc đồng hồ cơ cổ trong lòng bàn tay trái lượng tử hóa đang tê dại, ánh mắt rực lên ngọn lửa quyết tâm lạnh lẽo:
“Hai phút là quá đủ để bẻ cong thực tại.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!