Nhạc nềnThunderclap

Hang Tối Dung Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm!


Một tiếng nổ trầm đục xé toạc không gian ngột ngạt của Trạm Van số 4. Màng sáng từ trường màu lam nhạt nâng đỡ trần trạm van nhấp nháy dữ dội rồi tắt ngấm hoàn toàn, để lại một khoảng tối tăm lạnh lẽo. Giao thức tự hủy từ trường mà Lê Mạnh kích hoạt trước khi bỏ chạy đã giật sập chốt chặn cuối cùng giữ cho địa tầng không bị sụp đổ dưới sức ép nghìn cân của đá siêu dẫn Aegium.


"Chạy! Mau chạy ra đường ống kỹ thuật!" Trần Tiến hét lớn, giọng nói méo mó qua bộ lọc âm của mặt nạ bảo hộ.


Khớp gối phải của chiếc Khung xương trợ lực hấp thụ động năng bọc ngoài chân anh rít lên những tiếng kim loại mài mòn chói tai. Vết nứt trên khớp thép rỉ sét rò rỉ những giọt dầu thủy lực màu đen sậm, khiến mỗi bước chạy của Tiến như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy xương đùi. Nhưng anh không thể dừng lại. Ngay phía sau anh, Huy đang thở dốc, hai tay ôm chặt lấy bộ lập trình drone cầm tay sờn cũ, trong khi Út Bình lóng ngóng bò lê dưới sàn sắt đang rung chuyển liên tục.


"Rắc... rắc... rắc..."


Trần trạm van xé ra một đường nứt khổng lồ dài hơn mười mét. Những khối đá siêu dẫn Aegium thô phát ra thứ ánh sáng xanh lục mờ nhạt bắt đầu rơi rụng như một cơn mưa thiên thạch thu nhỏ dưới lòng đất. Lực triều từ hố đen Erebus-Prime ở tâm hệ sao đang bóp méo địa tầng, khiến trọng lực tại khu vực này biến động hỗn loạn. Có những khoảnh khắc, một khối đá nặng vài tấn rơi xuống với tốc độ siêu thanh, nhưng ngay giây sau, nó lại lơ lửng giữa không trung do từ trường siêu dẫn nghịch đảo đột ngột bùng phát.


"Anh Tiến! Cứu em!" Huy hét lên kinh hoàng.


Một kẽ nứt địa chất mới toác ra ngay dưới chân cậu kỹ sư trẻ tuổi. Mặt sàn sắt của trạm van bị xé rách như một tờ giấy mỏng. Huy mất đà, cả cơ thể gầy gò trượt dài xuống vực thẳm sâu hoắm của Giếng mỏ số 4. Dưới đáy vực kia là những dòng magma phóng xạ tối rực đỏ đang rò rỉ từ lò phản ứng phụ bị phá hủy, sẵn sàng phân rã mọi cấu trúc sinh học trong tích tắc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tiến không hề do dự. Anh dồn toàn lực vào chân trái lành lặn, bật người lao ra khỏi bệ đá đang sụp đổ.


"Khởi động Neo Trọng Lực!" Tiến gầm lên.


Cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn vĩnh viễn của anh – vốn đang phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp – khẽ run rẩy. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế đeo trên cổ tay trái lập tức kích hoạt. Vòng khóa cơ học xoay tròn, phát ra tiếng rít tần số cao đặc trưng của các hạt Chronon bị cưỡng chế cô lập.


*BÍP... BÍP... CẢNH BÁO: DUNG LƯỢNG PIN LƯỢNG TỬ GIẢM TỪ 70% XUỐNG 45%. TRANSIENT OVERLOAD!*


Một luồng sáng màu lam đậm phát ra từ chiếc Neo, tạo ra một trường trọng lực nghịch đảo cục bộ bao quanh cơ thể Tiến và Huy. Tiến áp dụng kỹ năng Bẻ cong quỹ đạo rơi. Thay vì rơi thẳng xuống dòng magma nóng rực, quỹ đạo rơi của Tiến bị bẻ cong một góc bốn mươi lăm độ, hướng thẳng về phía vách đá rỉ sét của ống thông gió phụ.


*XOẠCH!*


Tiến dùng bàn tay trái lượng tử hóa – bàn tay hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác vĩnh viễn – bám chặt vào một vệt quặng Aegium thô rạn nứt trên vách đá. Sức nặng của cả hai cơ thể đè nặng lên khớp vai trái bị trật nhẹ của anh, gây ra một cơn đau nhói buốt lên tận đại não. Nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo đã khóa chặt tay anh vào vách đá như một chiếc mỏ neo vĩnh cửu. Tay phải anh vươn ra, tóm chặt lấy cổ áo bảo hộ của Huy, kéo mạnh cậu nhóc lên bệ đá an toàn.


"Cạch... cạch... cạch..."


Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào lồng ngực Tiến qua lớp áo bảo hộ rách nát. Nó là âm thanh tuyến tính duy nhất giữa thế giới bóp méo này, là mỏ neo giữ cho ý thức của anh không bị phân rã trước dao động của hố đen. Tiến nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang đập dồn dập. Kháng thể phóng xạ tối trong tủy sống của anh – kết quả của mức Kháng bức xạ tối cấp Trung cấp – đang hoạt động điên cuồng để trung hòa lượng bụi phóng xạ tím đậm đặc vừa tràn vào phổi qua màng lọc mặt nạ bị rách.


"Út Bình! Đi lối này!" Tiến hét lớn, chỉ tay về phía đường ống dẫn khí phụ rỉ sét nằm khuất sau bệ đá.


Út Bình, lúc này đã lết được đến rìa ống, vội vàng chui tọt vào trong. Tiến và Huy lao theo ngay sau đó, vừa vặn lúc hàng vạn tấn đá siêu dẫn sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi vĩnh viễn Trạm Van số 4 dưới một nấm mồ đá khổng lồ.


***


Trong lòng đường ống dẫn khí phụ tối tăm và ngột ngạt, ba bóng người lặng lẽ di chuyển. Tiếng rên rỉ cơ học của khung xương trợ lực trên chân Tiến vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nhọc nhằn của Huy. Khí nén Oxy tinh khiết mà Tiến vừa giải phóng từ trạm van đang chảy dọc theo hệ thống ống chính dẫn về khu ổ chuột Tổ Ong, nhưng tại đường ống phụ này, không khí vẫn loãng và nồng nặc mùi sulfur.


"Chúng ta... chúng ta cứu được Tổ Ong rồi đúng không anh Tiến?" Huy hỏi, giọng vẫn chưa hết run rẩy.


"Van oxy đã mở, nhưng Lê Mạnh đã kích hoạt tự hủy từ trường của cả phân khu," Tiến trầm giọng, ánh mắt anh nhìn chăm chăm vào màn hình hiển thị áp suất mờ nhạt trên cổ tay. "Vụ sụp lún này không chỉ dừng lại ở trạm van. Nó sẽ kéo theo một vụ Sụt lún địa tầng lực triều Giếng số 4 quy mô lớn. Toàn bộ khu ổ chuột Tổ Ong... sắp sụp đổ rồi."


Út Bình biến sắc: "Cái gì? Vậy chú Sơn... và Bé Bo..."


"Chúng ta phải đưa họ đi ngay lập tức," Tiến dứt khoát. "Tổ Ong không còn an toàn nữa. Cả lính gác của Phan Vũ và thảm họa địa chất đều đang hướng về đó."


Khi họ bò ra khỏi cửa xả của đường ống phụ ở rìa khu ổ chuột Tổ Ong, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba lặng người.


Khu ổ chuột Tổ Ong – dãy cabin sắt rỉ sét xếp chồng lên nhau sát vách đá Giếng mỏ số 4 – giờ đây đang chìm trong một cơn ác mộng địa chất. Những tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên từ sâu trong lòng vách đá. Lực triều cực mạnh từ hố hố đen Erebus đang kéo giãn không gian, khiến các cabin sắt bị vặn xoắn, biến dạng như những hộp thiếc bị bóp nát. Bụi quặng Aegium màu xanh lục và xỉ phóng xạ tím bốc lên mù mịt, che khuất những ngọn đèn dầu rỉ sét yếu ớt.


Hàng ngàn thợ mỏ đang hoảng loạn chạy trốn. Tiếng la hét, tiếng khóc lóc của trẻ con và tiếng rên rỉ của những thợ mỏ già yếu bị kẹt trong các cabin sụp đổ tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, đau thương.


"Anh Tiến!"


A Sáng từ trong đám sương mù phóng xạ lao ra, thân hình hộ pháp của gã bám đầy muội than và bụi đá. Trên vai gã là Bé Bo (6 tuổi), đứa trẻ gầy trơ xương đang ôm chặt lấy cổ gã, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi. Tay kia của A Sáng đang dìu Lão Sơn.


Lão Sơn trông yếu hơn bao giờ hết. Khung thép cố định gáy của ông bị lệch sang một bên do va đập, khóe môi ông rỉ ra những vệt máu đen kịt. Gia tốc thời gian tàn bạo của Giao thức tăng tốc thời gian mà Phan Vũ kích hoạt trước đó đang đẩy nhanh sự lão hóa tế bào trong tủy sống của ông lão thợ máy già với tốc độ khủng khiếp.


"Tiến... con... con vẫn sống..." Lão Sơn khàn giọng ho khục khặc, đôi mắt mờ đục cố ngước nhìn Tiến.


"Chú Sơn, con đây. Chúng ta phải đi ngay," Tiến đỡ lấy Lão Sơn từ tay A Sáng. Anh quay sang nhìn thợ mỏ xung quanh. "Mọi người nghe tôi! Tổ Ong sắp sập hoàn toàn! Chúng ta không thể trốn ở đây, lính gác và drone Quét Sạch của Phan Vũ sẽ sớm tràn xuống để dọn dẹp chứng cứ. Chúng ta phải di tản vào Hang Tối!"


"Hang Tối?" Một vài thợ mỏ già kinh hoàng kêu lên. "Nơi đó là vùng cấm! Sắt từ ở đó mạnh đến mức phá hủy mọi thiết bị định vị, chúng ta sẽ lạc đường và chết trong bóng tối!"


"Nhưng đó là nơi duy nhất radar của tập đoàn hoàn toàn bị vô hiệu hóa," Tiến dứt khoát, giọng nói của anh mang một uy lực không thể chối từ của một thủ lĩnh kháng chiến ngầm đang dần định hình. "Tôi có la bàn lượng tử cải tiến. Tôi sẽ dẫn đường. Đi theo tôi nếu muốn sống!"


Sự quyết đoán của Tiến như một ngọn hải đăng giữa cơn bão tối. Hàng trăm thợ mỏ nghèo khổ, những kẻ vô sản bị bóc lột đến tận xương tủy, quyết định giao tính mạng của mình vào tay gã thợ mỏ lượng tử mang cánh tay phát sáng xanh lam.


***


Đoàn người di tản chậm chạp bước vào những đường hầm ngầm dẫn về phía Hang Tối. Không khí càng lúc càng lạnh lẽo và đặc quánh từ tính.


*ẦM! UỲNH!*


Địa chấn lực triều vẫn tiếp tục tàn phá phía sau. Những khối đá siêu dẫn khổng lồ đổ sụp xuống, chặn đứng con đường họ vừa đi qua. Lực triều hố đen bóp méo không gian, tạo ra các dòng triều đối lưu mạnh khiến việc di chuyển trở nên cực kỳ khó khăn. Khớp gối phải bị nứt của khung xương trợ lực trên chân Tiến liên tục phát ra những tiếng kẹt rít đau đớn, dầu thủy lực rò rỉ loang lổ trên ống quần bảo hộ của anh.


Tiến nhường bình khí nén Oxy tinh khiết cuối cùng của mình cho Bé Bo đeo để đứa trẻ không bị ngạt thở bởi bụi phóng xạ tối. Phổi anh nóng rát như lửa đốt, nhưng Kháng bức xạ tối trung cấp dọc sống lưng đang liên tục kích hoạt, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp màu tím mờ nhạt để duy trì sinh lực cho anh.


"Chú Sơn, cố lên," Tiến thì thầm, tay trái bọc găng tay bảo hộ giữ chặt lấy cơ thể gầy guộc của Lão Sơn trên vai.


Đoàn người di chuyển được khoảng nửa lộ trình thì thảm họa thực sự ập đến. Một tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên ngay trên đầu họ. Trần đường hầm địa chất không ổn định bị xé rách.


*RẮC... RẮC... CRẮC!*


Một container phế thải rỉ sét khổng lồ – tàn tích của một công trình khai thác cũ bị tập đoàn bỏ hoang phía trên – sụp xuống dưới áp lực địa tầng, rơi thẳng về phía nhóm di tản đi đầu.


"Tránh ra!" A Sáng hét lớn, dùng thân hình hộ pháp đẩy mạnh Bé Bo và vài thợ mỏ trẻ tuổi vào hốc đá bên cạnh.


Nhưng Lão Sơn, do cơ thể quá yếu ớt, đã bị trượt chân ngã ngay dưới đường rơi của khối container nặng hàng chục tấn.


"Chú Sơn!" Tiến gào lên.


Anh lao tới, định rút Cuốc laser khai thác cải tiến để phá hủy khối container phế thải. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào báng cầm, Huy đã hét lớn ngăn lại:


"Anh Tiến! Không được dùng laser! Có bột quặng Aegium hoạt hóa tự nhiên rò rỉ quanh vách đá này! Nhiệt lượng của laser sẽ kích nổ cộng hưởng từ trường, tất cả chúng ta sẽ bị chôn sống!"


Tiến khựng lại trong sát na. Không thể dùng laser. Thời gian chỉ còn tính bằng giây. Khối container khổng lồ đang rơi xuống với gia tốc bị bóp méo bởi lực triều hố đen, nặng nề và tàn nhẫn.


Anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất.


Tiến dồn toàn bộ năng lượng vào cánh tay trái lượng tử hóa. Anh xoay mạnh vòng khóa cơ học của Neo Trọng Lực tự chế, ép nhịp tim lượng tử của mình đập đồng bộ với tần số dao động của đá siêu dẫn xung quanh.


*BÍP... BÍP... CẢNH BÁO: DUNG LƯỢNG PIN LƯỢNG TỬ GIẢM XUỐNG 20%. WARNING: HIGH RADIATION LEAKAGE!*


Một trường trọng lực nghịch đảo cường độ cao bùng phát từ chiếc Neo đeo trên cổ tay trái của Tiến. Luồng sáng màu lam rực rỡ tỏa ra, bao bọc lấy khối container phế thải khổng lồ đang rơi xuống.


"Khung xương trợ lực... chịu tải cực hạn!"


Tiến lao vào dưới khối container, hai tay đỡ lấy cạnh thép rỉ sét của nó. Khớp gối phải của khung xương trợ lực rên rỉ dữ dội, piston thủy lực nén chặt đến mức tối đa, phát ra những tiếng xì xì của dầu thủy lực nóng rực rò rỉ áp suất cao. Áp lực nghìn cân đè nặng lên cột sống Tiến, khiến các vệt bỏng bức xạ dọc sống lưng anh phát sáng tím rực rỡ để bảo vệ tủy sống khỏi bị đè nát.


Trọng lực nghịch đảo từ Neo Trọng Lực đã triệt tiêu được bảy mươi phần trăm khối lượng của container, nhưng ba mươi phần trăm còn lại vẫn là một sức nặng khổng lồ đối với cơ thể sinh học của Tiến. Khớp gối phải của khung xương trợ lực rạn nứt thêm một đường dài, mài mòn hoàn toàn các bánh răng cơ học bên trong.


"A Sáng! Kéo chú Sơn ra! Mau!" Tiến nghiến răng gầm lên, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt trái do võng mạc bị áp lực từ trường tàn phá.


A Sáng nhanh như cắt lao vào, dùng bắp tay cuồn cuộn kéo cơ thể phế liệt của Lão Sơn ra khỏi vùng nguy hiểm ngay trước khi Tiến không thể chịu tải nổi nữa.


*UỲNH!*


Tiến buông tay, nhảy lùi lại phía sau. Khối container phế thải rơi sầm xuống sàn đá, tạo ra một chấn động mạnh làm sập hoàn toàn lối đi phía sau họ, chặn đứng hoàn toàn mọi sự truy đuổi tiềm năng của lính gác.


Tiến ngã quỵ xuống đất, thở dốc dồn dập. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh run rẩy dữ dội, phát ra thứ ánh sáng xanh lam yếu ớt. Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế nhấp nháy đèn đỏ báo động cạn kiệt năng lượng. Khớp gối phải của khung xương trợ lực hoàn toàn bị tê liệt, các piston thủy lực rò rỉ sạch dầu, biến thành một đống sắt vụn nặng nề bám chặt lấy chân anh. Anh buộc phải tháo các đai giữ, bỏ lại bộ khung bảo hộ đã hoàn thành sứ mệnh của nó.


"Anh Tiến... anh cứu được mọi người rồi," Huy nghẹn ngào nói, đỡ Tiến đứng dậy.


Tiến gượng cười, ánh mắt anh hướng về phía trước, nơi bóng tối dày đặc của Hang Tối đang mở ra.


***


Hang Tối hiện ra trước mắt đoàn người di tản như một thánh đường cơ khí bị lãng quên.


Nơi đây là một hốc đá tự nhiên khổng lồ, vách hang chứa đầy quặng sắt từ cực mạnh phát ra thứ ánh sáng xám đen kỳ dị. Đúng như tài liệu mô tả, từ trường sắt từ ở đây mạnh đến mức vô hiệu hóa hoàn toàn mọi sóng vô tuyến, radar và hệ thống quét định vị của tập đoàn Chrono-Aegis. Không một chiếc drone tuần tra hay máy quét nhiệt nào của cai ngục Phan Vũ có thể xuyên qua lớp màn chắn từ trường tự nhiên này để tìm ra họ.


Nhưng Hang Tối cũng cực kỳ khắc nghiệt. Hệ thống sưởi ấm và tái chế khí của trạm khai thác cũ bị bỏ hoang tại đây đã hỏng hoàn toàn. Không khí lạnh buốt như băng, và bóng tối bao trùm lấy hàng trăm con người đang mệt mỏi, đói khát.


Út Bình và các thợ mỏ bắt đầu phân phát những ngụm Nước cất nén dinh dưỡng ít ỏi còn lại cho những người bị thương và trẻ em. Tinh thần tương trợ vô sản bùng cháy giữa bóng tối lạnh lẽo; không một ai tranh giành, họ chia nhau từng giọt nước, từng hơi thở nén dưới lớp áo bảo hộ sờn cũ.


Tiến ngồi tựa lưng vào một khối đá sắt từ, bế Bé Bo trong lòng. Đứa trẻ đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, hơi thở nhẹ nhàng dưới lớp mặt nạ lọc độc của Tiến.


"Anh Tiến..." Huy bước lại gần, khuôn mặt nhợt nhạt hiện rõ vẻ lo âu tột độ dưới ánh sáng xanh mờ nhạt từ tay trái của Tiến. "Chú Sơn... chú ấy..."


Tiến vội vàng đứng dậy, lê bước chân đau đớn về phía góc hang nơi Lão Sơn đang nằm.


Bác sĩ y tế lậu Bà Mai đang quỳ bên cạnh ông lão thợ máy già. Đôi mắt bà mờ đục sau lớp kính phẫu thuật hiển vi, khuôn mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn lo lắng. Bà vừa rút những cây kim châm cứu siêu dẫn ra khỏi tủy sống của Lão Sơn.


"Tủy sống của ông ấy... đã bị phân rã hoàn toàn do bức xạ hạt Chronon tự do dưới gia tốc thời gian mười lần," Bà Mai trầm giọng, giọng bà nghẹn lại. "Huyết thanh Calypso-9 thông thường không còn tác dụng nữa. Ông ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu sinh học. Nhịp tim chỉ còn hai mươi nhịp một phút. Nếu không có thuốc đặc trị cực mạnh... ông ấy sẽ không qua khỏi ba ngày thực."


Tiến siết chặt nắm tay trái phát sáng lam mờ nhạt. Nỗi đau tội lỗi và sự căm phẫn tột cùng bùng cháy trong lồng ngực anh. Lão Sơn là người thầy, người cha đã bảo vệ anh suốt những năm tháng đen tối dưới đáy mỏ này. Anh không thể để ông chết như thế này.


"Huy," Tiến quay sang nhìn cậu kỹ sư trẻ tuổi, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định. "Thiết bị Neo Trọng Lực của tôi... còn bao nhiêu năng lượng?"


"Cạn kiệt rồi anh," Huy lắc đầu, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp đầy vẻ bất lực. "Sau cú đỡ container vừa rồi, pin lượng tử đã hoàn toàn cạn kiệt. Tệ hơn nữa, bộ vi xử lý lượng tử tự chế của Neo đã bị quá nhiệt nghiêm trọng, các đường mạch siêu dẫn bị biến dạng dưới áp lực từ trường của trạm van."


Huy dừng lại một chút, nuốt nước bọt rồi nói tiếp:


"Để bảo vệ toàn bộ người dân ở đây khỏi các đợt sụt lún địa tầng tiếp theo của Giếng số 4, và để tạo ra một lá chắn trọng lực vĩnh cửu che giấu căn cứ này khỏi các đợt quét thực địa vật lý của tập đoàn, chúng ta bắt buộc phải nâng cấp Neo Trọng Lực lên mức Đồng bộ Neo Trọng Lực Ổn định. Khi đó, nó mới có thể tạo ra một màng chắn bảo vệ bán kính mười mét."


"Nhưng để làm được điều đó..." Huy ngước nhìn Tiến, giọng cậu run rẩy trong bóng tối lạnh lẽo của Hang Tối. "Chúng ta thiếu một bộ vi xử lý lượng tử cổ đại (ancient quantum microprocessor) từ thời kỳ đầu khai phá hệ sao. Những bộ vi xử lý đó... chỉ có thể tìm thấy trong lõi của Lò Gia Tốc Cổ Đại bị chôn vùi dưới lòng đất bỏ hoang... nơi được canh giữ bởi hệ thống tự vệ cổ xưa và drone của tập đoàn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!