Nhạc nềnThunderclap

Cuộc Đua Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Áp suất một trăm năm mươi atmospheres dưới đáy Lò Gia Tốc Cổ Đại không chỉ là một con số vật lý khô khan; nó là một bàn tay khổng lồ bằng đá tảng đang liên tục bóp nghẹt lồng ngực Trần Tiến. Không còn khung xương trợ lực nâng đỡ, hai đầu gối của anh run rẩy dữ dội, từng thớ cơ bắp ở đùi và bắp chân căng ra như những sợi dây cáp thép sắp đứt dưới sức nặng của hàng vạn tấn địa tầng phía trên. Mỗi hơi thở hít vào đều nồng nặc mùi ozone cháy, mùi rỉ sét ẩm ướt và thứ bụi phóng xạ tối mịn như phấn, cào xé phế quản anh đến rỉ máu.


Dưới trần vòm rạn nứt của buồng điều khiển trung tâm, sáu con drone Quét Sạch của tập đoàn đang lơ lửng như những con quái vật cơ khí đói mồi. Những họng súng phát xạ tia phân rã phân tử ở đầu mũi chúng nhấp nháy thứ ánh sáng xanh tím lạnh lẽo, khóa chặt mọi lối thoát hiểm của Tiến và Huy.


Phía trên cao, lơ lửng nhờ đai bay phản lực thế hệ mới, Vương Phong nhìn xuống Tiến với một nụ cười ngạo nghễ đầy đố kỵ. Thiết bị phân tích ba chiều trên cổ tay gã liên tục quét qua cơ thể Tiến, hiển thị các dải đồ thị sinh học màu đỏ rực rỡ lên võng mạc của gã kỹ sư chính quy.


“Trần Tiến,” Vương Phong cất giọng, âm thanh méo mó qua bộ lọc âm cao cấp của tập đoàn vang vọng khắp không gian rỉ sét của lò gia tốc. “Mày nhìn lại mày đi. Không có khung xương trợ lực, Neo Trọng Lực thì cạn kiệt năng lượng hoàn toàn. Mày chỉ là một gã thợ mỏ phế thải đang bò lết dưới áp suất địa tầng. Giao bộ vi xử lý lượng tử cổ đại và chiếc Neo Trọng Lực lậu của mày ra đây, tao sẽ xin cai ngục Phan Vũ cho mày một cái chết nhân đạo.”


Tiến không trả lời. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Huy. Cậu kỹ sư trẻ đang run rẩy nép sau khối lập phương pha lê lượng tử, hai tay ôm chặt lấy bộ lập trình cầm tay sờn cũ, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp tràn đầy sự hoảng loạn. Sát bên cạnh họ, con drone bảo trì Rỉ Sét (Rust-E) gầm rú kẹt rít kịch liệt, một nửa cánh tay kẹp thủy lực bị nung chảy của nó khẽ co giật, cố gắng chắn trước mặt Tiến như một tấm khiên rách nát.


“Cạch... cạch... cạch...”


Tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực Tiến dội vào tai anh, kéo anh ra khỏi sự đè nén của áp suất địa tầng. Tiếng gõ nhịp ấy nhắc nhở anh rằng con gái anh ở Trái Đất đang già đi từng giây, và anh không được phép chết ở cái xó xỉnh tăm tối này.


“Huy,” Tiến thì thầm qua bộ đàm sóng ngắn nội bộ, giọng anh khàn đặc, lẫn lộn tiếng thở dốc nhọc nhằn. “Chuẩn bị bẻ khóa tần số điều khiển. Tôi sẽ tạo cơ hội cho cậu.”


“Nhưng anh Tiến, Neo của anh đang ở mức không phần trăm năng lượng!” Huy lắp bắp trả lời. “Chúng ta lấy gì để đối phó với sáu con drone Quét Sạch kia?”


“Cứ làm theo lời tôi,” Tiến nghiến chặt răng, nén cơn đau buốt nhói từ bả vai trái bị trật khớp.


“Ngoan cố!” Vương Phong lạnh lùng thốt lên. Gã vung tay ra lệnh. “Tiêu diệt chúng!”


Ba con drone Quét Sạch lập tức lao xuống. Những họng súng phát xạ rít lên một tần số chói tai. Ba luồng tia phân rã phân tử màu xanh tím, mỏng nhưng tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng, đồng loạt bắn ra, cắt dọc vách thép dày bọc gốm bảo vệ phía trước Tiến.


*XOÈO... XOÈO...*


Tấm vách thép dày hai mươi phân bị nung chảy và phân rã thành những hạt bụi xám tro trong tích tắc. Tiến gầm lên một tiếng, gồng mình đẩy mạnh Huy ngã nhào sang một bên vách đá khuất. Không có khung xương bảo vệ, cú bật người đột ngột dưới áp suất 150 atm khiến khớp gối phải của Tiến phát ra một tiếng “rắc” rùng rợn. Cơn đau thấu xương tủy ập đến khiến anh suýt ngất đi, nhưng anh vẫn kịp vung thanh Cuốc laser khai thác cải tiến lên chắn trước mặt.


*XOẸT!*


Tiến bắn một luồng laser nhiệt độ cao từ cuốc laser vào con drone Quét Sạch đi đầu. Luồng laser rực đỏ bắn trúng giáp ngực của drone, nhưng lớp hợp kim siêu dẫn Aegium bọc ngoài của nó chỉ lóe lên một dải sáng xanh mờ nhạt, hấp thụ hoàn toàn nhiệt lượng laser vô hiệu hóa. Phát súng phản chấn mạnh mẽ khiến báng cuốc laser của Tiến nứt thêm một đường dài, suýt nữa tuột khỏi bàn tay phải đang rỉ máu của anh.


“Vô ích thôi, gã thợ mỏ ngu ngốc!” Vương Phong cười sằng sặc. “Drone của tập đoàn được trang bị giáp hấp thụ năng lượng siêu dẫn thế hệ mới. Công nghệ phế liệu của mày không thể làm xước một sợi sơn của nó đâu!”


Nhìn thấy tia phân rã thứ hai đang quét tới chân mình, Tiến biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Anh nhìn vào tay trái của mình – cánh tay đã bị lượng tử hóa hoàn toàn vĩnh viễn, phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp. Anh hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác ở cánh tay này, nhưng anh cảm nhận được dòng chảy hạt lượng tử tự do đang rò rỉ mạnh mẽ từ các cuộn cảm siêu dẫn cổ đại xung quanh phế tích.


Tiến áp lòng bàn tay trái lượng tử hóa của mình trực tiếp vào một sợi cáp siêu dẫn rò rỉ của lò gia tốc cổ đại dưới đất. Anh vận dụng kỹ năng Kháng bức xạ tối trung cấp để ép tủy sống của mình hoạt động điên cuồng, đóng vai trò như một cầu nối sinh học dẫn truyền dòng năng lượng Chronon rò rỉ từ sợi cáp thẳng vào chiếc Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay.


*XOẸT... XOẸT...*


Một luồng điện lượng tử màu xanh lam rực rỡ bùng phát dọc theo cánh tay trái của Tiến. Cơn đau tột cùng như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào xương tủy khiến Tiến hét lên đau đớn. Da tay trái của anh bắt đầu rạn nứt, rò rỉ những vệt bức xạ tối mờ nhạt. Nhưng chiếc Neo Trọng Lực tự chế vốn đang tắt nguồn đột ngột nhấp nháy dải sáng xanh lam rực rỡ, nạp đầy mười phần trăm dung lượng khẩn cấp.


“Huy! Ngay bây giờ!” Tiến gầm lên.


Huy nghiến răng, kích hoạt chiếc drone trinh sát Mắt Ruồi hỏng đã được cậu lén nối lại bằng dây đồng siêu dẫn. Con drone nhỏ bé bay vút lên không trung, phát ra một màng mồi nhử quang học giả lập nhiệt lượng cơ thể người rực rỡ, làm nhiễu loạn hoàn toàn radar quét nhiệt của ba con drone Quét Sạch còn lại.


Cùng lúc đó, Huy gõ liên tục lên bộ lập trình cầm tay, lén gửi một đoạn mã độc qua sóng ngắn vô tuyến để bẻ khóa hệ thống điều hướng của ba con drone quét rác cổ xưa đang nằm bất động trong góc phòng.


“Mày nghĩ trò vặt này có tác dụng với tao sao?” Vương Phong nhướng mày. Gã kích hoạt chip cấy ghép thần kinh ở thái dương. Con chip phát ra thứ ánh sáng xanh lục rực rỡ dưới da đầu gã, tăng tốc độ xử lý tư duy logic lên gấp năm lần. Chỉ trong hai giây, Vương Phong đã phát hiện ra mã độc của Huy và bắt đầu chạy thuật toán tái lập trình hệ thống bảo mật để đè bẹp hoàn toàn sự can thiệp của cậu kỹ sư trẻ.


“Mã độc của thằng nhóc đó bị chặn rồi!” Vương Phong cười lạnh, điều khiển ba con drone Quét Sạch chính quy quay đầu nổ súng vào vị trí của Huy.


Nhưng Tiến đã tính trước bước đi này. Anh nhận thấy Vương Phong đang tập trung toàn bộ băng thông truyền tải của chip cấy ghép thần kinh để điều khiển đội drone chính quy qua sóng wifi nội bộ của trạm.


Tiến kích hoạt Neo Trọng Lực thô sơ đeo trên tay trái. Thay vì bẻ cong trọng lực của bản thân, anh hướng trường trọng lực nghịch đảo cực mạnh vào khoảng không gian giữa Vương Phong và đội drone. Trường trọng lực đột ngột bị bóp méo tạo ra một xung lực triều nhỏ làm đứt gãy hoàn toàn băng thông truyền tải sóng lượng tử của gã kỹ sư chính quy trong vòng ba giây.


“Cái gì? Mất kết nối lượng tử?” Vương Phong hoảng hốt kêu lên khi thiết bị trên cổ tay gã báo lỗi nhiễu sóng.


Trong ba giây ngắn ngủi đó, Tiến lập tức sử dụng kỹ năng “Hack tần số drone tuần tra”. Anh gửi một mã lệnh ghi đè qua sóng ngắn từ Neo Trọng Lực trực tiếp vào hệ thống nhận tín hiệu của ba con drone quét rác cổ xưa đã bị Huy bẻ khóa một nửa.


*BÍP... BÍP... GHI ĐÈ HỆ ĐIỀU HÀNH THÀNH CÔNG!*


Mắt cảm biến của ba con drone quét rác cổ xưa đột ngột chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lam lượng tử. Chúng lập tức quay đầu, vung những cánh tay kẹp rỉ sét và phóng ra những luồng hồ quang phế liệu trực tiếp vào ba con drone Quét Sạch chính quy của Vương Phong đang bị mất kết nối.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Một cuộc hỗn chiến cơ khí hỗn loạn và kịch liệt nổ ra ngay giữa buồng điều khiển trung tâm. Những mảnh vỡ kim loại rỉ sét, những tia lửa điện lượng tử bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ cả không gian tăm tối của lò gia tốc cổ đại.


Nhìn thấy đội drone chính quy của mình bị những con drone phế liệu rỉ sét quấy phá và phá hủy cấu trúc liên tục, Vương Phong điên cuồng tột độ. Gã nhận ra mình đã hoàn toàn đánh giá thấp gã thợ mỏ phế liệu mang dải sáng xanh lam trên tay trái.


“Trần Tiến! Tao sẽ chôn sống mày ở đây!” Vương Phong gầm lên trong sự nhục nhã tột cùng.


Gã dùng chip cấy ghép thần kinh gửi một mã lệnh tối cao cưỡng chế vào hệ thống điều hành của Lò Gia Tốc Cổ Đại, kích hoạt hệ thống tự hủy quá tải từ trường của toàn bộ công trình cổ xưa, đồng thời dùng quyền kiểm soát tối cao khóa chặt cửa van thép của buồng đốt chính – nơi Tiến và Huy đang đứng.


*RẮC... RẮC... RẮC...*


Cánh cửa thép khổng lồ bọc siêu dẫn đóng sập xuống với một tiếng động kinh hoàng, cô lập hoàn toàn Tiến và Huy trong buồng đốt đang bắt đầu rung chuyển dữ dội. Trần vòm nứt toác, và từ những kẽ nứt không-thời gian mới xuất hiện, những hạt Chronon tự do đậm đặc phát ra ánh sáng lam nhạt bắt đầu rò rỉ rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng chết người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!