Mảnh Ghép Từ Bãi Thải
Trở về khu ổ chuột Tổ Ong sau ca làm việc kinh hoàng dưới đáy Giếng mỏ số 4, Trần Tiến cảm giác như toàn bộ khung xương của mình đang rã ra từng mảnh. Tiếng gầm rú trầm đục, vĩnh cửu của hố đen siêu khối Erebus-Prime ngoài kia dường như dội thẳng vào vách ngăn kim loại mỏng dính của cabin số 113, tạo nên những rung chấn cơ học liên hồi khiến những hạt bụi quặng Aegium mịn như phấn không ngừng rơi xuống từ trần nhà rỉ sét.
Tiến ngồi sụp xuống bệ sắt hẹp – chiếc giường duy nhất của anh. Anh run rẩy tháo lớp găng tay bảo hộ bám đầy bụi quặng xanh lục. Vết bỏng điện lượng tử do cây roi của Trịnh Hùng để lại trên bả vai trái giờ đã sưng tấy lên, những vệt đỏ rực lan rộng ra như những xúc tu của một loài sinh vật ký sinh, phát ra luồng nhiệt lượng nóng rát tột cùng. Mỗi nhịp thở của anh đều rít lên đau đớn qua lồng ngực co thắt. Thể chất Thích ứng lực triều cấp 1 của anh đang bị đẩy đến giới hạn chịu đựng cực hạn dưới áp suất địa tầng 150 atmospheres liên tục mười tiếng đồng hồ.
Trong góc tối của cabin, Lão Sơn đang nằm trên một tấm nệm xơ rách. Chiếc khung thép rỉ sét cố định gáy của ông khẽ kẹt rít mỗi khi ông thở dốc. Cơn ho khục khặc của ông lão thợ máy già vang lên khô khốc, kéo theo những vệt máu đen rỉ ra từ khóe môi. Tủy sống của ông đã bị hủy hoại nghiêm trọng sau hai mươi năm phơi nhiễm bức xạ tối dưới đáy mỏ sâu.
"Tiến... con không sao chứ?" Lão Sơn khàn giọng hỏi, đôi mắt mờ đục cố ngước nhìn bả vai cháy sém của anh. "Thằng Hùng... nó ra tay tàn độc quá. Để ta lén bớt phần súp dinh dưỡng ngày mai, đổi lấy ít thuốc mỡ của bà Mai..."
"Không cần đâu chú Sơn," Tiến gượng cười, cố nén cơn đau đang giật lên từng hồi nơi bả vai. Anh dùng Quy tắc phân bổ oxy nén để ép nhịp thở của mình chậm lại, giảm lưu lượng khí nạp vào phổi để xoa dịu lồng ngực. "Chú cần giữ lại khẩu phần ăn để duy trì tủy sống. Vết thương này... con chịu được."
Tiến khẽ lách tay vào trong áo bảo hộ, chạm vào chiếc đồng hồ cơ cổ của con gái Trần An đang treo trước ngực. Tiếng tích tắc cơ học, khô khốc và đều đặn của nó vang lên như một lời thì thầm từ thế giới cũ, một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không phát điên giữa mê lộ bóp méo thời gian này. Anh lấy chiếc đồng hồ ra, đặt bên cạnh thiết bị Chrono-meter của tập đoàn đeo trên cổ tay.
Sự lệch pha đã rõ ràng hơn mười giây so với ca làm việc trước.
Sự giãn nở thời gian nhân tạo. Chân tướng tàn khốc mà anh vừa phát hiện ra dưới đáy mỏ như một họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào gáy anh. Tập đoàn Chrono-Aegis đang cố tình bóp méo dòng thời gian cục bộ, kéo giãn một ngày làm việc của họ dưới đáy giếng sâu thành cả tháng trời ở Trái Đất để bóc lột sức lao động vĩnh viễn. Trong khi anh tưởng mình mới chỉ làm việc mười ngày, thì ở quê nhà, con gái anh đã già đi gần nửa năm, hơi thở thoi thóp trong khu ổ chuột Thượng Hải thiếu oxy sạch.
"Tôi không thể tiếp tục vung cuốc để trả món nợ vô tận này nữa," Tiến lẩm nhẩm, đôi mắt thâm quầng hằn lên những tia máu rực đỏ. "Tôi phải trốn thoát. Tôi phải chế tạo thành công thiết bị Neo Trọng Lực tự chế để bẻ cong lực triều hố đen, tìm đường thoát khỏi vùng giếng sâu này."
Nhưng để chế tạo bộ tạo từ trường siêu dẫn cho Neo Trọng Lực, anh cần những linh kiện bị cấm nghiêm ngặt: các mảnh phế liệu của máy gia tốc hạt cổ đại và một nguồn năng lượng dự phòng đủ mạnh. Nơi duy nhất có thể tìm thấy chúng dưới đáy Giếng mỏ số 4 này là Kho Phế Liệu Phân Khu 4 – bãi rác thải công nghệ khổng lồ của tập đoàn, nằm dưới sự canh gác của robot tuần tra hạng nặng và camera nhiệt quét sinh trắc học.
Để đột nhập vào đó, Tiến cần sự giúp đỡ của cậu bé Tèo (14 tuổi) – đứa trẻ mồ côi nhanh nhẹn giữ chìa khóa kho phế liệu phụ. Tèo lanh lợi nhưng ham chơi, cực kỳ thích những món đồ chơi cơ khí nhỏ tự chế.
Tiến gạt cơn đau sang một bên, thắp sáng chiếc đèn pin lượng tử sờn cũ treo trên vách sắt. Anh lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp sắt chứa đầy những bánh răng đồng thau nhỏ xíu, những sợi dây đồng siêu dẫn phế thải và một chiếc lò xo áp suất hỏng nhặt được từ van xả khí thải. Đôi bàn tay thô ráp nhưng cực kỳ khéo léo của người thợ máy bắt đầu chuyển động nhịp nhàng dưới ánh sáng mờ nhạt.
Tiến lách nhẹ những ngón tay dài, sử dụng chiếc nhíp gắp siêu nhỏ để liên kết các bánh răng đồng vào một bộ khung thép tự chế hình một con nhện cơ khí. Anh tỉ mỉ uốn cong chiếc lò xo áp suất hỏng để làm bộ phận đàn hồi cho chân nhện, kết nối một mẩu pin lượng tử đã cạn kiệt năng lượng vào một cảm biến rung nhỏ xíu lấy từ drone quét rác hỏng. Mỗi mối nối nhỏ bằng hạt cát đều được anh hàn áp lực bằng mỏ hàn nhiệt cầm tay một cách chuẩn xác.
Sau hai tiếng đồng hồ nín thở làm việc, con nhện cơ khí nhỏ bằng lòng bàn tay đã hoàn thành. Tiến đặt nó lên bàn sắt, khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn. Cảm biến rung kích hoạt, chiếc lò xo co rút và giải phóng động năng cực nhanh, khiến con nhện kim loại nhảy vọt lên cao hơn ba mươi xăng-ti-mét, đáp xuống mặt sắt với tiếng *tách* cơ học giòn giã.
Lão Sơn khẽ hé mắt nhìn, thở dài: "Khéo tay thế này... đáng lẽ con phải là kỹ sư trưởng ở Trạm trung chuyển Trái Đất, chứ không phải vùi thây ở rìa hố đen này, Tiến ạ."
"Kỹ sư hay thợ mỏ thì cũng chỉ là con số thống kê sản lượng trong mắt họ thôi chú Sơn," Tiến trầm giọng, cẩn thận bỏ con nhện cơ khí vào túi bảo hộ. "Con đi một lát."
Tiến khoác lên mình chiếc áo choàng phế liệu sờn rách, lách người ra khỏi cabin số 113, hòa mình vào màn sương mù phóng xạ tối xám xịt của khu ổ chuột Tổ Ong.
***
Kho Phế Liệu Phân Khu 4 nằm ở rìa phía Tây của giếng mỏ, ngăn cách với khu dân cư bởi một hàng rào từ trường áp thế cao phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt. Gió lực triều từ hố hố đen Erebus thổi qua khu vực này rít lên những tiếng hú ghê rợn, cuốn theo những mảnh vụn kim loại rỉ sét va đập chan chát vào các vách đá.
Tiến nép mình sau một tảng đá quặng khổng lồ, quan sát cổng phụ của kho phế liệu.
Dưới ánh sáng đỏ rực của đĩa bồi tụ, một đứa trẻ gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình đeo chùm chìa khóa cơ khí lớn đang ngồi xổm trên một thùng sắt rỉ sét. Đó là cậu bé Tèo. Cậu bé đang dùng chiếc hộp quẹt laser mini tự chế của mình để chiếu sáng, cố gắng sửa chữa một chiếc bánh răng nhựa bị vỡ.
Tiến di chuyển không tiếng động đến sát sau lưng cậu bé, khẽ gọi: "Tèo."
Cậu bé giật nảy mình, nhanh nhẹn xoay người lại, tay phải nắm chặt chiếc hộp quẹt laser như một thứ vũ khí phòng thân. Khi nhìn rõ khuôn mặt thâm quầng của Tiến dưới ánh sáng đỏ mờ, Tèo mới thở phào nhẹ nhõm, hạ chiếc hộp quẹt xuống, lém lỉnh cười: "Chú Tiến! Làm cháu giật cả mình. Chú đến nhặt đồ phế thải à? Hôm nay robot tuần tra quét gắt lắm đấy, chú không sợ bị Trịnh Hùng tóm được rồi ăn roi điện tiếp à?"
Tiến không nói gì, lén lút thò tay vào túi áo bảo hộ, lấy con nhện cơ khí đặt lên lòng bàn tay trái lượng tử hóa của mình. Anh gõ khẽ ngón tay phải vào báng nhện.
*Tách!*
Con nhện kim loại nhảy vọt từ tay Tiến sang bả vai của Tèo, bám chặt vào lớp vải bảo hộ bằng những chiếc chân lò xo nhỏ xíu.
Tèo trợn tròn mắt kinh ngạc. Cậu bé nhanh chóng bắt lấy con nhện, lật qua lật lại dưới ánh sáng laser của chiếc hộp quẹt. Khi nhìn thấy hệ thống bánh răng đồng thau phối hợp nhịp nhàng và chiếc lò xo áp suất tự chế bẻ cong chuyển động một cách tinh xảo, đôi mắt cậu bé sáng rực lên như hai hạt Chronon ngưng tụ.
"Oài! Chú Tiến! Con này nhảy cao thật đấy! Chú làm từ van xả khí thải đúng không? Đỉnh quá!" Tèo reo lên khe khẽ, phấn khích bóp nhẹ bộ phận cảm biến rung để con nhện nhảy thêm lần nữa trên lòng bàn tay mình.
"Nó là của cháu," Tiến trầm giọng nói, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào cậu bé. "Nhưng cháu phải mở cổng phụ cho chú vào trong mười lăm phút. Chú cần tìm một vài mảnh phế liệu để sửa chữa lò hơi cho cabin số 113."
Tèo nhanh chóng bỏ con nhện cơ khí vào túi giáp bảo hộ, vỗ vỗ chùm chìa khóa cơ khí lớn đeo bên hông, nháy mắt tinh nghịch: "Giao dịch thành công! Cháu sẽ tắt hệ thống cảnh báo từ trường của cổng phụ trong đúng mười lăm phút. Nhưng chú phải nhanh lên đấy. Robot tuần tra tự trị Aegis-Sentry có chu kỳ quét qua góc khuất phía Tây này cứ mỗi mười phút một lần. Cháu sẽ đứng ngoài này cảnh giới. Nếu thấy có động, cháu sẽ ho khan hai tiếng báo động."
"Được," Tiến gật đầu.
Tèo nhanh nhẹn lách người đến bảng điều khiển cổng phụ rỉ sét. Cậu bé dùng một chiếc tuốc-nơ-vít nhỏ bẻ khóa cơ học nắp hộp kỹ thuật, lách chùm chìa khóa vào một khe cắm cổ điển, xoay mạnh.
*Rắc.*
Một dải sáng xanh lam của hàng rào từ trường tại cổng phụ đột ngột biến mất, để lại một khoảng trống rộng vừa đủ một người chui qua. Tiến nhanh chóng lách người qua khe hở, bước vào bóng tối lạnh lẽo, nồng nặc mùi dầu phản vật chất và rỉ sét của Kho Phế Liệu Phân Khu 4.
***
Bên trong kho phế liệu là một mê lộ khổng lồ được tạo nên từ những đống xác drone tuần tra bị hỏng xếp chồng lên nhau như những bộ xương khô của một bộ tộc cơ khí đã tuyệt chủng. Những vòng nhẫn khổng lồ của các máy gia tốc hạt cổ đại bị vứt bỏ nằm ngổn ngang, nửa chìm nửa nổi dưới lớp bụi phóng xạ tối dày đặc.
Tiến rút chiếc la bàn lượng tử cải tiến từ bên hông ra. Kim cảm biến của chiếc la bàn – vốn được chế tạo từ kỷ vật của người anh họ mất tích Trần Kiên – bắt đầu xoay tròn điên cuồng, chỉ ra hướng phát xạ của các hạt Chronon tự do rò rỉ từ các lõi năng lượng hỏng.
Anh di chuyển nhanh chóng, áp dụng kỹ năng di chuyển luồn lách qua các khe hẹp của những đống phế liệu nặng rỉ sét để tránh né camera an ninh quét nhiệt của trạm. Đôi bàn tay thô ráp của anh liên tục lật mở các nắp khoang chứa của xác drone tuần tra hỏng, tìm kiếm một Pin lượng tử sờn cũ nhưng còn khả năng lưu trữ năng lượng.
*Tít... Tít...*
Chiếc la bàn lượng tử khẽ rung lên, kim cảm biến dừng lại hướng thẳng vào một khối kim loại hình tròn khổng lồ bị chôn vùi dưới đống đổ nát của một chiếc crawler hỏng. Đó là một mảnh phế liệu máy gia tốc hạt cổ đại từ thời kỳ đầu khai phá hệ sao, chứa các cuộn cảm siêu dẫn chưa bị tập đoàn kiểm soát hay thu hồi.
Tiến quỳ xuống bên cạnh khối kim loại, dùng chiếc cuốc laser cải tiến ở tần số quét thấp để nung chảy các mối hàn rỉ sét xung quanh lớp vỏ bọc bảo vệ. Tay trái lượng tử hóa của anh khẽ tê rần khi chạm vào bề mặt kim loại nguội lạnh, cảm nhận được dòng tĩnh điện lượng tử rò rỉ nhẹ.
Đột nhiên, từ phía cổng chính của kho phế liệu, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đột ngột quét qua các đống phế liệu, kéo theo tiếng động cơ đệm từ trường gầm rú trầm thấp.
Một drone tuần tra tự trị Aegis-Sentry đang tiến vào khu vực kho bãi.
*Khụ... khụ!*
Tiếng ho khan cảnh báo của cậu bé Tèo vang lên rõ ràng từ phía ngoài cổng phụ.
Tim Tiến đập thình thịch. Anh lập tức tắt cuốc laser, nhanh chóng lách người nấp sâu dưới gầm vỏ titan rỉ sét của chiếc xe crawler hỏng ngay bên cạnh. Không gian dưới gầm xe cực kỳ chật hẹp và ngột ngạt, nồng nặc mùi dầu bôi trơn cháy sém.
Chùm tia quét hồng ngoại màu đỏ rực của drone tuần tra quét qua đống phế liệu ngay sát trên đầu Tiến, tạo nên những vệt sáng đỏ rực cắt ngang bóng tối. Tiếng động cơ của nó rè rè nhức óc, dừng lại ngay phía trên chiếc crawler hỏng.
Tiến lén rút từ trong túi áo ra một thỏi nam châm điện cũ nhặt được từ bãi rác, định kích hoạt để gây nhiễu radar của drone. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào công tắc, chiếc datapad cầm tay của anh khẽ nhấp nháy dòng cảnh báo màu đỏ:
*Hệ thống an ninh Aegis đã nâng cấp thuật toán định vị động tần số nhảy vọt (Frequency-Hopping). Gây nhiễu thô sơ sẽ kích hoạt báo động đỏ toàn phân khu.*
Tiến lập tức buông thỏi nam châm ra. Trán anh rịn ra những giọt mồ hôi lạnh buốt. Trận chiến bạo lực với Trịnh Hùng ca trước đã dạy anh rằng lính gác của tập đoàn không bao giờ lỏng lẻo trong việc truy quét đồ cấm, và nếu anh bị bắt quả tang tại đây, anh sẽ bị đưa thẳng vào phòng biệt giam tra tấn sinh học.
Chiếc drone Aegis-Sentry hoành hành ngay phía trên, mắt cảm biến hồng ngoại của nó xoay tròn, bắt đầu hạ độ cao để quét sâu vào các khe hở của gầm xe crawler.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiến đưa chiếc la bàn lượng tử hỏng lên đo đạc nhanh dải sóng từ trường xung quanh. Anh nhận ra các đống phế liệu titan rỉ sét bao quanh crawler đang tạo ra một vùng mù điện từ cực nhỏ – nơi sóng radar của drone bị khúc xạ hoàn toàn do cấu trúc hình học của đống rác kim loại.
Tiến ép chặt cơ thể sát đất, áp dụng kỹ thuật giữ tĩnh lặng cơ thể tuyệt đối. Anh nín thở, điều hòa nhịp tim lượng tử của mình chậm lại tối đa, triệt tiêu hoàn toàn lượng nhiệt phát ra từ cơ thể sinh học.
*Rắc!*
Trong lúc nỗ lực lách người sâu hơn vào vùng mù điện từ dưới gầm xe crawler rỉ sét, bả vai phải của Tiến va chạm mạnh vào một cạnh thép titan sắc nhọn của khung gầm hỏng. Cạnh thép sắc lẹm xé rách lớp áo bảo hộ mỏng, rạch một đường sâu hoắm dài hơn mười xăng-ti-mét trên cánh tay phải của anh.
Máu nóng lập tức chảy ra râm ran, nhuộm đỏ lớp vải rách. Cơn đau thấu xương tủy giật lên khiến Tiến suýt nữa thì hét lên. Nhưng anh nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, hai tay bóp chặt bả vai để ngăn dòng máu chảy ra ngoài, mắt dán chặt vào mắt cảm biến đỏ rực của chiếc drone chỉ cách khuôn mặt mình chưa đầy một mét.
Chiếc máy quét cầm tay của Tiến khẽ rung lên, hiển thị mức dung lượng pin sụt giảm mất 10% do phải duy trì cảm biến đo đạc vùng mù liên tục dưới áp suất lớn.
Chiếc drone Aegis-Sentry đứng im lơ lửng trong ba giây thực – ba giây dài như cả thế kỷ đối với Tiến. Lớp vỏ titan rỉ sét dày cộp của xe crawler kết hợp với vùng mù điện từ đã bảo vệ anh thành công. Không phát hiện ra nguồn nhiệt sinh học hay dao động lượng tử lạ, chiếc drone xoay đầu cảm biến, động cơ đệm từ trường gầm rú lớn dần rồi bay khuất về phía phân khu kiểm soát phía Đông.
Tiến thở phào nhẹ nhõm, buông bả vai phải đang chảy máu ra. Anh run rẩy bò ra khỏi gầm crawler, vết thương ở cánh tay phải đau rát tột cùng, nhưng thời gian mười lăm phút của Tèo sắp hết.
Anh quay lại khối kim loại gia tốc hạt cổ đại, dùng hết sức tàn dùng chiếc cuốc laser nung chảy nốt mối khóa cuối cùng.
*Cạch.*
Lớp vỏ bảo vệ rụng xuống. Bên trong lộ ra một bộ cuộn cảm siêu dẫn bằng hợp kim titan-aegium phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt – chính là Mảnh phế liệu máy gia tốc hạt cốt lõi mà anh hằng tìm kiếm. Bên cạnh đó, anh lôi ra từ khoang chứa năng lượng của một drone quét rác hỏng gần đó một Pin lượng tử sờn cũ, dù lớp vỏ đã bị rỉ axit lượng tử nhẹ nhưng lõi năng lượng phản vật chất mini bên trong vẫn còn nguyên vẹn.
Tiến nhanh chóng bỏ tất cả vào chiếc túi vải bảo hộ nặng trịch.
Trước khi rút lui, đôi mắt sắc bén của anh chợt chú ý đến một vật thể nhỏ nằm kẹt sâu trong khe nứt của vòng nhẫn gia tốc hạt cổ đại. Đó là một chiếc chip nhớ lượng tử bị nứt vỡ một góc, lớp vỏ bọc bằng titan có khắc ký hiệu bảo mật cao cấp của tập đoàn Chrono-Aegis.
Tiến lượm chiếc chip nhớ lên, lau sạch lớp bụi phóng xạ tối bám ngoài bề mặt. Anh cắm vội chiếc chip vào cổng đọc của chiếc datapad cũ cầm tay.
Màn hình datapad lập tức nhấp nháy điên cuồng, hiển thị những dòng mã lệnh lượng tử phức tạp tự động giải mã.
Khi những dòng sơ đồ mạch tích hợp đầu tiên hiện rõ trên màn hình, đồng tử của Trần Tiến co rụt lại, trái tim anh như ngừng đập.
Đó là bản vẽ cấu trúc kỹ thuật chi tiết của một thiết bị bẻ cong thời gian cục bộ tự chế – thứ mà người ta gọi là máy bẻ cong dòng thời gian cầm tay. Nhưng điều khiến Tiến bàng hoàng tột cùng không phải là công nghệ bị cấm này, mà là những dòng chú thích toán học và ký hiệu logic gates viết tay bằng tiếng Việt hiển thị ở góc dưới bản vẽ.
Những nét chữ thanh mảnh, dứt khoát nhưng đầy ám ảnh.
*"Gửi Tiến – mỏ neo của cha. Nếu con tìm thấy mảnh ghép này, hãy nhớ rằng thời gian không phải là tuyệt đối..."*
Đó là nét chữ của Trần Quốc – cha ruột của anh, người kỹ sư cơ khí vĩ đại đã mất tích bí ẩn mười năm trước trong lòng hố đen Erebus. Bản vẽ thiết bị bẻ cong thời gian này hoàn toàn trùng khớp với những công thức toán học dang dở trong cuốn sổ tay tháo lắp rách nát mà ông để lại trong cabin cũ trước khi biến mất.
Nước mắt Tiến suýt trào ra ngoài lớp kính bảo hộ nứt nẻ. Cha anh không hề bỏ rơi anh; ông đã lén lút chế tạo thiết bị này và giấu nó lại dưới lòng đất trước khi bị tập đoàn xóa sổ hoàn toàn tài liệu lịch sử.
"Cha..." Tiến nghẹn ngào lẩm bẩm, cẩn thận rút chiếc chip nhớ lượng tử hỏng ra, giấu kỹ vào túi trong sát ngực áo bảo hộ, ngay bên cạnh chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An.
Anh nhanh chóng khoác chiếc túi phế liệu nặng trịch lên vai, vết thương ở cánh tay phải vẫn rỉ máu thấm đẫm lớp vải rách, gượng sức lách người qua khe hở cổng phụ thoát ra ngoài.
Cậu bé Tèo nhìn thấy chiếc túi nặng trịch trên vai Tiến, tròn mắt kinh ngạc nhưng nhanh tay xoay khóa cổng phụ khóa chặt hệ thống an ninh lại như cũ. Cậu bé nháy mắt: "Chạy nhanh đi chú Tiến! Robot sắp quay lại đấy!"
"Cảm ơn cháu, Tèo," Tiến gật đầu, ôm chặt chiếc túi phế liệu rồi nhanh chóng lẩn khuất vào bóng tối của những con hẻm rỉ sét dẫn về khu ổ chuột Tổ Ong.
***
Tiến di chuyển nhanh nhẹn qua những vách đá tối tăm, hơi thở dồn dập rít lên qua màng lọc khí. Cơn đau từ cánh tay phải chảy máu và bả vai trái cháy sém liên tục giật lên từng hồi khiến tầm nhìn của anh đôi lúc mờ đi dưới ánh tà dương đỏ rực của hố đen Erebus.
Khi chỉ còn cách cabin số 113 khoảng một trăm mét, Tiến đột ngột dừng bước, nép mình sát vào vách ngăn kim loại của một cabin bỏ hoang.
Bằng trực giác lượng tử nhạy bén của một thợ mỏ lâu năm, anh cảm nhận được sự thay đổi tĩnh điện nhẹ trong không khí xung quanh.
Từ góc tối của ngã ba hẻm rỉ sét phía trước, một bóng người gầy guộc, lấm lét bước ra từ bóng tối.
Hắn mặc bộ đồ bảo hộ rách nát loang lổ vết hóa chất tẩy rửa, bàn tay phải đeo chiếc găng tay bảo hộ cũ kỹ thiếu mất ngón tay trỏ.
Sáu "Cụt".
Kẻ phản bội hám lợi của phân khu 4 đang đứng đó. Đôi mắt ti hí gian xảo của hắn đảo liên tục xung quanh, miệng khẽ nhai một mẩu gel dinh dưỡng tổng hợp một cách thèm thuồng. Trên tay trái của hắn, một thiết bị ghi âm mini lậu đang khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy mờ nhạt.
Sáu Cụt nhìn chằm chằm vào bóng dáng Tiến từ xa, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi vải nặng trịch chứa đầy những linh kiện kim loại phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt đang nhô ra sau lưng anh.
Hắn khẽ liếm môi, khóe mắt giật giật đầy tham lam. Hắn giấu chiếc máy ghi âm vào dưới lớp găng tay rách nát, khẽ lẩm bẩm một mình điều gì đó rồi lẳng lặng di chuyển bám đuôi theo hướng đi của Tiến với những bước chân không tiếng động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!