Nhạc nềnThunderclap

Bẫy Lưới Của Cai Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rực từ Tháp Cai Ngục Phan Vũ rú vang dồn dập qua các khe đá, báo hiệu cuộc đi săn tàn khốc đã bắt đầu.


Trần Tiến loạng choạng lao ra khỏi buồng điều khiển trung tâm của Đài Phát Sóng Cổ. Khớp gối phải của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Thiếu đi bộ khung xương trợ lực nâng đỡ bắp chân dưới áp suất nén địa tầng lên tới một trăm năm mươi atmospheres, mỗi bước đi của Tiến nặng nề như đang vác cả một khối quặng Aegium thô. Cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn buông thõng vô lực dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, rạn nứt da và phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo. Dọc theo cột sống anh, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra sắc tím mờ nhạt, co rút từng cơn đau nhói theo nhịp tim đang đập loạn xạ.


"Cạch... cạch... cạch..."


Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc từ chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào lồng ngực Tiến. Mặt số bằng đồng thau rỉ sét đung đưa, các bánh răng đồng thau bên trong vẫn đang xoay tròn điên cuồng bất thường. Đó là mỏ neo ý thức duy nhất giữ cho Tiến không bị phân rã lượng tử, nhưng cũng là lời nhắc nhở tàn nhẫn: mỗi giây anh trễ nải ở rìa hố đen Erebus này, con gái Trần An ở Trái Đất xa xôi đang già đi với tốc độ gấp hàng trăm lần. Cô bé năm tuổi ngày nào giờ đã là một thiếu nữ mười lăm tuổi đang thoi thóp trên giường bệnh. Anh không được phép gục ngã.


"Tiến! Cậu phải đi ngay!" Ông già Khải hét lên qua làn khói xám của những bóng đèn chân không vừa bị cháy mạch trên máy phát sóng cổ. "Ăng-ten đã sụp đổ hoàn toàn. Sóng định vị của Trịnh Hùng đang quét thẳng vào khu vực này!"


"Cháu cảm ơn ông. Hãy lẩn trốn vào vùng mù điện từ ngay!" Tiến đeo lại chiếc mặt nạ lọc bức xạ tối đã bị rách màng lọc than hoạt tính Aegium một góc, cố nén cơn ho khan do hít phải bụi phóng xạ tối đậm đặc.


Anh lách người vào đường ống thông gió rỉ sét bỏ hoang, di chuyển hoàn toàn trong bóng tối không sử dụng bất kỳ nguồn sáng nào. Bản đồ nhiệt lượng Tháp Cai Ngục do drone "Rỉ Sét" (Rust-E) quét từ trước hiện lên mờ nhạt trong tâm trí Tiến, giúp anh định tuyến con đường ngầm lách qua các chốt tuần tra để trở về rìa khu ổ chuột Tổ Ong.


Khi Tiến tiếp cận được hành lang kỹ thuật dẫn vào Tổ Ong, một bóng người nhỏ thắt đột ngột lao ra từ hốc đá tối, kéo mạnh anh vào góc khuất. Đó là Lâm "Mắt Khói". Cặp kính lọc quang phổ tự chế trên mặt Lâm đang phát ra ánh sáng đỏ mờ, khuôn mặt lấm lem bụi quặng xám ngoét đầy vẻ hoảng loạn.


"Anh Tiến! Đừng đi hướng đó!" Lâm thì thầm gấp gáp, giọng run lên. "Cai ngục Phan Vũ điên rồi. Sau khi phát hiện ra tín hiệu cuộc gọi lậu vượt thời gian của anh, hắn đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ phân khu 4. Trịnh Hùng và Lê Mạnh đã triển khai lực lượng robot 'Quét Sạch' cùng Đội Chó săn Lượng tử bao vây toàn bộ khu ổ chuột Tổ Ong!"


Tiến siết chặt nắm tay phải rỉ máu, khớp xương kêu răng rắc: "Chúng muốn gì?"


"Chúng đã khóa chặt tất cả các van xả khí công cộng và cắt hoàn toàn nguồn cung cấp Nước cất nén dinh dưỡng dẫn vào Tổ Ong!" Lâm nghiến răng, mắt đỏ hoe. "Hơn ba vạn thợ mỏ và gia đình họ đang bị dồn vào cái chết ngạt và khát. Lê Mạnh tuyên bố qua loa phóng thanh rằng chỉ khi nào anh ra đầu thú, chúng mới mở lại van. Bé Bo... và những thợ mỏ già yếu đang ngạt thở từng phút dưới các cabin rỉ sét."


Lồng ngực Tiến thắt lại. Phan Vũ đang dùng mạng sống của hàng vạn con người vô tội để bóp nghẹt anh. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ cơ cổ đang xoay bánh răng điên cuồng. Sự tàn bạo của tập đoàn Chrono-Aegis không cho anh lùi bước. Nếu anh đầu thú, Lão Sơn đang hôn mê tại Hang Tối sẽ chết, và anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể trở về gặp Trần An.


"Chúng ta không đầu thú," Tiến lạnh lùng nói, ánh mắt rực lửa căm thù. "Chúng ta sẽ tiếp tế nước và dưỡng khí cho Tổ Ong bằng đường ống kỹ thuật ngầm."


"Nhưng Trịnh Hùng đã rải quân dày đặc!" Lâm "Mắt Khói" can ngăn. "Hắn đang sử dụng thiết bị định vị sinh học thế hệ mới để quét từng ngách hầm."


"Tôi có kế hoạch. Lâm, cậu dùng kính lọc quang phổ để dẫn đường, tránh các luồng quét của robot Quét Sạch. Tôi sẽ mang theo các khay Nước cất nén dinh dưỡng lậu từ kho chứa của Răng Thép mà chúng ta đã giấu ở ngã rẽ số chín."


Cuộc chạy đua sinh tử bắt đầu. Tiến và Lâm lặng lẽ di chuyển qua những đường ống xả nhiệt rỉ sét, kéo theo hai thùng nén chứa gel nước dinh dưỡng. Khớp gối phải của Tiến đau nhức dữ dội dưới áp suất nén địa tầng một trăm năm mươi atmospheres, nhưng anh vẫn gồng mình chịu đựng, dồn trọng tâm sang chân trái để bước đi không phát ra tiếng động.


*UÙU... UÙU...*


Tiếng rên rỉ cơ học của các robot tự động "Quét Sạch" vang lên từ phía trên hành lang kỹ thuật. Lâm "Mắt Khói" giơ tay ra hiệu dừng lại. Qua thấu kính lọc quang phổ đa tần tự chế, Lâm nhìn thấy những dải tia quét tàng hình màu xanh tím của drone đang quét dọc vách đá.


"Robot Quét Sạch đang di chuyển theo chu kỳ hình quạt ở hành lang chính," Lâm thì thầm. "Chúng ta phải đợi ba mươi giây để nó xoay cảm biến sang hướng khác."


Tiến gật đầu, áp lưng vào vách đá Aegium lạnh ngắt. Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, tay trái lượng tử hóa của anh khẽ run rẩy. Trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay phát ra những xung lượng tử cực nhỏ. Đột ngột, tiếng gầm gừ trầm đục, méo mó của sinh vật biến dị vang lên từ phía cuối hành lang tối.


Đó là Đội Chó săn Lượng tử dưới quyền Trịnh Hùng.


Bầy chó săn sinh học biến dị có đôi mắt phát sáng xanh lục dại đang đánh hơi dọc theo các vết nứt địa tầng. Chúng không định vị bằng khứu giác thông thường, mà bằng khả năng cảm thụ tĩnh điện lượng tử rò rỉ từ cơ thể sinh học. Tay trái phát sáng lam mờ của Tiến chính là một mồi lửa rực rỡ trong mắt chúng.


"Gừ... gừ..."


Một con chó săn lượng tử khổng lồ dừng lại ngay ngã ba hành lang, đầu nó xoay về phía hốc đá nơi Tiến và Lâm đang ẩn nấp. Cảm biến sinh học trên lưng nó bắt đầu nhấp nháy đèn đỏ báo động.


"Chết tiệt, nó đánh hơi thấy năng lượng từ tay trái của anh rồi!" Lâm hoảng hốt rít lên.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiến định rút thiết bị gây nhiễu sóng não lậu đeo bên hông để kích hoạt nhằm che mắt con thú. Nhưng ngay khi anh vừa gạt công tắc, bo mạch đã bị quá tải cháy mạch từ vụ nổ Port 9 phát ra tiếng rít tần số cao chói tai. Tần số của bầy thú biến dị quá rộng; tiếng rít không làm chúng mù đi mà ngược lại càng thổi bùng sự hung hãn của chúng. Con chó săn lượng tử gầm lên một tiếng kinh hoàng, lao thẳng về phía Tiến với bộ móng vuốt bọc titan sắc nhọn.


*XOẠT!*


Cú vồ của con thú sượt qua bả vai Tiến, móng vuốt sắc lẹm cào rách một mảng lớn trên lớp giáp bảo hộ sờn cũ của anh, suýt chút nữa đã xé toạc mặt nạ phòng độc. Tiến ngã nhào ra đất, lồng ngực đau nhói do áp suất địa tầng đè nén đột ngột.


"Trịnh Hùng đang tiến lại gần! Thiết bị định vị sinh học của hắn đã bắt đầu quét đa tần số toàn khu vực!" Lâm "Mắt Khói" hét lên qua bộ đàm.


Tiến gượng dậy, nén cơn đau thấu xương từ vai trái bị trật khớp cũ. Anh biết nếu để Trịnh Hùng phát hiện ra nhịp tim đặc trưng của mình qua máy quét cầm tay, toàn bộ kế hoạch tiếp tế sẽ sụp đổ, và Tổ Ong sẽ biến thành một nấm mồ tập thể.


Anh nhìn xuống cổ tay trái. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế chỉ còn khoảng tám mươi phần trăm dung lượng năng lượng sau đợt bẻ cong áp suất ở trạm van. Tiến đưa cánh tay trái lượng tử hóa ra trước ngực, áp chặt lòng bàn tay phát sáng lam lên vách đá siêu dẫn Aegium.


"Điều phối nhịp tim lượng tử... Kích hoạt!"


Tiến nhắm mắt, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần để thực hiện kỹ thuật thiền định lượng tử của Sư thầy Tuệ. Anh ép nhịp thở dồn dập của mình chậm lại một cách cưỡng bức, bắt buộc nhịp tim sinh học đang đập liên hồi giảm xuống chỉ còn ba mươi nhịp mỗi phút. Anh điều chỉnh tần số sinh học của cơ thể trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động nền của quặng Aegium thô xung quanh.


*Rắc... rắc... rắc...*


Cơn đau đớn tột cùng bùng phát từ tủy sống của Tiến, lan nhanh dọc theo các đầu dây thần kinh ngoại biên của cánh tay trái lượng tử hóa. Việc ép nhịp tim lượng tử quá lâu trong môi trường áp suất một trăm năm mươi atmospheres khiến các mạch máu dọc tay trái anh co thắt dữ dội, gây ra trạng thái tê liệt cơ bắp tạm thời. Tay trái anh hoàn toàn mất đi cảm giác, cứng đờ như một khúc gỗ rỉ sét.


Cùng lúc đó, Tiến xoay nhẹ vòng khóa cơ học trên Neo Trọng Lực, phát ra một trường trọng lực nghịch đảo cường độ nhỏ xung quanh bán kính hai mét. Luồng từ trường này tạo ra một vùng dao động áp suất nhỏ, bẻ cong hoàn toàn các sóng quét sinh trắc học đa tần số đang phóng tới từ máy quét của Trịnh Hùng.


*Vù... vù...*


Sóng quét quét qua cơ thể Tiến nhưng chỉ nhận diện được tần số rung chấn tự nhiên của vách đá siêu dẫn. Con chó săn lượng tử đang đứng trước mặt anh đột ngột mất dấu tĩnh điện sinh học. Nó hoang mang xoay đầu xung quanh, ngửi ngửi mặt đất rỉ sét rồi lùi lại phía sau hành lang.


Trịnh Hùng bước qua ngã ba hành lang kỹ thuật, tay cầm cây roi điện lượng tử cường độ cao phát ra những tia sét xanh tím rít lên chói tai. Hắn quét máy dò sinh học cầm tay khắp các vách đá, khuôn mặt hung tợn bặm trợn lộ rõ vẻ nghi ngờ dưới ánh đèn tuần tra đỏ rực của Tháp.


"Không có dấu vết sinh học của Trần Tiến," Trịnh Hùng gầm ghè qua bộ lọc âm méo mó. "Nhưng tần số nền địa tầng ở khu vực này đang có sự dao động bất thường. Lê Mạnh!"


"Có tôi, Đội trưởng!" Giọng Lê Mạnh vang lên qua máy liên lạc.


"Tăng cường độ quét từ trường toàn phân khu lên gấp đôi cho tao! Kẻ nào trộm nước và oxy tiếp tế cho Tổ Ong, tiêu diệt tại chỗ không cần xét xử!"


Chờ cho bước chân bọc thép nặng nề của Trịnh Hùng khuất dần sau khúc ngoặt, Tiến mới buông lỏng nhịp thở. Anh quỵ xuống sàn sắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh hoàn toàn tê liệt, cứng đờ và lạnh ngắt, tiêu hao thêm mười lăm phần trăm năng lượng của Neo Trọng Lực.


"Anh Tiến... anh cứu được mọi người rồi," Lâm "Mắt Khói" thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đỡ Tiến dậy và đẩy các khay Nước cất nén dinh dưỡng qua khe hở kỹ thuật dẫn vào bên trong khu ổ chuột Tổ Ong.


Những bàn tay gầy gò, run rẩy của các thợ mỏ Tổ Ong thò ra từ sau các khe sắt rỉ sét, đón lấy những khối gel nước dinh dưỡng quý giá như đón lấy sinh mạng. Họ nhìn Tiến với ánh mắt biết ơn tột cùng nhưng không dám phát ra tiếng động.


Nhưng Tiến biết, đây chỉ là sự cứu vãn tạm thời. Áp lực từ Tháp Cai Ngục đang ngày một siết chặt.


Qua bộ đàm sóng ngắn nội bộ, giọng nói lạnh lùng của Trịnh Hùng lại vang lên, ra lệnh cho Lê Mạnh kích hoạt toàn bộ hệ thống máy quét từ trường cường độ cao để truy lùng vệt dao động địa tầng bất thường mà Tiến vừa tạo ra.


Tiếng còi báo động đỏ rực từ Tháp Cai Ngục lại rú vang dồn dập qua các khe đá, báo hiệu cuộc đi săn tàn tàn khốc của Phan Vũ đã bắt đầu bước vào giai đoạn nghẹt thở mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!