Ranh Giới Sinh Tử
Tiếng kẹt rít của cánh cửa thép bọc siêu dẫn rung lên dưới áp lực địa tầng, báo hiệu thời gian của họ đang cạn kiệt. Trần Tiến nghiến chặt răng, vác bộ vi xử lý lượng tử cổ đại vừa thu đoạt được từ Lò Gia Tốc Cổ Đại, cùng Huy lao nhanh qua những đường hầm sụt lún tối tăm. Không có khung xương trợ lực nâng đỡ, khớp gối phải của Tiến nhói lên từng cơn đau buốt óc dưới áp suất địa tầng một trăm năm mươi atmospheres. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác, buông thõng vô lực bên hông. Mỗi bước chạy của anh là một cuộc vật lộn với trọng lực bóp méo của Giếng mỏ số 4, nhưng tiếng tích tắc khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực vẫn gõ nhịp liên tục: “Cạch... cạch... cạch...”, như một roi da vô hình quất vào tâm trí anh, thúc ép anh phải nhanh hơn nữa.
Họ vượt qua những khe nứt địa chất đang rò rỉ khí độc màu tím nhạt, lách qua đống đổ nát hoang tàn của trạm van cũ để trở về Hang Tối. Khi Tiến đẩy tấm tôn rỉ sét che phủ lối vào căn cứ ngầm, mùi thuốc sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh nồng lập tức xộc vào mũi anh.
Trên chiếc nệm xơ rách giữa Hang Tối, Lão Sơn đang co giật kịch liệt. Khung thép cố định gáy của ông lão kẹt rít lên những tiếng ghê người. Làn da ông xám ngoét, những vệt bỏng bức xạ tối phát ra ánh sáng tím dữ dội dọc theo cột sống, báo hiệu tủy sống của ông đang bị phân rã hoàn toàn. Bà Mai – vị bác sĩ y tế lậu của khu mỏ – đang quỳ bên cạnh giường bệnh, đôi tay run rẩy châm những cây kim siêu dẫn vào các huyệt đạo của ông lão để ổn định dòng chảy sinh lực lượng tử.
“Bà Mai! Chú Sơn thế nào rồi?” Tiến lao đến, quỳ rạp xuống bên giường bệnh dã chiến, tay phải siết chặt khối pha lê đa diện của bộ vi xử lý cổ đại.
Bà Mai ngước nhìn anh, đôi mắt mờ đục dưới chiếc kính hiển vi phẫu thuật một mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng: “Gia tốc thời gian mười lần của Phan Vũ đang đốt cháy những tế bào tủy sống cuối cùng của ông ấy. Kim châm cứu siêu dẫn của tôi chỉ có thể ngăn chặn sự co thắt thần kinh tạm thời. Huyết thanh Calypso-9 thông thường không còn tác dụng nữa. Tủy sống của Lão Sơn đã rỗng hoàn toàn.”
“Không thể nào... Chúng tôi đã mang được bộ vi xử lý về đây rồi!” Huy khóc thét lên, quăng bộ lập trình cầm tay xuống đất, hai tay ôm lấy đầu tóc đã bạc đi một nửa vì phơi nhiễm bức xạ.
“Bộ vi xử lý này có thể giúp cậu nâng cấp Neo Trọng Lực lên mức Ổn định để tạo ra màng chắn làm chậm thời gian cục bộ quanh giường bệnh,” Bà Mai khàn giọng nói, chỉ tay về phía lồng ngực Lão Sơn đang phập phồng nhọc nhằn. “Nhưng để tái tạo hoàn toàn tế bào máu và cứu sống ông ấy, chúng ta cần một thứ khác. Chỉ có loại Huyết thanh Calypso-9 cực kỳ tinh khiết – loại thượng phẩm chưa bị pha loãng được lưu trữ tại Hầm Đông Xác của Tháp Cai Ngục Phan Vũ – mới có thể đảo ngược quá trình phân rã tủy sống này. Lão Sơn chỉ còn sống được chưa đầy ba tiếng nữa.”
Nhìn người thầy già đang cận kề cái chết, Tiến cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng trộn lẫn với lòng căm thù sục sôi đối với tập đoàn Chrono-Aegis. Lão Sơn là người đã dạy anh cách sinh tồn dưới lòng đất, là người đã che chở anh trước roi điện của lính gác. Anh không thể đứng nhìn ông già chết đi như một bao cát phế thải.
Tiến bóp chặt chiếc nhẫn cưới titan siêu dẫn đeo dưới găng tay trái, ánh mắt rực lửa quyết tâm: “Tôi sẽ đột nhập vào Tháp Cai Ngục. Tôi sẽ cướp lấy Calypso-9 nguyên chất.”
“Anh Tiến! Đó là tự sát!” Huy hét lên. “Tháp Cai Ngục lơ lửng bằng đệm từ trường, hệ thống an ninh quét sinh trắc học dày đặc, chưa kể robot tra tấn Kìm Sắt luôn trực sẵn ở đó!”
“Tôi sẽ đi cùng Tiến,” một giọng nói trầm đục, vang dội như tiếng đá lở vang lên từ góc tối của Hang Tối. A Sáng – thợ mỏ lực điền với thân hình hộ pháp – bước ra, vác trên vai cây cuốc laser hạng nặng đã được cải tiến công suất. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí: “Em trai tôi đã chết già trong phòng biệt giam của Phan Vũ. Tôi đã thề sẽ có ngày san phẳng tòa tháp đó. Tôi sẽ làm lá chắn sống cho anh, Tiến.”
Tiến nhìn A Sáng, khẽ gật đầu. Anh biết thời gian không chờ đợi ai. Anh nhanh chóng lôi chiếc máy tính cầm tay cũ ra, kích hoạt dữ liệu nhiệt lượng của Tháp Cai Ngục mà con drone bảo trì "Rỉ Sét" (Rust-E) đã quét và lưu trữ trước khi Hang Rác bị phong tỏa. Bản đồ nhiệt hiển thị rõ ràng một đường ống dẫn khí thải rỉ sét bị bỏ hoang dẫn thẳng từ đáy Giếng mỏ số 4 lên trạm tiếp vận năng lượng quỹ đạo, đi qua sát rìa phía sau của Hầm Đông Xác.
“Huy, cậu ở lại đây lập trình nâng cấp bộ vi xử lý vào Neo Trọng Lực,” Tiến đặt chiếc vòng thép rỉ sét lên bàn kỹ thuật. “Tôi và A Sáng sẽ đi đường ống thải. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất.”
Tiến và A Sáng băng qua những đường hầm ngầm tăm tối rò rỉ khí độc, áp dụng kỹ thuật điều hòa nhịp thở dồn dập để giữ tĩnh lặng tuyệt đối cho cơ thể. Khi họ tiếp cận chân Tháp Cai Ngục Phan Vũ, sự tương phản tàn khốc của thế giới này hiện ra rõ rệt trước mắt họ. Phía dưới là khu ổ chuột Tổ Ong rách nát, ngột ngạt và nghẹt thở; phía trên là tòa tháp thép kiên cố, bóng bẩy, lơ lửng kiêu hãnh giữa không trung nhờ lực đệm từ trường khổng lồ, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực kiêu ngạo của tập đoàn.
“Tiến, camera quét nhiệt ở góc ba mươi độ phía trước,” A Sáng thì thầm, cơ bắp cuồn cuộn siết chặt báng cuốc laser.
Tiến rút chiếc La bàn lượng tử cải tiến, để kim cảm biến tự do xoay tròn. Anh nhắm mắt, tập trung tinh thần cảm nhận các hạt Chronon rò rỉ và tần số quét của cảm biến an ninh. “Tần số quét là bốn mươi Hertz. Cứ sau mười giây sẽ có một khoảng trễ hai giây. Đi theo tôi!”
Họ lách qua những luồng ánh sáng quét nhiệt rực đỏ của camera an ninh một cách chuẩn xác. Khi đến gần hàng rào từ trường bảo vệ tầm thấp của Tháp, A Sáng bước lên phía trước, vận khí nén cơ bắp để chịu đựng các cú sốc áp suất. Gã vung cây cuốc laser cải tiến, lia một đường cắt ngọt lịm vào sợi cáp siêu dẫn cấp nguồn cho hàng rào. Luồng từ lực rít lên một tiếng nhỏ rồi tắt ngấm, mở ra một khe hở vừa đủ cho hai người chui qua.
*BỊCH... BỊCH... BỊCH...*
Tiếng bốt bọc thép nặng nề của đội tuần tra lính gác Aegis vang lên từ phía hành lang hành chính phía trên. Tiến giơ tay ra hiệu dừng lại. Anh áp lưng sát vào vách đá rỉ sét, áp dụng kỹ thuật nín thở lượng tử để triệt tiêu hoàn toàn nhiệt lượng cơ thể và nhịp tim sinh học, hòa mình vào bóng tối lạnh lẽo của hầm lò. Đội tuần tra đi qua ngay sát trên đầu họ mà không hề hay biết.
Khi đội tuần tra vừa khuất bóng, Tiến và A Sáng nhanh chóng tiến sát đến lối vào bí mật dẫn vào Hầm Đông Xác khuất sau bệ phóng từ trường. Nhưng ngay khi Tiến chuẩn bị cắm thiết bị bẻ khóa vào cổng từ lực của cửa hầm, một tiếng cười lạnh lẽo, gian xảo đột ngột vang lên từ góc tối của vách đá.
“Tao biết ngay là thế nào mày cũng mò đến đây mà, Trần Tiến.”
Từ trong sương mù phóng xạ tối màu tím đậm đặc, năm bóng người bước ra, chặn đứng mọi ngả đường dẫn vào Hầm Đông Xác. Kẻ đi đầu mang một cánh tay đao laser tự chế phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, khuôn mặt đầy sẹo bỏng laser hằn lên vẻ tàn nhẫn. Đó là tàn dư của băng đảng mỏ sắt Hắc Long – những kẻ được lính gác dung túng ngầm để bảo vệ vòng ngoài của Tháp Cai Ngục.
“Hắc Long... bọn mày vẫn chưa tởn sau trận chiến ở chợ đen sao?” A Sáng gầm lên, bước lên trước Tiến một bước, cây cuốc laser hạng nặng rít lên luồng năng lượng xanh tím rực rỡ.
“Hôm nay tao có lính gác bảo kê sau lưng, tụi mày không có đường thoát đâu!” Tên thủ lĩnh băng Hắc Long hét lớn, vung đao laser lao thẳng về phía Tiến.
Tiến nhanh tay rút thiết bị gây nhiễu sóng não lậu đeo bên hông, gạt công tắc kích hoạt dải sóng nhiễu loạn trắng hòng làm mù máy quét và kính bảo hộ của đối thủ. Nhưng anh bàng hoàng nhận ra, mắt của bọn chúng đều đeo kính lọc quang phổ tự chế phát ánh sáng đỏ mờ – loại kính lọc đặc dụng chống nhiễu sóng não mà Lâm "Mắt Khói" từng chế tạo. Sóng nhiễu hoàn toàn vô hiệu.
Thanh đao laser đỏ rực của tên thủ lĩnh chém xuống một đường chí mạng. A Sáng gầm lên như một con mãnh thú, vung cây cuốc laser hạng nặng công suất lớn đỡ thẳng cú chém.
*BOONG... XOẸT...*
Một tiếng nổ năng lượng chói tai bùng phát. Sức mạnh cơ bắp lực điền thích nghi áp suất cực cao của A Sáng gạt phăng thanh đao laser của đối thủ sang một bên, nhưng luồng laser sạt qua bả vai trái của gã, cắt đứt một mảng giáp composite, để lại một vết bỏng đỏ rực rỉ máu. Tiến tiêu hao mười phần trăm năng lượng pin của cuốc laser khi bắn một tia laser tầm trung để đẩy lui hai tên đàn em đang định vây bọc A Sáng từ phía hông.
Tiến nhanh chóng nhận ra băng Hắc Long đang di chuyển theo đội hình vây bọc chiến thuật rất chuyên nghiệp, cố ý dồn họ vào tầm quét của camera an ninh Tháp. Anh không thể kéo dài trận chiến cận chiến này, tủy sống của Lão Sơn đang cạn kiệt thời gian từng giây.
“A Sáng! Giữ chặt bệ máy!” Tiến hét lên.
Anh đưa cánh tay trái lượng tử hóa lên, xoay mạnh vòng khóa cơ học của Neo Trọng Lực tự chế. Dù năng lượng thiết bị đang ở mức cực thấp sau vụ nổ lò gia tốc, Tiến vẫn cưỡng chế ép nhịp tim lượng tử, trích xuất dòng năng lượng rò rỉ từ tủy sống vào chiếc Neo. Vòng thép trên cổ tay trái bùng phát dải sáng bẻ cong không gian màu xanh lam rực rỡ, tạo ra một trường trọng lực nghịch đảo cục bộ bán kính hai mét ngay dưới chân hai tên đàn em Hắc Long đang lao tới.
*VÚT...*
Trọng lực bị triệt tiêu hoàn toàn trong tích tắc. Hai tên thug mất thăng bằng, cả cơ thể to béo của chúng lơ lửng giữa không trung, tay chân quờ quạng điên cuồng trong khoảng không vô trọng lực.
“Đooàng!”
A Sáng tận dụng cơ hội, quét một đường cuốc laser hạng nặng cực mạnh bằng sức mạnh hộ pháp, đập thẳng vào ngực hai tên đang lơ lửng, hất văng chúng vào vách đá bất tỉnh nhân sự. Tên thủ lĩnh Hắc Long kinh hoàng trước sức mạnh bẻ cong trọng lực của Tiến, gã thối lui hai bước định thổi còi báo động.
Nhưng Tiến đã áp sát. Cánh tay trái lượng tử hóa phát sáng lam của anh bóp chặt lấy cổ họng gã thủ lĩnh, dồn lực đẩy gã đập mạnh vào bảng điều khiển cửa hầm. Tiến dùng thiết bị bẻ khóa cầm tay, chạy chương trình bẻ khóa tự động ghi đè thuật toán mã hóa sinh trắc học của cửa Hầm Đông Xác.
*CẠCH... XOẠT...*
Cánh cửa thép bọc siêu dẫn khổng lồ của Hầm Đông Xác từ từ trượt mở sang hai bên, lộ ra một khoảng không tối tăm, lạnh lẽo tột cùng.
Tiến buông tên thủ lĩnh Hắc Long đã ngất xỉu xuống đất, gật đầu ra hiệu cho A Sáng. Cả hai nhanh chóng lách người bước qua ngưỡng cửa, tiến vào bên trong cấu trúc kiên cố của hầm đông lạnh.
*CLANG!*
Cánh cửa thép bọc siêu dẫn phía sau họ đột ngột đóng sập lại một cách nặng nề, khóa chặt toàn bộ lối thoát hiểm. Hệ thống khóa từ trường áp thế cao tự động kích hoạt với tiếng rít cơ học khô khốc. Bóng tối dày đặc bao trùm lấy họ, và từ sâu trong lòng hầm, một mùi hóa chất bảo quản cryogenic lạnh lẽo, nồng nặc chất độc ozone bắt đầu bốc lên, thấm qua màng lọc mặt nạ phòng độc, khiến phổi Tiến buốt giá như đóng băng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!