Châm Cứu Lượng Tử
Bản đồ nhiệt lượng ngầm của Tháp Cai Ngục rực lên sắc đỏ gai người trên màn hình của bộ lập trình cầm tay, tựa như một vệt máu tươi loang lổ vẽ thẳng vào lòng hang cọp. Đó là di sản cuối cùng mà con drone bảo trì trung thành "Rỉ Sét" gửi về trước khi bị tàn phá hoàn toàn dưới họng súng áp suất âm của Sơn "Lửa". Nhưng Trần Tiến không còn lấy một giây để tiếc thương người bạn cơ khí của mình.
"Anh Tiến! Mau lên! Chú Sơn... chú ấy không chịu nổi nữa rồi!" Giọng Huy run rẩy xé toạc bầu không khí ngột ngạt của Hang Tối.
Tiến quay phắt người lại. Trên chiếc nệm xơ rách giữa căn cứ ngầm, Lão Sơn đang co giật kịch liệt. Khung thép cố định gáy của ông lão thợ máy già kẹt rít lên những tiếng ghê người khi các đốt sống cổ bị kéo căng dưới một lực vô hình. Làn da ông xám ngoét như tro tàn hầm lò, và tồi tệ hơn, dọc theo cột sống gầy guộc, những vệt bỏng bức xạ tối đang phát ra ánh sáng tím dữ dội.
Giao thức tăng tốc thời gian mà cai ngục Phan Vũ kích hoạt tại Giếng mỏ số 4 đang tàn phá cơ thể Lão Sơn với tốc độ gấp mười lần bình thường. Từng tế bào, từng sợi thần kinh tủy sống của ông lão đang già đi, thoái hóa và phân rã ngay trước mắt họ. Mỗi giây trôi qua đối với người ngoài chỉ là một cái chớp mắt, nhưng đối với cơ thể Lão Sơn, đó là cả một ngày dài lao dịch kiệt quệ.
Bà Mai quỳ bên cạnh giường bệnh dã chiến. Khuôn mặt nhăn nheo của vị bác sĩ y tế lậu hằn rõ sự bất lực dưới chiếc kính hiển vi phẫu thuật một mắt đang nhấp nháy đỏ báo động. Đôi bàn tay thô ráp loang lổ vết hóa chất của bà run lên khi cố gắng giữ chặt bả vai Lão Sơn.
"Huyết thanh Calypso-9 thông thường bị phân hủy quá nhanh trước khi kịp thẩm thấu vào tủy sống!" Bà Mai nói lớn, giọng khàn đặc vì hít phải bụi phóng xạ. "Gia tốc thời gian lượng tử đang đốt cháy hồng cầu của ông ấy. Nếu không làm chậm dòng chảy sinh lực lại, tủy sống của ông ấy sẽ hóa lỏng trong vòng hai tiếng nữa!"
Tiến lao đến bên giường bệnh. Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của anh khẽ run lên. Nó phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo và hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác – cái giá tàn khốc sau những lần anh ép quá tải thiết bị Neo Trọng Lực tự chế. Nhưng ngay sát lồng ngực anh, dưới lớp áo bảo hộ rách nát, tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn gõ nhịp: "Cạch... cạch... cạch...". Đó là mỏ neo ý thức duy nhất giữ cho Tiến không bị điên loạn trước sự co giãn không-thời gian đang bóp nghẹt hệ sao này.
"Cháu phải làm gì, bà Mai?" Tiến nghiến răng hỏi, khớp gối phải của Khung xương trợ lực rên rỉ khi anh quỳ rạp xuống vách đá lạnh buốt.
"Giúp tôi giữ chặt khung gáy của ông ấy!" Bà Mai ra lệnh, đồng thời mở chiếc hộp gỗ sờn cũ đeo bên hông. Bên trong không phải là thuốc men thông thường, mà là một bộ kim châm cứu bằng hợp kim siêu dẫn phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ. Đây là bảo vật bảo mạng của bà, được chế tạo từ những sợi siêu dẫn Aegium tinh khiết tích hợp dòng điện vi mô.
"Châm cứu lượng tử?" Huy thốt lên, mắt tròn xoe sau cặp kính cận dày cộp cố định bằng băng keo đen. "Bà định dùng từ trường siêu dẫn để bẻ gãy liên kết hạt Chronon?"
"Đúng vậy!" Bà Mai dứt khoát rút ra cây kim dài nhất. "Các hạt Chronon tự do đang bám chặt vào tủy sống của Lão Sơn như những ký sinh trùng thời gian. Tôi phải dùng dòng điện vi mô từ kim siêu dẫn để hút và trung hòa chúng từ từ. Nhưng dòng năng lượng rò rỉ sẽ cực kỳ hỗn loạn. Tiến! Cậu phải dùng Neo Trọng Lực để tạo ra một màng chắn làm chậm thời gian cục bộ quanh giường bệnh. Chỉ có như vậy, tốc độ phân rã tế bào mới chậm lại đủ để tôi châm kim!"
Tiến nhìn xuống cổ tay trái. Chiếc Neo Trọng Lực tự chế – vòng thép đeo tay thô rỉ sét tích hợp bộ vi xử lý lượng tử cổ đại vừa đoạt được – lúc này chỉ còn ba mươi lăm phần trăm dung lượng pin. Nếu kích hoạt màng chắn, lượng năng lượng này sẽ sụt giảm nghiêm trọng, đẩy anh vào tình thế không còn vũ khí tự vệ nếu đội tuần tra của Sơn "Lửa" đột kích.
Nhưng nhìn khuôn mặt đau đớn của Lão Sơn – người đã coi anh như con trai, người đã truyền dạy cho anh từng kỹ nghệ phế liệu dưới đáy giếng tăm tối này – Tiến không do dự. Anh xoay vòng khóa cơ học trên cổ tay trái.
*HƯM... HƯM...*
Thiết bị Neo Trọng Lực rít lên một tiếng trầm đục. Vòng sáng xanh lam tỏa ra từ cổ tay Tiến, lan rộng thành một màng chắn mờ bán kính hai mét bao phủ toàn bộ giường bệnh của Lão Sơn. Ngay khi màng chắn hình thành, không khí bên trong dường như đặc quánh lại. Những hạt bụi phóng xạ tối lơ lửng trong không khí đột ngột chuyển động chậm lại, vẽ nên những vệt sáng lờ đờ giữa hư không. Nhịp co giật dữ dội của Lão Sơn cũng giãn ra, hơi thở dồn dập trở nên thưa thớt và kéo dài.
"Tốt lắm! Giữ nguyên tần số này!" Bà Mai hét lên.
Bà Mai nín thở, đôi mắt nhìn chăm chăm qua kính hiển vi một mắt. Cánh tay bà đột ngột trở nên vô cùng ổn định nhờ kỹ thuật điều hòa nhịp thở dã chiến. Bà châm cây kim siêu dẫn đầu tiên vào huyệt đạo thần kinh ngoại biên dọc sống lưng Lão Sơn.
*XÈO!*
Một tia lửa điện màu xanh mờ nhạt bắn ra từ chân kim, kèm theo mùi ozone khét lẹt. Lão Sơn gầm lên một tiếng đau đớn trong vô thức. Cơ thể ông lão cong nảy lên như bị sét đánh. Những vệt bỏng bức xạ tím dọc cột sống bỗng nhiên co rút lại, tụ về phía chân kim siêu dẫn như bị một lực hút nam châm khổng lồ kéo giật.
"Dòng Chronon đang kháng cự!" Bà Mai nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Năng lượng từ trường của kim không đủ mạnh để giữ chúng! Tiến, truyền thêm năng lượng vào khung cố định gáy của ông ấy!"
Tiến hoảng hốt. Neo Trọng Lực của anh đang sụt pin nhanh chóng. Trong một khoảnh khắc liều lĩnh, anh định trích xuất trực tiếp dòng điện thô ráp từ thỏi pin lượng tử sờn cũ đeo bên hông để truyền vào khung thép cố định gáy của Lão Sơn thông qua cánh tay trái lượng tử hóa của mình.
"Đừng làm thế!" Huy hét lên cảnh báo từ bàn kỹ thuật. "Dòng điện từ pin phế liệu quá thô ráp! Tần số của nó sẽ làm vỡ mạch máu cột sống của chú ấy ngay lập tức!"
Cảnh báo của Huy vang lên ngay khi Tiến vừa chạm những ngón tay trái phát sáng lam vào khung thép. Một luồng điện giật cực mạnh phản chấn ngược lại, khiến tay trái Tiến tê dại hoàn toàn. Lão Sơn trợn trừng mắt, các mạch máu nổi rõ màu xám sẫm trên cổ ông lão căng phồng lên như sắp nổ tung.
Tiến giật nảy tay ra, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Suýt chút nữa, sự nôn nóng của anh đã giết chết người thầy của mình.
"Xin lỗi... cháu sơ suất," Tiến khàn giọng, cố nén cơn đau nhói dọc cánh tay trái. Anh ép nhịp tim lượng tử của mình đập chậm lại, điều hòa dòng năng lượng của Neo Trọng Lực để duy trì màng bảo vệ thời gian ổn định ở tần số sáu mươi Hertz.
Bà Mai không lãng phí một giây. Bà tiếp tục châm cây kim thứ hai, rồi thứ ba vào các huyệt đạo dọc theo tủy sống gáy. Mỗi cây kim cắm xuống là một lần dòng điện vi mô siêu dẫn bẻ gãy các liên kết hạt Chronon tự do đang tàn phá tế bào. Những vệt sáng tím độc hại dọc cột sống Lão Sơn nhạt dần, chuyển hóa thành những hạt năng lượng thừa rò rỉ ra ngoài, phát ra những tia lửa điện xanh mờ nhạt rồi tan biến vào trường từ lực của căn hầm.
Cuối cùng, bà Mai rút một ống huyết thanh Calypso-9 nguyên chất chưa pha loãng – liều thuốc bảo mạng cuối cùng mà bà giấu trong ngăn kín – tiêm thẳng vào động mạch cổ của Lão Sơn để tái tạo hồng cầu bị hủy hoại.
*PHÙ...*
Lão Sơn thở ra một hơi dài, cơ thể hoàn toàn thả lỏng trên giường nệm. Nhịp tim hiển thị trên máy đo dã chiến dần ổn định ở mức bốn mươi nhịp một phút. Những vệt bỏng bức xạ tối biến mất, trả lại làn da xám xịt nhưng đã có chút hơi ấm sinh mệnh.
Bà Mai loạng choạng lùi lại một bước, đổ sụp xuống chiếc ghế sắt rỉ sét. Khuôn mặt bà nhợt nhạt, kiệt sức hoàn toàn sau ca phẫu thuật lượng tử căng thẳng. Tiến cũng khụy chân xuống, Neo Trọng Lực trên cổ tay trái tắt ngấm, vòng sáng xanh lam biến mất.
Anh nhìn xuống màn hình hiển thị dung lượng: mười lăm phần trăm.
Để duy trì màng bảo vệ thời gian cho ca châm cứu, anh đã tiêu hao thêm hai mươi phần trăm dung lượng pin quý giá. Giờ đây, chiếc Neo Trọng Lực tự chế gần như đã cạn kiệt năng lượng hoàn toàn, chỉ còn đủ cho một lần phát xung ngắn.
"Ông ấy... ông ấy qua khỏi rồi chứ bà Mai?" Huy run rẩy bước lại gần, khẽ chạm vào trán Lão Sơn.
Bà Mai tháo chiếc kính hiển vi phẫu thuật ra, lau dòng mồ hôi muối trên trán, giọng nói trầm buồn và nghiêm trọng: "Chỉ là tạm thời thôi, Huy ạ. Kỹ thuật châm cứu siêu dẫn của tôi chỉ trung hòa được các hạt Chronon đang hoạt hóa. Nhưng tủy sống của Lão Sơn đã bị tổn thương sâu vào tận cấu trúc mã gen chịu áp suất. Calypso-9 thông thường không còn tác dụng tái tạo tế bào cho ông ấy nữa."
Bà quay sang nhìn Tiến, đôi mắt mờ đục chứa đựng một sự nghiêm túc đến đáng sợ: "Thời gian ổn định của ông ấy chỉ kéo dài được tối đa bốn mươi tám giờ thực dưới tốc độ thời gian tự nhiên của Hang Tối này. Sau bốn mươi tám giờ, nếu không có một liều huyết thanh được tổng hợp từ Quặng Aegium thăng hoa, tủy sống của ông ấy sẽ tự phân rã vĩnh viễn. Không một vị thần nào cứu được nữa."
"Quặng Aegium thăng hoa..." Tiến lặp lại danh từ đó, thầm siết chặt nắm tay phải bám đầy bụi quặng.
Anh biết thứ quặng đó. Đó là biến thể cực kỳ quý hiếm của Aegium, chứa mật độ hạt Chronon đậm đặc phát ra ánh sáng lam rực rỡ, chỉ có thể tìm thấy dưới đáy Vực Thẳm Lượng Tử – vùng cấm địa nguy hiểm nhất của Giếng mỏ số 4, nơi lực triều hố đen mạnh đến mức thời gian trôi chậm gấp trăm lần bên ngoài. Một bước sẩy chân vào đó là bị kẹt vĩnh viễn và già chết trong mắt người ngoài.
"Tôi phải đi," Tiến trầm giọng, ánh mắt anh hướng về phía lối ra của Hang Tối.
"Anh Tiến! Vực Thẳm Lượng Tử đang bước vào chu kỳ biến động trọng lực nguy hiểm nhất!" Huy hốt hoảng can ngăn. "Lực triều hố đen ở đó có thể nghiền nát bộ khung xương trợ lực của anh trong tích tắc!"
Tiến không trả lời. Anh thò tay vào ngực áo bảo hộ, chạm vào chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An. Tiếng tích tắc "Cạch... cạch... cạch..." dội vào lòng bàn tay rỉ sét của anh như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Con gái anh ở Trái Đất đang già đi từng ngày vì sự giãn nở thời gian lượng tử. Lão Sơn đang hấp hối trên giường bệnh. Anh không thể đứng im nhìn những người mình yêu thương tan biến vào hư không.
*ẦM... ẦM... ẦM!*
Đột ngột, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên từ sâu trong lòng đất. Toàn bộ vách đá của Hang Tối rung chuyển dữ dội. Những vết nứt địa chất khổng lồ toác ra trên vách đá rỉ sét, bụi phóng xạ tối màu tím đậm đặc rơi xuống như một cơn mưa rào.
Một đợt chấn động lực triều cực mạnh từ hố đen Erebus-Prime vừa quét qua toàn bộ phân khu khai thác sâu, làm sụp đổ các cấu trúc nâng đỡ từ trường. Tiếng đá siêu dẫn Aegium va đập vào nhau rền vang như tiếng sấm sét dưới lòng đất, báo hiệu Vực Thẳm Lượng Tử đang bước vào chu kỳ biến động trọng lực nguy hiểm nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!