Nhạc nềnThunderclap

Sự Thật Về Hầm Đông Xác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa thép bọc siêu dẫn khép chặt lại sau lưng họ với một tiếng rít khô khốc của hệ thống khóa từ trường áp thế cao. Bóng tối dày đặc ập xuống, lạnh lẽo và đặc quánh. Trần Tiến đứng im trong vài giây để võng mạc mắt trái của anh – vốn đang bị mờ nhẹ do di chứng quá tải sóng não từ vụ nổ lò gia tốc cổ đại – kịp thích nghi với sự thay đổi ánh sáng đột ngột.


Không khí bên trong Hầm Đông Xác lạnh buốt đến mức thấu xương. Từng luồng khí bảo quản cryogenic lạnh giá trộn lẫn với nồng độ ozone độc hại bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi Tiến. Dù đã đeo mặt nạ phòng độc bọc màng lọc than hoạt tính Aegium, cái lạnh buốt giá vẫn luồn lách qua các khe hở, thấm vào lồng ngực anh, khiến mỗi nhịp thở trở nên bỏng rát như hít phải những mảnh thủy tinh vụn. Không có khung xương trợ lực nâng đỡ bắp chân dưới áp suất địa tầng một trăm năm mươi atmospheres, khớp gối phải của Tiến nhói lên từng cơn đau buốt dữ dội. Anh phải dồn trọng tâm sang chân trái, nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


Cánh tay trái lượng tử hóa của Tiến buông thõng vô lực dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp. Nó phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác. Nhưng ngay sát lồng ngực anh, tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vẫn gõ nhịp: “Cạch... cạch... cạch...”. Tiếng gõ nhịp ấy là thứ duy nhất giữ cho ý thức tuyến tính của Tiến không bị phân rã giữa vùng không-thời gian bóp méo này. Nó nhắc nhở anh rằng Lão Sơn đang hấp hối dưới Hang Tối, và ông lão chỉ còn chưa đầy ba tiếng thực để sống.


“Tiến... lạnh quá,” A Sáng thì thầm bên cạnh, giọng gã run lên bần bật dưới lớp mặt nạ rỉ sét. Bả vai trái của gã thợ mỏ lực điền vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp gạc ố vàng, di chứng từ nhát chém laser của tàn dư băng Hắc Long ở cổng Tháp.


“Nín thở, đi sát tôi,” Tiến khàn giọng đáp, tay phải siết chặt cây cuốc laser cải tiến đã bị rạn nứt báng cầm. Anh rút chiếc La bàn lượng tử cải tiến ra, để kim cảm biến định vị các dòng rò rỉ hạt Chronon tự do. Ánh sáng xanh lục mờ nhạt từ la bàn hắt lên những bức tường bọc thép rỉ sét bám đầy sương giá trắng xóa.


Họ bắt đầu di chuyển sâu vào lòng hầm. Khi vượt qua khúc quanh đầu tiên, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Tiến, khiến đồng tử của anh co rụt lại vì chấn động.


Dọc theo hai bên hành lang kim loại dằng dặc là hàng ngàn chiếc kén đông lạnh bằng pha lê lượng tử được xếp chồng lên nhau như những chiếc container phế thải. Bên trong mỗi chiếc kén là thi thể của một thợ mỏ. Họ nằm đó, đông cứng trong lớp dung dịch bảo quản màu xám tro, khuôn mặt hốc hác, làn da xám ngoét và tủy sống dọc sống lưng phát ra những vệt bỏng bức xạ tối màu tím nhạt.


Tiến bước chậm lại, tim anh thắt chặt khi nhận ra những gương mặt quen thuộc. Kia là Lão Tam, người thợ mỏ già ở giếng số 5 đã bị lính gác tuyên bố là “mất tích” sau một vụ sập hầm lò ba tháng trước. Kia là cậu bé Bình, mới mười tám tuổi, người từng lén chia cho Tiến nửa ca nước cất nén dinh dưỡng trong những ngày đầu anh bị đày xuống đáy giếng sâu. Tất cả bọn họ không hề được chôn cất, không hề được đưa về Trái Đất như những lời hứa hẹn giả tạo trong hợp đồng lao dịch của Ban Kiểm soát Nhân sự Chrono-Aegis. Họ bị giam cầm vĩnh viễn trong cái lạnh tuyệt đối của Tháp Cai Ngục.


“Rầm... rầm... rầm...”


Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng rè rè cơ học từ phía cuối hành lang cắt đứt dòng suy nghĩ của Tiến. Anh nhanh chóng kéo A Sáng nấp sau một khối đá siêu dẫn bọc sương giá khổng lồ.


Ánh đèn halogen vàng vọt quét qua hành lang kỹ thuật. Tiến ghé mắt nhìn qua khe đá và chứng kiến một quy trình tàn bạo đến vô nhân tính.


Bà Hoa – vị giám thị hành chính mập mạp của tập đoàn, người đeo đầy những trang sức bằng đá siêu dẫn đắt tiền phát sáng lấp lánh trên cổ – đang cầm chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay đi kiểm tra các khoang chứa xác thợ mỏ vừa được chuyển đến từ vụ sập trạm van. Đi ngay bên cạnh bà ta là Lão Quỷ – kẻ thu nợ lượng tử gầy guộc như một bộ xương khô, khoác chiếc áo choàng đen dài quét đất. Trên tay Lão Quỷ là một thiết bị cưỡng chế trích thu tủy sống khổng lồ, tích hợp những đầu kim siêu dẫn phát ra ánh sáng xanh tím rợn người.


“Lô xác ngày hôm nay thế nào?” Bà Hoa cất giọng lanh lảnh, quan liêu, đôi mắt một mí đầy tính toán quét qua bảng hiển thị dữ liệu.


“Rất tốt,” Lão Quỷ đáp, giọng gã khàn đặc, rít lên qua kẽ răng như tiếng kim loại cọ xát. “Vụ sập trạm van đã mang lại mười hai thi thể có mật độ hạt Chronon tự do tích lũy trong tủy sống cực cao. Đặc biệt là những thợ mỏ già làm việc sát rìa hố đen Erebus. Tủy sống của họ đã thăng hoa hoàn toàn.”


Tiến nín thở khi chứng kiến Lão Quỷ bước đến trước xác của một thợ mỏ trẻ tuổi vừa chết. Gã lạnh lùng cắm mạnh đầu kim siêu dẫn khổng lồ trực tiếp vào cột sống của thi thể. Thiết bị rống lên một tiếng vo vo chói tai. Một luồng chất lỏng màu xanh lục đậm đặc – năng lượng tủy sống lượng tử trộn lẫn với hạt Chronon thăng hoa – bị cưỡng chế hút ngược vào bình chứa của máy. Dọc theo cột sống của thi thể, những vệt bỏng bức xạ tối màu tím rực lên lần cuối rồi tắt ngấm, để lại một cái xác khô héo, rỗng tuếch như một khúc gỗ mục.


“Sự thật về Hầm Đông Xác...” Tiến thầm nghĩ, lòng căm phẫn tột độ bùng cháy trong lồng ngực anh như nham thạch phun trào. Tay phải anh siết chặt báng cuốc laser đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc.


Tập đoàn Chrono-Aegis không chỉ bóc lột sức lao động của họ khi sống bằng cách bóp méo thời gian. Khi họ chết đi, xương tủy của họ tiếp tục bị thu hoạch để chiết xuất thành thứ Huyết thanh Calypso-9 nguyên chất đắt đỏ, nhằm duy trì sự trường sinh bất tử cho giới tinh hoa Trái Đất trong khi con cháu họ ở quê nhà phải già chết trong nghèo đói. Từng liều Calypso-9 mà thợ mỏ phải đánh đổi bằng cả mạng sống dưới đáy giếng sâu thực chất chính là máu thịt và linh hồn của những người anh em vô sản đã ngã xuống.


“Lão Quỷ, nhanh tay lên,” Bà Hoa thúc giục, lạch cạch gõ ngón tay đeo nhẫn Aegium xuống máy quét. “Cai ngục Phan Vũ yêu cầu phải chuẩn bị đủ mười liều Calypso-9 nguyên chất để chuyển lên tầng quỹ đạo trung lưu trước khi giao thức Đóng Băng Vĩnh Viễn được kích hoạt. Lũ thợ mỏ Tổ Ong đang bạo động dưới kia, chúng ta không có nhiều thời gian.”


“Yên tâm, tôi đang trích xuất trực tiếp,” Lão Quỷ cười sằng sặc, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp hành lang đông lạnh. Gã lách cách tháo một ống tinh thể chứa dịch lỏng màu xanh lục rực rỡ găm vào khay chứa thuốc mật.


Tiến quay sang nhìn A Sáng. Đôi mắt gã thợ mỏ lực điền đã đỏ ngầu vì giận dữ, cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ dưới lớp áo bảo hộ rách nát. Tiến khẽ đặt bàn tay trái lượng tử hóa lạnh ngắt lên vai A Sáng, ra hiệu cho gã giữ bình tĩnh. Họ không thể manh động lúc này. Neo Trọng Lực của Tiến chỉ còn bốn mươi phần trăm năng lượng, và họ cần phải lấy được huyết thanh trước khi hệ thống an ninh phát hiện.


“A Sáng, đứng cảnh giới ở góc khuất hành lang,” Tiến thì thầm qua bộ đàm sóng ngắn nội bộ. “Tôi sẽ lén tiếp cận tủ lưu trữ dược phẩm khi chúng di chuyển sang khoang bên cạnh.”


A Sáng gật đầu gượng nghịu, vác cây cuốc laser lùi lại phía sau bóng tối của khối đá siêu dẫn.


Tiến cúi thấp người, lướt nhanh qua những kén đông lạnh rỉ sét. Khớp gối phải nhói lên đau đớn, nhưng anh nén đau, áp dụng kỹ thuật điều hòa nhịp thở lượng tử để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động bước chân. Khi Bà Hoa và Lão Quỷ di chuyển sâu vào khoang chứa xác số 4 để tiếp tục thu hoạch, Tiến lách người đến trước chiếc tủ kính cường lực siêu dẫn bọc sương giá – kho lưu trữ dược phẩm mật của Hầm Đông Xác.


Tiến lôi chiếc máy tính cầm tay cũ ra, kết nối vào cổng USB lượng tử của tủ khóa. Anh kích hoạt chương trình bẻ khóa tự động “Decrypter-v1” do hacker ẩn danh Ghost-01 gửi cho. Trên màn hình máy tính, những dòng mã lệnh màu xanh lá chạy dọc liên tục với tốc độ chóng mặt.


*Cạch... cạch... cạch...*


Chiếc đồng hồ cơ của Trần An gõ nhịp đều đặn trước ngực anh. Hai phút thực trôi qua dài như hai thế kỷ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương Tiến, đóng băng ngay lập tức thành những hạt sương li ti trên má anh do nhiệt độ âm sâu của hầm đông.


“Bíp!”


Màn hình hiển thị dòng chữ: *Mật mã sinh trắc học của Giám thị Hoa bị bypass thành công.*


Cửa kính cường lực siêu dẫn từ từ trượt mở, tỏa ra một luồng hơi lạnh buốt giá rợn người. Bên trong khay chứa là những ống nghiệm bằng titan siêu nhẹ chứa thứ Huyết thanh Calypso-9 nguyên chất chưa bị pha loãng, phát ra thứ ánh sáng xanh lục lấp lánh, rực rỡ như những đốm lửa ma trơi.


Tiến run rẩy đưa bàn tay phải bám đầy bụi quặng ra, cẩn thận nhấc ba ống huyết thanh nguyên chất bỏ vào túi bảo ôn giấu trong ngực áo bảo hộ. Chỉ cần ba liều này, tủy sống của Lão Sơn sẽ được tái tạo vĩnh viễn, cứu sống ông lão khỏi án tử hình của Phan Vũ.


Nhưng ngay khi ống nghiệm thứ ba vừa rời khỏi khay chứa, hệ thống cảm biến áp suất lượng tử dưới đáy khay đột ngột phát hiện sự sụt giảm trọng lượng bất thường.


“Tít! Tít! Tít! Cảnh báo: Biến động áp suất lượng tử tại tủ lưu trữ dược phẩm!”


Tiếng còi báo động chói tai đột ngột vang lên từ thiết bị cầm tay của Bà Hoa. Người phụ nữ mập mạp giật mình, quay phắt đầu lại hướng về phía tủ thuốc. Bà ta cầm máy quét nhiệt cầm tay quét mạnh về phía hành lang. “Ai đó? Có kẻ đột nhập vào kho dược phẩm!”


“Chết tiệt!” Tiến nghiến răng.


Luồng sóng quét nhiệt của Bà Hoa đang lan tỏa dọc hành lang với tốc độ cực nhanh. Tiến biết nếu bị luồng sóng này quét trúng, vị trí của anh sẽ lộ diện hoàn toàn trên bản đồ an ninh của Tháp. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiến buộc phải xoay vòng khóa cơ học trên cổ tay trái. Anh kích hoạt Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế, ép nhịp tim lượng tử của mình đập dồn dập để đồng bộ tần số.


*VÚT...*


Một luồng xung từ trường nghịch đảo cường độ nhỏ phát ra từ chiếc Neo Trọng Lực thô sơ, bẻ cong hoàn toàn đường truyền của sóng quét nhiệt hồng ngoại trong bán kính hai mét xung quanh Tiến. Luồng sóng quét của Bà Hoa khi đi qua vị trí của anh bị bẻ cong lệch hướng, đập vào vách đá rỉ sét phía sau tạo ra những tín hiệu nhiễu loạn trắng trên màn hình máy quét.


“Kỳ lạ... Máy quét bị nhiễu từ trường địa tầng cực mạnh,” Bà Hoa lẩm bẩm, nhíu mày đập đập vào chiếc máy quét cầm tay.


Nhưng Lão Quỷ không hề chủ quan như bà ta. Đôi mắt mờ đục của gã thu nợ lượng tử quét qua các kén đông lạnh, gã đột ngột nhìn thấy những vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ bả vai trái của A Sáng rơi dọc trên sàn sắt đông đá – vết thương bỏng laser rỉ máu từ cuộc đụng độ với băng Hắc Long trước đó.


“Có máu tươi! Kẻ đột nhập đang ở đây!” Lão Quỷ rít lên một tiếng kinh hoàng. Gã lập tức vứt bỏ thiết bị trích xuất, lao đến bảng điều khiển khẩn cấp bên vách hầm và nhấn mạnh nút phong tỏa tối cao.


*CLANG... CLANG... CLANG...*


Tiếng chuông báo động đỏ rực rỡ bùng phát khắp Hầm Đông Xác. Ánh đèn halogen vàng vọt lập tức bị thay thế bằng những dải ánh sáng đỏ rực, xoay tròn điên cuồng dọc theo trần hầm bám đầy sương giá.


“A Sáng! Chạy!” Tiến hét lớn qua bộ đàm, không cần giấu diếm nữa. Anh lao ra khỏi hốc đá, khớp gối phải nhói buốt dữ dội khiến anh suýt ngã quỵ.


A Sáng gầm lên, vác cây cuốc laser hạng nặng lao thẳng về phía cánh cửa thép bọc siêu dẫn khổng lồ ở cuối hành lang – lối thoát duy nhất của họ. Nhưng trước khi họ kịp tiếp cận, cánh cửa thép khổng lồ đã đóng sập lại với một tiếng nổ từ trường kinh hoàng.


*ẦM!*


Một màng chắn từ trường áp thế cao màu xanh tím bùng phát, bao phủ toàn bộ bề mặt cánh cửa thép, phát ra những tiếng nổ lép bép chói tai của dòng điện hàng vạn vôn.


“Tránh ra!” A Sáng hét lớn, vung cây cuốc laser hạng nặng cải tiến công suất gạt phăng luồng năng lượng, chém mạnh vào khe hở của cửa thép hòng phá khóa cơ học.


*XOẸT... XOẸT... BÙM!*


Tia laser nhiệt độ cao va chạm với màng chắn từ trường áp thế cao tạo ra một cú phản chấn năng lượng cực mạnh. Cây cuốc laser trên tay A Sáng bị đánh bật ra, báng cầm bằng composite nứt vỡ hoàn toàn, lòng bàn tay gã thợ mỏ lực điền bốc khói khét lẹt vì bỏng điện.


“Không được phá bằng cơ học!” Tiến lao đến đỡ lấy A Sáng, tay phải rút chiếc máy tính cầm tay ra quét nhanh qua hệ thống khóa. “Cửa này sử dụng hệ thống bảo mật sinh trắc học đa tầng của Ban Kiểm soát Nhân sự Chrono-Aegis, kết nối trực tiếp với mạng lượng tử trung tâm của Tháp. Cuốc laser không thể bẻ khóa cơ học được đâu!”


“Chúng ta bị nhốt rồi sao, Tiến?” A Sáng nghiến răng chịu đựng cơn đau từ bàn tay bỏng rát, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào màng chắn từ trường xanh tím đang rít lên ghê người.


Tiến siết chặt ba ống huyết thanh Calypso-9 nguyên chất giấu trong ngực áo bảo hộ. Anh nhìn lại Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay trái – dung lượng năng lượng đã sụt giảm nghiêm trọng xuống còn ba mươi phần trăm sau cú phát xung từ trường bẻ cong sóng quét nhiệt. Đầu anh đau như búa bổ, tiếng rít tần số cao của hạt Chronon tự do đang tàn phá hệ thần kinh trung ương của anh qua mắt trái đang mờ dần.


“Bà Hoa! Lão Quỷ! Khóa chặt Hầm Đông Xác!” Giọng nói tàn nhẫn, lạnh lùng của Cai ngục Phan Vũ đột ngột vang lên qua hệ thống loa phóng thanh nội bộ của Tháp Cai Ngục. “Ta đã kích hoạt hệ thống tự hủy từ trường toàn phân khu. Lũ chuột đột nhập sẽ bị đóng băng vĩnh viễn bên trong hầm đông lạnh. Đội phản ứng nhanh và robot tuần tra hạng nặng Kẻ Diệt Vong đang tiến vào để dọn dẹp.”


Tiếng bước chân kim loại nặng nề, rền vang như sấm của robot tuần tra hạng nặng Kẻ Diệt Vong bắt đầu vang lên từ phía bên kia vách thép của Hầm Đông Xác, rung chuyển cả nền sàn sắt rỉ sét.


Tiến nhìn quanh khoang chứa xác lạnh lẽo, ánh mắt anh dừng lại ở chiếc nhẫn cưới titan siêu dẫn đeo dưới lớp găng tay trái rách nát. Anh nén cơn đau tủy sống, bóp chặt chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An trước ngực, cảm nhận tiếng gõ nhịp đều đặn của nó như một mỏ neo ý thức cuối cùng.


“A Sáng,” Tiến trầm giọng, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm điên cuồng, lạnh lùng của một thợ kỹ thuật lành nghề bị dồn vào đường cùng. “Cửa thép đã bị khóa bằng từ trường áp thế cao. Cách duy nhất để thoát ra là chúng ta phải dùng bột Aegium hoạt hóa để kích nổ cộng hưởng từ trường, phá vỡ màng chắn này trước khi con robot kia ập vào.”


Anh rút từ trong túi bảo hộ ra một túi bột quặng Aegium hoạt hóa nhỏ – chất nổ tự chế duy nhất còn sót lại – và bắt đầu rải đều dọc theo các khớp nối từ trường của cửa van khổng lồ, chuẩn bị cho một trận quyết chiến sinh tử giữa lòng hầm đông lạnh đóng kín.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!