Bão Trọng Lực Rìa Hố Đen
Tiếng cười lạnh lẽo của Bóng Ma tắt lịm trong máy liên lạc, trả lại không gian tĩnh lặng chết chóc rợn người của Vực Thẳm Lượng Tử.
Trần Tiến áp sát lưng vào vách đá Aegium gồ ghề, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Tiếng xì xì khe khẽ từ vết nứt trên kính lọc của mũ bảo hộ vang lên đều đặn bên tai trái – một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng lượng dưỡng khí của anh đang rò rỉ mất năm phần trăm mỗi giờ. Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của anh phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo. Anh hoàn toàn không có cảm giác xúc giác ở các ngón tay trái, nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay vẫn khẽ dao động, truyền đi những xung lực rần rần chạy dọc cánh tay.
Sát bên cạnh anh, Thợ mỏ mù A Quán đứng bất động như một bức tượng đá. Đôi tai của ông lão mù khẽ giật giật, cây gậy dò đường bằng hợp kim titan ghì chặt vào một khe nứt địa tầng.
"Cậu Tiến, bão trọng lực đang đến. Rất nhanh," A Quán khàn giọng thì thầm, giọng nói trầm thấp bị lấn át bởi một tiếng gầm rú trầm hùng, âm u từ sâu trong lòng hố đen Erebus-Prime ngoài kia. "Vành Đai Đá Rơi phía trên đang bị xé rách. Chúng ta không có chỗ trốn đâu."
Tiến ngước đầu nhìn lên. Trần vòm của vực thẳm vốn tăm tối nay đột ngột rực sáng bởi những vệt lửa màu tím đậm. Đó là bão bụi phóng xạ tối. Lực triều cực mạnh của hố đen đang kéo giãn và nghiền nát các tiểu hành tinh ở vành đai ngoài, biến chúng thành hàng vạn mảnh vỡ thiên thạch lao xuống với tốc độ siêu thanh. Những khối đá siêu dẫn Aegium thô bị ma sát nung đỏ, rạch những đường sáng chói mắt qua không khí đặc quánh, nung nóng bầu không khí xung quanh Tiến đến mức ngột ngạt.
*HƯU... VÚT!*
Một khối thiên thạch cỡ chiếc cabin lao sạt qua vị trí của họ, luồng nhiệt lượng khủng khiếp bốc lên làm méo mó cả không gian xung quanh. Đúng lúc đó, la bàn lượng tử trên tay phải của Tiến đột ngột dao động điên cuồng. Các dải sóng hạt Chronon hiển thị trên màn hình nứt nẻ bỗng nhiên vặn xoắn lại.
"Tránh ra!" A Quán đột ngột đẩy mạnh Tiến.
Từ khoảng không vô hình ngay phía sau họ, một luồng tử khí lạnh lẽo ập đến. Bóng Ma – gã sát thủ tàng hình – xuất hiện như một bóng ma thực sự từ trong hư vô. Bộ giáp tàng hình quang học của hắn hoàn toàn đồng bộ với bụi phóng xạ tối xung quanh, khiến hắn trở nên vô hình trước mọi máy quét tầm nhiệt. Chỉ có lưỡi dao găm rung tần số cao của hắn là phát ra luồng sáng xanh lam chết chóc, vung lên một đường chuẩn xác nhắm thẳng vào cáp treo bảo hộ của Tiến.
*XOẠT!*
Sợi cáp thép chịu lực siêu dẫn bị cắt đứt ngọt lịm như một sợi chỉ.
Trọng lực của vực thẳm lập tức kéo ghì Tiến xuống. Anh mất đà, cả cơ thể tự do rơi thẳng xuống vực sâu hoắm không đáy. Gió rít gào qua vết nứt mũ bảo hộ, tiếng rò rỉ khí nén càng lúc càng lớn.
Giữa khoảnh khắc rơi tự do tử thần, Tiến không hề hoảng loạn. Anh bóp chặt chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dưới lớp áo bảo hộ. Tiếng bánh răng đồng thau gõ nhịp "cạch... cạch... cạch..." điên cuồng dội vào lồng ngực anh, giữ cho ý thức của anh tuyệt đối tỉnh táo tuyến tính giữa vùng bóp méo thời gian này. Anh không được chết ở đây. Con gái anh vẫn đang đợi anh ở Trái Đất.
Tiến vung cánh tay trái lượng tử hóa về phía vách đá thẳng đứng, dồn toàn bộ tinh thần lực kích hoạt thiết bị Neo Trọng Lực tự chế. Dù dung lượng pin chỉ còn vỏn vẹn mười hai phần trăm, Tiến vẫn cưỡng chế thiết bị nạp năng lượng bằng cách ép nhịp tim lượng tử của mình đồng bộ với tần số dao động của các hạt Chronon rò rỉ trong không khí.
*XÈO! OÀNG!*
Một luồng sáng màu lam rực rỡ phát ra từ chiếc Neo, bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo rơi tự do của Tiến một góc chín mươi độ. Lực đẩy nghịch đảo khổng lồ đẩy cơ thể anh lao thẳng vào vách đá. Khớp gối phải của Khung xương trợ lực – phần đã được Lão Mộc rèn gia cố bằng hợp kim Aegium thô – chịu tải hoàn hảo, hấp thụ hoàn toàn động năng va chạm khủng khiếp khi bốt bảo hộ của Tiến găm chặt vào một hốc đá thẳng đứng.
Cú va đập mạnh khiến bả vai trái bị bỏng điện lượng tử cũ của Tiến nhói lên đau đớn tột cùng, rỉ ra những vệt máu tươi thấm đẫm lớp áo trong. Nhưng anh không có thời gian để thở dốc.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Ba phát đạn xung mạch lượng tử liên tiếp từ khẩu súng bắn tỉa của Bóng Ma bắn găm vào vách đá sát sạt đầu Tiến, làm nổ tung những mảng đá Aegium thô thành những mảnh vụn sắc nhọn găm vào giáp bảo hộ của anh. Bóng Ma đang di chuyển dọc theo vách đá phía trên, bộ giáp tàng hình của hắn thỉnh thoảng lại nhấp nháy những dải sáng xanh lam do bụi phóng xạ va chạm.
Tiến cố gắng nâng thanh cuốc laser cải tiến bên hông lên, bắn trả một luồng laser nhiệt độ cao về phía nguồn phát súng. Nhưng bão bụi phóng xạ tối quá dày đặc và hỗn loạn xung quanh đã hoàn toàn phân tán chùm tia laser, biến nó thành những đốm sáng vô hại trước khi chạm đến mục tiêu.
"Vô ích thôi, Trần Tiến!" Giọng nói méo mó của Bóng Ma vang lên qua máy bộ đàm bị nhiễu sóng nặng. "Mày không thể bắn trúng thứ mày không thể nhìn thấy!"
Tiến nghiến chặt răng. Mắt trái của anh bắt đầu nhòe đi, một vệt máu nhỏ rỉ ra từ khóe mắt do quá tải sóng não khi duy trì Neo Trọng Lực. Anh nhận ra Bóng Ma có lợi thế tuyệt đối khi di chuyển tự do bằng đệm từ trường và bộ giáp tàng hình quang học không bị ảnh hưởng bởi bão bụi. Để chiến thắng, anh phải tước đi lợi thế đó.
Tiến ngước lên nhìn những khối đá thiên thạch khổng lồ đang lao xuống từ Vành Đai Đá Rơi phía trên đầu. Một ý tưởng điên rồ nhưng táo bạo lóe lên trong đầu gã thợ mỏ.
Anh không dùng Neo để bám vách đá nữa. Tiến dồn toàn bộ nguồn năng lượng mười hai phần trăm cuối cùng của Neo Trọng Lực tự chế, ép thiết bị hoạt động quá tải lên ngưỡng Đồng bộ Neo Trọng Lực Ổn định.
"Đồng bộ... sáu mươi phần trăm!" Tiến gầm lên trong kẽ răng.
Vòng sáng xanh lam từ cổ tay trái của anh bùng phát rực rỡ, lan tỏa ra xung quanh tạo thành một màng chắn từ trường mờ nhạt có bán kính hai mét. Ngay khi màng chắn kích hoạt, dòng chảy thời gian và trọng lực bên trong bong bóng đó đột ngột thay đổi. Những tảng đá thiên thạch siêu thanh lao xuống từ phía trên đầu Tiến ngay khi chạm vào màng chắn liền bị triệt tiêu hoàn toàn động năng, đứng im lơ lửng giữa không trung như bị đóng băng.
Chỉ trong vòng năm giây, Tiến đã tạo ra một bức tường chắn bằng đá lơ lửng khổng lồ ngay trên đầu mình.
*ĐOÀNG!*
Phát đạn xung mạch tiếp theo của Bóng Ma bắn đến, nhưng nó hoàn toàn bị chặn đứng bởi bức tường đá siêu dẫn lơ lửng.
"Cái gì?" Tiếng kinh ngạc của Bóng Ma vang lên qua máy bộ đàm. Hắn không ngờ một thiết bị phế liệu tự chế lại có thể tạo ra một trường trọng lực ổn định vĩ mô đến thế.
Tiến không bỏ lỡ cơ hội. Qua dải kính lọc nứt nẻ của mũ bảo hộ, anh sử dụng la bàn lượng tử để quan sát sự biến dạng của các dải sáng hạt Chronon xung quanh cơ thể tàng hình của Bóng Ma. Anh đã xác định được vị trí chính xác của gã sát thủ: hắn đang đứng trên một tảng đá nhô ra ở vách đá đối diện, cách anh khoảng mười lăm mét.
Lực triều của hố đen Erebus-Prime ngoài kia đang dâng lên đỉnh điểm, tạo ra một dòng đối lưu trọng lực mạnh mẽ chạy dọc theo khe vực. Tiến nhận thấy một khối thiên thạch khổng lồ nặng hàng chục tấn đang lao xuống theo đúng quỹ đạo dòng đối lưu đó.
Đây là cơ hội duy nhất.
Tiến không bắn laser vào Bóng Ma. Anh hướng thẳng lòng bàn tay trái lượng tử hóa về phía vách đá đối diện – nơi Bóng Ma đang đứng – và đảo ngược cực tính của Neo Trọng Lực.
Anh bẻ cong trọng lực cục bộ của vách đá đối diện, tạo ra một hố hút trọng lực nhân tạo cực mạnh ngay tại vị trí của gã sát thủ.
*ẦM!*
Khối thiên thạch khổng lồ nặng hàng chục tấn đang rơi tự do đột ngột bị hút lệch quỹ đạo bởi hố trọng lực nhân tạo của Tiến, lao thẳng với tốc độ kinh hoàng về phía vách đá đối diện.
Bóng Ma phát hiện ra hiểm họa quá trễ. Đệm từ trường dưới bốt bảo hộ của hắn bị nhiễu loạn bởi trường trọng lực nghịch đảo của Tiến, khiến hắn bị khóa chặt chân vào mặt đá không thể di chuyển.
*UỲNH!*
Khối thiên thạch siêu tốc đâm trúng giáp ngực của Bóng Ma với một lực va đập khủng khiếp. Tiếng rạn nứt của hợp kim titan cao cấp vang lên chói tai. Bộ giáp tàng hình quang học của hắn bị quá tải nổ tung thành những tia lửa điện xanh lam, để lộ thân hình gã sát thủ đang phun ra một ngụm máu tươi.
Sức va đập đẩy Bóng Ma văng khỏi vách đá, rơi thẳng xuống vực sâu vô tận của Vực Thẳm Lượng Tử. Tiếng thét kinh hoàng của hắn tắt ngấm trong tiếng gầm rú của bão trọng lực.
Tiến khuỵu xuống hốc đá, thở dốc nhọc nhằn. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế trên tay trái phát ra một tiếng rít tần số cao rồi tắt lịm hoàn toàn – năng lượng đã cạn kiệt về mức không phần trăm. Cánh tay trái của anh rạn nứt da, rỉ ra những vệt máu lượng tử phát sáng lam mờ nhạt, hoàn toàn mất đi cảm giác. Võng mạc mắt trái của anh xuất hiện những vệt xuất huyết đỏ rực, khiến tầm nhìn bị nhòe đi một nửa.
Nhưng anh chưa kịp thở phào, một tiếng rung chuyển dữ dội từ sâu trong lòng đất vang lên.
*RẮC... RẮC... RẮC...*
Vụ va chạm của khối thiên thạch khổng lồ vào vách đá siêu dẫn đã kích hoạt một vụ Sụt lún địa tầng lớn chưa từng có. Toàn bộ vách đá phía trên đầu Tiến và A Quán bắt đầu nứt toác ra. Hàng vạn tấn đá siêu dẫn Aegium thô đổ sụp xuống như một thác lũ màu xám tro, chôn vùi hoàn toàn lối thoát duy nhất dẫn trở lại Hang Tối.
Bóng tối dày đặc ập xuống, bao trùm lấy Tiến và A Quán trong lòng hang sâu bị cô lập hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!