Nhạc nềnThunderclap

Giao Dịch Ở Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bíp của chiếc máy quét cầm tay trên cổ tay Trịnh Hùng vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí đặc quánh tĩnh điện của khu ổ chuột Tổ Ong. Âm thanh ấy như những nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ của Trần Tiến. Anh đứng im như một pho tượng rỉ sét ngay trước cửa cabin số 113, nín thở đến mức lồng ngực đau thắt. Cánh tay phải bị xước sâu băng bó gạc ố vàng của anh khẽ siết chặt, những vệt máu tươi bắt đầu rỉ qua lớp vải thô, mang theo cảm giác buốt nhói chạy dọc lên bả vai. Vết bỏng điện lượng tử trên bả vai trái vẫn âm ỉ cháy, như một dòng magma nhỏ đang chực chờ phun trào dưới da.


Cách đó vài mét, Trịnh Hùng – gã đội trưởng an ninh khổng lồ – đang chầm chậm xoay người. Chiếc mũ bảo hiểm Aegis màu đen bóng của hắn phản chiếu ánh sáng đỏ rực, tàn khốc của hố đen Erebus-Prime ngoài cửa hầm mỏ. Hắn giơ cao chiếc máy quét cầm tay thế hệ mới, hướng thẳng về phía bãi thải xỉ quặng phóng xạ tối. Đó chính là nơi Tiến vừa chôn giấu Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế dưới đáy thùng rác thải.


"Có biến động từ trường lạ," Trịnh Hùng gầm ghè qua bộ lọc âm méo mó. Hắn bước một bước nặng nề về phía thùng rác, đôi bốt bọc thép rít lên trên sàn sắt rỉ sét. "Tần số dao động này... không phải của quặng thô thông thường."


Huy nằm co rúm trong cabin, mắt nhắm nghiền nhưng hai tai khẽ động đậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Cậu biết chỉ cần Trịnh Hùng dùng chân gạt đống xỉ quặng lên, bộ khung siêu dẫn của Neo Trọng Lực sẽ lộ ra, và cả hai sẽ bị áp giải thẳng đến phòng tra tấn sinh học của Phan Vũ.


Tiến không thể sử dụng Neo Trọng Lực để bẻ cong không gian lúc này. Thiết bị chưa được sạc đầy năng lượng, nó chỉ là một đống linh kiện phế liệu rỗng tuếch đang rò rỉ những tia sóng lượng tử yếu ớt. Bộ gây nhiễu lậu trong túi áo anh đã cháy đen bo mạch, bốc lên mùi khét lẹt vô hại. Anh chỉ còn một vũ khí duy nhất: sự liều lĩnh và hiểu biết về địa tầng.


"Thưa Đội trưởng," Tiến tiến lên một bước, cố tình để lộ cánh tay phải đang chảy máu trước ánh đèn quét của lính gác. "Bãi thải đó chứa xỉ quặng Aegium hoạt hóa bị thải hồi từ lò phản ứng phụ số 3. Bức xạ tối ở đó đang ở mức 80 mSv/h. Nếu ông muốn đào bới nó bằng tay không, tôi e là bộ lọc giáp của ông sẽ bị ăn mòn trong vòng ba phút."


Trịnh Hùng khựng lại. Hắn nhìn vệt máu tươi trên tay Tiến, rồi nhìn lại màn hình máy quét. Đúng lúc đó, chiếc máy quét cầm tay phát ra một tiếng rít chói tai rồi màn hình đột ngột tối sầm. Dòng bức xạ tối đậm đặc, hỗn loạn của đống xỉ quặng phóng xạ kết hợp với tĩnh điện từ hố đen đã thực sự làm quá tải cảm biến nhạy cảm của thiết bị.


Hùng tức giận chửi thề một tiếng, đập mạnh chiếc máy quét vào lòng bàn tay bọc thép. "Mẹ kiếp! Cái thứ rác thải rỉ sét này lúc nào cũng làm nhiễu cảm biến. Rút quân!"


Hắn quay người, thẳng chân đạp mạnh vào hông Sáu "Cụt" đang nằm rên rỉ dưới đất như một lời cảnh cáo, rồi dẫn đầu đám lính gác bước nhanh ra khỏi hành lang. Tiếng bốt thép xa dần, để lại một khoảng lặng nghẹt thở.


Tiến thở hắt ra một hơi dài. Anh nhanh chóng lách vào cabin, khóa chặt cửa bằng một thanh sắt rỉ. Cơn đau từ cánh tay và bả vai giờ mới thực sự bùng phát, khiến anh quỵ xuống sàn sắt.


"Cạch. Cạch. Cạch."


Tiếng gõ cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ cơ cổ đeo trước ngực vang lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn của thời gian. Tiến lách tay vào ngực áo, áp lòng bàn tay lạnh ngắt lên mặt kính đồng hồ. Ở Trái Đất, con gái anh – Trần An – đang già đi từng giờ, từng ngày do hiệu ứng giãn nở thời gian lượng tử. Mỗi giây anh lãng phí ở đáy giếng mỏ này là một năm tuổi thọ của con gái bị tước đoạt. Anh không thể chờ đợi thêm nữa.


***


Ba ngày sau.


Áp lực lực triều cực hạn của hố đen Erebus-Prime dường như ngày càng đè nặng lên Giếng mỏ số 4. Ở độ sâu này, trọng lực bóp méo địa tầng liên tục, khiến không khí trở nên đặc quánh và nóng bức một cách nghẹt thở. Đối với một thợ mỏ mang thể chất Thích ứng lực triều cấp 1 như Tiến, cơ thể anh đang phải gánh chịu những tổn thương sinh học tàn khốc.


Mỗi buổi sáng thức dậy, Tiến cảm thấy các khớp xương khớp của mình như bị đổ keo, khô khốc và đau nhức tột cùng. Tủy sống của anh bắt đầu xuất hiện những vệt bỏng lạnh màu tím nhạt – dấu hiệu rõ ràng của sự suy kiệt phóng xạ tối do tiếp xúc với hạt Chronon tự do rò rỉ. Anh ho khan liên tục, mỗi lần ho đều mang theo vị kim loại rỉ sét trong cổ họng.


Để có thể đứng vững và di chuyển, Tiến buộc phải mặc vào chiếc Khung xương trợ lực hấp thụ động năng tự chế. Chiếc khung thép rỉ sét ôm sát cột sống và hai chân anh, các khớp nối thủy lực kêu rên kẹt rít mỗi khi anh bước đi. Bộ giảm chấn cơ học của khung xương giúp hấp thụ bớt các xung động lực triều cực lớn dưới lòng đất, ngăn không cho xương khớp của anh bị đè nát, nhưng nó cũng tiêu hao lượng pin lượng tử ít ỏi còn lại.


"Anh Tiến, tủy sống của anh đang bị phân rã nhanh quá," Huy lo lắng nói khi giúp Tiến siết chặt các đai giữ của khung xương vào bắp chân. "Nếu không có Huyết thanh Calypso-9 để ổn định tủy sống, anh sẽ bị liệt trong vòng một tuần nữa. Và thiết bị Neo Trọng Lực... pin của nó hoàn toàn cạn kiệt rồi. Chúng ta cần năng lượng để sạc."


Tiến nhìn xuống chiếc vòng thép đeo tay thô rỉ sét của Neo Trọng Lực đặt trên bàn sắt. Những dải mạch siêu dẫn bên trong nó tối tăm, không hề có một tia sáng lượng tử nào. Thiết bị này là mỏ neo duy nhất để anh trốn thoát, nhưng không có năng lượng, nó chỉ là một đống sắt vụn.


"Anh có nguồn quặng Aegium thô thượng hạng giấu từ ca làm việc tuần trước," Tiến trầm giọng, đôi mắt thâm quầng hằn lên vẻ quyết đoán lạnh lùng. "Độ siêu dẫn của nó đạt tới 98%. Anh sẽ mang nó đến Chợ Đen Răng Thép để giao dịch lấy huyết thanh và pin lượng tử sạc dự phòng."


"Nhưng chợ đen nằm ngoài vành đai an toàn của phân khu," Huy lắp bắp, đôi kính cận dày cộp của cậu khẽ run lên. "Băng đảng Hắc Long kiểm soát nơi đó. Chúng tàn bạo lắm, lại được lính gác bảo kê ngầm."


"Không đi thì cả anh và chú Sơn đều chết," Tiến lạnh lùng nói, khoác lên mình chiếc áo choàng thợ săn phế liệu sờn rách để che đi khung xương trợ lực và vết thương trên tay. "Huy, ở lại cabin trông chừng chú Sơn. Nếu có biến động địa tầng, dùng Quy tắc phân bổ oxy nén để giữ cho chú ấy thở."


***


Chợ Đen Răng Thép nằm sâu trong một khoang rỗng khổng lồ của một tiểu hành tinh bị bỏ hoang, kết nối với Giếng mỏ số 4 qua một đường ống dẫn quặng cũ rỉ sét. Nơi đây là vùng biên giới xám, một mê lộ tăm tối và xô bồ, nơi luật pháp của tập đoàn Chrono-Aegis bị lu mờ bởi luật rừng của những kẻ ngoài vòng pháp luật.


Tiến bước đi giữa những dãy cabin sắt xếp chồng lên nhau tạm bợ. Không khí ở đây sặc mùi ozone, dầu bôi trơn công nghiệp rò rỉ và mùi mồ hôi chua nồng của hàng ngàn thợ mỏ, kẻ buôn lậu và đấu sĩ chợ đen. Những bóng đèn halogen treo lơ lửng trên vách đá tỏa ra ánh sáng vàng vọt, chập chờn, chiếu lên những khuôn mặt lấm lem bụi quặng và đầy sẹo bỏng laser.


Tiếng mặc cả, tiếng chửi thề bằng đủ thứ ngôn ngữ vũ trụ phối hợp với tiếng rên rỉ cơ học của các máy lọc khí cũ kỹ tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, điếc tai. Ở góc hẻm, những thợ mỏ tàn tật nằm co quắp trên sàn sắt, đôi mắt mờ đục nhìn trân trân vào những thẻ nạp tuổi thọ rỗng tuếch. Đây là bộ mặt thật của Vành Đai – nơi con người bị vắt kiệt từng giây sự sống rồi bị vứt bỏ vào bóng tối.


Tiến siết chặt chiếc túi vải chứa quặng Aegium thô đeo bên hông, chầm chậm bước vào một cabin lớn có tấm biển sắt rỉ sét khắc hình một chiếc răng thép khổng lồ.


Bên trong cabin rộng rãi nhưng ngột ngạt. Lão Bản Răng Thép đang ngồi sau một chiếc bàn sắt nặng nề bọc titan. Đúng như những gì người ta đồn đại, lão là một gã béo lùn, mặc chiếc áo khoác lông thú nhân tạo sang trọng nhưng sờn rách bám đầy bụi quặng. Khuôn mặt lão xảo quyệt, đôi mắt ti hí luôn liếc nhìn cảnh giác, và mỗi khi lão cười, hàm răng bọc hợp kim titan sáng loáng lại lộ ra, phát ra những tiếng kẹt rít cơ học nhỏ.


"Ồ, Trần Tiến," Răng Thép lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát. Lão dùng một chiếc tăm thép khều khều kẽ răng. "Thợ mỏ tự do cứng đầu của Giếng số 4. Ta nghe nói mày vừa thoát khỏi tay Trịnh Hùng một cách thần kỳ. Mày đến đây để mua quan tài, hay muốn giao dịch thứ gì quý giá?"


Tiến không nói một lời. Anh bước đến trước bàn, đặt mạnh chiếc túi vải lên chiếc bàn cân cơ học bọc titan của Răng Thép. Tiếng kim loại va chạm nặng nề vang lên, chiếc kim cân lập tức nhảy vọt lên con số 5 kg.


"Quặng Aegium thô thượng hạng," Tiến trầm giọng, kéo chiếc áo choàng để lộ một phần khuôn mặt lạnh lùng dưới lớp kính bảo hộ nứt nẻ. "Tôi muốn đổi lấy năm liều Huyết thanh Calypso-9 nguyên chất và hai thỏi pin lượng tử sạc đầy."


Răng Thép nhướng mày, đôi mắt lão sáng lên khi nhìn thấy những tia sáng xanh lục mờ nhạt phát ra từ kẽ túi vải. Lão vươn bàn tay mập mạp bám đầy vết dầu mỡ ra, mở túi và lôi ra một khối quặng Aegium thô to bằng nắm tay. Khối quặng siêu dẫn phát sáng xanh rực rỡ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng nhẹ làm ấm bầu không khí lạnh lẽo của phòng giao dịch.


Lão Bản Răng Thép kéo một thiết bị quét laser cầm tay từ trên trần xuống, lia chùm tia laser màu đỏ lên bề mặt khối quặng. Màn hình thiết bị lập tức nhảy múa các chỉ số phân tích cấu trúc vật chất.


"Hừm..." Răng Thép tặc lưỡi, khuôn mặt lão xị xuống một cách giả tạo. Lão cố tình lắc đầu, tắt máy quét. "Quặng này lẫn nhiều tạp chất phóng xạ tối quá, Tiến ạ. Độ tinh khiết chỉ đạt mức trung bình, khoảng 60%. Dưới đáy giếng giờ đầy rác thải thế này. Ta chỉ có thể ép giá xuống một nửa. Hai liều Calypso-9 và không có pin lượng tử nào cả. Đó là mức giá tốt nhất ta có thể cho mày."


Tiến khẽ nheo mắt. Anh biết gã cáo già này đang muốn ăn chặn sức lao động của mình. Ép giá quặng xuống một nửa nghĩa là tước đoạt mạng sống của Lão Sơn và bản thân anh.


Không hề nao núng, Tiến đưa tay vào túi áo bảo hộ bên ngực trái, lôi ra chiếc la bàn lượng tử cải tiến – kỷ vật của người anh họ mất tích Trần Kiên mà anh đã tự tay cải tiến cảm biến. Anh đặt chiếc la bàn ngay cạnh khối quặng. Chiếc kim cảm biến của la bàn lập tức xoay tròn rồi chỉ thẳng vào tâm khối quặng, đồng thời chiếu ra một màn hình ba chiều màu xanh lục hiển thị dải quang phổ siêu dẫn cực kỳ ổn định, không hề có một vệt xám tạp chất nào.


"Đừng giở trò với tôi, Răng Thép," Tiến gằn giọng, giọng nói lạnh lùng như lưỡi dao cắt vào không khí. "Thiết bị quét của ông đã bị bão hòa do tĩnh điện hố đen, nhưng la bàn lượng tử của tôi thì không. Độ siêu dẫn của khối quặng này đạt 98%, tinh khiết tuyệt đối. Ông mang nó lên tầng quỹ đạo trung lưu bán cho bọn chế tạo lá chắn hạm đội, ông sẽ kiếm được ít nhất mười tinh thể Chronon ngưng tụ. Năm liều Calypso-9 và hai thỏi pin lượng tử. Một chữ cũng không bớt."


Răng Thép nhìn màn hình ba chiều hiển thị quang phổ siêu dẫn hoàn hảo của khối quặng, rồi nhìn vào đôi mắt kiên định, không một chút sợ hãi của Tiến. Lão biết mình đã gặp phải một thợ kỹ thuật lành nghề, kẻ không thể bị lừa bởi những chiêu trò chợ đen thông thường.


Lão khẽ thở dài, hàm răng titan kẹt rít một tiếng dài. "Mày thông minh lắm, Tiến. Được rồi, coi như ta chịu thiệt trong giao dịch này."


Răng Thép quay người lại phía sau, nhập một chuỗi mật mã vào chiếc két sắt bọc chì dày cộp âm vào vách đá. Chiếc két mở ra với một tiếng xì hơi áp suất lớn. Lão lôi ra một khay kim loại chứa năm ống nghiệm thủy tinh chứa thứ dịch lỏng màu xanh lục phát sáng rực rỡ – Huyết thanh Calypso-9 nguyên chất – cùng hai thỏi pin lượng tử màu xám tro còn nguyên niêm phong năng lượng.


Tiến nhìn năm ống huyết thanh, lồng ngực anh khẽ phập phồng vì xúc động. Số thuốc này sẽ giúp tủy sống của anh ổn định, và hai thỏi pin kia sẽ sạc đầy năng lượng cho Neo Trọng Lực.


Nhưng ngay khi tay Tiến vừa chạm vào mép khay kim loại, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa phòng giao dịch.


*RẦM!*


Cánh cửa thép dày cộp của cabin bị một lực cực mạnh tông thẳng vào, bản lề sắt đứt gãy bắn tung tóe vào tường đá. Một làn khói xám nồng nặc mùi thuốc súng laser tràn vào phòng.


Một dáng người đồ sộ, hung hãn bước qua làn khói. Đó là Hắc Long, thủ lĩnh của băng đảng mỏ sắt. Khuôn mặt gã đầy những vết sẹo bỏng laser chằng chịt, đôi mắt một mí híp lại đầy sát khí tàn bạo. Cánh tay phải của gã đã được cường hóa cơ khí thô sơ, thay thế bằng một thanh đao laser tự chế phát ra ánh sáng đỏ rực, tiếng rít tần số cao của lưỡi đao nung nóng không khí xung quanh tạo nên những vệt khói mờ.


Theo sau gã là bốn tên đàn em lưu manh, tay lăm lăm những cây cuốc laser công nghiệp đã được tháo bỏ bộ giới hạn công suất.


"Năm liều Calypso-9 nguyên chất?" Hắc Long gầm lên, giọng nói vang dội trong cabin chật hẹp. Gã vung thanh đao laser rực đỏ, chỉ thẳng vào mặt Tiến. "Thứ xa xỉ đó không dành cho lũ thợ mỏ rác rưởi trốn chạy như mày, Tiến ạ. Tập đoàn đang treo thưởng mười tinh thể Chronon cho cái đầu của mày. Nhưng tao thấy số quặng siêu dẫn và huyết thanh này còn đáng giá hơn nhiều."


Tiến lập tức lùi lại một bước, tay trái anh khẽ chạm vào vòng khóa cơ học của Neo Trọng Lực trên cổ tay. Nhưng thiết bị hoàn toàn trống rỗng năng lượng, không thể kích hoạt trường trọng lực nghịch đảo để bảo vệ anh. Khung xương trợ lực trên chân anh khẽ run lên dưới áp lực lực triều đang tăng mạnh trong phòng.


"Hắc Long," Tiến cố giữ giọng nói bình tĩnh, đôi mắt anh nheo lại cảnh giác. "Chúng ta đều là thợ mỏ lao dịch dưới đáy giếng này. Chú Sơn đang hấp hối ở Tổ Ong, tôi cần số huyết thanh này để cứu mạng ông ấy. Đừng làm con chó săn cho tập đoàn."


"Chó săn?" Hắc Long cười sằng sặc, tiếng cười man rợ của gã vang vọng khắp căn phòng. "Ở đáy giếng này, kẻ mạnh có quyền cướp bóc để sinh tồn. Lão già liệt gáy đó chết đi thì có sao? Để lão chết đi cho đỡ chật Tổ Ong!"


Tiến quay sang nhìn Lão Bản Răng Thép, hy vọng thủ lĩnh chợ đen sẽ can thiệp để bảo vệ uy tín giao dịch. Nhưng Răng Thép đã nhanh chóng lùi sâu vào góc phòng, hai tay giơ lên tỏ vẻ vô can. Hàm răng titan của lão khẽ kẹt rít: "Đây là chuyện riêng của các ngươi. Chợ đen không can thiệp vào các cuộc tranh chấp địa bàn."


Tiến hiểu ra ngay lập tức. Sự bảo kê ngầm của lính gác và quyền lực bạo lực của Hắc Long đã khiến Răng Thép quyết định đứng ngoài cuộc, chấp nhận để mặc Hắc Long cướp bóc anh.


"Hắc Long, tao sẽ cho mày một cơ hội cuối cùng," Tiến trầm giọng, sát khí trong mắt anh bắt đầu dâng cao. Anh khẽ dịch chuyển trọng tâm cơ thể, chuẩn bị lực cho khung xương trợ lực dưới chân. "Tránh ra, hoặc tao sẽ bắt mày phải trả giá bằng chính cánh tay cơ khí của mày."


"Mày nghĩ mày là ai? Một thằng thợ máy phế liệu đòi đấu với tao sao?" Hắc Long gầm lên điên cuồng.


Gã vung mạnh cánh tay đao laser tự chế rực đỏ, chém ngang một đường tàn bạo qua khoảng không. Lưỡi đao laser nhiệt độ cao cắt đứt đôi khay chứa kim loại trên bàn giao dịch với một tiếng *xoảng* chói tai.


Bốn ống nghiệm chứa Huyết thanh Calypso-9 thủy tinh bị chém đứt đôi, vỡ tan tành. Thứ dịch lỏng màu xanh lục quý giá, phát sáng rực rỡ lập tức tràn ra mặt bàn sắt rỉ sét, sizzle và bốc hơi nghi ngút dưới sức nóng của tia laser, để lại những vệt khói màu xanh lục nhạt mang theo mùi hóa chất nồng nặc.


Chỉ còn duy nhất một liều huyết thanh Calypso-9 nguyên vẹn còn sót lại, khẽ lăn tròn trên mặt bàn sắt rỉ sét, dừng lại ngay sát mép bàn chuẩn bị rơi xuống đất.


Nhìn thấy hy vọng sống sót duy nhất của Lão Sơn bị hủy hoại một cách tàn nhẫn ngay trước mắt, một luồng sát khí lạnh lẽo, điên cuồng bùng phát từ sâu trong tâm trí Trần Tiến. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu rực đỏ, tay phải anh siết chặt lấy chuôi cuốc laser cải tiến đeo bên hông, tiếng cơ khớp của khung xương trợ lực gầm rú lên dưới áp lực nén của cơn giận dữ tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!