Nhạc nềnThunderclap

Lập Kế Hoạch Vượt Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc dồn dập từ chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vang lên bên dưới lớp áo bảo hộ rách nát của Tiến, tựa như nhịp tim của một thực thể đang hoảng loạn. Từng tiếng “cạch, cạch, cạch” khô khốc dội thẳng vào lồng ngực anh, nhắc nhở anh về dòng chảy thời gian tàn nhẫn ngoài kia. Tiến bước đi loạng choạng trong bóng tối ngột ngạt của Hang Tối, vùng mù điện từ nằm sâu dưới địa tầng phân khu 4.


Cánh tay trái của anh rực lên dải sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo của hiện tượng lượng tử hóa vĩ mô. Dù hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác vĩnh viễn ở các ngón tay, từ trường siêu dẫn phát ra từ chiếc Neo Trọng Lực tự chế đeo nơi cổ tay vẫn giúp anh cảm nhận được những rung động nhỏ nhất của địa tầng sắt từ xung quanh. Khớp gối phải của khung xương trợ lực, phần được Lão Mộc rèn gia cố bằng hợp kim Aegium thô, rên rỉ kẹt rít nhưng vẫn gánh đỡ cơ thể kiệt quệ của anh một cách vững chắc. Trên vai Tiến, khối Quặng Aegium thăng hoa nặng mười kilôgam phát ra thứ ánh sáng lam biếc ấm áp, xua đi phần nào cái lạnh thấu xương của hầm sâu.


"Anh Tiến! Anh về rồi!" Huy lao ra từ góc khuất của một cabin rỉ sét, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp cố định bằng băng keo đen đỏ hoe, đẫm nước mắt. Cậu nhìn thấy khối quặng thăng hoa trên vai Tiến, rồi nhìn xuống cánh tay trái phát sáng của anh, môi run rẩy không nói nên lời.


Bên trong cabin, trên chiếc nệm xơ rách, Lão Sơn đang co giật kịch liệt. Khung thép cố định gáy của ông lão kẹt rít lên những tiếng ghê người. Làn da ông xám ngoét, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra ánh sáng tím dữ dội dọc theo cột sống, báo hiệu tủy sống của ông đang bị phân rã hoàn toàn dưới tác động của gia tốc thời gian mười lần mà cai ngục Phan Vũ kích hoạt. Bà Mai đang quỳ bên cạnh giường bệnh dã chiến, đôi tay run rẩy châm những cây kim siêu dẫn vào các huyệt đạo để giữ lại chút sinh mệnh tàn hơi.


"Bà Mai, tránh ra!" Tiến khàn giọng nói, giọng anh méo mó qua bộ lọc âm của chiếc mũ bảo hộ bị nứt kính lọc.


Tiến đặt khối quặng Aegium thăng hoa xuống cạnh giường. Anh áp lòng bàn tay trái lượng tử hóa của mình trực tiếp lên bề mặt khối quặng phát sáng. Trong tích tắc, chiếc Neo Trọng Lực tự chế rỉ sét trên cổ tay anh như một kẻ chết đói gặp nước, điên cuồng hấp thụ dòng năng lượng Chronon tự do đậm đặc tỏa ra từ khối quặng thăng hoa. Vòng sáng xanh lam trên cổ tay Tiến bùng lên rực rỡ, chỉ số năng lượng hiển thị trên võng mạc nhảy vọt từ 18% lên thẳng 100% trong một tiếng rít tần số cao chói tai.


"Đồng bộ Neo Trọng Lực ổn định!" Tiến gầm lên, ép nhịp tim của mình đập chậm lại theo kỹ thuật điều phối nhịp tim lượng tử.


Anh hướng lòng bàn tay trái về phía giường bệnh của Lão Sơn, kích hoạt trường trọng lực nghịch đảo cục bộ. Một bong bóng ánh sáng xanh lam bán kính hai mét bao trùm lấy ông lão thợ máy già. Bên trong bong bóng này, dòng chảy thời gian bị bóp méo, chậm lại gấp trăm lần so với tốc độ gia tốc bên ngoài. Những cơn co giật của Lão Sơn đột ngột dừng lại. Nhịp thở nhọc nhằn của ông giãn ra, đều đặn và êm dịu hơn. Những vệt bỏng bức xạ tím dọc sống lưng ông dịu đi, dòng tủy sống ngừng phân rã.


Bà Mai thở phào nhẹ nhõm, quỵ sụp xuống sàn sắt rỉ sét, gạt mồ hôi trên trán: "Cậu đã làm được, Tiến... Dòng sinh mệnh của ông ấy đã được neo lại. Nhưng khối quặng này chỉ duy trì trường bảo vệ được tối đa bốn mươi tám giờ. Chúng ta phải hành động trước khi năng lượng cạn kiệt."


Tiến quay lại nhìn những người đồng hành đang đứng trong cabin. A Sáng với bả vai trái băng bó gạc ố vàng rỉ máu, Hùng "Sét" đang đứng khoanh tay bên cạnh khẩu máy khoan laser bị hỏng bọc giáp, và Huy đang ôm chặt bộ lập trình cầm tay. Ánh mắt họ đều đổ dồn về phía anh, chờ đợi một quyết định.


"Hùng Sét đã nói cho tôi biết," Tiến trầm giọng, ánh mắt rực lên sát khí lạnh lẽo sau lớp kính bảo hộ nứt nẻ. "Phan Vũ đang chuẩn bị kích hoạt Giao thức Đóng Băng Vĩnh Viễn. Hắn muốn đẩy toàn bộ Giếng mỏ số 4 vào chân trời sự kiện hố đen Erebus để xóa sạch mọi chứng cứ nổi loạn và chôn sống tất cả chúng ta. Chúng ta không còn đường lui nữa. Hoặc là chết ngạt dưới đáy giếng này, hoặc là vượt ngục."


"Vượt ngục bằng cách nào?" A Sáng siết chặt nắm tay phải bốc khói khét lẹt do vết bỏng điện lượng tử cũ. "Toàn bộ các cổng từ trường dẫn lên tầng trên đều bị lính gác của Trịnh Hùng khóa chặt. Drone tuần tra Quét Sạch đang lùng sục b bãi thải xỉ quặng ngoài kia."


Tiến bước tới chiếc bàn sắt rỉ sét ở giữa cabin, lôi từ trong túi bảo hộ ra tấm Bản đồ phân bổ dòng thời gian lậu nhặt được từ chợ đen. Anh trải tấm bản đồ lên bàn. Những đường sức từ và quỹ đạo dòng chảy thời gian quanh hố đen hiện lên thành những dải màu đỏ và lam chồng chéo dưới ánh sáng xanh của cánh tay trái lượng tử.


"Chúng ta sẽ đi bằng con đường này," Tiến chỉ ngón tay vào một vệt màu xám đen chạy dọc từ đáy giếng lên quỹ đạo. "Lối Thoát Hiểm Số 13. Đây là đường ống dẫn khí thải rỉ sét bị bỏ hoang từ thời kỳ đầu khai mỏ. Nó dẫn thẳng lên trạm tiếp vận năng lượng quỹ đạo cao."


"Nhưng cổng van của Lối Thoát Hiểm Số 13 đã bị tập đoàn khóa bằng cửa thép bọc siêu dẫn chịu áp suất cao," Huy lo lắng nói, ngón tay gõ nhanh trên bộ lập trình cầm tay để hiển thị sơ đồ kỹ thuật. "Để phá hủy chốt khóa khổng lồ đó, chúng ta cần một lượng năng lượng bộc phá cực lớn. Cháu đã tính toán, bột quặng Aegium hoạt hóa thông thường không đủ sức công phá lớp giáp siêu dẫn đó."


"Tôi sẽ lo liệu lượng bộc phá," Tiến nói, ánh mắt kiên định. "Tôi và Dũng 'Điếc' sẽ chế tạo bộc phá định hướng bằng bột quặng Aegium hoạt hóa trộn với dầu bôi trơn chống lực triều theo công thức trong sổ tay của cha tôi. Nhưng điều khó khăn nhất là thời gian. Chúng ta phải điều phối hàng ngàn thợ mỏ di tản vào đường ống dẫn khí trong vòng chưa đầy ba mươi phút trước khi Phan Vũ phát hiện ra áp suất đường ống sụt giảm."


Đúng lúc đó, thiết bị thu phát sóng ngắn lậu trên bàn phát ra tiếng rè rè dồn dập. Một hình ảnh ba chiều mờ nhạt, nhiễu loạn hiện lên giữa cabin. Đó là Vy Vy, nữ phi công của tàu Sao Chổi. Cô mặc chiếc áo khoác da sờn rách, mắt đeo kính bảo hộ màu cam rực rỡ, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.


"Tiến! Nghe rõ không?" Giọng Vy Vy vang lên qua tiếng nhiễu từ trường nặng nề. "Tôi đã đưa tàu Sao Chổi vào vùng mù radar của Vành Đai Đá Rơi sát trạm tiếp vận. Bão đá thiên thạch ngoài này đang biến động cực kỳ nguy hiểm do lực triều hố đen tăng mạnh. Tôi chỉ có thể duy trì vị trí neo đậu trong vòng hai giờ thực. Các người phải lên trạm tiếp vận đúng giờ, nếu không tôi buộc phải cắt cáp phóng tàu để tránh bị đá nghiền nát!"


"Chúng tôi nghe rõ, Vy Vy," Tiến trả lời, tay phải siết chặt chiếc đồng hồ cơ cổ. "Giữ vững vị trí. Chúng tôi sẽ khởi động kế hoạch vượt ngục trong vòng hai mươi bốn giờ tới. Hãy chuẩn bị sẵn sàng khoang chứa hàng phụ để tiếp nhận thợ mỏ."


"Nhận rõ. Hãy cẩn thận, Tiến. H hạm đội tuần tra của tập đoàn đang tăng cường quét sóng ngắn toàn khu vực," Vy Vy cảnh báo trước khi hình ảnh ba chiều của cô khẽ giật mạnh.


Đột ngột, màn hình giám sát của Huy bùng lên hàng loạt dải sóng màu xanh lục rực rỡ. Tiếng còi báo động nhỏ từ bộ lập trình cầm tay rít lên dồn dập.


"Anh Tiến! Có biến!" Huy hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Hệ thống quét sóng não lượng tử của tập đoàn đang tăng cường độ quét toàn phân khu! Tần số sóng ngắn lậu của chúng ta vừa bị bắt được!"


Sâu trong phòng điều khiển trung tâm của Tháp Cai Ngục, Khắc Minh – chuyên gia định vị của tập đoàn – đang dán chặt mắt vào màn hình hiển thị dải sóng năng lượng lượng tử. Đôi kính phân tích sóng não của hắn nhấp nháy liên tục các dải sóng xanh lục, định vị chính xác một nguồn phát sóng ngắn lậu vừa bùng phát từ khu vực bãi thải xỉ quặng phóng xạ.


"Phát hiện dao động tần số lạ ở tọa độ 44-12," Khắc Minh thì thầm qua bộ đàm nội bộ, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo lượng tử để khóa mục tiêu. "Nguồn phát phát ra từ một hốc đá khuất sau bãi thải... Đó là Hang Tối. Tôi đã định vị được tọa độ chính xác của căn cứ lậu."


Tại Hang Tối, Tiến lập tức nhận ra hiểm họa. "Huy! Cắt đường truyền liên lạc với Vy Vy ngay lập tức!"


"Cháu đang cố! Nhưng tường lửa lượng tử của Trịnh Nam đang khóa chặt cổng truy cập của cháu! Cháu không thể ngắt kết nối từ xa!" Huy hoảng loạn gào lên, ngón tay gõ điên cuồng trên bàn phím cầm tay. Băng thông liên lạc bị kéo căng, dải sóng quét của Khắc Minh đang bò sát đến địa chỉ IP lượng tử của Hang Tối.


Tiến không do dự. Anh bước tới, dùng tay trái lượng tử hóa bóp chặt lấy đường dây dẫn anten của thiết bị thu phát sóng ngắn lậu. Dòng điện lượng tử áp thế cao phóng ra từ thiết bị giật mạnh, nung chảy lớp vỏ nhựa bảo vệ. Tiến nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy, ép chiếc Neo Trọng Lực phát ra một xung lực nghịch đảo cực mạnh trực tiếp vào đường dây dẫn.


*BÙM!*


Thiết bị phát sóng ngắn lậu nổ tung trong một cơn mưa tia lửa điện xanh lục. Băng thông liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn. Họ mất kết nối hoàn toàn với tàu Sao Chổi và Vy Vy ngay trước giờ xuất phát.


"Chết tiệt! Thiết bị thu phát cháy hỏng hoàn toàn rồi!" Huy quỵ xuống, ôm đầu tuyệt vọng. "Chúng ta không thể liên lạc với Vy Vy được nữa!"


"Bình tĩnh, Huy," Tiến đỡ cậu kỹ sư trẻ đứng dậy, ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao quặng. Anh quay sang nhìn bản đồ nhiệt lượng ngầm của Tháp Cai Ngục hiển thị trên màn hình phụ. "Khắc Minh đang dùng thuật toán quét đa tầng để định vị chúng ta. Hắn đã khóa được tọa độ chung của bãi thải, nhưng chưa thể xác định được lối vào chính xác của Hang Tối trong vòng mười phút tới."


"Chúng ta phải làm gì?" Hùng "Sét" hỏi, tay đã nắm chặt báng máy khoan.


"Huy, sử dụng bộ lập trình cầm tay của em, truyền một tín hiệu định vị giả lập tần số sóng não của anh hướng về phân khu 5 bỏ hoang," Tiến ra lệnh, chiến thuật của một thợ kỹ thuật lành nghề hiện rõ trong đầu anh. "Chúng ta sẽ dùng mồi nhử lượng tử để đánh lạc hướng đội tuần tra của Trịnh Hùng, kéo dài thêm thời gian để hoàn thành bộc phá định hướng."


Huy gật đầu, lập tức gạt đi nước mắt và bắt tay vào nạp mã lệnh giả lập. Tín hiệu giả vừa được phóng đi, lướt qua các đường ống dẫn khí rỉ sét hướng về phía phân khu 5.


Tuy nhiên, tại Tháp Cai Ngục, Khắc Minh nhìn chằm chằm vào dải sóng vừa chuyển hướng trên màn hình. Hắn khẽ nhếch mép cười nham hiểm. Trực giác của một chuyên gia định vị lâu năm cho hắn biết nguồn phát ban đầu mới là thật. Hắn không hề bị đánh lạc hướng.


Khắc Minh nhấn nút liên lạc trực tiếp với phòng làm việc của cai ngục Phan Vũ:


"Báo cáo Cai ngục. Tôi đã xác định được tọa độ chính xác của Hang Tối sau bãi thải xỉ quặng phóng xạ. Tín hiệu giả lập hướng về phân khu 5 chỉ là mồi nhử của Trần Tiến."


Bên kia đầu dây, tiếng cười lạnh lẽo, tàn nhẫn của Phan Vũ vang lên qua bộ lọc âm bọc thép, dội vào không gian tĩnh lặng của Tháp Cai Ngục như một bản án tử hình:


"Khắc Minh, làm tốt lắm. Truyền lệnh của ta cho Sơn 'Lửa'. Điều động toàn bộ lực lượng cơ động hạng nặng và đội robot tuần tra Quét Sạch xuất kích ngay lập tức. San phẳng Hang Tối cho ta. Ta muốn đầu của Trần Tiến nằm trên bàn làm việc của ta trước khi Giao thức Đóng Băng Vĩnh Viễn hoàn tất."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!