Thợ Mỏ Cảm Xạ
Bóng tối dày đặc ập xuống, bao trùm lấy Tiến và A Quán trong lòng hang sâu bị cô lập hoàn toàn.
Trong khoảng không chật hẹp và ngột ngạt của Giếng Chết, mọi âm thanh của thế giới bên ngoài dường như đã bị nuốt chửng bởi lực triều âm u, trầm hùng của hố đen Erebus-Prime. Chỉ còn lại tiếng thở dốc nhọc nhằn của Tiến vang vọng bên trong chiếc mũ bảo hộ nứt nẻ.
*Xì... xì...*
Tiếng rò rỉ khí nén từ vết nứt mảnh như sợi tóc trên kính lọc của mũ bảo hộ vang lên đều đặn, lạnh lùng. Mỗi tiếng rít nhỏ ấy là một vệt dưỡng khí quý giá đang tan biến vào hư không. Tiến khẽ đưa tay phải lên vuốt nhẹ vết nứt, lớp keo dán dã chiến mà anh vội vàng bôi lên trước đó đã bắt đầu bong tróc dưới áp suất nén địa tầng lên tới gần hai trăm atmospheres. Lượng oxy nén sinh tồn của anh đang sụt giảm nhanh chóng, chỉ còn đủ dùng trong chưa đầy mười hai giờ thực.
Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp và sờn cũ, cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của Tiến khẽ run lên. Nó phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo, xuyên qua những thớ vải rách nát của bộ đồ bảo hộ. Cánh tay ấy đã hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác vĩnh viễn, trơ lỳ trước cái lạnh cắt da của hầm sâu, nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực tự chế đeo nơi cổ tay vẫn khẽ dao động. Thiết bị Neo lúc này đã hoàn toàn cạn kiệt năng lượng, tắt nguồn tối tăm, chỉ còn là một vòng thép rỉ sét vô dụng đè nặng lên cổ tay anh. Dọc theo cột sống của Tiến, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra sắc tím mờ nhạt nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy, một cái giá tàn khốc của sự thích nghi tủy sống cấp trung trước làn sóng hạt Chronon tự do.
"Cạch... cạch... cạch..."
Tiếng tích tắc cơ học khô khốc, đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào lồng ngực Tiến. Mặt số bằng đồng thau rỉ sét đung đưa dưới lớp áo bảo hộ, các bánh răng đồng thau bên trong vẫn đang xoay tròn với tốc độ bất thường do ảnh hưởng của sự giãn nở thời gian lượng tử vĩ mô. Mỗi tiếng gõ nhịp ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức tuyến tính của Tiến không bị phân rã, nhắc nhở anh rằng ở Trái Đất xa xôi, con gái anh đang già đi từng ngày. Anh không được phép gục ngã ở đây.
"Cậu Tiến, đi theo tôi. Đừng dùng đèn pin lượng tử, lính tuần tra của Phan Vũ có thể phát hiện ra quang phổ phát xạ," giọng nói khàn đặc của Thợ mỏ mù A Quán vang lên từ phía trước.
Dù đôi mắt đã bị hỏng hoàn toàn và phủ một lớp màng đục màu xám trắng, A Quán di chuyển trong bóng tối dày đặc một cách chuẩn xác đến đáng kinh ngạc. Cây gậy dò đường bằng hợp kim titan của ông khẽ gõ nhẹ vào vách đá siêu dẫn, âm thanh rên rỉ của địa tầng truyền qua thân gậy giúp ông vẽ nên một bản đồ không gian ba chiều hoàn hảo trong đầu. Tiến gượng dậy, khớp gối phải của Khung xương trợ lực Aegium – phần được Lão Mộc rèn gia cố bằng hợp kim Aegium thô – hoạt động trơn tru, giúp anh gánh đỡ sức nặng của cơ thể và túi phế liệu mà không bị sụp đổ dưới áp lực địa tầng cực hạn.
Họ lách qua một khe nứt địa chất hẹp, nơi những luồng khí độc hại nồng nặc mùi lưu huỳnh và ozone rò rỉ từ các tầng mỏ sâu. Đột nhiên, A Quán đứng khựng lại. Ông đưa tay lên, ra hiệu cho Tiến im lặng.
"Có tiếng thở. Rất nhẹ. Không phải của lính gác," A Quán thì thầm, tai ông khẽ giật giật.
Tiến nín thở, tay phải nắm chặt báng cầm rạn nứt của thanh cuốc laser cải tiến bên hông. Từ trong bóng tối của một hốc đá khuất, một bóng người nhỏ nhắn đang co rúm lại. Đó là một cô gái thợ mỏ trẻ tuổi, khuôn mặt lấm lem bụi quặng xanh lục, đôi mắt to tròn ngập tràn sự sợ hãi. Trên cổ tay cô, một chiếc vòng tay làm từ đá Aegium thô phát ra thứ ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, ổn định dòng năng lượng xung quanh.
"Đừng... đừng bắn! Tôi không phải là gián điệp của cai ngục!" Cô gái lắp bắp, giọng run rẩy, hai tay ôm chặt lấy đầu.
"Thạch Thảo?" A Quán khẽ reo lên, giọng ông dịu lại. "Là cháu sao, Thảo? Cháu làm gì ở vùng Giếng Chết này?"
Cô gái ngước đầu lên, nhận ra giọng nói của ông lão mù quen thuộc. "Bác Quán? Cháu... cháu bị băng Hắc Long đuổi bắt. Cháu chạy trốn vào đây rồi bị kẹt lại khi địa tầng sụp đổ. Cháu... cháu cảm nhận được một mạch quặng rất lớn ở phía sau vách đá này."
Tiến bước lại gần, ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào chiếc vòng tay Aegium thô của Thảo. Anh biết về cô – Thạch Thảo, cô gái thợ mỏ cảm xạ có trực giác lượng tử bẩm sinh cực mạnh, người có thể cảm nhận các hạt Chronon và mạch quặng siêu dẫn mà không cần bất kỳ máy dò nào.
"Cô cảm nhận được mạch quặng Aegium thăng hoa ở đây?" Tiến trầm giọng hỏi.
Thạch Thảo rụt rè gật đầu. Cô đứng dậy, dáng người nhỏ nhắn đứng sát vào vách đá rạn nứt. Cô áp lòng bàn tay mềm mại nhưng đầy vết chai sạn lên mặt đá xám xịt. Đôi mắt cô khẽ nhắm lại, chiếc vòng tay Aegium thô bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn, đồng bộ với nhịp sinh học cơ thể cô.
"Nó ở ngay sau bức tường đá này," Thảo thì thầm, giọng cô như đang mê sảng. "Cháu nghe thấy tiếng hát của nó... Rất nóng, rất mạnh. Dòng chảy thời gian ở đó đang dao động liên tục."
Tiến rút la bàn lượng tử cải tiến ra. Kim cảm biến của la bàn lập tức xoay tròn điên cuồng, chỉ thẳng vào khe nứt sâu hoắm phía sau Thạch Thảo. Anh biết cô nói đúng. Dưới đáy Giếng Chết này ẩn chứa một Mạch Quặng Aegium Thượng Hạng – nguồn năng lượng siêu dẫn đậm đặc duy nhất có thể sạc đầy Neo Trọng Lực của anh trong tích tắc và cứu sống Lão Sơn đang hấp hối dưới Hang Tối.
"Để tôi mở đường," Tiến nói, nâng cuốc laser cải tiến lên. Anh điều chỉnh tần số quét laser lên mức cao nhất, luồng ánh sáng xanh tím rực rỡ rạch một đường chói mắt vào vách đá rạn nứt.
*XOẠT! CRẮC...*
Vách đá siêu dẫn vốn đã bị rạn nứt sau vụ sập địa tầng trước đó lập tức đổ sụp xuống, lộ ra một khoang rỗng khổng lồ phía sau.
Một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ, lộng lẫy ập vào mắt họ. Mạch Quặng Aegium Thượng Hạng phát sáng xanh biếc như một dải ngân hà thu nhỏ nằm sâu dưới lòng đất, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp và bức xạ lượng tử mạnh mẽ. Những tinh thể quặng thăng hoa phát sáng lấp lánh, làm biến dạng cả ánh sáng xung quanh chúng. Tiến cảm thấy cánh tay trái lượng tử hóa của mình khẽ rần rần ấm áp khi tiếp xúc với bức xạ tự nhiên của mạch quặng.
"Đẹp quá..." Thạch Thảo thốt lên, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng xanh biếc của quặng thăng hoa.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Từ phía đường hầm ngầm đối diện, một tiếng động cơ gầm rú trầm hùng, chói tai vang lên, kéo theo những vệt ánh sáng đỏ rực của đèn pha công nghiệp.
"Tìm thấy rồi! Mạch quặng thăng hoa ở ngay đây!" Một giọng nói ngạo mạn, vang dội xé toạc không gian tĩnh lặng của hang sâu.
Hùng "Sét" – kẻ giữ kỷ lục khai thác quặng nhanh nhất Giếng số 4 – dẫn đầu một nhóm thợ mỏ đối địch mười mấy người ập vào khoang rỗng. Hùng "Sét" có thân hình cao lớn như một ngọn núi đá, cơ bắp cuộn cuộn nổi rõ những vệt xăm hình tia chớp xanh rực rỡ trên bả vai. Trên tay gã vác một khẩu máy khoan laser hạng nặng công suất lớn, nòng khoan bằng hợp kim siêu dẫn vẫn đang quay tròn, phát ra những tiếng rít ghê người.
"Trần Tiến?" Hùng "Sét" nhướng mày khi nhìn thấy Tiến đứng cạnh mạch quặng. Gã cười sằng sặc, giọng đầy khinh miệt. "Tao tưởng mày đã bị chôn sống cùng gã sát thủ của tập đoàn dưới đống đá sập rồi chứ. Hóa ra vẫn còn bò lết được đến tận đây. Nhưng mạch quặng này thuộc về tao. Cai ngục Phan Vũ đã treo thưởng mười liều huyết thanh Calypso-9 nguyên chất cho kẻ nào mang được quặng thăng hoa về Tháp."
Đàn em của Hùng "Sét" lập tức tản ra, bao vây chặt chẽ khoang rỗng, lăm lăm những cây cuốc laser công suất lớn trong tay. Thạch Thảo sợ hãi co rúm người lại sau lưng Tiến.
Từ trong bóng tối của lối vào, một bóng người cao lớn khác bước ra, chắn ngay trước mặt Thạch Thảo. Đó là A Sáng. Gã thợ mỏ lực điền đã âm thầm bám theo Tiến từ Hang Tối vì không thể ngồi yên nhìn anh dấn thân vào hiểm cảnh một mình. Cánh tay cơ khí phải của gã khẽ kẹt rít, nhưng gã vẫn đứng sừng sững như một bức tường thép, che chở cho cô gái nhỏ.
"Hùng 'Sét'! Mày muốn cướp quặng của bọn tao sao?" A Sáng gầm lên, tay nắm chặt cây cuốc laser nặng nề.
"Cướp?" Hùng "Sét" khịt mũi, đôi mắt sắc lạnh nhìn xoáy vào Tiến. Gã khẽ nhấc khẩu máy khoan laser hạng nặng lên, ngón tay đặt hờ trên cò bấm. "Ở cái đáy Giếng mỏ này, kẻ mạnh có quyền quyết định mọi thứ. Bọn mày chỉ là lũ chuột nhắt trốn chạy. Giao con bé cảm xạ kia và mạch quặng ra đây, tao sẽ chừa cho bọn mày một con đường sống."
Để thị uy, Hùng "Sét" đột ngột bóp cò.
*HƯU... ĐOÀNG!*
Một luồng laser nhiệt độ cao cực mạnh phóng ra từ khẩu máy khoan, bắn thẳng vào vách đá siêu dẫn sát chân Tiến. Nhiệt lượng khủng khiếp nung chảy đá Aegium thành magma đỏ rực trong tích tắc, hơi nóng bốc lên làm biến dạng cả kính lọc mũ bảo hộ của Tiến. Sức ép từ vụ nổ nhỏ khiến Tiến phải lùi lại một bước, khớp gối của khung xương trợ lực khẽ rên rỉ dưới áp lực.
Qua hệ thống liên lạc nội bộ rè rè, giọng nói hoảng loạn của kỹ sư trẻ Huy vang lên từ căn cứ Hang Tối: "Anh Tiến! Em quét thấy biến động năng lượng cực lớn từ vị trí của anh! Em đã kết nối và lập trình lại một con drone tuần tra hỏng, mang theo một khối bộc phá Aegium tự chế. Em có thể kích nổ nó từ xa để tiêu diệt nhóm Hùng Sét!"
"Không được, Huy! Dừng lại ngay!" Tiến lập tức ra lệnh qua bộ đàm, giọng anh kiên quyết. "Nếu kích nổ bộc phá ở đây, toàn bộ địa tầng Giếng Chết sẽ sụp đổ. Hơn nữa... họ cũng chỉ là những thợ mỏ nghèo bị dồn vào đường cùng để kiếm huyết thanh sinh tồn. Chúng ta không tàn sát đồng loại."
Tiến hít một hơi thật sâu. Áp suất địa tầng cực lớn trong hang sâu lúc này đã tăng lên đến mức nghẹt thở, đè nặng lên lồng ngực anh. Cuộc đối chất căng thẳng dưới nồng độ khí độc cao đã đẩy nhanh tốc độ tiêu thụ dưỡng khí của Tiến. Chỉ số oxy hiển thị trên mặt nạ sụt giảm mạnh, rút ngắn thời gian sinh tồn của anh xuống chỉ còn vỏn vẹn tám giờ thực. Anh không thể lãng phí thời gian vào một cuộc chiến tiêu hao vô nghĩa.
Tiến bước lên một bước, đối mặt trực diện với Hùng "Sét". Anh khẽ nhấc chiếc la bàn lượng tử cải tiến lên, chiếu một dải sáng holographic hiển thị sơ đồ các vết nứt địa chất nguy hiểm xung quanh khoang rỗng.
"Hùng 'Sét', mày nhìn kỹ cái này đi," Tiến bình tĩnh nói, giọng anh vang lên rõ ràng qua bộ lọc âm của mũ bảo hộ. "Mạch quặng Aegium thăng hoa này nằm ngay trên giao điểm của ba vết nứt địa tầng nhạy cảm nhất Giếng Chết. Nếu mày dùng máy khoan công nghiệp lớn bắn phá bừa bãi, hoặc nếu bọn tao kích nổ bộc phá, lực triều của hố đen Erebus-Prime sẽ ngay lập tức cộng hưởng, kéo sập toàn bộ hang đá này trong vòng ba mươi giây. Tất cả chúng ta sẽ bị chôn sống vĩnh viễn và hóa thành cát bụi trước khi kịp nhìn thấy một mảnh huyết thanh nào."
Hùng "Sét" nheo mắt nhìn sơ đồ holographic. Là một thợ mỏ kỳ cựu, gã lập tức nhận ra Tiến không hề nói dối. Những đường đứt gãy địa chất đang đỏ rực lên trên bản đồ, biểu thị mức độ mất ổn định cực cao dưới áp lực lực triều.
"Mày muốn dọa tao sao, Trần Tiến?" Hùng "Sét" hừ lạnh, nhưng gã đã khẽ hạ họng súng khoan xuống một chút. "Mày nghĩ tao sẽ bỏ qua mạch quặng vô giá này chỉ vì vài vết nứt đá?"
"Tao không dọa mày. Tao đưa ra cho mày một đề nghị công bằng," Tiến nói, ánh mắt anh rực cháy quyết tâm dưới lớp kính bảo hộ nứt nẻ. "Mày tự hào về kỷ lục khai thác của mày, đúng không? Vậy thì chúng ta quyết đấu. Một cuộc so tài kỹ nghệ khai thác quặng sòng phẳng giữa tao và mày ngay tại đây, dưới áp lực lực triều cực hạn này."
Hùng "Sét" khựng lại. Gã nhìn Tiến, rồi nhìn sang mạch quặng thăng hoa phát sáng xanh biếc. Sự kiêu ngạo của một thợ mỏ kỷ lục bị kích thích tột độ trước lời thách thức của gã thợ mỏ lượng tử lừng danh.
"Quyết đấu khai thác quặng?" Hùng "Sét" cười gằn, cơ bắp trên bả vai gã khẽ giật lên. "Mày muốn đấu với tao bằng cái cây cuốc laser rách nát cải tiến kia sao? Được! Luật chơi thế nào?"
"Trong vòng mười phút, tao và mày sẽ tự tay khai thác. Kẻ nào bóc tách và khai thác được khối quặng Aegium thăng hoa nguyên vẹn nhất, đạt độ tinh khiết cao nhất mà không làm nứt vỡ tinh thể lượng tử bên trong, kẻ đó sẽ giành được toàn bộ mạch quặng này. Kẻ thua cuộc phải lập tức rút lui cùng đàn em và giữ bí mật tuyệt đối về vị trí này," Tiến dứt khoát đưa ra điều khoản.
Thạch Thảo và A Quán lo lắng nhìn Tiến. Họ biết Hùng "Sét" sở hữu thể chất đột biến mạnh mẽ và những thiết bị khai thác công nghiệp tối tân nhất của tập đoàn cấp, trong khi Tiến chỉ có một cây cuốc laser cải tiến đã bị rạn nứt báng cầm và một thiết bị Neo Trọng Lực đang cạn kiệt pin hoàn toàn.
Nhưng Tiến biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đánh bại Hùng "Sét" bằng chính kỹ nghệ khai thác tinh tế để gã tâm phục khẩu phục, tránh một cuộc đổ máu vô nghĩa và giành lấy nguồn năng lượng cứu mạng cho Lão Sơn.
"Được! Tao đồng ý!" Hùng "Sét" gầm lên, vác khẩu máy khoan laser hạng nặng lên vai, đôi mắt gã lóe lên sát khí đầy phấn khích. "Để tao cho mày thấy thế nào là sức mạnh của kẻ giữ kỷ lục Giếng số 4!"
Đúng lúc đó, một tiếng rầm rầm kinh hoàng vang lên từ sâu trong lòng đất. Áp lực lực triều của hố đen Erebus-Prime trong hang sâu đang tăng lên theo từng phút, bóp nghẹt lồng ngực của tất cả mọi người, đe dọa nghiền nát xương sườn của những kẻ dám thách thức ranh giới của tử thần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!