Đường Vào Vực Thẳm
Tiếng còi báo động địa chấn từ Tháp Cai Ngục rú vang dồn dập qua các khe đá, báo hiệu thời gian ẩn náu bình yên của họ dưới Giếng Chết đã kết thúc.
Dưới đáy Hang Tối, những mảng trần đá siêu dẫn bắt đầu rạn nứt, đổ sập xuống những cabin rỉ sét. Bụi phóng xạ tối màu tím đậm đặc phun ra từ các kẽ nứt địa tầng, che khuất cả ánh đèn huỳnh quang lờ mờ của căn cứ du kích Tia Lửa. Rung chấn lực triều từ hố đen Erebus-Prime ngoài kia đang bóp méo không gian bên trong lòng đất, tạo ra những tiếng rít cơ học rợn người kéo dài dọc theo các đường ống dẫn khí thải.
Trần Tiến đứng bên giường bệnh dã chiến của Lão Sơn, hai tay siết chặt chiếc la bàn lượng tử cải tiến – kỷ vật của người anh họ mất tích Trần Kiên mà anh vừa tích hợp cảm biến hạt Chronon. Trên ngực anh, dưới lớp áo bảo hộ sờn rách, tiếng bánh răng của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn xoay tròn điên cuồng bất thường, gõ nhịp liên tục như một mỏ neo ý thức duy nhất giữ cho anh không bị phân rã giữa vùng thời gian đang co giãn hỗn loạn này.
"Anh Tiến! Mau đi đi!" Huy hét lên qua tiếng đá lở rầm rầm, hai tay gõ liên tục trên bộ lập trình cầm tay để cố gắng duy trì lưới điện phòng thủ mỏng manh cho căn cứ. "Sơn 'Lửa' đang điều động toàn bộ drone tuần tra quét đỏ khu vực bãi thải xỉ quặng! Nếu anh không vào Vực Thẳm Lượng Tử ngay bây giờ, chúng ta sẽ bị vây chết ở đây!"
Bà Mai quỳ bên giường bệnh, đôi tay run rẩy nhưng chuẩn xác găm những cây kim siêu dẫn cuối cùng dọc cột sống Lão Sơn để duy trì sinh mệnh yếu ớt cho ông lão thợ máy già. Bà ngước lên, đôi mắt mờ đục dưới chiếc kính hiển vi phẫu thuật một mắt ánh lên tia nhìn khẩn thiết: "Cậu chỉ có bốn mươi tám giờ thực, Tiến. Nếu không mang được Quặng Aegium thăng hoa về đây, tủy sống của Lão Sơn sẽ hóa lỏng vĩnh viễn."
Tiến không đáp. Anh nhìn Lão Sơn đang hôn mê sâu, hơi thở đứt quãng dưới khung thép định vị gáy rỉ sét. Cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của Tiến khẽ run lên dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo và hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay trái của anh lúc này chỉ còn vỏn vẹn mười lăm phần trăm dung lượng pin – một mức năng lượng cực kỳ nguy hiểm cho một chuyến đi vào cấm địa.
"Cháu sẽ về trước khi quá muộn," Tiến trầm giọng hứa. Anh xoay người, khớp gối phải của Khung xương trợ lực – vừa được Lão Mộc rèn gia cố bằng hợp kim Aegium thô – hoạt động trơn tru một trăm phần trăm, giúp anh đứng vững bất chấp những đợt rung chấn địa tầng đang làm nghiêng ngả mặt đất.
Bên cạnh anh, một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ rách nát bám đầy bụi đá siêu dẫn khẽ bước lên. Đó là Thợ mỏ mù A Quán. Đôi mắt hỏng của ông phủ một lớp màng đục màu xám trắng vô hồn, nhưng đôi tai và bàn tay cầm cây gậy dò đường bằng hợp kim titan của ông khẽ động đậy, cảm nhận từng làn sóng rung động nhỏ nhất truyền qua lòng đất.
"Cậu Tiến, đi theo tôi," A Quán khàn giọng nói, giọng nói của ông trầm tĩnh đến lạ kỳ giữa cơn hỗn loạn. "Tôi biết một con đường ngầm lách qua hệ thống cảm biến địa tầng của lính gác. Nhưng chúng ta phải nhanh lên, lực triều hố đen đang dâng lên rồi."
Cả hai lách qua tấm tôn rỉ sét che phủ lối thoát hiểm phía sau Hang Tối, bước vào bóng tối sâu thẳm của những đường hầm bỏ hoang dẫn thẳng xuống Giếng Chết.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và lạnh lẽo. Ánh sáng đỏ rực từ hố đen Erebus-Prime rò rỉ qua các kẽ nứt địa chất, nhuộm đỏ những vách đá siêu dẫn Aegium thô bám đầy rêu phóng xạ. Trọng lực ở đây biến đổi liên tục; có những đoạn đường Tiến cảm thấy cơ thể mình nặng nề như bị hàng trăm cân sắt đè nặng lên bả vai, khiến các khớp nối thủy lực của khung xương trợ lực rên rỉ kẹt rít, nhưng ngay sau đó, cả người anh lại lơ lửng, bước đi nhẹ bẫng như không trọng lực.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gậy titan của A Quán gõ đều đặn lên mặt đá rỉ sét vang vọng trong không gian tĩnh lặng rợn người. Ông lão mù di chuyển nhanh nhẹn một cách đáng kinh ngạc, thuộc lòng từng hốc đá, từng vết nứt lực triều như thể ông đang nhìn thấy chúng bằng một giác quan thứ sáu vĩ đại.
"Dừng lại," A Quán đột ngột đưa tay ngang ngực Tiến. Cây gậy titan của ông khẽ chạm vào một sợi dây cáp siêu dẫn siêu nhỏ giăng ngang hẻm đá. "Cảm biến rung địa tầng của lính gác. Chỉ cần một bước chân nặng, hệ thống an ninh Tháp sẽ kích hoạt drone tự động đến tiêu diệt."
Tiến rùng mình. Anh đưa chiếc la bàn lượng tử cải tiến lên trước mắt. Kim cảm biến của la bàn xoay tròn liên tục, hiển thị các dải sóng Chronon màu lam nhạt đang rò rỉ xung quanh sợi cáp. Nhờ có la bàn, anh nhìn thấy những đường sức từ mờ nhạt đang quét qua không gian hẹp của đường hầm.
"Để cháu xử lý," Tiến thì thầm. Anh điều chỉnh tần số của Neo Trọng Lực trên cổ tay trái, ép nhịp tim lượng tử của mình chậm lại để đồng bộ với dao động của hạt Chronon xung quanh. Anh phát ra một xung trọng lực nghịch đảo cực nhỏ, tạm thời làm chậm dòng chảy thời gian xung quanh cảm biến rung trong vòng ba mươi giây.
"Đi mau!" Tiến giục.
Cả hai nhanh chóng lách qua sợi cáp tàng hình mà không kích hoạt bất kỳ tín hiệu cảnh báo nào. Nhưng cái giá phải trả là dung lượng pin của Neo Trọng Lực sụt giảm xuống còn mười hai phần trăm, và cột sống của Tiến nhói lên một cơn đau buốt do vệt bỏng bức xạ phát sáng tím dọc sống lưng co thắt.
Khi họ tiến sát đến rìa Vực Thẳm Lượng Tử, cảnh tượng trước mắt khiến Tiến phải nín thở. Đó không phải là một vực sâu thông thường, mà là một vết rách khổng lồ của thực tại. Ánh sáng đỏ rực của hố đen bị bẻ cong thành những dải cầu vồng méo mó, xoáy tròn quanh một hố sâu vô tận. Những tảng đá siêu dẫn khổng lồ lơ lửng giữa không trung, di chuyển chậm chạp như những sinh vật khổng lồ dưới đáy đại dương sâu thẳm. Thời gian ở đây trôi chậm đến mức Tiến có thể nhìn thấy những hạt bụi phóng xạ rơi xuống và dừng lại giữa chừng, đông cứng như những tinh thể pha lê màu tím.
"Đây là rìa Vực Thẳm," A Quán đứng nghiêm nghị trên mép đá thẳng đứng, gió lực triều thổi tung mái tóc bạc phơ của ông. "Mạch quặng Aegium thăng hoa nằm ngay phía dưới kia, nhưng lực triều ở đó mạnh gấp trăm lần. Cậu phải bám chặt vào vách đá..."
Chưa kịp dứt lời, tai của A Quán khẽ giật mạnh. Ông lão mù đột ngột quay đầu về phía bóng tối của hành lang phía sau, khuôn mặt biến sắc: "Có tiếng rít tần số cao... Tiếng nạp năng lượng của súng bắn tỉa xung mạch lượng tử!"
*HƯU... VÚT!*
Một tia sáng màu xanh lam rực rỡ xé toạc bóng tối, bắn thẳng về phía đầu của Tiến với tốc độ siêu thanh.
Nhờ phản xạ từ thể chất Thích ứng lực triều cấp 1 và kỹ năng Tránh né roi điện lượng tử đã được rèn luyện, Tiến kịp thời nghiêng người sang một bên trong tích tắc. Phát đạn xung mạch lượng tử sạt qua mũ bảo hộ của anh, tạo ra một tiếng nổ chói tai.
*CHOANG!*
Đường kính lọc bảo vệ trên mũ bảo hộ của Tiến bị nứt một vệt dài dọc theo mắt trái. Tiếng rít của khí nén thoát ra xì xì vang lên bên tai. Máy đo hiển thị lượng dưỡng khí rò rỉ nhẹ năm phần trăm ngay lập tức.
"Ai đó?" Tiến hét lên, tay phải rút phắt thanh cuốc laser cải tiến rực đỏ, lùi lại che chắn cho A Quán.
Từ trong bóng tối của hành lang đá rỉ sét, một bóng đen cao lớn từ từ bước ra. Hắn mặc bộ giáp tàng hình quang học màu đen tuyền che kín toàn thân, mặt nạ hiển thị các dải sóng năng lượng xanh lam đang nhấp nháy lấp lánh như những đốm lửa ma trơi. Trên tay hắn là khẩu súng bắn tỉa xung mạch lượng tử khổng lồ bốc khói mờ nhạt.
Đó chính là "Bóng Ma" (Ghost-Hunter) – sát thủ công nghệ cao được tập đoàn thuê để truy lùng Tiến sau cuộc vượt ngục.
"Trần Tiến," một giọng nói lạnh lẽo, méo mó qua bộ lọc âm vang lên từ chiếc mặt nạ của gã sát thủ. "Mày đã chạy trốn đủ xa rồi. Đầu của mày trị giá mười vạn tinh thể Chronon ngưng tụ trên thị trường chợ đen. Giao thiết bị Neo Trọng Lực lậu ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết không đau đớn."
Bóng Ma nâng súng bắn tỉa lên, khóa chặt mục tiêu vào lồng ngực Tiến. Ưu thế tuyệt đối thuộc về gã sát thủ với bộ giáp công nghệ cao và vũ khí tầm xa hủy diệt.
"Cậu Tiến, hắn di chuyển không tiếng động nhờ đệm từ trường dưới bốt bảo hộ!" A Quán hét lên cảnh báo, cây gậy titan của ông gõ mạnh xuống đất để định vị hướng đứng của kẻ thù. "Nhưng tôi nghe thấy tiếng rít tần số cao của bộ nạp năng lượng súng ở hướng hai giờ!"
Tiến nghiến răng. Anh lén thò tay phải vào hông, kích hoạt Thiết bị gây nhiễu sóng não lậu nhằm phá vỡ hệ thống định vị của Bóng Ma. Nhưng ngay khi sóng nhiễu phát ra, mặt nạ của Bóng Ma chỉ nhấp nháy nhẹ; màng lọc bức xạ tối của bộ giáp cao cấp đã hoàn toàn bypass sóng nhiễu của Tiến.
"Công nghệ phế liệu rẻ tiền," Bóng Ma chế giễu. Hắn bóp cò.
*HƯU!*
Phát đạn xung mạch thứ hai lao đến. Trong khoảnh khắc sinh tử, Tiến không thể tránh né bằng thể chất thông thường. Anh buộc phải vung tay trái, kích hoạt Neo Trọng Lực tự chế ở mức Đồng bộ Ổn định, tạo ra một trường lực đẩy nghịch đảo cực mạnh.
*OÀNG!*
Luồng xung lượng tử từ súng của Bóng Ma va chạm với trường trọng lực nghịch đảo của Tiến, bị bẻ cong quỹ đạo bay lệch sang bên, găm thẳng vào vách đá siêu dẫn phía sau làm nổ tung những mảng đá Aegium thô phát ra tia lửa điện xanh rực rỡ.
Nhưng phản lực từ cú bẻ cong khiến Tiến mất thăng bằng, cả cơ thể anh trượt chân khỏi mép đá thẳng đứng của Vực Thẳm Lượng Tử, rơi tự do xuống vực sâu hoắm không đáy.
"Cậu Tiến!" A Quán hét lên kinh hoàng.
Giữa khoảng không vô trọng lực của vực thẳm, Tiến rơi tự do với tốc độ chóng mặt. Sức hút từ lực triều hố đen bên dưới đang kéo ghì anh xuống. Tiến nén cơn đau nhói ở bả vai trái, xoay người hướng lòng bàn tay trái phát sáng lam về phía vách đá thẳng đứng, ép nhịp tim lượng tử đập đồng bộ với Neo Trọng Lực.
Anh kích hoạt Neo một lần nữa, giải phóng luồng từ lực siêu dẫn bám chặt vào một vệt quặng Aegium thô nhô ra trên vách đá thẳng đứng. Khung xương trợ lực Aegium mới gia cố ở gối phải hấp thụ hoàn toàn động năng va chạm khủng khiếp, giúp Tiến bám trụ thành công trên vách đá dựng đứng chịu lực triều cực mạnh mà không bị gãy xương.
Anh ngước lên nhìn. Trên mép vực cao hàng chục mét, bóng dáng đen tuyền của Bóng Ma đứng sừng sững bên cạnh A Quán.
Bóng Ma khẽ cúi đầu nhìn xuống Tiến đang treo lơ lửng giữa vực thẳm. Hắn không vội vã nổ súng tiếp theo. Hắn đưa tay lên nhấn vào nút kích hoạt trên bả vai giáp.
*XÈO...*
Bộ giáp tàng hình quang học của gã sát thủ kích hoạt. Những dải ánh sáng xung quanh cơ thể hắn bắt đầu bị bẻ cong, vặn xoắn lại. Chỉ trong vòng một cái chớp mắt, toàn bộ thân hình của Bóng Ma hoàn toàn biến mất vào không gian ngập tràn bụi phóng xạ tối rực đỏ của Vực Thẳm Lượng Tử, không để lại bất kỳ một dấu vết nhiệt lượng hay sóng điện từ nào trên radar quang phổ của Tiến.
Không gian rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và nghẹt thở. Chỉ còn tiếng tích tắc khô khốc, đều đặn của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An gõ nhịp sát lồng ngực Tiến: "Cạch... cạch... cạch...".
Bỗng nhiên, từ chiếc máy liên lạc nội bộ bị nhiễu sóng nặng đeo bên tai Tiến, một tiếng cười lạnh lẽo, méo mó vang lên, dội vào màng nhĩ anh như một lời tuyên án tử hình vô hình:
"Trò chơi trốn tìm bắt đầu, Trần Tiến. Mày không thể nhìn thấy tao, nhưng tao luôn nhìn thấy mày từ trong bóng tối."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!