Trốn Chạy Khỏi Địa Ngục
Cánh cửa thép bọc siêu dẫn khép chặt lại sau lưng họ với một tiếng rít khô khốc của hệ thống khóa từ trường áp thế cao. Bóng tối dày đặc ập xuống, lạnh lẽo và đặc quánh. Trần Tiến đứng im trong vài giây để võng mạc mắt trái của anh – vốn đang bị mờ nhẹ do di chứng quá tải sóng não từ vụ nổ lò gia tốc cổ đại – kịp thích nghi với sự thay đổi ánh sáng đột ngột.
Không khí bên trong Hầm Đông Xác lạnh buốt đến mức thấu xương. Từng luồng khí bảo quản cryogenic lạnh giá trộn lẫn với nồng độ ozone độc hại bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi Tiến. Dù đã đeo mặt nạ phòng độc bọc màng lọc than hoạt tính Aegium, cái lạnh buốt giá vẫn luồn lách qua các khe hở, thấm vào lồng ngực anh, khiến mỗi nhịp thở trở nên bỏng rát như hít phải những mảnh thủy tinh vụn. Không có khung xương trợ lực nâng đỡ bắp chân dưới áp suất địa tầng một trăm năm mươi atmospheres, khớp gối phải của Tiến nhói lên từng cơn đau buốt dữ dội. Anh phải dồn trọng tâm sang chân trái, nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
Cánh tay trái lượng tử hóa của Tiến buông thõng vô lực dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp. Nó phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác. Nhưng ngay sát lồng ngực anh, tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn gõ nhịp: “Cạch... cạch... cạch...”. Tiếng gõ nhịp ấy là thứ duy nhất giữ cho ý thức tuyến tính của Tiến không bị phân rã giữa vùng không-thời gian bóp méo này. Nó nhắc nhở anh rằng Lão Sơn đang hấp hối dưới Hang Tối, và ông lão chỉ còn chưa đầy ba tiếng thực để sống.
“Tiến... lạnh quá,” A Sáng thì thầm bên cạnh, giọng gã run lên bần bật dưới lớp mặt nạ rỉ sét. Bả vai trái của gã thợ mỏ lực điền vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp gạc ố vàng, di chứng từ nhát chém laser của tàn dư băng Hắc Long ở cổng Tháp. Lòng bàn tay phải của gã, nơi vừa chịu phản chấn từ màng chắn từ lực của cửa thép, giờ đây bỏng rát, lớp da thịt cháy sém bốc lên mùi khét lẹt.
“Nín thở, đi sát tôi,” Tiến khàn giọng đáp, tay phải siết chặt cây cuốc laser cải tiến đã bị rạn nứt báng cầm. Anh rút chiếc La bàn lượng tử cải tiến ra, để kim cảm biến định vị các dòng rò rỉ hạt Chronon tự do. Ánh sáng xanh lục mờ nhạt từ la bàn hắt lên những bức tường bọc thép rỉ sét bám đầy sương giá trắng xóa.
“Rầm... rầm... rầm...”
Tiếng bước chân kim loại nặng nề, rền vang như sấm của robot tuần tra hạng nặng Kẻ Diệt Vong bắt đầu vang lên từ phía bên kia vách thép của Hầm Đông Xác, rung chuyển cả nền sàn sắt rỉ sét. Luồng ánh sáng đỏ rực từ cảm biến quang học của nó quét qua những kén đông lạnh, hắt lên vách tường kim loại những bóng đen dài vặn vẹo. Tử thần đang đến gần, và lối thoát duy nhất của họ đã bị khóa chặt.
“Tiến, nó đến rồi!” A Sáng nghiến răng, cố gượng dậy dù bàn tay phải đang run rẩy dữ dội vì vết bỏng điện. Gã nâng cây cuốc laser hạng nặng cải tiến lên, báng cầm nứt vỡ kêu lên những tiếng rạn nứt khô khốc.
“Không được manh động, giáp của nó là hợp kim siêu chịu lực triều,” Tiến trầm giọng cảnh báo. Anh quan sát qua khe hở của khối đá siêu dẫn. Kẻ Diệt Vong – một cỗ máy chiến đấu cao hơn hai mét, di chuyển trên bốn chân nhện cơ khí vững chắc – vừa bước vào sảnh hành lang đông lạnh. Đầu nó trang bị một khẩu súng phóng lựu trọng lực cực lớn, liên tục xoay tròn phát ra những tiếng vo vo chói tai.
Con robot dừng lại, cảm biến nhiệt lượng trên đỉnh đầu nó quét qua các khoang chứa xác thợ mỏ. Khi ánh sáng đỏ rực quét sát sạt khối đá nơi Tiến và A Sáng đang ẩn nấp, Kẻ Diệt Vong đột ngột đứng khựng lại. Còi báo động trên thân nó hú lên một tiếng chói tai.
“Phát hiện mục tiêu không phận sự. Kích hoạt giao thức tiêu diệt.”
*Hưu!*
Khẩu súng phóng lựu trọng lực trên vai con robot lập tức khai hỏa. Một quả lựu đạn nén không gian lao vút về phía họ, tạo ra một luồng gió rít bóp méo cả không khí xung quanh.
“Tránh ra!” A Sáng hét lớn, gã định lao lên dùng thân hình đồ sộ làm lá chắn sống cho Tiến. Gã vung cây cuốc laser chém mạnh vào chân nhện cơ khí của con robot hòng làm chệch hướng bắn. Nhưng lớp giáp hợp kim của Kẻ Diệt Vong quá dày, nhát chém chỉ tạo ra một loạt tia lửa điện vô hại, trong khi báng cuốc laser của A Sáng bị phản chấn nứt toác, chấn động truyền thẳng vào bả vai đang rỉ máu khiến gã khuỵu xuống, rên rỉ đau đớn.
Quả lựu đạn trọng lực đang lao đến với tốc độ kinh hoàng. Trong khoảnh khắc sinh tử, Tiến biết không thể né tránh bằng thể chất thông thường. Anh đưa cánh tay trái lượng tử hóa ra phía trước, ngón tay cái ấn mạnh vào bộ vi xử lý cổ đại vừa được Huy tích hợp trên Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế.
“Đồng bộ Neo Trọng Lực... ngưỡng Ổn định! Kích hoạt!”
*OÀNG!*
Một vòng sáng màu xanh lam rực rỡ đột ngột bùng phát từ cổ tay trái của Tiến, lan tỏa ra xung quanh tạo thành một màng chắn từ lực mờ nhạt có bán kính đúng hai mét. Ngay khi quả lựu đạn trọng lực đi vào phạm vi của màng chắn, tốc độ của nó đột ngột giảm xuống bằng không. Trường trọng lực nghịch đảo cường độ cao từ chiếc Neo nâng cấp đã triệt tiêu hoàn toàn động năng và lực hút nén của quả đạn, giữ nó lơ lửng giữa không trung như một quả cầu đen kịt đang xoay tròn điên cuồng.
Nhưng cái giá phải trả là tàn khốc. Cánh tay trái của Tiến run lên bần bật, những vệt bỏng bức xạ tối dọc theo cột sống anh rực lên ánh sáng tím dữ dội. Bức xạ tối từ chiếc Neo hoạt động quá công suất ổn định rò rỉ trực tiếp vào hệ thần kinh ngoại biên của tay trái, gây ra một cơn bỏng lạnh sâu thấu xương tủy. Tiến cảm thấy như có hàng ngàn cây kim băng đóng băng từng mạch máu của mình. Mắt trái anh xuất hiện những vệt máu rỉ ra, võng mạc mờ đi nhanh chóng.
“A Sáng... bột quặng Aegium... ném vào chân nó! Ngay!” Tiến gầm lên qua kẽ răng rỉ máu, hai đầu gối anh khuỵu xuống sàn sắt lạnh giá dưới sức ép từ trường khổng lồ.
A Sáng hiểu ý ngay lập tức. Gã dùng bàn tay trái không bị thương thọc sâu vào túi bảo hộ, lôi ra túi Bột quặng Aegium hoạt hóa mà Dũng “Điếc” đã chế tạo riêng cho cuộc khởi nghĩa. Gã dồn hết sức tàn, ném mạnh túi bột quặng vào ngay dưới khớp nối chân nhện bọc thép của Kẻ Diệt Vong.
Túi bột vỡ ra, những hạt Aegium mịn phát sáng tím mờ nhạt bao phủ lấy hệ thống đệm từ trường thăng bằng của con robot.
“Kích nổ cộng hưởng... Aegium!”
Tiến gượng sức, nâng cây cuốc laser cải tiến bằng tay phải. Anh bóp cò. Một luồng laser nhiệt độ cao, rực đỏ phóng ra từ nòng súng nứt nẻ, bắn thẳng vào tâm đám bột Aegium dưới chân con robot.
*ĐOÀNG!!!*
Một vụ nổ từ trường áp suất cao kinh hoàng bùng phát. Luồng sóng xung kích màu xanh tím rực rỡ quét qua hành lang, triệt tiêu hoàn toàn màng chắn an ninh của Tháp. Con robot tuần tra hạng nặng Kẻ Diệt Vong rống lên những tiếng rè rè cơ học chói tai khi hệ điều hành AI của nó bị xung từ trường nghịch đảo nướng chín hoàn toàn. Khung thép nặng hai tấn của nó đổ sập xuống sàn, nổ tung thành những mảnh vụn kim loại rực lửa.
Sức ép từ vụ nổ cộng hưởng từ trường quá lớn, thổi bay cánh cửa thép bọc siêu dẫn khổng lồ đang bị khóa chặt phía sau. Màng chắn từ lực xanh tím biến mất trong một loạt tia lửa điện chập chờn.
“Đi... mau!” Tiến thở dốc, anh thu hồi Neo Trọng Lực. Vòng sáng xanh lam tắt ngấm, để lại cánh tay trái của anh đông cứng, xám ngoét dưới lớp găng tay bảo hộ.
A Sáng lao đến, đỡ lấy Tiến. Cả hai không dám quay đầu lại, nhanh chóng nhặt lấy ba ống huyết thanh Calypso-9 nguyên chất đang lăn lóc dưới đất rồi lao ra khỏi Hầm Đông Xác.
Dựa vào bản đồ nhiệt lượng của Tháp Cai Ngục do drone Rust-E quét và lưu trữ từ trước, Tiến dẫn A Sáng lách qua các đường ống dẫn khí thải rỉ sét tối tăm. Họ di chuyển hoàn toàn trong bóng tối, triệt tiêu mọi nguồn sáng để tránh né các đợt quét radar hồng ngoại của lính gác đang lùng sục khắp nơi sau vụ nổ.
Sau gần hai tiếng chạy đua nghẹt thở dưới địa tầng sâu chịu áp suất một trăm năm mươi atmospheres, Tiến và A Sáng cuối cùng cũng bò qua kẽ nứt địa chất, trở về đến Hang Tối.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc và mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi Tiến khi anh đẩy tấm tôn rỉ sét che lối vào. Trên chiếc nệm xơ rách, Lão Sơn đang co giật kịch liệt, những vệt bỏng bức xạ dọc cột sống phát ra ánh sáng tím dữ dội của sự phân rã tủy sống cuối cùng. Bà Mai đang mồ hôi nhễ nhại, cố gắng châm những cây kim siêu dẫn để giữ lại hơi thở tàn cho ông lão.
“Bà Mai! Huyết thanh đây!” Tiến lao đến, quỳ sụp xuống bên giường dã chiến. Anh rút ống Huyết thanh Calypso-9 nguyên chất phát sáng xanh lục lấp lánh ra khỏi ngực áo.
Bà Mai không nói một lời, nhanh chóng giật lấy ống thuốc, cắm thẳng vào tủy sống của Lão Sơn qua khe hở của khung thép cố định gáy.
*Xoẹt...*
Dịch lỏng màu xanh lục đậm đặc từ từ được bơm vào cơ thể ông lão thợ máy già. Trong vòng vài phút thực ngắn ngủi, những vệt bỏng bức xạ phát sáng tím dọc sống lưng Lão Sơn bắt đầu dịu đi rồi biến mất hoàn toàn. Nhịp thở đứt quãng của ông dần trở nên đều đặn, sâu và ổn định hơn. Cơn co giật dừng lại. Lão Sơn đã qua khỏi ranh giới của cái chết.
“Cứu được rồi...” Huy đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, hai hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem bụi quặng.
Tiến ngã gục ra sàn sắt lạnh giá, kiệt sức hoàn toàn. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác vĩnh viễn, lạnh ngắt và phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp găng tay. Anh khẽ thở dốc, cố gắng điều hòa nhịp tim lượng tử để xoa dịu cơn đau thấu xương tủy dọc cột sống.
Để giữ vững lý trí tuyến tính, Tiến đưa tay phải lên ngực, rút chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An ra để lên dây cót. Anh cần nghe tiếng gõ nhịp đều đặn của nó để biết mình vẫn còn là một con người, vẫn còn một đứa con gái đang chờ đợi ở Trái Đất xa xôi.
Nhưng khi nắp đồng thau rỉ sét vừa mở ra, đồng tử của Tiến co rụt lại vì kinh hoàng.
Tiếng tích tắc cơ học không còn gõ nhịp đều đặn “cạch... cạch... cạch...” nữa.
Những bánh răng đồng thau bên trong chiếc đồng hồ đang xoay tròn với một tốc độ điên cuồng, Frantic và hỗn loạn. Kim giây quét qua mặt số nhanh đến mức tạo thành một vệt mờ màu đen. Chiếc đồng hồ cơ học hoạt động bằng dây cót đồng thau, hoàn toàn miễn nhiễm với mọi sóng điện từ của hố đen, lúc này đang chạy nhanh gấp hàng trăm lần bình thường.
Dị biến lượng tử tàn nhẫn đã xảy ra. Sự chênh lệch thời gian lượng tử giữa đáy giếng mỏ sâu sát rìa hố đen và thế giới bên ngoài đang bị kéo giãn đến mức không tưởng.
Tiến bàng hoàng nhận ra, trong khi anh chỉ vừa trải qua vài giờ thực chiến đấu sinh tử dưới địa ngục này để cướp lại huyết thanh cứu Lão Sơn, thì ở Trái Đất xa xôi, nhiều năm, thậm chí là nhiều thập kỷ sự sống của con gái anh đã trôi qua trong tích tắc.
Trần An của anh... con gái nhỏ năm tuổi của anh... giờ này có lẽ đã già đi dưới bầu khí quyển ô nhiễm của Trái Đất mà anh vẫn chưa thể trở về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!