Nhạc nềnThunderclap

Hang Rác Bí Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Giếng mỏ số 4 không bao giờ là một khoảng không tĩnh lặng đơn thuần. Nó là một thứ vật chất đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh rò rỉ, bụi quặng Aegium mịn buốt và tiếng gầm rú trầm đục, vĩnh cửu của hố đen siêu khối Erebus-Prime dội qua những tầng địa tầng rạn nứt.


Trần Tiến lách mình qua một khe hẹp giữa hai cabin rỉ sét của khu ổ chuột Tổ Ong. Cánh tay phải của anh bị cạnh thép sắc bén của xe crawler rạch một đường sâu hoắm từ kho phế liệu, máu nóng vẫn rỉ ra, thấm đẫm lớp vải bảo hộ sờn rách và tạo thành một vệt sẫm màu dọc theo ống tay. Cơn đau buốt nhói dọc theo dây thần kinh ngoại biên, nhưng Tiến không dám dừng lại để băng bó. Phía sau anh, tiếng bước chân lẹp xẹp của Sáu "Cụt" vẫn bám theo dai dẳng như một bóng ma ngửi thấy mùi máu.


Tiến biết Sáu "Cụt" thèm khát những liều huyết thanh Calypso-9 bảo mệnh đến mức nào. Với một kẻ bị nhiễm độc phóng xạ tối giai đoạn cuối và mất đi ngón tay trỏ như Sáu, việc chỉ điểm một thợ mỏ tàng trữ phế liệu cấm cho Trịnh Hùng là chiếc vé duy nhất để kéo dài sự sống thêm vài tuần. Tiến khẽ nín thở, áp dụng kỹ thuật điều hòa nhịp thở để triệt tiêu tiếng thở dốc. Anh lách vào một đường ống thông gió bỏ hoang, lợi dụng một vùng mù điện từ cực nhỏ được tạo ra bởi đống phế thải titan rỉ sét để cắt đuôi hoàn toàn gã bám đuôi xảo quyệt.


Khi chắc chắn tiếng bước chân của Sáu "Cụt" đã rẽ sang hướng khác, Tiến mới lướt nhanh về phía bãi thải xỉ quặng phóng xạ ở rìa phân khu. Nơi đó, khuất sau những khối đá thải phát ra ánh sáng tím mờ nhạt và độc hại, chính là Hang "Rác" – xưởng chế tạo bí mật của anh.


Lối vào Hang Rác chỉ là một kẽ nứt địa chất hẹp, nằm khuất sau một tấm tôn lợp cabin bị vứt bỏ. Tiến lách người qua khe đá, luồng không khí lạnh lẽo nhưng tạm thời thoát khỏi sương mù phóng xạ bao trùm lấy anh.


Dưới ánh sáng yếu ớt của một bóng đèn LED lượng tử tự chế treo trên vách đá rỉ sét, một dáng người mảnh khảnh đang ngồi xổm bên bệ sắt. Đó là Huy, cậu kỹ sư trẻ hai mươi tuổi học việc dưới sự chỉ bảo của Tiến. Huy đeo một cặp kính cận dày cộp được cố định bằng vài vòng băng keo đen ở gọng, đôi bàn tay gầy gò của cậu đang run rẩy giữ một mỏ hàn nhỏ.


"Anh Tiến!" Huy giật nảy mình khi thấy Tiến bước vào, nhưng lập tức thở phào khi nhận ra khuôn mặt thâm quầng quen thuộc của anh. "Anh về rồi... Em cứ tưởng anh bị drone tuần tra tóm rồi chứ. Cánh tay anh... trời ơi, máu chảy nhiều quá!"


"Không sao, chỉ là vết xước nhẹ," Tiến trầm giọng, đặt chiếc túi vải nặng trịch chứa các mảnh phế liệu máy gia tốc hạt và thỏi pin lượng tử sờn cũ xuống bàn sắt. Tiếng kim loại va chạm nặng nề vang lên trong không gian chật hẹp của hang đá. "Huy, băng bó nhanh cho anh. Chúng ta không có nhiều thời gian. Trịnh Hùng đang tăng cường tuần tra đêm ở Tổ Ong."


Huy nhanh nhẹn lôi từ trong hộp dụng cụ ra một cuộn băng gạc ố vàng và một lọ cồn sát trùng rẻ tiền. Cậu vừa tỉ mỉ băng bó vết cắt sâu trên cánh tay phải của Tiến, vừa lo lắng nhìn chiếc túi phế liệu: "Anh thực sự lấy được các cuộn cảm siêu dẫn từ máy gia tốc hạt cổ đại sao? Nhưng nếu lính gác phát hiện ra chúng ta tàng trữ những thứ này..."


"Nếu không có thiết bị Neo Trọng Lực tự chế này, cả anh, chú Sơn và mọi người ở đây đều sẽ già chết dưới đáy giếng mỏ này trước khi kịp trả hết nợ cho tập đoàn," Tiến lạnh lùng cắt ngang, đôi mắt anh hằn lên những tia máu rực đỏ vì thiếu ngủ và phẫn nộ. Anh khẽ lách tay vào ngực áo, chạm vào chiếc đồng hồ cơ cổ của con gái Trần An đang khẽ gõ nhịp tích tắc đều đặn. Đó là mỏ neo ý thức duy nhất giữ cho anh không phát điên trước sự giãn nở thời gian nhân tạo tàn khốc của Chrono-Aegis.


Tiến lôi chiếc chip nhớ lượng tử hỏng nhặt được từ phế tích ra, cắm vào chiếc datapad cũ kỹ của mình. Màn hình lập tức hiển thị những dòng sơ đồ mạch phức tạp cùng nét chữ viết tay quen thuộc của cha anh – Trần Quốc.


"Nhìn này, Huy," Tiến chỉ vào sơ đồ. "Đây là mật mã giải mã viết tay của cha anh. Ông ấy đã thiết kế ngược hệ thống bẻ cong thời gian cầm tay này từ mười năm trước. Các cuộn cảm siêu dẫn từ máy gia tốc hạt cổ đại mà anh vừa nhặt được chính là chìa khóa để tạo ra bộ khung từ trường siêu dẫn ổn định tần số cho thiết bị Neo."


Huy ghé sát mắt vào màn hình, đôi mắt sau lớp kính dày giãn ra vì kinh ngạc. Sự nhút nhát thường ngày của cậu kỹ sư trẻ lập tức bị thay thế bởi niềm đam mê cuồng nhiệt với kỹ nghệ cơ khí. "Trời đất... Sơ đồ này thật thiên tài! Cha anh đã bẻ khóa cơ chế bảo mật sinh trắc học của tập đoàn bằng cách sử dụng các thuật toán giải mã đa chiều tự chế. Em có thể dùng bộ vi xử lý lượng tử Core-X nhặt từ drone tuần tra hỏng để lập trình lại các vi mạch lượng tử này!"


"Bắt đầu thôi," Tiến gật đầu.


Dưới ánh đèn mờ nhạt, hai người thợ bắt đầu chạy đua với thời gian. Tiến sử dụng đôi bàn tay thô ráp nhưng khéo léo của mình để tháo dỡ các cuộn cảm siêu dẫn từ mảnh phế liệu gia tốc hạt, tỉ mỉ hàn áp lực cao từng mối nối đồng siêu dẫn vào một chiếc vòng thép đeo tay thô rỉ sét. Khớp thủy lực của khung xương trợ lực trên chân Tiến khẽ rên rỉ mỗi khi anh cúi người xuống để gia cố bộ khung Neo. Vết bỏng điện lượng tử trên bả vai trái vẫn rát buốt, nhưng anh phớt lờ nó hoàn toàn, tập trung toàn bộ ý chí vào từng mối hàn plasma xanh tím rực rỡ.


Huy nín thở, sử dụng nhíp gắp siêu nhỏ để sắp xếp lại các chip vi xử lý hỏng trên bo mạch của thiết bị Neo, nạp vào đó firmware lậu được bẻ khóa từ sơ đồ của Trần Quốc. Sự tỉ mỉ của hai người phối hợp nhịp nhàng giữa kỹ nghệ phế liệu và lập trình drone lập dị.


Sau gần ba tiếng đồng hồ căng thẳng, bộ khung thô sơ của Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế đã hình thành trên bàn sắt. Chiếc vòng thép gồ ghề bám đầy vết rỉ sét nhưng ẩn chứa bên trong là những dải mạch siêu dẫn lấp lánh ánh sáng xanh lam mờ nhạt của hạt lượng tử tự do.


Đột nhiên, từ vách đá phía sau hang, một tiếng gõ cơ học khô khốc vang lên dọc theo đường ống dẫn khí rỉ sét.


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiến lập tức đứng phắt dậy, tay trái nắm chặt lấy chuôi cuốc laser cải tiến đeo bên hông. Đó là tín hiệu mã Morse cơ khí từ Lâm "Mắt Khói" – người canh gác của nhóm Tiến ở khu ổ chuột Tổ Ong.


"Báo động đỏ," Tiến trầm giọng, khuôn mặt anh đanh lại. "Trịnh Hùng đang dẫn đội tuần tra tiến hành lục soát đêm gắt gao. Sáu 'Cụt' chắc chắn đã chỉ điểm vị trí cabin của anh."


Huy hoảng sợ tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu run rẩy ôm lấy chiếc vòng thép Neo Trọng Lực chưa hoàn thiện trên bàn: "Anh Tiến... chúng ta phải chạy thôi! Nếu chúng vào đây, tất cả sẽ bị ném vào Hầm Đông Xác!"


"Bình tĩnh!" Tiến bóp chặt bả vai của Huy, lực bóp mạnh đến mức khiến cậu kỹ sư trẻ phải đứng im tại chỗ. Ánh mắt Tiến lạnh lùng và kiên định như đá siêu dẫn dưới lòng mỏ. "Chạy ra ngoài bây giờ là tự sát. Drone tuần tra của Trịnh Nam đã khóa chặt bầu trời Tổ Ong. Lâm đã báo động, nghĩa là họ mới chỉ bắt đầu lục soát từ dãy cabin phía ngoài. Chúng ta phải giấu thiết bị Neo ngay lập tức."


Tiến nhanh chóng giật chiếc vòng thép Neo Trọng Lực khỏi tay Huy, bọc nó vào một tấm vải chì chống bức xạ rồi giấu sâu dưới đáy một thùng rác thải phóng xạ tối phát sáng tím ngoài cửa hang. Bức xạ tự nhiên cực mạnh từ bãi thải xỉ quặng sẽ là lớp ngụy trang hoàn hảo chống lại các máy quét nhiệt lượng tử của lính gác.


"Slipped về cabin của anh ngay lập tức," Tiến ra lệnh cho Huy. "Chúng ta phải giả vờ như đang ngủ trước khi Trịnh Hùng đập cửa."


***


Hai người vừa lách về đến cabin số 113 của Tiến và nằm xuống bệ sắt được vài phút thì một tiếng rầm lớn vang lên.


Cánh cửa kim loại rỉ sét của cabin bên cạnh bị đạp nát văng ra sàn sắt. Tiếng la hét của những thợ mỏ nghèo khổ, tiếng đồ đạc bị đập phá tàn bạo và tiếng rít chói tai của những cây roi điện lượng tử vang vọng khắp hành lang chật hẹp của khu ổ chuột Tổ Ong.


"Tất cả đứng im! Đứa nào di chuyển tao bắn nát tủy sống!" Giọng nói ồm ồm, hung hãn của Trịnh Hùng vang lên ngay sát vách cabin của Tiến.


Huy nằm trên bệ sắt đối diện, toàn thân run rẩy dữ dội dưới lớp chăn mỏng. Cậu hoảng sợ định bật dậy chạy trốn qua lối thông gió nhỏ phía sau, nhưng Tiến đã nhanh chóng vươn cánh tay phải thô ráp ra, giữ chặt lấy bả vai cậu, ép Huy phải nằm im.


"Nằm im và nhắm mắt lại," Tiến thì thầm qua kẽ răng, giọng nói trầm lặng chứa đựng một uy lực ép người. "Nếu chú cử động, Trịnh Hùng sẽ có lý do để nổ súng ngay lập tức."


*RẦM!*


Cánh cửa cabin số 113 của Tiến bị đạp tung, bản lề sắt rỉ sét đứt gãy bắn ra những tia lửa điện nhỏ.


Đội trưởng an ninh Trịnh Hùng bước vào, thân hình khổng lồ được cường hóa sinh học của hắn chiếm trọn không gian chật hẹp của cabin. Hắn mặc bộ giáp chiến đấu Aegis màu đen bóng viền vàng, tay phải lăm lăm cây roi điện lượng tử phát ra những dải xung điện màu xanh tím rít lên chói tai. Theo sau hắn là hai lính gác vũ trang trang bị súng laser tuần tra và camera quét nhiệt rực đỏ trên mũ bảo hiểm.


Phía sau đội hình lính gác, Tiến thoáng nhìn thấy khuôn mặt lấm lét, đầy sợ hãi nhưng cũng tràn ngập sự tham lam của Sáu "Cụt". Gã phản bội đang đứng nép vào vách hẻm, ngón tay cụt khẽ run rẩy chỉ về phía cabin của Tiến.


Trịnh Hùng nện những bước chân bọc thép nặng nề đến sát bệ sắt của Tiến. Hắn vung roi điện, gí sát đầu roi phát điện lượng tử rát buốt vào ngay sát ngực Tiến, chỉ cách lớp áo bảo hộ mỏng vài milimet. Luồng tĩnh điện áp thế cao khiến những sợi lông tơ trên người Tiến dựng đứng lên, vết bỏng cũ trên bả vai trái của anh lại giật lên đau đớn tột cùng.


"Trần Tiến," Trịnh Hùng gầm ghè, đôi mắt ti hí dưới mũ bảo hiểm nhìn xoáy vào anh như sói đói. "Sáu 'Cụt' báo cáo rằng mày vừa lẻn vào kho phế liệu trộm đồ cấm mang về đây. Khai mau, mày giấu các cuộn cảm siêu dẫn và pin lượng tử ở đâu?"


Tiến gượng ngồi dậy một cách chậm rãi, khuôn mặt anh không hề biến sắc trước họng súng và roi điện của kẻ thù. Anh dùng Quy tắc phân bổ oxy nén để giữ nhịp thở của mình tuyệt đối ổn định, triệt tiêu mọi biểu hiện sợ hãi sinh học.


"Tôi không biết Sáu 'Cụt' đang nói về cái gì, thưa Đội trưởng," Tiến trầm giọng nói, giọng nói bình thản đến đáng kinh ngạc. "Cả ngày hôm nay tôi phải làm ca đôi dưới đáy Giếng số 4 để gánh chỉ tiêu nhân đôi của cai ngục Phan Vũ. Tôi kiệt sức và chỉ muốn ngủ. Chắc Sáu 'Cụt' thèm thuốc đến mức nhìn nhầm rác thải thành quặng Aegium rồi."


"Mày cãi bướng hả?" Trịnh Hùng rống lên, vung roi điện định quật xuống bả vai Tiến.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, Tiến lén lách ngón tay trái lượng tử hóa của mình vào túi áo bảo hộ bên hông, bóp nhẹ chiếc công tắc nhỏ của Thiết bị gây nhiễu sóng não lậu – thứ dụng cụ gây nhiễu mini do Quốc Đạt chế tạo mà anh luôn mang theo bên người.


*Bíp... tạch...*


Một dải sóng nhiễu loạn trắng tần số cao, vô hình lập tức phát ra từ túi áo của Tiến, lan tỏa trong không gian cabin bán kính hai mét.


Ngay lập tức, chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay thế hệ mới đeo trên cổ tay Trịnh Hùng phát ra tiếng rít rè rè chói tai. Màn hình hiển thị dữ liệu nhiệt lượng và sóng não lượng tử của hắn bị giật hình liên tục, các dải đồ thị quét sinh học bị bóp méo thành những đường răng cưa hỗn loạn rồi tắt ngóm.


"Cái quái gì thế này?" Trịnh Hùng giật mình, đập mạnh chiếc máy quét vào lòng bàn tay bọc thép của mình. "Máy quét bị nhiễu sóng nặng!"


"Báo cáo Đội trưởng," một lính gác phía sau lên tiếng, giọng nói méo mó qua bộ lọc âm của mũ bảo hiểm. "Camera nhiệt của chúng tôi cũng bị nhiễu hoàn toàn. Màn hình chỉ hiển thị một màu xám xịt do bức xạ tối cực mạnh từ bãi thải xỉ quặng phóng xạ ngay sát vách cabin này dội vào."


Đó chính là tính toán chiến thuật thiên tài của Tiến. Anh biết Trịnh Hùng và hạm đội tuần tra của tập đoàn dựa dẫm hoàn toàn vào các thiết bị định vị kỹ thuật số cầm tay để săn lùng đồ cấm. Bằng cách kích hoạt thiết bị gây nhiễu lậu ngay sát bãi thải xỉ quặng phóng xạ, anh đã mượn chính nguồn bức xạ tối tự nhiên của lòng đất để bóp méo hoàn toàn sóng quét của lính gác, biến mọi tín hiệu sinh học của anh và Huy thành những dải rác phóng xạ vô hại trên màn hình của chúng.


Trịnh Hùng tức tối giật phăng chiếc máy quét cầm tay ném xuống đất, hắn dí sát khuôn mặt hung tợn của mình vào Tiến, gầm lên qua kẽ răng: "Mày nghĩ mày khôn lanh lắm sao, Tiến? Tao biết mày đang giấu giếm thứ gì đó. Lục soát toàn bộ cabin này cho tao! Đập nát mọi ngóc ngách!"


Hai lính gác lập tức xông vào, dùng báng súng laser đập phá chiếc tủ sắt rỉ sét, lật tung tấm nệm xơ rách của Lão Sơn và Huy. Chúng dùng gậy điện sục sạo khắp các ngóc ngách của căn phòng chật hẹp, đập vỡ những chiếc khay nhựa chứa súp dinh dưỡng tổng hợp nghèo nàn.


Huy nằm co rúm người trên bệ sắt, hai tai cậu rỉ máu nhẹ do phải chịu đựng tiếng rít tần số cao phát ra từ thiết bị gây nhiễu đang quá tải trong túi áo Tiến. Đầu Tiến cũng đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm cứu lượng tử đâm vào đại não, nhưng anh vẫn ngồi im lặng trên giường, đôi mắt sắc lạnh dán chặt vào từng chuyển động của Trịnh Hùng.


Sau mười phút lục soát điên cuồng, hai lính gác quay lại, lắc đầu: "Báo cáo Đội trưởng, không tìm thấy cuộn cảm siêu dẫn hay pin lượng tử nào cả. Chỉ có rác thải sinh hoạt và vài mẩu bánh răng nhựa hỏng."


Trịnh Hùng quay ngoắt lại phía cửa cabin, túm lấy cổ áo rách nát của Sáu "Cụt" lôi xồng xộc vào phòng, gầm lên: "Mày dám báo tin giả để lừa tao lấy huyết thanh Calypso-9 hả thằng chó cụt tay kia?"


"Không... không phải đâu Đội trưởng Trịnh!" Sáu "Cụt" hoảng loạn gào khóc, ngón tay cụt của gã run rẩy chỉ khắp nơi. "Tôi thề có hố đen làm chứng! Tôi đã thấy nó mang một chiếc túi nặng phát ra ánh sáng xanh lam mờ từ kho phế liệu về đây! Nó chắc chắn đã giấu ở đâu đó quanh đây!"


"Câm miệng!" Trịnh Hùng quật một báng súng vào bụng Sáu "Cụt" khiến gã đổ gục xuống sàn sắt, nôn ra nước mật xanh mật vàng.


Hùng quay lại nhìn Tiến một lần cuối, ánh mắt hắn đầy nghi ngờ và sát khí lạnh lẽo. Hắn dí sát đầu roi điện vào trán Tiến, gằn giọng: "Hôm nay mày may mắn đấy, Tiến. Nhưng tao sẽ ghim nhãn sinh trắc học của mày vào danh sách đen. Chỉ cần tao phát hiện ra một dao động sóng lượng tử lạ nào từ cabin này, tao sẽ tự tay vặn gãy cổ mày."


Nói rồi, Trịnh Hùng tàn nhẫn đạp lên người Sáu "Cụt" đang nằm rên rỉ dưới sàn, dẫn đầu đội tuần tra bước ra khỏi cabin, ra lệnh cho lính gác: "Rút quân!"


***


Khi tiếng bước chân bọc thép của đội tuần tra đã hoàn toàn biến mất ở cuối hành lang khu ổ chuột, Tiến mới lén lách tay vào túi áo, tắt thiết bị gây nhiễu sóng não lậu. Một tiếng *tạch* khẽ vang lên, bo mạch của thiết bị đã bị quá tải cháy đen một tụ điện siêu dẫn, tỏa ra một làn khói khét lẹt màu xám nhạt.


Tiến ho khan vài tiếng, cúi người xuống đỡ Sáu "Cụt" dậy rồi lạnh lùng đẩy gã ra khỏi cửa cabin. Anh quay lại nhìn Huy, cậu kỹ sư trẻ giờ mới dám thở phào, ngồi bệt xuống đất, mồ hôi đầm đìa khắp trán.


"Chúng ta... chúng ta an toàn rồi sao anh Tiến?" Huy run rẩy hỏi.


"Chưa đâu," Tiến trầm giọng, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa cabin đổ nát, hướng thẳng về phía bãi thải xỉ quặng phóng xạ. "Thiết bị gây nhiễu đã hỏng hoàn toàn. Và Trịnh Hùng... hắn vẫn chưa thực sự rời đi."


Tiến bước ra ngoài hành lang tối tăm của Tổ Ong. Dưới ánh sáng đỏ rực của hố đen Erebus-Prime ngoài kia, anh bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng khổng lồ của Trịnh Hùng đột ngột dừng lại ngay trước bãi thải xỉ quặng phóng xạ – nơi Tiến đang giấu Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế.


Trịnh Hùng đứng im lặng trong bóng tối, hắn giơ cao chiếc máy quét cầm tay thế hệ mới của mình lên hướng về phía đống xỉ quặng. Chiếc máy quét – vốn tưởng như đã bị nhiễu hoàn toàn – đột ngột phát ra những tiếng *bíp... bíp... bíp...* dồn dập và chói tai một cách dị thường, báo hiệu một dải sóng năng lượng rò rỉ lạ phát ra từ sâu bên dưới lớp đá thải tím ngắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!