Nhạc nềnThunderclap

Đột Kích Trạm Van

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí độc màu vàng-purple nhợt nhạt bắt đầu cuộn xoáy trong lòng ống dẫn phụ, phát ra những tiếng rít ghê rợn như tiếng cười của quỷ dữ. Mùi hóa chất hăng hắc, nồng nặc chất lân tinh và sulfur lập tức len lỏi qua lớp gioăng cao su rạn nứt của bộ van nối lậu. Tiến bàng hoàng nhận ra dòng khí độc gây liệt cơ đang được lực lượng an ninh của Lê Mạnh xả trực tiếp vào hệ thống đường ống phụ để tiêu diệt những kẻ trộm khí từ bên trong.


"Khí độc... bọn chúng xả khí độc liệt cơ!" Huy hoảng hốt kêu lên, hai tay b bịt chặt mặt nạ phòng độc đã rách màng lọc, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp trợn trừng kinh hãi.


Út Bình ngã quỵ xuống sàn sắt, lồng ngực co thắt dữ dội, cố gắng dùng những miếng giẻ tẩm dầu bôi trơn để bịt kín khớp nối đang rò rỉ khói độc nhưng vô hiệu. Luồng khí áp suất cao dễ dàng thổi bay những nỗ lực thô sơ ấy. Khói độc tràn ra, nhanh chóng làm mờ đi ánh sáng đỏ nhấp nháy của đèn chỉ thị áp suất.


Tiến đứng sững giữa hành lang kỹ thuật chật hẹp, lồng ngực anh đau nhói như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Phổi anh – vốn đã tổn thương do thiếu oxy đột ngột – giờ đây phải gồng mình chống chọi với nồng độ độc chất đang tăng dần trong không khí. Dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp, cánh tay trái bị lượng tử hóa hoàn toàn vĩnh viễn của anh khẽ run rẩy, phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo. Nó hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác, nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực đeo trên cổ tay vẫn khẽ dao động theo từng nhịp thở nhọc nhằn của anh.


"Cạch... cạch... cạch..."


Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào tai Tiến. Nó là âm thanh tuyến tính duy nhất không bị bóp méo bởi lực triều hố đen Erebus, là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị phân rã giữa vùng không-thời gian đang bị bóp nghẹt này. Tiến nhắm mắt, hình ảnh con gái nhỏ Trần An đang đeo ống dưỡng khí nano ở Trái Đất hiện lên trong tâm trí. Anh không được phép gục ngã ở đây. Anh phải sống để trở về.


"Anh Tiến... chúng ta... phải rút lui thôi..." Huy ú ớ, cơ bắp chân của cậu bắt đầu co giật nhẹ do hít phải một lượng nhỏ khí độc.


"Không rút lui được!" Tiến nghiến răng, giọng anh khàn đặc qua bộ lọc âm méo mó. "Nếu chúng ta rút lui, dòng khí độc này sẽ theo đường ống lậu tràn thẳng vào khu ổ chuột Tổ Ong. Chú Sơn đang hôn mê, Bé Bo và hàng vạn thợ mỏ già yếu dưới kia không có mặt nạ bảo hộ. Họ sẽ chết ngạt trong vòng mười phút thực. Chúng ta phải đột kích trực tiếp vào Trạm Van số 4, hạ gục Lê Mạnh và khóa van độc, mở lại van oxy!"


Quyết định dứt khoát của Tiến như một luồng điện kích hoạt ý chí chiến đấu của cả nhóm. Út Bình gượng dậy, siết chặt chiếc mỏ lết titan rỉ sét. Huy lóng ngóng kiểm tra lại bộ lập trình drone cầm tay.


"Huy, Bình, bám sát tôi. Khung xương trợ lực... khởi động!"


Tiến khóa chặt các đai giữ của Khung xương trợ lực hấp thụ động năng vào cột sống và bắp chân. Bộ giảm chấn thủy lực cơ học tự chế từ phế liệu xe crawler rên rỉ kẹt rít, phát ra những tiếng xì dầu thủy lực đặc trưng khi nạp áp lực. Khớp gối phải của khung xương – vốn đã bị nứt nhẹ từ cuộc đụng độ trước – phát ra tiếng kim loại cọ xát ghê răng, nhưng Tiến lờ đi cơn đau nhói ở bắp chân. Anh cầm chắc cây Cuốc laser khai thác cải tiến, luồng laser nhiệt độ cao màu đỏ rực rạch một vệt sáng chói mắt trong màn sương mù độc chất màu vàng-purple.


Họ lao thẳng dọc theo đường ống kỹ thuật dẫn về phía Tháp Cai Ngục. Không khí càng lúc càng đặc quánh khói độc. Các vệt bỏng bức xạ phát sáng tím mờ nhạt dọc cột sống Tiến nóng rực lên, kích hoạt Kháng bức xạ tối cấp Trung cấp để cơ thể anh sản sinh kháng thể lượng tử cưỡng chế chống lại sự phân rã tế bào.


Trước mắt họ, cánh cửa thép kiên cố của Trạm Van số 4 hiện ra dưới ánh đèn tuần tra rực đỏ.


"Kẻ nào dám đột nhập?" Tiếng hét của một lính gác tuần tra thuộc Đội Tuần tra An ninh Phân khu 4 vang lên.


*HƯU! HƯU!*


Hai luồng đạn laser tuần tra màu đỏ quét qua bóng tối, bắn sạt qua mũ bảo hộ của Tiến, để lại những vệt khói khét lẹt trên vách đá rỉ sét. Tiến không tránh né, anh gầm lên, vung cuốc laser cải tiến chém mạnh vào họng súng của tên lính gác đi đầu. Luồng laser quét qua, cắt đứt đôi khẩu súng laser và nung chảy một mảng giáp ngực của hắn. A Sáng – lúc này đang đứng cảnh giới từ xa – cũng lao lên, dùng thân hình hộ pháp tông thẳng vào tên lính gác thứ hai, đẩy hắn ngã nhào xuống sàn sắt.


Nhưng ngay khi họ bước chân vào sảnh chính của Trạm Van số 4, một luồng áp lực khổng lồ đột ngột ập xuống.


*UỲNH!*


Lê Mạnh đứng sau bảng điều khiển trung tâm bọc thép, đôi mắt ti hí gian xảo híp lại đầy nham hiểm. Hắn đã kích hoạt thiết bị nén áp suất cục bộ (local pressure compression device) của trạm van.


"Lũ thợ mỏ bẩn thỉu. Các ngươi nghĩ mình có thể đứng vững dưới áp suất này sao?" Lê Mạnh cười lạnh, gạt cần gạt điều khiển tăng mức nén lên tối đa.


Áp suất không khí trong phòng đột ngột tăng vọt lên tương đương 200 atmospheres. Không khí đặc quánh lại như keo, đè nặng lên vai, lên lồng ngực của nhóm đột kích. Huy gào lên một tiếng đau đớn, hai đầu gối quỵ sầm xuống sàn sắt, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ mũi và hốc mắt do chênh lệch áp suất đột ngột. Út Bình cũng không chịu nổi, lồng ngực gã co thắt kịch liệt, chiếc mỏ lết titan rơi keng xuống đất.


Tiến cũng bị áp lực đè nặng, một đầu gối khuỵu xuống. Cột sống anh kêu răng rắc dưới sức ép nghìn cân. Vết trật khớp vai trái nhói lên đau đớn tột cùng.


*Không... mình không được gục ngã... Trần An đang đợi mình...*


Tiến nghiến răng đến bật máu môi. Anh kích hoạt tối đa Khung xương trợ lực hấp thụ động năng. Bộ giảm chấn thủy lực dọc hai bên bắp chân gầm rú, các piston thủy lực nén chặt, hấp thụ và triệt tiêu xung động lực nén cực lớn của áp suất khí.


"Kẹt... kẹt..."


Bằng ý chí thép và sức nâng cơ bắp được cường hóa gấp năm lần từ khung xương trợ lực, Tiến cưỡng chế đứng dậy trước sự kinh ngạc tột độ của Lê Mạnh.


"Cái gì? Một bộ khung phế liệu... lại có thể chịu tải được áp suất nén của tập đoàn?" Lê Mạnh biến sắc, tay trái vội vã nhấn nút điều khiển van xả khí độc tăng cường độ.


"Bắn! Tiêu diệt nó ngay!" Mạnh ra lệnh cho toán lính gác còn lại.


Lính gác liên tục nổ súng bắn đạn hơi độc và laser cản bước Tiến. Khói độc màu vàng-purple phun ra xối xả từ các đường ống phụ. Một luồng khí độc sạt qua cổ Tiến, nung cháy một mảng da thịt dưới cổ áo bảo hộ rách nát. Cơn bỏng hóa chất rát buốt khiến anh rùng mình, nhưng bước chân anh không hề dừng lại.


Tiến quyết định sử dụng Thiết bị Neo Trọng Lực tự chế trên cổ tay trái để bẻ cong đường đạn laser và gậy điện của Lê Mạnh. Anh xoay vòng khóa cơ học, ép nhịp tim lượng tử để đồng bộ tần số. Nhưng ngay khi trường từ lực nghịch đảo vừa phát ra, nó lập tức bị nhiễu loạn dữ dội.


*XOÈ... XOÈ... XOÈ...*


Những tia lửa điện lượng tử màu lam bắn ra tung tóe từ chiếc Neo. Từ trường quá mạnh được tạo ra bởi các máy phát điện áp suất cao của trạm van đã vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng bẻ cong chủ động của Neo Trọng Lực.


"Hỏng bét! Từ trường ở đây quá mạnh, Neo bị nhiễu loạn hoàn toàn!" Tiến nhận ra mình không thể dùng bài tẩy bẻ cong trọng lực từ xa. Anh phải cận chiến trực diện.


Tiến lao vút về phía trước. Với tốc độ được cường hóa từ khung xương bắp chân, anh áp sát tên lính gác gần nhất, vung cuốc laser cải tiến thực hiện một đường chém dứt khoát. Luồng laser đỏ rực cắt đứt đường ống dẫn khí độc đeo sau lưng hắn, tạo ra một vụ nổ áp suất nhỏ thổi bay tên lính gác vào vách đá.


Lê Mạnh thấy Tiến áp sát, hắn gầm lên một tiếng, rút cây gậy ba toong cơ khí tích hợp điện cao áp từ bên hông ra. Thân gậy phát ra những tia sét lượng tử màu tím rực rỡ, rít lên chói tai.


"Chết đi, gã thợ mỏ ngu ngốc!"


Lê Mạnh vung gậy điện quật mạnh vào bả vai trái của Tiến. Tiến nghiêng người Tránh né roi điện lượng tử theo phản xạ được Sơn Sẹo truyền dạy, nhưng đường gậy của Mạnh quá nhanh dưới sự hỗ trợ của chip cấy ghép thần kinh.


*XOẠCH!*


Cú quật trúng vào khớp vai trái của Tiến. Dòng điện cao áp lượng tử chạy dọc vào cơ thể anh, tàn phá hệ thần kinh ngoại biên. Nhưng tay trái của Tiến đang ở Trạng thái cơ thể bán lượng tử – một phần tế bào đã bị đồng hóa thành năng lượng tối – hoàn toàn miễn nhiễm với dòng điện dẫn truyền thông thường. Tiến không hề bị tê liệt. Anh dùng chính bàn tay trái phát sáng xanh lam mờ nhạt, mất hoàn toàn cảm giác xúc giác ấy, bóp chặt lấy thân gậy điện đang rực lửa của Lê Mạnh.


"Cái... cái gì? Tay mày..." Lê Mạnh kinh hoàng nhìn bàn tay không có cảm giác của Tiến đang giữ chặt vũ khí của mình.


"Đến lượt ta," Tiến trầm giọng.


Anh vung Cuốc laser khai thác cải tiến bằng tay phải, kích hoạt công suất tối đa. Luồng laser đỏ rực rạch một đường cong tuyệt mỹ trong không gian ngột ngạt của trạm van. Tiến áp dụng kỹ năng Cận chiến bằng cuốc laser, chém một nhát cực mạnh vào khớp khuỷu tay cơ khí của Lê Mạnh.


*RẮC... XOÈ!*


Khớp tay cơ khí của Lê Mạnh bị chém đứt lìa, bắn ra những tia lửa điện màu xanh lục và dầu thủy lực đen kịt. Cây gậy ba toong điện văng khỏi tay hắn, rơi xuống sàn sắt rít lên rồi tắt ngấm. Lê Mạnh ôm lấy cánh tay tàn phế, đau đớn gào thét thảm thiết, lùi dần về phía bảng điều khiển van xả.


*RẮC!*


Đúng lúc đó, một tiếng động rùng rợn vang lên từ chân phải của Tiến. Khớp nối thủy lực ở bắp chân của Khung xương trợ lực hấp thụ động năng đã bị nứt hoàn toàn dưới áp lực quá tải nén khí và lực phản chấn của cú chém. Tiến khụy chân xuống, cơn đau nhói từ xương khớp bị loãng do lực triều hố hố đen dội lên đại não.


Lê Mạnh dù đang đau đớn nhưng thấy Tiến khuỵu xuống, đôi mắt ti hí của hắn lại ánh lên vẻ điên cuồng. Hắn dùng bàn tay trái còn lại cố gắng nhấn vào nút khóa vĩnh viễn van oxy Tổ Ong.


Tiến nhìn thấy hành động của Mạnh. Khoảng cách giữa anh và bảng điều khiển là ba mét. Với khớp khung xương bị nứt, anh không thể áp sát kịp thời.


Anh nhìn vào bảng điều khiển áp suất chính của trạm van nằm ngay sát cạnh Lê Mạnh.


*Hệ thống van này đang bị khóa bằng từ trường của tập đoàn. Nhưng nếu mình chém đứt van xả áp suất chính, áp lực khí thoát ra với cường độ 200 atmospheres sẽ tạo ra một luồng phản lực khổng lồ thổi bay toàn bộ lớp phòng thủ còn lại của lính gác và cưỡng chế hệ thống chuyển sang chế độ xả khẩn cấp!*


Tiến dồn toàn bộ năng lượng còn lại vào tay phải, vung mạnh Cuốc laser cải tiến ném thẳng về phía van xả áp suất chính.


*PHẬP!*


Mũi cuốc laser găm chặt vào tâm van xả chính. Luồng laser nung chảy hoàn toàn chốt khóa từ trường bảo vệ trong tích tắc.


*BÙM! XÌIIIIIIIIIIIIIIIIII!*


Một vụ nổ áp suất cực lớn bùng phát. Luồng khí nén Oxy tinh khiết áp thế cao thoát ra ngoài với tốc độ siêu thanh, tạo ra một cơn bão khí thổi bay Lê Mạnh và toán lính gác còn lại va đập mạnh vào vách đá phía sau. Toàn bộ sương khói độc màu vàng-purple trong trạm van bị luồng phản lực khổng lồ quét sạch hoàn toàn ra ngoài hành lang kỹ thuật.


Lê Mạnh nằm quằn quại dưới đất, máu tươi từ cánh tay cụt chảy ròng ròng. Hắn nhìn Tiến đang kéo lê cái chân phải bị nứt khung xương tiến lại gần, đôi mắt hằn học đầy căm thù nhưng xen lẫn sự sợ hãi tột độ.


"Mở... mở van oxy cho Tổ Ong... ngay lập tức," Tiến gầm lên, mũi cuốc laser rực đỏ dí sát vào cổ họng Lê Mạnh.


"Được... ta mở... đừng giết ta!" Lê Mạnh run rẩy, dùng bàn tay trái nhấn vào nút kích hoạt khẩn cấp trên bảng điều khiển bị móp méo.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Đèn chỉ thị trên bảng điều khiển chuyển sang màu xanh lục. Luồng khí nén Oxy tinh khiết bắt đầu chảy ngược trở lại hệ thống đường ống chính dẫn về khu ổ chuột Tổ Ong. Tiến thở phào nhẹ nhõm, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cổ trước ngực anh như gõ nhịp nhẹ nhàng hơn.


Nhưng nụ cười nham hiểm bỗng dưng xuất hiện trên khuôn mặt đầy máu của Lê Mạnh. Hắn nhìn Tiến với ánh mắt điên cuồng, bàn tay trái bí mật nhấn vào một nút đỏ ẩn dưới bảng điều khiển điều khiển từ xa đeo bên hông.


"Mày nghĩ mày thắng sao, Trần Tiến?" Lê Mạnh cười sằng sặc, giọng nói méo mó đầy oán hận. "Tao không giữ được trạm van này, thì tao sẽ chôn sống tất cả tụi mày ở đây! Giao thức tự hủy từ trường... kích hoạt!"


*CÒI BÁO ĐỘNG ĐỎ RÚ VANG DỒN DẬP TOÀN TRẠM VAN.*


*CẢNH BÁO: HỆ THỐNG TỰ HỦY TỪ TRƯỜNG ĐÃ KÍCH HOẠT. MÀNG ĐỆM TỪ TRƯỜNG NÂNG ĐỠ TRẦN TRẠM SẼ NGẮT TRONG 60 GIÂY.*


Tiến bàng hoàng ngẩng đầu lên. Trên trần của Trạm Van số 4, những màng sáng từ trường màu lam nâng đỡ hàng vạn tấn đá siêu dẫn bắt đầu nhấp nháy liên tục rồi tắt ngấm.


Tiếng răng rắc rùng rợn vang lên từ địa tầng địa chất sâu. Những vết nứt khổng lồ bắt đầu xé toạc trần trạm van. Trần trạm van sụp đổ, hàng vạn tấn đá siêu dẫn bắt đầu sụt lún chôn vùi lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!