Nhạc nềnThunderclap

Mồi Nhử Lượng Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí thải nóng rực rít lên qua những khe hở rỉ sét của đường ống dẫn, phả vào mặt Trần Tiến thứ mùi dầu thủy lực cháy khét lẹt trộn lẫn với lưu huỳnh độc hại. Dưới đáy Giếng mỏ số 4, bóng tối chưa bao giờ thực sự yên bình. Nó luôn rên rỉ, rung lắc theo từng nhịp thở triều của hố đen Erebus-Prime lơ lửng ở tâm hệ sao.


Tiến gồng mình bò rạp người trong lòng ống thép hẹp, bả vai trái nhói lên đau buốt do vết bỏng điện lượng tử từ cuộc đụng độ trước vẫn chưa kịp khép miệng. Khớp gối phải của Khung xương trợ lực Aegium mới gia cố khẽ kẹt rít cơ học, nhưng nhờ lớp hợp kim siêu dẫn thô mà Lão Mộc vừa rèn rũa, nó đã chịu tải hoàn hảo áp suất địa tầng một trăm năm mươi atmospheres. Tiến không còn cảm thấy xương bánh chè của mình muốn vỡ vụn sau mỗi lần rướn người nữa. Thế nhưng, cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của anh – cánh tay đã mất đi xúc giác vĩnh viễn – vẫn buông thõng vô lực dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo.


"Cạch... cạch... cạch..."


Ngay sát lồng ngực anh, tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn gõ nhịp điên cuồng. Các bánh răng đồng thau bên trong xoay tròn với tốc độ bất thường, một biểu hiện tàn khốc của sự giãn nở thời gian lượng tử vĩ mô đang bóp nghẹt hệ sao này. Mỗi giây Tiến trễ nải dưới lòng đất, con gái anh ở Trái Đất xa xôi đang già đi nhanh gấp hàng trăm lần. Anh không có thời gian để thở dốc.


"Anh Tiến, nhanh lên! Lưới quét từ trường của Sơn 'Lửa' đang lan xuống ngách hầm này rồi!" Giọng Huy vang lên qua bộ đàm sóng ngắn rè rè. Cậu kỹ sư trẻ tuổi đang bò phía sau Tiến, hai tay ôm khít bộ lập trình cầm tay sờn cũ bám đầy bụi quặng xám ngoét. Khuôn mặt cậu nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm nhòe cả cặp kính cận dày cộp cố định bằng băng keo đen.


Tiến siết chặt mảnh tài liệu mật bị cháy sém trong túi ngực áo bảo hộ – mảnh giấy mang cái tên "Trần Kiên" đầy định mệnh – rồi rướn người đẩy tấm tôn rỉ sét che phủ lối ra của đường ống. Cả hai trượt xuống nền đá dăm sắc nhọn của Hang Tối.


Hang Tối, vùng mù điện từ tự nhiên khuất sau bãi thải xỉ quặng phóng xạ, lúc này ngập tràn bầu không khí u uất và tuyệt vọng. Trên chiếc nệm xơ rách giữa căn cứ ngầm, Lão Sơn đang nằm co giật kịch liệt. Khung thép cố định gáy của ông lão kẹt rít lên những tiếng ghê người. Làn da ông xám ngoét, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra ánh sáng tím dữ dội dọc theo cột sống, báo hiệu tủy sống của ông đang bị phân rã hoàn toàn dưới tác động của Giao thức tăng tốc thời gian mà cai ngục Phan Vũ vừa kích hoạt.


Bà Mai đang quỳ bên cạnh giường bệnh dã chiến, đôi tay run rẩy châm những cây kim siêu dẫn vào các huyệt đạo của ông lão để ổn định dòng chảy sinh lực lượng tử. Bà ngước nhìn Tiến, khuôn mặt nhăn nheo đầy lo âu: "Huyết thanh Calypso-9 thông thường không còn tác dụng nữa, Tiến ạ. Tủy sống của ông ấy đang bị đốt cháy với tốc độ gấp mười lần. Nếu không có màng chắn làm chậm thời gian cục bộ quanh giường bệnh, ông ấy sẽ không sống quá ba tiếng thực."


"Chúng cháu đã lấy được bộ vi xử lý lượng tử cổ đại từ Lò Gia Tốc," Tiến khàn giọng nói, đặt khối pha lê đa diện lấp lánh lên bàn kỹ thuật rỉ sét. "Huy, cậu cần bao lâu để nâng cấp Neo Trọng Lực lên mức Ổn định?"


Huy lao đến bàn máy, các ngón tay gõ điên cuồng lên bàn phím ảo lượng tử: "Ít nhất phải mất hai tiếng để đồng bộ hóa bo mạch cổ đại này với hệ điều hành của Neo. Nhưng anh Tiến... chúng ta không có hai tiếng!"


Cậu chỉ tay vào màn hình radar tự chế đang nhấp nháy đỏ liên tục. Ba vệt sáng hình quạt màu xanh lục đậm đang quét dọc theo các ngách hầm dẫn vào Hang Tối.


"Đội Chó săn Lượng tử của Sơn 'Lửa' đang áp sát," Huy run rẩy nói, giọng vỡ vụn. "Chúng không dùng radar thông thường. Chúng sử dụng bầy chó sinh học biến dị để đánh hơi vệt máu lượng tử rò rỉ từ cánh tay phải của anh khi anh trốn chạy khỏi xưởng đúc của Lão Mộc. Chỉ trong vòng ba mươi phút nữa, chúng sẽ khóa chặt tọa độ của Hang Tối."


Tiến siết chặt nắm tay phải vẫn còn quấn băng gạc ố vàng rỉ máu. Vết cắt sâu dọc vách đá rỉ sét đã trở thành chiếc thòng lọng dẫn đường cho kẻ thù. Nhìn Lão Sơn đang thoi thóp trên giường bệnh, rồi nhìn hàng vạn thợ mỏ Tổ Ong đang đối mặt với cái chết ngạt ngoài kia nếu căn cứ này bị phát hiện, Tiến đưa ra một quyết định tàn nhẫn.


"Chúng ta sẽ không trốn nữa. Chúng ta sẽ dụ chúng đi."


"Dụ chúng? Bằng cách nào?" Huy ngơ ngác hỏi.


Tiến quay sang nhìn con drone bảo trì "Rỉ Sét" (Rust-E) đang đứng im lìm trong góc hang. Thân hình kim loại hình hộp gồ ghề của nó bám đầy bụi quặng, một mắt cảm biến phát ánh sáng xanh lam mờ nhạt khẽ chớp tắt. Cánh tay kẹp thủy lực của nó đã bị nung chảy một nửa sau cuộc đụng độ ở xưởng đúc, nhưng bánh xích của nó vẫn hoạt động trơn tru. Rust-E là thứ duy nhất Tiến salvage được từ bãi rác thải công nghiệp khi mới xuống mỏ sâu, tích hợp thuật toán AI bán sinh học tự chế để bầu bạn với anh trong những đêm cô độc.


"Chúng ta sẽ lập trình lại hệ điều hành lậu cho Rust-E," Tiến trầm giọng, ánh mắt anh tối sầm lại. "Và lắp ráp drone trinh sát 'Mắt Ruồi' để phát ra tín hiệu giả lập dao động của Neo Trọng Lực tự chế. Chúng ta sẽ biến chúng thành một mồi nhử lượng tử hoàn hảo."


Huy lập tức hiểu ra kế hoạch. Cậu lao vào hộc tủ phế liệu, lôi ra chiếc drone trinh sát "Mắt Ruồi" cỡ lòng bàn tay. Thiết bị bay siêu nhỏ này đã bị hỏng một cánh quạt carbon sau cú va chạm trước, nhưng mắt cảm biến hồng ngoại đa quang phổ của nó vẫn còn nguyên vẹn.


"Em sẽ gắn màng lọc bức xạ tối tự chế lên Mắt Ruồi," Huy nói nhanh, các ngón tay di chuyển như bay trên các vi mạch lượng tử. "Màng lọc này sẽ bóp méo tần số phát xạ của drone, khiến hệ thống quét của Sơn 'Lửa' nhận diện nó chính là dao động năng lượng của chiếc Neo Trọng Lực đang hoạt động ở công suất ba mươi phần trăm. Còn Rust-E..."


Tiến bước đến bên con drone rỉ sét. Anh áp lòng bàn tay trái lượng tử hóa – lạnh ngắt và không có cảm giác – lên lớp vỏ giáp thép thô ráp của nó. Rust-E khẽ rên rỉ cơ học, bánh xích dịch chuyển một chút như thể nhận ra người chủ của mình.


"Rust-E," Tiến thì thầm, giọng anh nghẹn lại. "Mày phải giúp tao bảo vệ chú Sơn. Bảo vệ mọi người."


Anh cắm cáp kết nối từ bộ lập trình cầm tay vào cổng nạp chip của con drone. Huy bắt đầu chạy chương trình nạp firmware lậu, ghi đè thuật toán di chuyển của Rust-E. Cậu thiết lập cho Rust-E di chuyển nặng nề trên bánh xích, kéo theo một khối sắt vụn lớn để tạo ra vệt xích quặng giả trên nền đất hầm mỏ, mô phỏng hoàn hảo bước chân nặng nề của Tiến khi mặc Khung xương trợ lực Aegium.


"Kế hoạch mồi nhử đã sẵn sàng," Huy nói, mắt đỏ hoe nhìn màn hình hiển thị quá trình nạp mã hoàn tất. "Rust-E và Mắt Ruồi sẽ di chuyển theo hướng Bãi Thải Lõi Năng Lượng độc hại. Bức xạ rò rỉ từ các lõi phản ứng hỏng ở đó sẽ che giấu bớt các sai số của mồi nhử, đồng thời dụ bầy chó săn lượng tử của Sơn 'Lửa' vào vùng đất chết."


Tiến rút cáp kết nối. Anh nhìn mắt cảm biến xanh lam của Rust-E nhấp nháy liên tục, tự động quay đầu bay theo hướng lập trình lậu. Con drone rỉ sét di chuyển nặng nề ra khỏi kẽ nứt của Hang Tối, kéo theo tiếng xích sắt lách cách khô khốc trên nền đá hầm mỏ. Phía trên đầu nó, chiếc drone trinh sát Mắt Ruồi lơ lửng bay, phát ra những xung lượng tử giả tạo mồi nhử rực rỡ trên màn hình radar tầm xa.


Tiến và Huy nín thở ngồi trước màn hình giám sát tầm ngắn của Hang Tối, theo dõi từng chuyển động của mồi nhử qua dải sóng vô tuyến tần số cực thấp.


Trên màn hình chiến thuật, ba vệt sáng xanh lục đại diện cho đội truy phong của Sơn "Lửa" đột ngột thay đổi quỹ đạo. Khứu giác lượng tử của bầy chó săn sinh học biến dị đã bắt được vệt dao động giả lập của Neo Trọng Lực phát ra từ Mắt Ruồi.


"Chúng cắn câu rồi!" Huy khẽ reo lên, nhưng giọng cậu lập tức nghẹn lại khi thấy tốc độ di chuyển kinh hoàng của kẻ thù.


Sơn "Lửa" dẫn đầu đội chó săn phóng đi với tốc độ siêu thanh dọc theo các ngách hầm ngầm dẫn thẳng về phía Bãi Thải Lõi Năng Lượng. Qua camera hành trình truyền về từ Mắt Ruồi, Tiến có thể nhìn thấy bóng dáng của hai con chó săn sinh học biến dị đang lao đi điên cuồng trong bụi phóng xạ tối. Đôi mắt chúng phát ra ánh sáng xanh lục dại, lồng ngực bọc thép sinh học phập phồng nhịp thở lượng tử, móng vuốt kim loại cào rách những vách đá rỉ sét nơi chúng đi qua.


Rust-E di chuyển nặng nề trong lòng Bãi Thải Lõi Năng Lượng. Không gian nơi đây ngập tràn những đống rác thải cơ khí khổng lồ, những lò phản ứng hỏng rò rỉ axit lượng tử bốc khói tím độc hại. Lực triều hố đen đè nén mạnh khiến các khớp nối của Rust-E kẹt rít liên tục.


*ẰNG... ẰNG!*


Tiếng gầm rú ghê người của bầy chó săn vang vọng qua bộ đàm. Hai bóng đen khổng lồ lao ra từ màn sương bụi phóng xạ tối, vồ thẳng vào con drone bảo trì rỉ sét. Một con chó săn ngoạm chặt lấy bánh xích bên trái của Rust-E, lực cắn cơ khí sinh học cực mạnh làm nứt vỡ lớp vỏ thép rỉ sét của nó. Con còn lại dùng móng vuốt cào rách phần giáp lưng, để lộ ra những đường dây điện lượng tử đang phát tia lửa điện màu xanh lam.


"Rust-E!" Huy hét lên, tay gõ liên tục lên bộ điều khiển cầm tay. "Em cố gắng dùng sóng radio tần số cực thấp để điều khiển nó quay đầu trốn thoát, nhưng nhiễu điện từ cực mạnh của bãi thải đã cắt đứt liên lạc hoàn toàn rồi!"


Tiến giữ chặt vai Huy, đôi mắt anh sắc lạnh nhưng chứa đựng nỗi đau đớn tột cùng: "Để nó tự hoạt động, Huy. Thuật toán tự học của nó sẽ biết phải làm gì."


Bị dồn vào góc chết của một đống phế liệu khổng lồ, con drone bảo trì rỉ sét không hề bỏ chạy. Hệ điều hành AI bán sinh học tự chế của nó đưa ra quyết định phòng thủ tối hậu để bảo vệ chủ nhân.


*XÈÈÈ... XÈÈÈ...*


Rust-E bất ngờ kích hoạt cánh tay kẹp thủy lực tích hợp mỏ hàn nhiệt công suất cao. Luồng hồ quang plasma nhiệt độ ba ngàn độ C bùng lên rực rỡ, thiêu rụi hoàn toàn phần đầu bọc thép sinh học của con chó săn đang cắn xé bánh xích của nó. Con quái vật rống lên đau đớn rồi đổ sụp xuống đất, cơ thể sinh học biến dị bị nung chảy trong tích tắc.


Thế nhưng, ưu thế chiến thuật của Rust-E chỉ kéo dài được vài giây. Sơn "Lửa" đã áp sát từ phía sau. Gã chỉ huy tóc đỏ rực như lửa vác khẩu súng xung kích áp suất âm hạng nặng, lạnh lùng bóp cò.


*ẦM!*


Một luồng sóng xung kích áp suất âm cực mạnh bắn ra, tạo ra một vùng chân không cục bộ nghiền nát hoàn toàn nửa thân trên của Rust-E. Con drone rỉ sét bị hất văng vào vách đá phế liệu, bánh xích bên phải rụng rời, mắt cảm biến màu xanh lam rạn nứt dữ dội, nhấp nháy những tia sáng yếu ớt sắp tắt.


Qua camera hành trình của Mắt Ruồi đang bay lơ lửng phía trên, Tiến nhìn thấy Sơn "Lửa" bước lại gần xác của Rust-E. Gã dùng mũi bốt bọc thép lật ngược con drone rách nát lên, nhìn chằm chằm vào bộ vi xử lý lượng tử tự chế bám đầy rỉ sét bên trong.


"Chết tiệt! Là mồi nhử!" Giọng nói phẫn nộ của Sơn "Lửa" vang lên qua bộ đàm thu trộm của Tiến. Gã vung chân đạp nát chiếc camera của Mắt Ruồi đang hạ cánh gần đó. Màn hình giám sát của Hang Tối đột ngột chuyển thành những dải nhiễu tuyết trắng xóa.


"Rust-E..." Huy gục đầu xuống bàn máy, hai vai run lên bần bật. Cậu đã mất đi người bạn cơ khí trung thành nhất của mình.


Tiến đứng lặng người trong bóng tối, tay phải siết chặt chiếc đồng hồ cơ cổ đeo trước ngực. Tiếng tích tắc cơ học của nó vẫn gõ nhịp đều đặn, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về cái giá của sự sinh tồn dưới rìa hố đen này. Rust-E đã hy sinh thân mình để mua cho họ hai mươi tư giờ an toàn vĩnh viễn, cắt đuôi hoàn toàn đội truy phong của Sơn "Lửa".


Nhưng đúng lúc đó, bộ lập trình cầm tay của Huy bỗng phát ra một tiếng bíp dài khẩn cấp.


"Anh Tiến! Nhìn này!" Huy ngẩng đầu lên, lau nước mắt trên kính cận. "Trước khi nguồn năng lượng chính bị phá hủy hoàn toàn, Rust-E đã sử dụng mắt cảm biến hồng ngoại đa quang phổ để quét toàn bộ mạng lưới nhiệt lượng của khu vực bãi thải xỉ quặng... Nó... nó đã gửi về một gói dữ liệu định dạng lại hệ điều hành!"


Tiến lao đến màn hình. Trên bản đồ 3D hiển thị dải nhiệt lượng của phân khu 4, một lối đi ngầm màu đỏ rực rỡ hiện rõ, chạy dọc từ rìa bãi thải xỉ quặng độc hại, lách qua toàn bộ các cảm biến địa tầng của lính gác, dẫn thẳng vào lòng Tháp Cai Ngục Phan Vũ.


Đó chính là lối đi ngầm bí mật chưa từng có trên bản đồ của tập đoàn, dẫn thẳng vào khu vực Phòng Nghiên Cứu Số 0 – nơi anh họ Trần Kiên đang bị giam giữ làm vật thí nghiệm sinh học lượng tử.


Tiến siết chặt mảnh giấy cháy sém mang tên Trần Kiên trong tay phải rỉ máu, ánh mắt anh rực lửa căm thù hướng thẳng về phía lối đi ngầm vừa được khai phá dưới đáy Tháp Cai Ngục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!