Lò Gia Tốc Bị Lãng Quên
Cái lạnh của Hang Tối không giống như cái lạnh thông thường. Nó là thứ buốt giá sinh ra từ sự vắng bóng hoàn toàn của bức xạ nhiệt, một khoảng không tĩnh lặng bị bóp nghẹt bởi từ trường sắt từ cực mạnh của những vách đá xám đen bao quanh. Dưới đáy hang sâu, hàng trăm thợ mỏ di tản từ khu ổ chuột Tổ Ong đang ngồi co cụm bên những đống lửa quặng nghèo nàn, thứ ánh sáng tù mù phát ra từ xỉ phóng xạ thải chỉ đủ để tô vẽ lên những khuôn mặt hốc hác, lấm lem bụi Aegium một vẻ tuyệt vọng xám ngoét.
Trong góc hang khuất gió, Lão Sơn nằm bất động trên một tấm nệm xơ rách. Khung định vị bằng thép rỉ sét ghim chặt vào gáy ông lão khẽ kẹt rít theo từng nhịp thở đứt quãng. Nhịp tim của ông đã giảm xuống mức báo động – chỉ còn hai mươi nhịp một phút. Bà Mai, vị bác sĩ y tế lậu duy nhất của khu mỏ, lặng lẽ rút những cây kim châm cứu siêu dẫn ra khỏi sống lưng Lão Sơn. Đôi mắt bà mờ đục sau lớp kính hiển vi một mắt, khẽ lắc đầu khi thấy Tiến bước lại gần.
“Gia tốc thời gian mười lần của Phan Vũ đang đốt cháy những tế bào tủy sống cuối cùng của ông ấy,” Bà Mai khàn giọng, giọng nói nhuốm màu mệt mỏi tột cùng. “Huyết thanh Calypso-9 thông thường không còn tác dụng nữa. Nếu không có bộ vi xử lý lượng tử cổ đại để nâng cấp thiết bị Neo của cậu lên mức Ổn định, tạo ra màng chắn làm chậm thời gian cục bộ quanh giường bệnh, ông ấy sẽ không sống quá ba ngày thực.”
Tiến không đáp. Anh quỳ xuống bên cạnh giường dã chiến, tay phải khẽ chạm vào bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của người thầy già. Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn vĩnh viễn của anh khẽ run lên, phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo. Nó hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác, nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực đang cạn kiệt năng lượng trên cổ tay vẫn khẽ dao động theo từng nhịp thở nhọc nhằn của anh.
“Cạch... cạch... cạch...”
Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào lồng ngực Tiến. Nó là âm thanh tuyến tính duy nhất giữa thế giới bóp méo này, là mỏ neo giữ cho ý thức của anh không bị phân rã trước dao động của hố đen Erebus. Mỗi tiếng gõ nhịp của nó như một chiếc búa nện vào tâm trí anh, nhắc nhở anh rằng con gái anh ở Trái Đất đang già đi từng ngày, trong khi anh bị giam cầm ở rìa hố đen này, bất lực nhìn những người thân yêu nhất lướt dần về phía cái chết.
Tiến đứng dậy, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm lạnh lùng. Anh bước về phía Huy, cậu kỹ sư trẻ đang ngồi bên một thùng phế liệu cơ khí, đầu cúi gục trên bộ lập trình cầm tay sờn cũ.
“Huy, mở cuốn sổ tay của cha ra,” Tiến trầm giọng ra lệnh.
Huy giật mình ngước lên, vội vàng rút từ trong túi áo bảo hộ ra một cuốn sổ rách nát, các trang giấy đã ố vàng và bám đầy vết dầu mỡ công nghiệp. Đó là Cuốn sổ tay tháo lắp máy gia tốc của Trần Quốc – cha của Tiến, người từng là kỹ sư thiết kế máy gia tốc hạt cho tập đoàn Chrono-Aegis trước khi mất tích một cách bí ẩn mười năm trước.
Tiến lật từng trang giấy, ngón tay anh lướt qua những dòng công thức toán học phức tạp và những sơ đồ mạch tích hợp lượng tử được vẽ tay một cách tỉ mỉ. Tại trang cuối cùng, dưới ánh sáng xanh lam mờ nhạt phát ra từ tay trái của mình, Tiến dừng lại trước một sơ đồ mạch ẩn được khắc sâu vào thớ giấy bằng nét bút bi lực mạnh. Đó chính là Sơ đồ mạch bẻ cong thời gian của Trần Quốc. Trùng khớp hoàn toàn với những ghi chép trong chiếc chip nhớ lượng tử hỏng mà anh nhặt được ở bãi phế liệu, sơ đồ này không chỉ hiển thị cấu trúc của một bộ vi xử lý cổ đại, mà còn đánh dấu một tọa độ địa chất đặc biệt nằm sâu dưới địa tầng bỏ hoang của phân khu 4.
“Lò Gia Tốc Cổ Đại,” Tiến thì thầm, đôi mắt anh nheo lại. “Nó nằm ngay dưới chân chúng ta, cách phân khu khai thác sâu khoảng hai cây số về phía nam. Đó là một công trình nghiên cứu hạt bị bỏ hoang từ thời kỳ đầu khai phá hệ sao, trước khi tập đoàn độc quyền hoàn toàn công nghệ thu hoạch Chronon.”
Huy nuốt nước bọt, giọng run rẩy: “Nhưng anh Tiến... nơi đó là vùng cấm cực kỳ nguy hiểm. Hệ thống phòng thủ tự động của nền văn minh cũ vẫn còn hoạt động, và từ trường ở đó cực kỳ hỗn loạn vì không có lá chắn bảo vệ của tập đoàn. Khung xương trợ lực của anh đã hỏng hoàn toàn, thể chất Thích ứng lực triều cấp 1 của anh không có thiết bị nâng đỡ sẽ phải chịu tải trực tiếp áp lực địa tầng lên tới một trăm năm mươi atmospheres!”
“Tôi không có lựa chọn, Huy,” Tiến nhìn về phía Lão Sơn đang thoi thóp. “Nếu không có bộ vi xử lý lượng tử cổ đại ở lõi lò gia tốc đó, chúng ta không thể nâng cấp Neo Trọng Lực lên mức Đồng bộ Neo Trọng Lực Ổn định. Không có màng chắn bảo vệ, tất cả mọi người ở đây sớm muộn gì cũng bị Phan Vũ phát hiện hoặc chết ngạt vì thiếu năng lượng. Chuẩn bị đồ đạc. Chúng ta đi ngay.”
***
Lối vào Lò Gia Tốc Cổ Đại là một khe nứt địa chất hẹp, nằm khuất sau một bãi thải xỉ quặng phóng xạ đã đông cứng từ nhiều thập kỷ trước. Tiến, Huy và con drone bảo trì “Rỉ Sét” (Rust-E) lặng lẽ di chuyển trong bóng tối. Không còn Khung xương trợ lực nâng đỡ bắp chân, mỗi bước đi của Tiến nặng nề như đeo chì. Áp suất địa tầng cực lớn đè nặng lên lồng ngực anh, khiến phổi anh nóng rát như có lửa đốt. Kháng thể phóng xạ tối trong tủy sống của anh – kết quả của mức Kháng bức xạ tối cấp Trung cấp – đang hoạt động điên cuồng để chống lại những hạt Chronon tự do rò rỉ từ các kẽ nứt đá xung quanh. Cột sống anh nhói lên từng hồi, các vệt bỏng bức xạ phát ra thứ ánh sáng màu tím mờ nhạt dọc theo các khớp xương đòn.
Rust-E di chuyển bằng bánh xích rên rỉ kẹt rít phía sau Tiến. Con drone quét rác phế thải này đã bị hỏng nặng sau vụ sập trạm van, một cánh tay kẹp thủy lực của nó bị biến dạng hoàn toàn, nhưng mắt cảm biến duy nhất của nó vẫn phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, trung thành lưu trữ dữ liệu bản đồ ngầm 3D dẫn đường.
Sau hơn một giờ lách qua những khe đá chật hẹp, không gian trước mắt họ đột ngột mở rộng.
Tiến dừng bước, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía trước. Hiện ra dưới ánh đèn pin lượng tử yếu ớt là một siêu công trình cơ khí cổ xưa khổng lồ. Lò Gia Tốc Cổ Đại là một đường hầm hình tròn khổng lồ chạy dài vô tận vào lòng đất, được xây dựng bằng những tấm hợp kim titan-ceramic dày cộp nay đã bám đầy rỉ sét và bụi phóng xạ tối. Những cuộn cảm siêu dẫn khổng lồ, những đường ống đồng bọc gốm cách nhiệt cỡ lớn chạy dọc theo trần vòm, trông giống như những khúc xương sườn của một con quái vật cơ khí khổng lồ đã chết từ lâu. Không khí ở đây lạnh buốt, nồng nặc mùi ozone cháy và mùi dầu bôi trơn công nghiệp đã khô cứng.
“Đẹp thật...” Huy thì thầm, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp ánh lên vẻ ngưỡng mộ của một kỹ sư trẻ trước kỹ nghệ của thế hệ trước.
“Đừng lơ là, Huy,” Tiến cảnh báo, tay phải anh siết chặt thanh Cuốc laser khai thác cải tiến bên hông. “Hệ thống an ninh ở đây hoạt động độc lập với mạng lưới của tập đoàn. Nó không biết chúng ta là thợ mỏ hay kẻ xâm nhập.”
Họ tiến dần về phía cửa ngoài của buồng điều khiển trung tâm – nơi đặt bộ vi xử lý lượng tử cổ đại. Cánh cửa thép khổng lồ bọc siêu dẫn đóng chặt, trên bề mặt là những dải đèn LED báo hiệu màu đỏ rực đã mờ nhạt nhưng vẫn còn hoạt động.
Ngay khi Tiến bước chân vào phạm vi mười mét trước cánh cửa, một tiếng rít tần số cao đột ngột vang lên từ trần vòm.
*BÍP... BÍP... CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN VẬT THỂ LẠ XÂM NHẬP. KÍCH HOẠT GIAO THỨC PHÒNG THỦ CẤP 2!*
Từ những hốc tối trên trần vòm, bốn họng súng phát xạ laser tự động nhô ra. Những dải ánh sáng đỏ rực, mỏng như sợi chỉ nhưng tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng bắt đầu quét dọc ngang khắp hành lang. Đó là hệ thống laser nhiệt tự vệ cổ đại, hoạt động theo thuật toán bắn quét liên tục không góc chết.
“Lùi lại!” Tiến hét lớn, dùng tay phải đẩy mạnh Huy vào sau một cuộn cảm siêu dẫn rỉ sét.
*XÈO! XÈO!*
Một tia laser nhiệt quét sạt qua vị trí Tiến vừa đứng, nung chảy vệt sàn sắt rỉ sét thành một dòng kim loại lỏng đỏ rực trong tích tắc. Sức nóng phả vào mặt Tiến khiến lớp kính bảo hộ của mặt nạ lọc độc của anh khẽ rạn nứt thêm một đường nhỏ.
“Hệ thống laser này hoạt động theo thuật toán quét liên tục không góc chết!” Huy hét lên trong tiếng rít của laser. “Em không thể hack hệ thống điều khiển từ xa bằng máy tính cầm tay! Tường lửa cổ đại của lò gia tốc này sử dụng ngôn ngữ lập trình máy cổ đại (ancient assembly code), hoàn toàn không tương thích với hệ điều hành hiện tại của em!”
“Không cần hack phần mềm!” Tiến nghiến răng, mắt anh nheo lại quan sát dải quét của laser. Anh rút La bàn lượng tử cải tiến từ bên hông ra. Kim cảm biến của la bàn xoay tròn liên tục, chỉ ra những đường sức từ và quỹ đạo năng lượng nhiệt đang chạy dọc vách đá dẫn về phía một tụ điện siêu dẫn trung tâm nằm ngay phía trên bảng điều khiển cửa.
“Huy! Dùng Mắt Ruồi làm mồi nhử!” Tiến ra lệnh.
“Rõ!” Huy nhanh nhẹn khởi động chiếc drone trinh sát “Mắt Ruồi” siêu nhỏ qua bộ điều khiển đeo tay, tung nó vào không trung.
Con drone nhỏ cỡ lòng bàn tay bay luồn lách qua các khe hở của cuộn cảm, phát ra những dải sóng lượng tử giả lập nhiệt lượng cơ thể người. Hệ thống an ninh cổ đại lập tức bị thu hút. Ba họng súng laser đồng loạt quay đầu, bắn những luồng laser nhiệt độ cao khóa chặt hướng di chuyển của Mắt Ruồi.
*PHỤT! PHỤT!*
Mắt Ruồi di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, thực hiện những cú ngoặt gấp trong không gian hẹp, nhưng mật độ laser quá dày đặc. Một tia laser sạt qua, bắn hỏng một cánh quạt carbon siêu nhẹ của nó. Con drone mất thăng bằng, rơi rụng xuống đất nhưng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ kích hoạt bẫy trước.
Ngay khoảnh khắc hệ thống laser bận rộn vây quét Mắt Ruồi, Tiến bật người lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. Không có khung xương trợ lực, khớp gối của anh nhói lên một cơn đau buốt do áp lực địa tầng đè nặng, nhưng thể chất Thích ứng lực triều cấp 1 giúp anh giữ thăng bằng tuyệt vời. Anh áp dụng kỹ năng trườn bám vách đá, luồn lách qua những khối phế liệu rỉ sét để áp sát bảng điều khiển trung tâm.
*VÚT!*
Họng súng laser thứ tư phát hiện ra Tiến. Nó quay ngoắt lại, bắn một luồng laser nhiệt độ cao trực diện vào ngực anh.
“Rỉ Sét! Che chắn!” Tiến hét lớn.
Drone bảo trì Rust-E gầm lên một tiếng rên rỉ cơ học. Nó lao bứt tốc bằng bánh xích rỉ sét, nâng cánh tay kẹp thủy lực khổng lồ bọc titan dày cộp lên chắn ngay trước mặt Tiến.
*XOÈO... XOÈO...*
Tia laser nhiệt độ cao bắn thẳng vào cánh tay kẹp của Rust-E. Luồng hồ quang plasma màu xanh tím bùng phát dữ dội, nung chảy lớp sơn vỏ ngoài rỉ sét của con drone trung thành và làm blister lớp giáp titan của nó. Rust-E phát ra những tiếng bíp bíp báo động quá nhiệt liên tục, nhưng nó vẫn gồng mình đứng vững như một bức tường thép bảo vệ Tiến.
Nhờ sự che chắn của Rust-E, Tiến đã áp sát được bảng điều khiển trung tâm của cửa ngoài. Anh nhìn thấy một hộp phân phối điện siêu dẫn khổng lồ nằm ngay vách đá phía trên bảng điều khiển. Dòng điện siêu dẫn dẫn từ tụ điện trung tâm đang chạy qua một sợi cáp đồng siêu dày bọc gốm để sạc cho hệ thống laser.
Tiến biết không thể dùng thuật toán bẻ khóa lúc này. Anh cầm chắc thanh Cuốc laser khai thác cải tiến, điều chỉnh công suất phát xạ lên mức tối đa.
“Cắt đứt nguồn điện chính!” Tiến gầm lên.
Anh vung mạnh cuốc laser, luồng laser nhiệt độ cao rực đỏ rạch một đường cong sắc lẹm xé toạc lớp gốm bảo vệ, chém đứt lìa sợi cáp đồng siêu dẫn chính.
*ĐOÀNG! XOẸT!*
Một vụ nổ xung điện từ (EMP) cực mạnh bùng phát từ sợi cáp bị cắt đứt. Những tia lửa điện lượng tử màu lam bắn ra tung tóe khắp hành lang, tạo ra một làn sóng chấn động từ trường làm chập mạch hoàn toàn cảm biến quang học của bốn họng súng laser trên trần vòm. Những dải ánh sáng đỏ rực vụt tắt ngấm. Hệ thống phòng thủ cổ đại hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
Cánh cửa thép khổng lồ bọc siêu dẫn của buồng điều khiển phát ra một tiếng rên rỉ cơ học nặng nề, từ từ mở toang ra hai bên, để lộ không gian bên trong tối tăm nhưng an toàn.
Tiến quỳ sụp xuống sàn sắt, thở dốc nhọc nhằn. Võng mạc mắt trái của anh nhói đau, rỉ ra một vệt máu mỏng do ảnh hưởng của xung điện từ EMP vừa rồi. Tay trái lượng tử hóa của anh run rẩy dữ dội, phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt yếu ớt.
“Anh Tiến! Anh không sao chứ?” Huy lao ra khỏi chỗ nấp, chạy lại đỡ Tiến.
“Tôi ổn,” Tiến gượng đứng dậy, lau vệt máu trên khóe mắt. Anh quay sang nhìn Rust-E. Cánh tay kẹp thủy lực của con drone trung thành đã bị nung chảy một nửa, lớp vỏ sơn xám xịt bám đầy muội than đen kịt, nhưng mắt cảm biến của nó vẫn nhấp nháy ánh sáng xanh lam mờ nhạt như muốn nói rằng nó vẫn sẵn sàng chiến đấu.
“Linh kiện... linh kiện bộ vi xử lý ở bên trong,” Tiến chỉ tay vào buồng điều khiển tối tăm.
***
Họ bước vào buồng điều khiển trung tâm của Lò Gia Tốc Cổ Đại. Nơi đây giống như một thánh đường của kỷ nguyên khoa học cũ. Ở tâm điểm căn phòng là một khối lập phương bằng pha lê lượng tử khổng lồ, bên trong chứa hàng ngàn mạch tích hợp siêu dẫn phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Đó chính là nơi lưu trữ các bộ vi xử lý lượng tử cổ đại chưa bị tập đoàn bóc lột.
Tiến tiến lại gần khối lập phương, tay phải chạm vào lớp kính bảo vệ bám đầy bụi. Anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Dưới chân khối lập phương, anh nhìn thấy một chiếc ổ cứng thể rắn cũ kỹ có khắc ký hiệu viết tay mờ nhạt: “T.Q – 2016”.
Đó là nét chữ của cha anh – Trần Quốc.
Tim Tiến đập chệch một nhịp. Cha anh thực sự đã từng ở đây. Cuốn sổ tay tháo lắp và những ghi chép của ông không phải là ngẫu nhiên, ông đã cố tình để lại lộ trình này cho anh, như một mỏ neo cứu mạng chuẩn bị sẵn từ mười năm trước.
“Huy, chuẩn bị tháo dỡ bộ vi xử lý,” Tiến khàn giọng nói, đôi mắt anh rưng rưng lệ.
Nhưng ngay khi Huy vừa đặt bộ dụng cụ tháo lắp lên bàn điều khiển, một âm thanh lạ đột ngột vang lên qua loa phát thanh nội bộ của trạm điều hành cổ đại. Đó không phải là tiếng rít của hệ thống tự vệ, mà là tiếng kẹt rít của động cơ drone thế hệ mới của tập đoàn.
*BÍP... PHÁT HIỆN BIẾN ĐỘNG TỪ TRƯỜNG LẠ TẠI PHÂN KHU 4-SOUTH. KÍCH HOẠT DRONE TUẦN TRA QUÉT SẠCH.*
Màn hình giám sát rỉ sét của buồng điều khiển đột ngột nhấp nháy, hiển thị hình ảnh từ camera trinh sát gắn ở lối đi phía trên phế tích.
Dưới ánh đèn pha công suất lớn rực sáng, một bóng người trẻ tuổi mặc bộ đồng phục kỹ sư bóng bẩy của tập đoàn đang từ từ hạ cánh xuống bằng đai bay phản lực. Khuôn mặt gã kiêu ngạo, mắt đeo thiết bị phân tích ba chiều phát ra những dải sóng màu xanh lục trên võng mạc.
Vương Phong.
Kỹ sư đối thủ của tập đoàn, kẻ luôn đố kỵ với khả năng sáng chế phế liệu của Tiến, đang dẫn theo một tiểu đội gồm sáu drone “Quét Sạch” trang bị tia phân rã phân tử, từ từ tiến vào phế tích từ đường ống bảo trì phía trên.
“Trần Tiến!” Giọng nói kiêu ngạo của Vương Phong vang lên qua hệ thống loa truyền thanh bị hack của phế tích, đầy vẻ cợt nhả và tàn nhẫn. “Mày nghĩ mày có thể trốn dưới cái hang rác này mãi sao? Phan Vũ đã biết mày lẻn vào đây. Giao thiết bị Neo Trọng Lực tự chế của mày ra, tao sẽ xin cho mày một cái chết nhanh chóng, không phải vào phòng tra tấn sinh học!”
Tiến siết chặt nắm tay trái phát sáng lam rực rỡ, ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào màn hình giám sát, nơi bầy drone Quét Sạch đang dàn đội hình chiến đấu, hướng thẳng họng súng phân rã về phía buồng điều khiển.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!