Di Sản Của Cha
Áp suất một trăm năm mươi atmospheres bên trong buồng đốt chính của Lò Gia Tốc Cổ Đại lúc này đã vượt qua giới hạn chịu đựng thông thường của một cơ thể sinh học. Không còn bộ khung xương trợ lực nâng đỡ bắp chân và cột sống, Trần Tiến cảm giác như có hàng vạn tấn đá tảng vô hình đang nện thẳng xuống hai bả vai, ép chặt lồng ngực anh đến mức mỗi nhịp hít thở đều rát buốt như nuốt phải mảnh thủy tinh vụn. Khớp gối phải của anh – di chứng từ cú va chạm tàn khốc ở trạm van trước đó – phát ra những tiếng lục cục rùng rợn mỗi khi anh rướn người. Từng thớ cơ đùi căng ra như dây cáp thép quá tải, run rẩy kịch liệt dưới sức nặng của trọng lực địa tầng bị bóp méo.
Nhưng nỗi đau thể xác đó nhanh chóng bị lấn át bởi thứ âm thanh rít lên kinh hoàng từ phía trần vòm của buồng đốt.
*UỲNH... UỲNH...*
Cấu trúc thép siêu dẫn bọc gốm bảo vệ của lò gia tốc rên rỉ, rạn nứt ra một vệt gãy dài hơn năm mét. Đó không phải là một vết nứt địa chất thông thường. Từ kẽ hở hoác rộng ấy, không gian xung quanh bắt đầu co rúm, vặn xoắn lại như một tấm vải bị vắt kiệt. Một dải ánh sáng màu lam nhạt, rực rỡ nhưng lạnh lẽo đến thấu xương, phun trào ra ngoài.
“Khe Nứt Chronon!” Huy hét lên qua bộ đàm sóng ngắn, giọng cậu vỡ vụn vì hoảng loạn. Cậu kỹ sư trẻ co rúm người sau khối lập phương pha lê lượng tử, hai tay ôm chặt lấy bộ lập trình cầm tay sờn cũ. “Anh Tiến! Vết nứt đang giãn nở! Dòng hạt Chronon tự do đang rò rỉ với mật độ vượt mức báo động đỏ! Lò phản ứng cổ đại đang tự hủy từ trường, nó đang gia tốc dòng thời gian cục bộ!”
Tiến quay đầu nhìn lại. Cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử của anh co rụt. Bụi phóng xạ tối rơi xuống từ trần hang vốn đang rơi tự do đột ngột đứng im giữa không trung, rồi trong tích tắc tiếp theo, chúng lao thẳng xuống đất với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp, tạo thành những vệt sáng xám tro kéo dài.
“Á... da tay em!” Huy rú lên đau đớn.
Tiến nhìn sang và kinh hoàng nhận ra lớp da trên mu bàn tay của Huy đang khô héo với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Những nếp nhăn li ti, xám ngoét bắt đầu xuất hiện quanh các khớp ngón tay của cậu kỹ sư hai mươi tuổi. Dòng thời gian bị gia tốc bên trong buồng đốt đang tước đoạt tuổi thọ của họ theo từng giây thực.
“Cạch... cạch... cạch...”
Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực Tiến dội vào lồng ngực anh. Tiếng gõ nhịp ấy là thứ duy nhất giữ cho ý thức tuyến tính của anh không bị phân rã trước sự hỗn loạn của không-thời gian bóp méo. Nó nhắc nhở anh rằng con gái anh ở Trái Đất đang già đi từng giây, và anh không được phép biến thành một bộ xương khô vô danh trong cái lò nung thời gian này.
“Huy! Đeo mặt nạ lọc độc vào! Ép nhịp thở xuống!” Tiến gầm lên, giọng anh khàn đặc vì bụi phóng xạ tối đã bắt đầu tràn vào phế quản.
Anh nhìn xuống cổ tay trái của mình. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế – chiếc vòng thép đeo tay thô rỉ sét – lúc này chỉ còn nhấp nháy một vệt sáng xanh lam mờ nhạt, yếu ớt. Năng lượng dự phòng báo động đỏ: năm phần trăm. Với mức năng lượng này, chiếc Neo thậm chí không thể kích hoạt từ trường nghịch đảo cơ bản để bảo vệ họ khỏi lực đè nén của địa tầng, nói gì đến việc đóng kín một kẽ nứt không-thời gian đang phình to.
Tiến nghiến chặt răng đến bật máu môi. Cánh tay trái lượng tử hóa hoàn toàn của anh – cánh tay phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo và hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác vĩnh viễn – buông thõng vô lực. Anh không thể cảm nhận được các ngón tay của mình, nhưng anh cảm nhận được dòng chảy hạt Chronon tự do đang dao động điên cuồng xung quanh.
Anh phải sạc khẩn cấp cho chiếc Neo. Ngay lập tức.
Tiến nhìn thấy một sợi cáp siêu dẫn rò rỉ của lò gia tốc cổ đại đang quất điên cuồng trên mặt đất như một con rắn lửa, phát ra những tia điện lượng tử màu tím đậm đặc. Không có khung xương trợ lực bảo vệ, Tiến phải lết thân mình điên cuồng trên sàn sắt nóng bỏng, khớp gối phải nhói buốt thấu xương.
Anh lột bỏ chiếc găng tay bảo hộ hàn dày cộp của tay trái, để lộ làn da bị biến đổi cấu trúc tế bào, trong suốt và nổi rõ những đường gân lượng tử phát sáng lam mờ. Dưới lớp găng tay ấy, anh vẫn luôn đeo chiếc nhẫn cưới bằng titan siêu dẫn – kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Lê Thư.
Tiến áp lòng bàn tay trái lượng tử hóa trực tiếp vào sợi cáp rò rỉ, dùng chính chiếc nhẫn cưới titan làm vật dẫn truyền dòng điện lượng tử áp thế cao thẳng vào chiếc Neo Trọng Lực.
*XOẸT... XOẸT...*
Một luồng điện lượng tử màu xanh lam rực rỡ bùng phát, chạy dọc từ sợi cáp, xuyên qua nhẫn cưới, tàn phá hệ thần kinh ngoại biên của Tiến. Cơn đau tột cùng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào xương tủy dọc cột sống khiến Tiến trợn trừng mắt, hét lên không thành tiếng. Cột sống của anh nóng rực, các vệt bỏng bức xạ phát ra thứ ánh sáng màu tím mờ nhạt dọc theo các khớp xương đòn. Tay trái anh rạn nứt da, rò rỉ những tia sáng lượng tử mờ nhạt.
Nhưng chiếc Neo Trọng Lực tự chế đột ngột rú lên một tiếng rít tần số cao. Dải đèn LED lượng tử trên vòng thép rực sáng trở lại. Dung lượng nạp khẩn cấp nhảy vọt lên: năm mươi phần trăm.
Cùng lúc đó, từ phía trần vòm, Khe Nứt Chronon đột ngột giãn nở mạnh mẽ hơn, hút mọi ánh sáng xung quanh vào tâm tối của nó.
*ĐOÀNG!*
Tiến định dùng thiết bị gây nhiễu sóng não lậu đeo bên hông để phát xung nhiễu loạn trắng hòng triệt tiêu bức xạ hạt Chronon tự do đang tàn phá làn da của Huy. Nhưng anh đã sai lầm. Xung lượng tử phát ra từ kẽ nứt quá lớn, vượt quá giới hạn chịu tải của thiết bị tự chế. Chiếc hộp gây nhiễu bên hông Tiến đột ngột quá tải, nổ tung thành một quầng lửa xanh tím, hất văng anh ra xa. Vết bỏng mới ở hông rát buốt, máu tươi từ vết cắt cũ ở cánh tay phải rỉ ra thấm đỏ lớp gạc bảo hộ.
“Anh Tiến!” Huy khóc thét lên. Da mặt cậu bắt đầu sạm đi, mái tóc tơ vàng nhạt xuất hiện những sợi bạc trắng dã. “Chúng ta không chịu nổi sáu mươi giây nữa đâu! Thời gian đang trôi nhanh gấp trăm lần!”
Tiến gạt máu mũi đang chảy ròng ròng dọc cằm, gượng dậy bằng chân phải run rẩy. Anh nhận ra kẽ nứt đang dao động theo nhịp của lò phản ứng cổ đại phía dưới bệ máy. Nếu không dừng hệ thống tự hủy, kẽ nứt sẽ nuốt chửng toàn bộ buồng đốt này.
Anh rút chiếc La bàn lượng tử cải tiến từ túi ngực. Kim cảm biến của la bàn xoay tròn điên cuồng trước khi chỉ thẳng vào tâm của kẽ nứt.
“Tần số dao động của kẽ nứt là một trăm hai mươi Hertz!” Tiến hét lên qua tiếng gầm rú của lò gia tốc. “Huy! Kết nối bộ lập trình cầm tay của cậu vào bảng điều khiển an ninh của lò! Tôi sẽ bẻ khóa mã Aegis để dừng hệ thống tự hủy, cậu phải giữ vững băng thông!”
Tiến bước lên một bước, gạt bỏ mọi cơn đau từ khớp gối phải bị nứt và cột sống đang bị tàn phá bởi bức xạ tối. Anh đưa cánh tay trái lượng tử hóa lên hướng thẳng vào tâm của Khe Nứt Chronon.
“Ổn định kẽ nứt Chronon! Kích hoạt!”
Tiến xoay vòng khóa cơ học trên cổ tay trái. Một trường từ lực siêu dẫn nghịch đảo, màu lam rực rỡ, phát ra từ Neo Trọng Lực, tạo thành một màng chắn mờ bao bọc lấy kẽ nứt đang giãn nở. Dưới tác động của trường trọng lực nghịch đảo, tốc độ rò rỉ của các hạt Chronon đột ngột bị hãm lại. Bong bóng không gian xung quanh Tiến và Huy tạm thời đứng im, ngăn chặn quá trình lão hóa tàn khốc của tế bào.
Nhưng chiếc Neo Trọng Lực đang rên rỉ kịch liệt dưới áp lực quá tải. Năng lượng sụt giảm nhanh chóng: bốn mươi phần trăm... ba mươi phần trăm...
“Huy! Bẻ khóa an ninh Aegis! Ngay bây giờ!”
Tiến lao đến bảng điều khiển cổ đại bám đầy bụi địa tầng dưới chân khối lập phương pha lê. Bàn tay phải rỉ máu của anh cắm phích cắm của thiết bị bẻ khóa cầm tay vào cổng USB lượng tử của bảng điều khiển. Trên màn hình rỉ sét, những dòng mã lệnh màu xanh lá của hệ điều hành Aegis bắt đầu chạy dọc với tốc độ chóng mặt, liên tục hiển thị các cảnh báo tự hủy màu đỏ rực.
Tiến sử dụng chương trình bẻ khóa tự động của hacker ẩn danh Ghost-01, kết hợp với các công thức toán học đa chiều ghi chép trong cuốn sổ tay tháo lắp rách nát của cha Trần Quốc mà anh đã thuộc lòng. Những ngón tay của anh gõ điên cuồng trên bàn phím ảo, ghi đè thuật toán mã hóa sinh trắc học tối cao của tập đoàn.
*CẢNH BÁO: HỆ THỐNG TỰ HỦY SẼ KÍCH HOẠT TRONG MƯỜI GIÂY! MÃ TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI!*
“Không được! Vương Phong đã khóa chặt cổng truy cập bằng mã bảo mật đa tầng của hạm đội!” Huy hét lên, hai tay gõ liên tục trên bộ lập trình cầm tay để hỗ trợ Tiến nhưng liên tục bị tường lửa đánh bật ra.
Tiến nhìn vào dòng cảnh báo đỏ rực đang đếm ngược: 09... 08... 07...
Trong khoảnh khắc sinh tử, Tiến nhận ra lò phản ứng cổ đại đang được sạc năng lượng liên tục qua một thanh siêu dẫn chính nằm dưới bệ máy. Đó chính là nguồn sạc duy nhất nuôi dưỡng kẽ nứt Chronon và hệ thống tự hủy.
“Huy! Giữ vững màng chắn của Neo! Tôi sẽ cắt nguồn sạc!”
Tiến buông bảng điều khiển, rút phắt thanh Cuốc laser khai thác cải tiến bên hông. Khớp gối phải rạn nứt nhói lên một cơn đau buốt óc khi anh quỳ rạp xuống, bò người vào khoảng trống chật hẹp dưới bệ máy của lò phản ứng. Nhiệt độ dưới gầm bệ máy đã lên tới gần tám mươi độ C, hơi nóng nồng nặc mùi dầu bôi trơn cháy phả thẳng vào mặt nạ lọc độc của anh.
Trước mặt anh là thanh siêu dẫn chính – một khối hợp kim Aegium dày mười phân, đang phát ra ánh sáng lam rực rỡ và độ rung cơ học cực mạnh.
Tiến kích hoạt cuốc laser ở công suất tối đa. Luồng laser màu đỏ rực, mỏng nhưng tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng bắn ra, cắt thẳng vào bề mặt của thanh siêu dẫn.
*XOÈO... XOÈO...*
Những tia lửa điện lượng tử bắn ra tung tóe, găm vào bộ đồ bảo hộ rách nát của Tiến, tạo ra những vết cháy xém khét lẹt trên da ngực anh. Khói độc màu tím bốc lên đậm đặc. Tiến nghiến chặt răng, giữ vững bàn tay phải đang run rẩy để đường cắt laser không bị lệch hướng dưới áp lực rung chấn địa tầng.
“03... 02...” Tiếng Huy đếm ngược trong tuyệt vọng vang lên qua bộ đàm.
*XOẸT!*
Thanh siêu dẫn chính bị cắt đứt làm đôi. Luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ chạy dọc theo nó đột ngột tắt ngấm.
Cùng lúc đó, trên bảng điều khiển, dòng chữ đếm ngược tự hủy biến mất, thay thế bằng dòng chữ màu xanh lá: *HỆ THỐNG ĐÃ NGẮT KẾT NỐI NĂNG LƯỢNG. QUÁ TRÌNH TỰ HỦY BỊ HỦY BỎ.*
Phía trên trần vòm, Khe Nứt Chronon đang dao động dữ dội đột ngột co rụt lại, phát ra một tiếng *XÙY* lớn rồi biến mất hoàn toàn vào khoảng không, để lại những hạt bụi phóng xạ tối rơi lả tả như những bông tuyết xám lạnh lẽo.
Không gian bên trong buồng đốt rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, ngột ngạt và tăm tối, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập, nhọc nhằn của Tiến và Huy qua bộ lọc khí của mặt nạ.
Tiến lết thân mình ra khỏi gầm bệ máy, nằm vật ra sàn sắt rỉ sét. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh khẽ run lên, dải đèn của Neo Trọng Lực tắt dần, chỉ còn lại năm phần trăm năng lượng cuối cùng. Mắt trái của anh bị mờ đi hoàn toàn tạm thời do xuất huyết võng mạc sau cú quá tải sóng não lượng tử. Anh đưa tay lên lau vệt máu tươi đang chảy ròng ròng từ hai bên lỗ mũi và hốc tai.
“Chúng ta... sống rồi chứ anh Tiến?” Huy thào thào hỏi, cậu ngã gục bên cạnh khối lập phương pha lê, hai tay vẫn ôm chặt lấy bộ lập trình cầm tay.
“Sống rồi,” Tiến khàn giọng đáp, giọng nói của anh như già đi mười tuổi. Anh nhìn sang Huy, lòng nhói lên một cơn đau xót khi thấy những vệt tóc bạc trắng dã xuất hiện rõ rệt ở hai bên thái dương của cậu kỹ sư trẻ tuổi. Đó là cái giá tàn khốc mà họ phải trả cho việc bẻ cong thời gian.
Tiến gượng dậy, dùng cuốc laser nứt báng cạy mạnh lớp kính bảo vệ bọc siêu dẫn của khối lập phương pha lê lượng tử đã bị mất điện nguồn. Bên trong, lơ lửng giữa những sợi cáp siêu dẫn siêu nhỏ, là bộ vi xử lý lượng tử cổ đại – một khối pha lê đa diện phát ra ánh sáng lam nhạt, tinh khiết và ổn định.
Tiến cẩn thận dùng tay phải gỡ bộ vi xử lý ra, giấu chặt vào túi ngực áo bảo hộ sát bên chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An. Đây chính là chiếc chìa khóa giúp anh nâng cấp Neo Trọng Lực lên mức Ổn định để cứu sống Lão Sơn.
Nhưng khi anh cúi xuống để thu dọn những linh kiện còn sót lại dưới chân bệ máy, ánh mắt của Tiến đột ngột khựng lại.
Khuất sau đống đổ nát của những cuộn cảm siêu dẫn bị nổ tung, bám đầy bụi địa tầng xám tro, là một chiếc hộp kim loại hình chữ nhật nhỏ cỡ lòng bàn tay. Trên bề mặt rỉ sét của chiếc hộp, có một nét khắc tay sần sùi, quen thuộc đến mức khiến tim Tiến như ngừng đập.
Đó là chữ ký của cha anh: *Trần Quốc – Dự án Erebus, 2089.*
Tiến run rẩy cầm chiếc hộp lên. Đó là một ổ cứng thể rắn thế hệ cũ của tập đoàn Chrono-Aegis, loại ổ cứng chuyên dùng để lưu trữ dữ liệu nghiên cứu thực địa mật chưa qua mã hóa mạng lượng tử.
“Anh Tiến... đó là cái gì vậy?” Huy gượng dậy, bước lại gần, mắt đeo kính cận bám đầy bụi nhìn vào chiếc hộp kim loại.
“Dữ liệu của cha tôi,” Tiến thì thầm, giọng anh run rẩy. Anh dùng vạt áo bảo hộ lau sạch lớp bụi quặng bám trên cổng kết nối của ổ cứng. “Ông ấy đã ở đây... trước khi mất tích mười năm trước.”
“Để em thử kết nối vào bộ lập trình cầm tay,” Huy vội vàng nói, cậu cắm sợi dây cáp siêu dẫn từ bộ lập trình vào cổng kết nối của ổ cứng.
Màn hình sờn cũ của bộ lập trình cầm tay nhấp nháy liên tục, hiển thị các dải sóng dữ liệu màu xanh lá. Dù ổ cứng đã bị hư hại vật lý một phần do thời gian và áp suất địa tầng, nhưng Huy vẫn bẻ khóa thành công các phân đoạn dữ liệu lõi nhờ chương trình Decrypter-v1 của Ghost-01.
Những dòng tài liệu nghiên cứu cũ hiện lên trên màn hình. Tiến nín thở đọc từng dòng chữ viết tay được số hóa của cha mình.
*“Ngày 14 tháng 10 năm 2089. Chúng tôi đã phát hiện ra hạt Chronon thăng hoa thực chất không phải là dị biến tự nhiên. Tập đoàn đang bóp méo thời gian để giam cầm thợ mỏ... Nhưng điều kinh hoàng hơn là dự án nghiên cứu tương thích lượng tử sinh học trên cơ thể người sống...”*
Tiến lướt nhanh xuống phía dưới, ngón tay phải của anh siết chặt vào mép bộ lập trình cầm tay đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh dừng lại trước một file danh sách thử nghiệm lâm sàng bị cháy sém một nửa.
*“Danh sách vật thí nghiệm tương thích lượng tử cấp 2 – Chuyển giao về Phòng Nghiên Cứu Số 0 dưới quyền Cai ngục Phan Vũ.”*
Ở dòng thứ chín của danh sách, một cái tên hiện lên rõ ràng, đập thẳng vào mắt Tiến:
*“Vật thí nghiệm L-09: Trần Kiên. Trạng thái: Tương thích lượng tử cấp 2. Đang tiến hành thí nghiệm bẻ cong thời gian sinh học.”*
*Trần Kiên!*
Người anh họ của Tiến, người đã khơi dậy trong anh khát vọng khám phá bí mật của hố đen, người được tập đoàn thông báo đã tử nạn và mất tích trong một chuyến thám hiểm hố đen mười năm trước.
Anh ấy không chết do tai nạn.
Anh ấy đã bị tập đoàn bắt đi, biến thành một vật thí nghiệm sinh học lượng tử tàn bạo, và hiện đang bị giam giữ tại Phòng Nghiên Cứu Số 0 bí mật nằm sâu dưới lòng Tháp Cai Ngục Phan Vũ!
Một luồng phẫn nộ tột cùng, lạnh lẽo bùng phát từ sâu trong lồng ngực Tiến. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu rực đỏ. Tập đoàn Chrono-Aegis không chỉ đánh cắp thời gian của anh, của con gái anh, mà còn biến những người thân yêu nhất của anh thành những con số thí nghiệm vô nhân đạo dưới lòng đất.
“Anh Tiến...” Huy lắp bắp, khuôn mặt cậu tái mét khi đọc được dòng chữ trên màn hình. “Anh Kiên... anh ấy vẫn còn sống sao? Nhưng Phòng Nghiên Cứu Số 0... đó là cấm địa của Tháp Cai Ngục. Nơi đó được bảo vệ bởi robot tra tấn Kìm Sắt và lực lượng an ninh tuần tra dày đặc...”
“Tôi sẽ tìm ra nơi đó,” Tiến trầm giọng, giọng nói của anh lạnh lùng và kiên định như đá siêu dẫn dưới đáy mỏ. Anh bóp chặt chiếc nhẫn cưới titan dưới găng tay bảo hộ tay trái. “Tôi sẽ đưa anh ấy ra ngoài.”
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Đột ngột, thiết bị nhận tín hiệu sóng ngắn trên bộ lập trình cầm tay của Huy vang lên một tần số âm thanh cơ học dồn dập, chói tai. Đó không phải là tín hiệu truyền âm thanh kỹ thuật số, mà là những tiếng gõ nhịp kịch liệt dọc theo hệ thống đường ống dẫn khí rỉ sét nối từ thế giới bên ngoài vào buồng đốt.
*CỘC... CỘC CỘC... CỘC...*
“Mã Morse cơ khí!” Huy giật nảy mình, cậu vội vàng áp tai vào đường ống dẫn khí rỉ sét bên vách đá để nghe rõ hơn. Đôi mắt sau lớp kính cận của cậu co rụt lại, tràn đầy sự kinh hoàng. “Anh Tiến... tín hiệu khẩn cấp từ Bà Mai ở Hang Tối!”
“Nội dung thế nào?” Tiến lao đến, bóp chặt bả vai của Huy.
“Bà Mai nói... Giao thức tăng tốc thời gian của Phan Vũ đang tàn phá cơ thể Lão Sơn với tốc độ kinh hoàng... Tủy sống của chú ấy đang bị phân rã hoàn toàn do bức xạ tối tích lũy... Chú ấy đang hấp hối... Chú ấy không chịu nổi quá ba tiếng nữa thực nếu không có bộ vi xử lý để kích hoạt Neo sưởi ấm tủy...”
Tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực Tiến đột ngột dồn dập hơn trong tâm trí anh: “Cạch... cạch... cạch...”, như một bản án tử hình đang đếm ngược từng giây mạng sống của người đồng đội già, người thầy đã truyền dạy cho anh kỹ nghệ sinh tồn dưới đáy giếng sâu.
Tiến siết chặt nắm tay trái phát sáng xanh lam mờ nhạt, chiếc Neo Trọng Lực tự chế trên cổ tay khẽ rung lên một tần số lạnh lẽo. Anh nhìn về phía cánh cửa thép bọc siêu dẫn đang đóng chặt, nơi con đường trở về Hang Tối đầy rẫy những cạm bẫy từ trường và sự săn lùng của Vương Phong đang chờ đợi phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!