Tiếng Nói Vượt Không Gian
Tiếng tích tắc dồn dập, điên cuồng từ chiếc đồng hồ cơ cổ vang lên giữa không gian tĩnh lặng của Hang Tối, như tiếng đếm ngược tàn nhẫn của số phận.
Trần Tiến ngồi bệt trên nền sàn sắt rỉ sét, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào mặt số bằng đồng thau của chiếc đồng hồ bỏ túi. Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ những vách đá quặng Aegium rò rỉ xung quanh, các bánh răng đồng thau bên trong chiếc đồng hồ đang xoay tròn với một tốc độ điên cuồng, hỗn loạn. Kim giây quét qua mặt số nhanh đến mức tạo thành một vệt mờ màu đen không thể nắm bắt. Chiếc đồng hồ cơ học hoạt động hoàn toàn bằng hệ thống dây cót cơ học thế kỷ 21, vốn dĩ hoàn toàn miễn nhiễm với mọi loại sóng điện từ hay bức xạ của hố đen Erebus, giờ đây lại đang chạy nhanh gấp hàng trăm lần bình thường.
Đó là bằng chứng vật lý tàn nhẫn nhất cho sự giãn nở thời gian lượng tử. Dưới đáy Giếng mỏ số 4 này, lực triều của hố đen Erebus-Prime đang bóp méo thực tại đến mức cực đoan. Một giờ dưới này bằng cả tháng, thậm chí cả năm ở Trái Đất.
Tiến khẽ run rẩy. Cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn của anh buông thõng vô lực dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo. Anh cố gắng cử động các ngón tay trái, nhưng chúng hoàn toàn trơ lỳ, mất sạch cảm giác xúc giác vĩnh viễn. Dọc theo cột sống anh, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra thứ ánh sáng màu tím mờ nhạt, nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy. Thể chất thích ứng lực triều cấp 1 của anh đang gồng gánh một cái giá quá đắt sau trận quyết chiến với robot Kẻ Diệt Vong.
Bên cạnh anh, A Sáng đang ngồi tựa lưng vào một thùng phế liệu rỉ sét, khuôn mặt lấm lem bụi quặng xám ngoét. Bả vai trái của gã thợ mỏ lực điền vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp gạc ố vàng, di chứng từ nhát chém laser của tàn dư băng Hắc Long. Bàn tay phải của gã, nơi chịu phản chấn từ màng chắn từ lực của cửa thép Hầm Đông Xác, giờ đây bỏng rát, lớp da thịt cháy sém bốc lên mùi khét lẹt đặc quánh.
“Tiến... chiếc đồng hồ đó... tại sao nó lại chạy như điên vậy?” A Sáng khàn giọng hỏi, hơi thở dốc nhọc nhằn dưới áp suất địa tầng một trăm năm mươi atmospheres. Không có khung xương trợ lực nâng đỡ bắp chân, khớp gối phải của Tiến nhức buốt dữ dội, mỗi lần cử động là một lần xương khớp rên rỉ.
“Thời gian ở Trái Đất... đang trôi nhanh hơn chúng ta gấp hàng trăm lần, Sáng ạ,” Tiến khàn giọng đáp, giọng nói của anh khô khốc như tiếng quặng bị nghiền nát. “Tập đoàn Chrono-Aegis... chúng cố tình đặt các thiết bị bẻ cong thời gian cục bộ xung quanh khu mỏ này để giam cầm chúng ta. Chúng biến một ngày lao dịch của chúng ta thành mười năm ở quê nhà, bóc lột chúng ta vĩnh viễn mà chúng ta không hề hay biết.”
Tiến siết chặt chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay phải. Lão Sơn đang nằm hôn mê sâu trên chiếc giường bệnh dã chiến phía sau, tủy sống tạm thời ổn định nhờ liều huyết thanh Calypso-9 nguyên chất cuối cùng mà Tiến cướp được từ Hầm Đông Xác. Nhưng Lão Sơn chỉ đang được kéo dài sự sống tạm thời. Còn con gái anh – Trần An. Cô bé mới năm tuổi khi anh bị đày đến đây. Với tốc độ trôi của chiếc đồng hồ này, cô bé giờ đã ra sao? Liệu cô bé có còn sống để chờ anh trở về?
“Tôi phải liên lạc về Trái Đất. Ngay lập tức,” Tiến đứng dậy, nén cơn đau nhói từ khớp gối phải.
“Liên lạc lậu về Trái Đất sao?” Huy từ góc tối bước ra, khuôn mặt trẻ tuổi nhợt nhạt đầy lo âu. Thái dương cậu đã xuất hiện vài sợi tóc bạc do phơi nhiễm bức xạ hạt Chronon tự do từ kẽ nứt trước đó. “Mạng lưới liên lạc của tập đoàn đã phong tỏa toàn bộ phân khu. Nếu anh phát sóng, radar của cai ngục Phan Vũ sẽ khóa tọa độ của chúng ta trong vòng ba mươi giây.”
“Chúng ta không dùng mạng lưới của tập đoàn,” Tiến nhìn về phía sâu nhất của đường hầm địa chất không ổn định dẫn ra khỏi Hang Tối. “Chúng ta sẽ dùng Đài Phát Sóng Cổ.”
Đài Phát Sóng Cổ là một trạm phát sóng radio tần số thấp bị bỏ hoang từ thời kỳ đầu khai phá hệ sao, nằm sâu trong một đường hầm địa chất đầy rò rỉ khí độc. Nơi đó không chịu sự kiểm soát trực tiếp của các thuật toán an ninh hiện đại, nhưng địa hình cực kỳ hiểm trở và dễ sụt lún.
Tiến quay sang nhìn A Sáng: “Sáng, cậu ở lại đây bảo vệ chú Sơn và hỗ trợ Huy lập trình nâng cấp bo mạch Neo Trọng Lực phụ. Tôi sẽ đi một mình.”
“Không, tôi đi với anh,” A Sáng gượng đứng dậy, nhưng vết thương ở bả vai trái rỉ máu dữ dội khiến gã lảo đảo.
“Cậu thương tích đầy mình, đi chỉ làm mồi cho bầy chó săn lượng tử của Sơn Lửa,” Tiến giữ bả vai A Sáng lại, ánh mắt kiên định. “Tin tôi. Tôi sẽ trở về.”
Tiến khoác lên mình chiếc áo bảo hộ sờn rách, đeo chiếc mặt nạ lọc bức xạ tối đã bị rách màng lọc than hoạt tính Aegium một góc do vết cào của chó săn lượng tử. Anh nhét chiếc La bàn lượng tử cải tiến và chiếc đồng hồ cơ cổ vào túi ngực, rồi lách người qua tấm tôn rỉ sét che phủ lối vào Hang Tối, biến mất vào hành lang kỹ thuật tăm tối.
Đường hầm dẫn đến Đài Phát Sóng Cổ là một mê lộ đá siêu dẫn rạn nứt. Áp suất địa tầng đè nặng lên lồng ngực Tiến, khiến mỗi bước đi không có khung xương trợ lực của anh trở thành một cuộc tra tấn thể xác. Khớp gối phải nhức buốt dữ dội, còn cánh tay trái lượng tử hóa phát sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp găng tay bốc lên hơi lạnh thấu xương. Dọc đường đi, Tiến phải liên tục áp dụng kỹ thuật điều phối nhịp tim lượng tử để giảm lượng tiêu thụ oxy trong bình nén vốn chỉ còn hai mươi lăm phần trăm dung lượng.
Sau gần một giờ lẩn trốn qua các vùng mù điện từ, Tiến cuối cùng cũng tiếp cận được Đài Phát Sóng Cổ.
Trạm phát sóng hiện ra như một bộ xương kim loại khổng lồ bị chôn vùi nửa chừng dưới đống đổ nát của đất đá siêu dẫn. Những cột ăng-ten cổ điển bám đầy rỉ sét vươn cao chạm vào trần hang đá. Trong buồng điều khiển chật hẹp, ngột ngạt, một bóng người gầy guộc như cành củi khô đang ngồi xổm trước một dàn máy phát sóng sử dụng đèn chân không cổ lỗ sĩ. Đó là Ông già Khải.
“Ai đó?” Ông già Khải giật nảy mình, đôi tai đeo bộ tai nghe liên lạc cổ lỗ sĩ rít lên những tiếng rè rè cơ học. Mái tóc bạc dài chạm vai của ông rung lên dưới ánh đèn dầu lượng tử mờ ảo. Đôi mắt mờ đục của ông lão quét qua Tiến, dừng lại ở cánh tay trái đang phát sáng lam mờ nhạt dưới găng tay bảo hộ.
“Cháu là Tiến, thợ mỏ từ Tổ Ong,” Tiến tháo mặt nạ phòng độc, hít một hơi thật sâu không khí nồng nặc mùi bụi rỉ sét và dầu máy. “Cháu cần ông giúp kết nối sóng lượng tử về Trái Đất.”
Ông già Khải khè khè cười, giọng nói lập dị và khàn đặc: “Vượt không-thời gian về Trái Đất sao? Thằng nhóc, cậu có biết mỗi lần kích hoạt cái đài phát rỉ sét này sẽ tiêu tốn bao nhiêu năng lượng không? Nó sẽ hút sạch pin dự phòng của cả phân khu này đấy! Cai ngục Phan Vũ sẽ phát hiện ra ngay lập tức!”
“Cháu biết,” Tiến bước tới, đặt lên bàn sắt một thỏi pin lượng tử sờn cũ mà anh đã trích xuất lậu từ Cổng Sạc Số 9. “Nhưng cháu không còn lựa chọn nào khác. Con gái cháu... con bé đang chết dần ở Trái Đất.”
Nhìn thấy thỏi pin lượng tử rò rỉ năng lượng màu xanh lục và chiếc đồng hồ cơ cổ đang chạy điên cuồng trên tay Tiến, ánh mắt lập dị của Ông già Khải đột ngột dịu lại. Ông lão khẽ thở dài, bàn tay thô ráp bám đầy vết dầu mỡ vuốt ve những bóng đèn chân không của máy phát.
“Cha của cậu... Trần Quốc... ngày xưa cũng từng đến đây để gửi một thông điệp cuối cùng trước khi mất tích,” Ông già Khải thì thầm, tiết lộ một manh mối khiến Tiến chấn động. “Được rồi, tôi sẽ giúp cậu. Nhưng chúng ta chỉ có tối đa ba phút trước khi hệ thống quét sóng của tập đoàn khóa chặt tọa độ này.”
Ông già Khải bắt đầu thao tác. Cánh tay cơ khí rỉ sét của ông lão gạt mạnh những cần gạt bằng đồng thau. Những bóng đèn chân không khổng lồ trên máy phát sóng bắt đầu nóng lên, phát ra thứ ánh sáng màu cam rực rỡ, ấm áp nhưng kèm theo những tiếng vo vo chói tai.
Cùng lúc đó, qua bộ đàm sóng ngắn nội bộ, tín hiệu từ Minh Thư – nữ thợ mỏ liên lạc đang lén lút hoạt động tại khu hành chính của Tháp – vang lên gấp gáp qua mã Morse cơ khí:
*Tịch... tịch... tà... tà...*
“Tiến! Tôi đã lén bẻ khóa tần số liên lạc quỹ đạo của tập đoàn từ khu điều hành hành chính. Tôi sẽ tạo ra một cổng kết nối ảo trong vòng hai phút để chuyển hướng sóng của các người qua vệ tinh Trái Đất. Mau lên!”
“Bắt đầu kết nối!” Ông già Khải hét lớn, cắm phích cắm siêu dẫn vào thỏi pin lượng tử của Tiến.
*HƯU!*
Một luồng xung điện lượng tử cực mạnh bùng phát từ máy phát sóng cổ, truyền thẳng lên cột ăng-ten rỉ sét. Luồng sóng vô tuyến tần số thấp phóng vút vào không-thời gian, cố gắng xuyên qua bão bức xạ tối của hố đen Erebus để hướng về phía hệ sao Trái Đất.
Nhưng ngay lập tức, lực triều của hố đen bắt đầu bóp méo dải sóng. Tín hiệu phản chấn mạnh mẽ dội ngược lại buồng điều khiển.
*Oành!*
Tiếng nổ từ trường nhỏ vang lên từ bảng mạch cổ điển. Sóng lượng tử phản chấn truyền thẳng vào cơ thể Tiến qua tay trái lượng tử hóa của anh. Cột sống anh nóng rực, những vệt bỏng bức xạ phát sáng tím dọc sống lưng nhói lên đau đớn tột cùng. Tiến cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững ý thức.
“Tần số đang bị bóp méo! Sóng lượng tử không thể xuyên qua bão bức xạ hố đen!” Ông già Khải hoảng hốt kêu lên, đôi tay run rẩy cố gắng điều chỉnh các núm vặn tần số lượng tử.
Tiến nghiến răng. Anh đưa cánh tay trái lượng tử hóa ra, áp chặt lòng bàn tay phát sáng lam mờ nhạt lên cuộn cảm siêu dẫn của máy phát sóng.
“Đồng bộ Neo Trọng Lực... ngưỡng Ổn định! Kích hoạt!”
*VÙ!*
Một vòng sáng màu xanh lam nhạt tỏa ra từ cổ tay trái của Tiến, bao phủ lấy toàn bộ đài phát sóng cổ. Trường trọng lực nghịch đảo từ chiếc Neo tự chế bắt đầu bẻ cong không gian cục bộ xung quanh ăng-ten, tạm thời triệt tiêu lực triều của hố đen đang bóp méo dải sóng phát xạ.
“Cậu điên rồi! Neo Trọng Lực của cậu chỉ còn năm phần trăm năng lượng! Nó sẽ cháy mạch mất!” Huy hét lên qua bộ đàm từ Hang Tối khi phát hiện ra biến động năng lượng của Neo.
“Tôi phải nghe thấy giọng nói của con gái tôi!” Tiến gầm lên, mồ hôi trộn lẫn máu từ mắt trái chảy ròng ròng dọc khuôn mặt. Anh dùng Thiền định chống tiếng thét lượng tử để giữ vững mỏ neo ý thức tuyến tính của chiếc đồng hồ cơ cổ, không cho từ trường hố đen phân rã não bộ.
Nhờ trường lực nghịch đảo của Neo, dải sóng lượng tử lậu được ổn định hoàn toàn. Băng thông truyền tải được thiết lập vượt không-thời gian, kết nối trực tiếp với Trạm trung chuyển Trái Đất cũ.
“Tiến... cố gắng truyền hình ảnh ba chiều đi!” Ông già Khải hét lên.
“Không được! Năng lượng pin quá yếu, chỉ có thể truyền tải âm thanh đơn hướng!” Tiến khàn giọng đáp, tay trái anh rạn nứt da, rỉ ra những vệt dịch lỏng lượng tử màu lam rực rỡ.
*Rè... rè... rắc...*
Tiếng tĩnh điện cơ học chói tai vang lên từ chiếc loa phát sóng rỉ sét của đài phát cổ. Tiếng rè rè kéo dài tưởng chừng như vô tận, gieo vào lòng Tiến một nỗi tuyệt vọng vĩ mĩ.
Rồi, giữa những tiếng nhiễu sóng hỗn loạn của vũ trụ, một âm thanh bắt đầu định hình. Đó là tiếng thở dốc nhè nhẹ, tiếng khè khè của một ống dưỡng khí nano siêu nhẹ quanh cổ một ai đó.
“Alo... có ai ở đó không?”
Giọng nói vang lên qua loa phát sóng rè rè.
Tiến đứng sững như trời trồng. Chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay phải anh đột ngột tuột khỏi những ngón tay rỉ sét, rơi xuống sàn sắt với một tiếng “keng” khô khốc.
Đó không phải là giọng nói trong trẻo, ngây thơ của một đứa trẻ năm tuổi mà anh hằng nhớ mong trong suốt những đêm dài tăm tối dưới đáy mỏ sâu.
Đó là giọng nói của một thiếu nữ. Một giọng nói nghẹn ngào, khàn đặc vì mắc bệnh xơ hóa phổi lượng tử, nhưng mang đầy sự trưởng thành và nỗi đau của mười năm chờ đợi tàn nhẫn.
“Cha... có phải cha không?” Giọng nói của cô bé mười lăm tuổi run lên bần bật qua sóng lượng tử nhiễu nặng. “Mẹ vợ... bà ngoại nói cha bị đày đi Vành Đai... Cha ơi, con đã lớn rồi... con mười lăm tuổi rồi cha ạ... Phổi của con đau lắm... nhưng con vẫn luôn giữ chiếc hộp nhạc cha làm...”
Nước mắt Tiến trào ra, nóng hổi và mặn chát, hòa lẫn với những vệt máu rỉ từ mắt trái. Lồng ngực anh thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự tàn nhẫn của quy luật vật lý thiên văn đã phơi bày hoàn toàn trước mắt anh. Trong khi anh chỉ vừa trải qua vài ca làm việc kiệt sức dưới địa ngục này, thì ở Trái Đất xa xôi, con gái anh đã phải tự mình lớn lên, chống chọi với căn bệnh xơ phổi lượng tử di chứng phóng xạ suốt mười năm ròng rã mà không có cha bên cạnh.
“An... Trần An... con gái của cha...” Tiến gào lên vào ống thu sóng rè rỉ sét, giọng anh vỡ vụn ra thành những tiếng khóc nghẹn ngào. “Cha xin lỗi... cha xin lỗi con... Cha sẽ trở về! Cha hứa với con... cha sẽ cướp lại thời gian để về với con!”
“Cha ơi... con nhớ cha lắm...” Giọng của Trần An mười lăm tuổi nghẹn ngào, xen lẫn tiếng ho khan khục khặc của căn bệnh phổi lượng tử tàn nhẫn. “Bà ngoại nói... thời gian của con không còn nhiều nữa... nhưng con vẫn luôn đợi cha... Con tin cha...”
*TÍT! TÍT! TÍT!*
Đột ngột, còi báo động đỏ rực trên bảng điều khiển của đài phát sóng cổ rú lên dồn dập.
“Tiến! Tín hiệu rò rỉ sóng lượng tử của các người đã bị Tháp Cai Ngục Phan Vũ quét phát hiện!” Giọng Minh Thư vang lên kinh hoàng qua bộ đàm sóng ngắn. “Radar quét đa tần số của tập đoàn đang khóa chặt tọa độ của các người! Trịnh Hùng đang dẫn đội tuần tra và bầy chó săn lượng tử tiến về phía Đài Phát Sóng Cổ! Chạy mau!”
“Hệ thống định vị của Phan Vũ đang lần theo dải sóng vô tuyến!” Ông già Khải hoảng hốt hét lên, cố gắng ngắt kết nối thỏi pin lượng tử.
Tiến nhìn chiếc loa đang phát ra tiếng khóc nghẹn ngào của con gái. Anh biết nếu ngắt sóng lúc này, anh có thể không bao giờ còn cơ hội nghe thấy giọng nói của cô nữa. Nhưng nếu không hành động, toàn bộ thợ mỏ tại Hang Tối và cả nhóm Tia Lửa sẽ bị tiêu diệt.
Trong khoảnh khắc quyết định, Tiến ép tay trái lượng tử hóa của mình hoạt động quá tải.
“Neo Trọng Lực... bẻ cong hướng phát xạ!”
Tiến không ngắt sóng, anh dùng trường lực nghịch đảo của Neo để bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo của dải sóng vô tuyến đang phát ra từ ăng-ten, chuyển hướng dải sóng lượng tử rò rỉ bắn thẳng vào bãi thải xỉ quặng phóng xạ ở rìa phân khu 4 để đánh lạc hướng radar định vị của địch.
*Xoẹt... oành!*
Cột ăng-ten rỉ sét phía trên trần hang phát ra một loạt tia lửa điện màu lam rực rỡ rồi đổ sụp xuống dưới áp lực quá tải từ trường. Thỏi pin lượng tử sờn cũ của Tiến nổ tung thành những mảnh vụn cháy xém. Nguồn năng lượng pin dự phòng của Đài Phát Sóng Cổ tiêu hao hoàn toàn về mức không.
Tủy sống của Tiến bị sóng lượng tử phản chấn cực mạnh đánh trúng, khiến anh ngã gục xuống sàn sắt, phun ra một ngụm máu tươi. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh nứt nẻ sâu hơn, tỏa ra thứ ánh sáng lam nhạt lạnh lẽo đầy nguy hiểm.
Giọng nói nghẹn ngào của Trần An (nay đã 15 tuổi) vang lên qua loa phát sóng rè rè: "Cha ơi, con vẫn luôn đợi cha trở về...", trước khi tín hiệu bị cắt đứt hoàn toàn bởi sóng định vị của Tháp Cai Ngục Phan Vũ đang khóa chặt tọa độ Hang Tối. Tiến đứng dậy, đôi mắt anh rực lửa căm thù tột đỉnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!