Nhạc nềnThunderclap

Trước Giờ G

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động địa chấn từ Tháp Cai Ngục rú vang dồn dập qua các khe đá rạn nứt, xé toạc bầu không khí vốn đã ngột ngạt của Hang Tối. Ánh đèn đỏ cảnh báo từ hệ thống quét từ trường của tập đoàn quét qua quét lại trên vách đá sắt từ, biến không gian xưởng cơ khí lậu thành một mê lộ quỷ dị đầy những vệt sáng đỏ rực như máu.


"Anh Tiến! Chúng nó đến rồi! Lưới quét từ trường của Khắc Minh đã khóa chặt tọa độ bãi thải xỉ quặng!" Huy gào lên qua tiếng rít của gió nén, đôi bàn tay run rẩy gõ liên tục trên bộ lập trình cầm tay sờn cũ để cố gắng xóa bỏ những dấu vết kỹ thuật số cuối cùng của Tia Lửa. Khuôn mặt cậu kỹ sư trẻ nhợt nhạt, những sợi tóc bạc ở thái dương do phơi nhiễm bức xạ hạt Chronon tự do rủ xuống trán, bết chặt vào mồ hôi lạnh.


Trần Tiến không đáp. Anh đứng sững bên cạnh giường bệnh dã chiến của Lão Sơn, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào màn hình radar hiển thị những chấm đỏ đang di chuyển với tốc độ cực nhanh từ phía Tháp Cai Ngục. Cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của anh buông thõng, những thớ da rạn nứt phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp. Anh hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác vĩnh viễn ở các ngón tay trái, nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực tự chế đeo nơi cổ tay vẫn khẽ dao động, sạc đầy 100% năng lượng từ khối quặng thăng hoa trước đó, sẵn sàng bùng phát.


Dọc theo cột sống của Tiến, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra sắc tím mờ nhạt nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy. Khớp gối phải của Khung xương trợ lực Aegium – phần được Lão Mộc rèn gia cố bằng hợp kim Aegium thô – khẽ kẹt rít khi anh dồn trọng tâm cơ thể đứng vững. Sát lồng ngực anh, tiếng "cạch... cạch... cạch..." khô khốc, kiên định từ chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn gõ nhịp điên cuồng. Bánh răng đồng thau bên trong xoay tròn với tốc độ bất thường do sự co giãn thời gian lượng tử vĩ mô, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về dòng thời gian đang bị kéo giãn đến mức tàn khốc ở Trái Đất. Con gái anh đang già đi từng ngày, anh không được phép gục ngã tại đây.


"Bà Mai! Đưa chú Sơn vào Lối Thoát Hiểm Số 13 ngay!" Tiến khàn giọng ra lệnh, giọng nói của anh méo mó qua bộ lọc âm của chiếc mũ bảo hộ bị nứt kính lọc. Tiếng rò rỉ dưỡng khí nhẹ khoảng 5% khẽ xì xì bên tai anh, mang theo mùi ozone độc hại của hầm sâu.


Bà Mai cùng hai thợ mỏ trẻ nhanh chóng đẩy chiếc cáng cứu thương dã chiến chở Lão Sơn – người vẫn đang hôn mê sâu bên trong bong bóng thời gian tuyến tính chậm gấp trăm lần – lao thẳng về phía cửa van khổng lồ của Lối Thoát Hiểm Số 13. Út Bình và Hùng Sét đang đứng chốt chặn ở cửa van, sẵn sàng đón nhận đoàn người di tản.


*HƯU... VÚT!*


Một tiếng rít xé gió rợn người vang lên từ lối vào Hang Tối. Trần vòm đá sắt từ đột ngột bị nung chảy bởi một luồng nhiệt lượng khủng khiếp. Bức tường từ trường phòng thủ mỏng manh mà Huy vừa thiết lập bị phá vỡ hoàn toàn trong một cơn mưa tia lửa điện xanh tím.


"Trần Tiến! Mày không thoát được đâu!"


Giọng nói hung hãn, vang dội của Đội trưởng truy phong Sơn "Lửa" vang lên từ phía sau làn khói bụi phóng xạ tối đang cuồn cuộn tràn vào. Bóng dáng vạm vỡ của gã xuất hiện dưới ánh đèn tuần tra rực đỏ, mái tóc đỏ rực như lửa bốc cháy dưới lớp mũ giáp bọc thép. Tay gã dắt theo hai con chó săn sinh học biến dị có đôi mắt phát sáng xanh lục dại, khè ra những luồng khí độc lạnh lẽo. Phía sau gã, hàng chục lính cơ động thiết giáp hạng nặng của tập đoàn đang dàn đội hình rùa bọc khiên, lăm lăm súng phóng lựu áp suất âm và roi điện lượng tử.


*PHỤT... PHỤT!*


Hai quả lựu đạn áp suất âm được ném thẳng vào lòng Hang Tối. Chúng kích nổ không tiếng động, nhưng ngay lập tức tạo ra một vùng chân không cục bộ, điên cuồng hút sạch không khí xung quanh. Áp suất trong hang đột ngột sụt giảm nghiêm trọng, khiến chiếc mũ bảo hộ bị nứt của Tiến rít lên dữ dội, lượng dưỡng khí rò rỉ tăng vọt. Đồng thời, một luồng hơi độc gây liệt cơ sinh học màu xám tro tỏa ra, nhanh chóng lấp đầy các ngách hầm.


"A Sáng! Chặn cửa!" Tiến hét lớn, gồng mình chống lại lực hút áp suất âm nhờ bộ giảm chấn thủy lực của khung xương trợ lực.


A Sáng gầm lên một tiếng như dã thú, thân hình đồ sộ của gã thợ mỏ lực điền lao lên phía trước. Gã vung cây Cuốc laser khai thác cải tiến phát ra luồng laser nhiệt độ cao màu đỏ rực, chém thẳng vào tấm khiên năng lượng của tên lính thiết giáp đi đầu. Một tiếng nổ năng lượng chói tai vang lên, tấm khiên năng lượng bị chém đứt lìa, tên lính gác bị chấn động văng lùi lại phía sau.


Tuy nhiên, Sơn "Lửa" phản ứng cực nhanh. Gã vung tay phóng ra một đường roi điện lượng tử cường độ cao phát ra những tia sét xanh tím rít lên xé gió. Nhát roi quật trúng bả vai trái của A Sáng, nơi vết thương cũ vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp gạc ố vàng. Dòng điện lượng tử áp thế cao chạy dọc cơ thể gã thợ mỏ lực điền, khiến gã co giật kịch liệt.


"A Sáng! Tránh ra!" Tiến lao lên, nhưng Sơn "Lửa" đã quật đường roi thứ hai.


Nhát roi quật trúng cánh tay cơ khí rỉ sét của A Sáng. Một tiếng nổ chập điện dữ dội vang lên, cánh tay cơ khí bị nổ tung hoàn toàn đến tận khớp vai, bắn ra những tia lửa điện khét lẹt. A Sáng đau đớn quỵ xuống, bàn tay phải của gã bị bỏng điện lượng tử bốc khói đen kịt.


Gã thợ mỏ lực điền gầm lên, cố gắng dùng hết sức tàn của Thích ứng lực triều cấp 1 để nâng một khối đá siêu dẫn khổng lồ nặng hơn nửa tấn định ném chặn lối đi. Nhưng Sơn "Lửa" cười lạnh, gã kích hoạt thiết bị định vị khứu giác lượng tử cầm tay, phóng ra một luồng sóng xung kích từ trường quật thẳng vào gáy A Sáng. Cú đánh trúng huyệt hiểm khiến toàn bộ cơ bắp gã thợ mỏ lực điền bị tê liệt hoàn toàn, khối đá đổ sụp xuống đè nặng lên chân gã.


"Kẻ phế thải thì mãi là phế thải!" Sơn "Lửa" ngạo nghễ bước lên, họng súng xung kích áp sát đầu A Sáng. "Giao chiếc Neo Trọng Lực lậu ra đây, Tiến!"


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiến buộc phải kích hoạt bài tẩy tối hậu. Anh bước lên trước che chở cho A Sáng, xoay vòng khóa cơ học trên cổ tay trái. Chiếc Neo Trọng Lực tự chế rít lên một tiếng tần số cao chói tai, vòng sáng xanh lam bùng lên rực rỡ, bao trùm lấy Tiến và A Sáng trong một màng chắn mờ bán kính hai mét.


*ĐOÀNG... ĐOÀNG!*


Những luồng đạn độc áp suất âm từ súng của lính gác bắn tới tấp vào màng chắn. Nhưng ngay khi chạm vào rìa màng chắn, chúng đột ngột bị làm chậm lại, vặn xoắn và bẻ cong quỹ đạo rơi 180 độ, bay ngược trở lại găm thẳng vào đội hình thiết giáp của tập đoàn. Xung sóng áp suất âm của địch bị triệt tiêu hoàn toàn khi Tiến dùng Neo bẻ cong áp suất không khí, tạo ra một vùng chân không cục bộ nghịch đảo đối xứng hoàn hảo.


"Cái gì?!" Sơn "Lửa" kinh ngạc lùi lại một bước khi thấy ba tên lính gác phía sau bị chính đạn của mình hạ gục.


Tuy nhiên, chỉ số năng lượng hiển thị trên võng mạc của Tiến bắt đầu sụt giảm thê thảm: 80%... 50%... 30%... Cánh tay trái lượng tử hóa của anh run rẩy dữ dội dưới áp lực co thắt cơ thể do chênh lệch múi giờ lượng tử, những mạch máu nổi rõ màu lam nhạt dưới da tay. Anh biết mình không thể duy trì màng bảo vệ này quá lâu trước hỏa lực hạng nặng của cả một đội quân cơ động chính quy.


"Anh Tiến! Cửa van Lối Thoát Hiểm Số 13 đã mở! Mau vào đi!" Tiếng Huy hét lên từ phía cuối hang.


Tiến nhìn lại phía sau. Đoàn thợ mỏ hàng ngàn người đã di tản an toàn vào lòng ống dẫn khí thải tối tăm. Chỉ còn anh và A Sáng đang bị kẹt lại phía ngoài.


Tiến đưa ra một quyết định tàn nhẫn và dứt khoát của một thợ kỹ thuật lành nghề. Anh biết không thể đánh bại toàn bộ quân địch trong không gian hẹp này, cách duy nhất để bảo vệ đoàn người là chôn vùi hoàn toàn Hang Tối, dùng hàng vạn tấn đá siêu dẫn làm bức tường chắn vĩnh viễn ngăn cách hai bên.


Anh thọc tay phải vào túi bảo hộ, rút ra ba bình chứa Bột quặng Aegium hoạt hóa – chất nổ tự chế duy nhất còn sót lại. Tiến ném rải toàn bộ lớp bột màu tím phát sáng rực rỡ xung quanh lối đi hẹp dẫn vào hang, phủ kín các vết nứt địa tầng sắt từ.


"A Sáng, bám chặt lấy tôi!" Tiến hét lớn, dùng tay trái lượng tử hóa xách cơ thể tê liệt của A Sáng lên.


Sơn "Lửa" nhận ra ý đồ của Tiến, gã gầm lên điên cuồng: "Bắn! Tiêu diệt chúng nó cho ta!"


Nhưng Tiến đã nhanh hơn. Anh nâng cây Cuốc laser khai thác cải tiến bằng tay phải, điều chỉnh công suất phát xạ lên mức tối đa 100%. Luồng laser màu đỏ rực bắn thẳng vào tâm lớp bột Aegium hoạt hóa đang rải dưới đất.


"Kích nổ cộng hưởng Aegium!"


*UỲNH... UỲNH... UỲNH!*


Một vụ nổ từ trường áp suất cao khủng khiếp bùng phát, không phải bằng lửa đỏ mà bằng những luồng sóng xung kích màu xanh tím rực rỡ xé toạc không gian. Sóng xung kích cộng hưởng từ trường triệt tiêu hoàn toàn các lá chắn an ninh của lính gác, đồng thời kích hoạt vết nứt địa chất lớn xuất hiện trên trần trạm van từ trước.


Trần hang đá siêu dẫn Aegium thô đổ sụp xuống như một cơn mưa thiên thạch khổng lồ. Hàng vạn tấn đá rơi xuống rầm rầm, đè nát các robot Quét Sạch và chôn vùi toàn bộ đội hình thiết giáp của Sơn "Lửa" dưới đống đổ nát hoang tàn.


Sức ép từ vụ nổ từ trường cực mạnh hất văng Tiến và A Sáng bay thẳng về phía cửa van của Lối Thoát Hiểm Số 13. Chiếc Neo Trọng Lực trên cổ tay Tiến rít lên một tiếng khô khốc rồi tắt lịm hoàn toàn, chỉ số năng lượng sụt giảm xuống mức 10% báo động đỏ, tay trái anh lạnh ngắt, mất hoàn toàn cảm giác.


*RẦM!*


Cú va đập cơ học cực mạnh khiến kính lọc của chiếc mũ bảo hộ của Tiến vỡ vụn thêm một mảng lớn, dưỡng khí thoát ra ngoài xối xả. Tiến đau đớn ho sặc sụa, phổi anh nóng rực như bị thiêu đốt bởi bụi phóng xạ tối đậm đặc.


Nhưng điều kinh hoàng nhất xuất hiện ngay trước mắt anh. Xung sóng từ trường quá tải từ vụ nổ cộng hưởng đã kích hoạt hệ thống tự hủy từ trường tự động của phân khu 4.


*XOẢNG... KHÁP!*


Cánh cửa thép bọc siêu dẫn chịu áp suất cao ngăn cách Lối Thoát Hiểm Số 13 đột ngột mất nguồn điện từ, tự động đóng sập xuống với một tiếng động kim loại chói tai, nặng nề.


"Anh Tiến! Không!" Tiếng Huy gào lên tuyệt vọng từ phía bên kia cánh cửa thép dày nửa mét.


Cánh cửa đóng chặt, khóa từ trường áp thế cao của Tháp đã khóa chặt hệ thống. Tiến và A Sáng bị cô lập hoàn toàn ở lại phía ngoài, kẹt lại giữa lòng hang đang sụp đổ dữ dội.


Tiến gượng dậy trong bóng tối đầy bụi đất đá rơi rớt, tay phải bóp chặt chiếc đồng hồ cơ cổ đeo trước ngực đang gõ nhịp điên cuồng. Khói bụi phóng xạ tối màu tím đậm đặc bao phủ xung quanh, che khuất tầm nhìn.


Từ trong đống đổ nát của vách đá siêu dẫn bị sập phía đối diện, một bóng người rách nát, đẫm máu gạt đổ những khối đá lớn đứng dậy. Sơn "Lửa" vẫn còn sống sót nhờ bộ giáp chịu lực triều cấp 2 của gã. Khuôn mặt gã biến dạng vì giận dữ, mái tóc đỏ rực bết máu, tay phải gã vác khẩu súng xung kích áp sát bước từng bước nặng nề về phía Tiến.


"Mày chết chắc rồi, Trần Tiến!" Sơn "Lửa" nghiến răng gầm ghè trong bóng tối tăm đang đổ sụp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!