Tổ Ong Nghẹt Thở
Bóng tối dưới đáy Giếng mỏ số 4 chưa bao giờ đặc quánh và lạnh lẽo đến thế. Sau khi xưởng chế tạo bí mật Hang Rác bị phong tỏa hoàn toàn bởi lớp keo từ trường áp thế cao của tập đoàn Chrono-Aegis, bầu không khí tại khu ổ chuột Tổ Ong đã nhanh chóng biến thành một cái bẫy sinh học khổng lồ. Tiếng còi báo động đỏ từ Tháp Cai Ngục Phan Vũ đã dứt, nhưng sự im lặng thay thế nó lại mang theo mùi tử khí rình rập.
Trên trần của những dãy cabin sắt rỉ sét xếp chồng lên nhau, hệ thống đèn chiếu sáng công cộng đã bị ngắt. Chỉ còn những dải đèn LED chỉ thị áp suất khí thở nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo liên tục.
*BÍP... BÍP... BÍP...*
Con số hiển thị nồng độ oxy khả dụng trên các bảng điện tử thô sơ đang tụt dốc không phanh.
9%.
Rồi 8%.
Ngưỡng báo động đỏ tối hạn cho phổi người.
Trần Tiến nép mình trong góc tối của một lối đi hẹp, tay phải siết chặt lấy bả vai trái vẫn còn nhói buốt do vết bỏng điện lượng tử từ cuộc đụng độ trước. Cột sống của anh nóng rực, các vệt bỏng bức xạ tối phát ra thứ ánh sáng màu tím mờ nhạt dọc theo các khớp xương đòn, dấu vết của sự thích nghi tủy sống cấp trung trước làn sóng hạt hạt lượng tử tự do. Tay trái của Tiến – cánh tay đã bị lượng tử hóa hoàn toàn vĩnh viễn – buông thõng vô lực dưới lớp găng tay bảo hộ hàn dày cộp. Nó phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt, lạnh lẽo và hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác, nhưng trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ chiếc Neo Trọng Lực sạc đầy 100% trên cổ tay vẫn khẽ dao động theo từng nhịp thở nhọc nhằn của anh.
"Cạch... cạch... cạch..."
Tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào lồng ngực Tiến. Nó là âm thanh duy nhất không bị bóp méo bởi lực triều hố đen Erebus, là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị phân rã giữa vùng không-thời gian đang bị bóp nghẹt này. Tiến nhắm mắt, hình ảnh con gái nhỏ Trần An đeo ống dưỡng khí nano ở Trái Đất hiện lên trong tâm trí. Anh không được phép gục ngã ở đây. Anh phải sống để trở về.
"Anh Tiến..." Một tiếng gọi khàn đặc, yếu ớt vang lên từ phía sau tấm tôn rỉ sét.
Huy bước ra, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Phía sau cậu, Út Bình và Chị Sáu "Cháo" đang dìu một bóng người nhỏ bé.
Đó là Bé Bo. Đứa trẻ sáu tuổi gầy trơ xương, mặt lấm lem bụi quặng, hai mắt to tròn đen láy giờ đây dại đi vì thiếu khí. Đôi môi nhỏ nhắn của cậu bé tím tái, lồng ngực co thắt liên tục dưới bộ đồ bảo hộ cắt ngắn luộm thuộm. Cơn hen suyễn lượng tử – di chứng của môi trường hầm mỏ – đang bóp nghẹt phế quản của đứa trẻ.
"Hệ thống lọc khí công cộng của Tổ Ong đã bị Ban Cai quản Giếng mỏ số 4 khóa hoàn toàn từ van tổng," Chị Sáu Cháo thầm thì, giọng nói run rẩy nhưng đầy căm phẫn. Chị vuốt nhẹ mái tóc bết bụi quặng của Bé Bo. "Phan Vũ muốn dồn tất cả chúng ta vào cái chết ngạt để ép cậu phải ra đầu thú. Bếp ăn tập thể của tôi giờ cũng không còn một giọt khí dự phòng nào."
"Chú Tiến... con... khó thở quá..." Bé Bo ú ớ, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy bám chặt lấy vạt áo bảo hộ của Tiến. Đứa trẻ cố gắng hít vào nhưng chỉ nhận được luồng khí đặc quánh mùi dầu bôi trơn công nghiệp cháy và bụi phóng xạ tối màu tím.
Tiến quỳ rạp xuống, tay phải vuốt nhẹ lưng cậu bé. Anh nhìn vào đồng hồ đo áp suất trên bình Khí nén Oxy tinh khiết đeo sau lưng mình. Kim chỉ số chỉ còn 25%. Đây là lượng khí thở cuối cùng của anh sau khi đã nhường phần lớn cho các ca khai thác sâu trước đó.
Không một chút do dự, Tiến tháo mặt nạ dưỡng khí của mình ra, áp chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Bé Bo. Anh vặn van xả ở mức tối thiểu, vừa đủ để đứa trẻ không bị sốc áp suất.
"Nghe chú, Bo," Tiến trầm giọng, ép nhịp tim mình đập chậm lại để tiết kiệm từng chút dưỡng khí còn sót lại trong phổi. Anh áp dụng Quy tắc phân bổ oxy nén: "Hít vào thật chậm trong vòng bốn giây... giữ lại hai giây... rồi thở ra từ từ trong năm giây. Đừng hoảng sợ. Hãy đồng bộ nhịp thở với tiếng gõ của chiếc đồng hồ này."
Tiếng "cạch... cạch..." đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An vang lên giữa không gian ngột ngạt. Bé Bo nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập theo nhịp cót cơ học. Sắc tím trên môi cậu bé nhạt dần, lồng ngực bắt đầu phập phồng ổn định hơn dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Tiến.
Nhưng phổi của Tiến lập tức biểu tình. Áp lực địa tầng 150 atmospheres của Giếng mỏ sâu đè nặng lên lồng ngực không có bảo hộ khí thở. Tủy sống của anh co thắt lại dữ dội dưới tác động của bức xạ tối rò rỉ từ các vách đá siêu dẫn xung quanh. Cơn đau nhói như hàng ngàn cây kim châm dọc cột sống khiến Tiến phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ.
"Chúng ta không thể chờ chết thế này," Út Bình khàn giọng nói, tay cầm một chiếc mỏ lết titan rỉ sét. "Tôi biết vị trí của đường ống dẫn khí phụ của ban quản lý. Nó chạy dọc theo hành lang kỹ thuật dẫn thẳng đến Tháp Cai Ngục. Đường ống đó luôn có khí nén Oxy tinh khiết dự phòng để phục vụ cho các drone tuần tra và văn phòng của bọn lính gác."
"Đường ống phụ đó có van xả khẩn cấp không?" Tiến hỏi, giọng anh khàn đặc do thiếu oxy.
"Có, ở Trạm Van số 4," Chị Sáu Cháo gật đầu xác nhận. Chị là người thường xuyên qua lại khu văn phòng để dọn dẹp nên nắm rõ sơ đồ. "Nhưng khu vực đó được bảo vệ bởi cửa van cơ học bọc thép và hệ thống khóa điện tử kết nối trực tiếp với phòng điều khiển của Đội phó an ninh Lê Mạnh. Lính gác tuần tra qua đó mỗi mười lăm phút."
"Chúng ta phải đi ngay," Tiến dứt khoát đứng dậy. Anh giao Bé Bo cho Chị Sáu Cháo chăm sóc. "Bình, cậu mang theo bộ van nối lậu. Huy, cậu đi cùng tôi để hỗ trợ bẻ khóa mạch điện."
Nhóm ba người lách qua những dãy cabin rỉ sét của Tổ Ong, nơi hàng ngàn thợ mỏ đang nằm rũ rượi trên nền sắt lạnh. Những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng ho khan khô khốc vang vọng khắp nơi. Thảm cảnh ngạt thở hàng loạt đang diễn ra ngay trước mắt họ. Lòng căm thù tập đoàn Chrono-Aegis trong lòng Tiến bùng cháy như magma phóng xạ tối.
Họ tiếp cận hành lang kỹ thuật của Trạm Van số 4 sau mười phút di chuyển luồn lách qua các đường ống xả nhiệt rỉ sét. Không khí ở đây loãng đến mức cực hạn, chỉ còn 8% oxy. Mắt Tiến bắt đầu nhòe đi, võng mạc mắt trái bị tổn thương từ vụ nổ trước lại nhói lên đau đớn.
Trước mắt họ, đường ống dẫn khí phụ bằng hợp kim titan siêu cứng chạy dọc vách đá thẳng đứng, nối thẳng vào một cửa van khổng lồ bọc thép. Cửa van được khóa chặt bởi một sợi xích hợp kim Aegium siêu cứng dày cộp, phía trên là hộp điều khiển khóa điện tử phát ánh sáng đỏ rực rỡ.
"Để tôi phá xích!" Út Bình nghiến răng, vung chiếc búa tạ cơ khí đập mạnh vào sợi xích Aegium.
*KENG!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai dội vang khắp hành lang tối, bắn ra những tia lửa điện màu lam rực rỡ. Nhưng sợi xích hợp kim Aegium siêu cứng không hề sứt mẻ lấy một vết nhỏ. Lực phản chấn cơ học mạnh đến mức làm chiếc búa tạ văng khỏi tay Út Bình, khiến cánh tay cơ khí của gã run rẩy kịch liệt.
"Không được, Bình! Hợp kim Aegium chịu được lực triều hố đen, búa thường không thể phá vỡ cấu trúc của nó," Tiến ngăn lại. Anh rút chiếc la bàn lượng tử cải tiến ra, để kim cảm biến tự do xoay. Kim la bàn lập tức dao động mạnh, chỉ ra một dòng rò rỉ áp suất cực nhỏ phát ra từ khớp nối phía sau hộp điều khiển.
"Huy, bẻ khóa hộp điều khiển điện tử khẩn cấp. Chúng ta cần mở van xả từ xa," Tiến ra lệnh.
Huy nhanh chóng quỳ xuống trước hộp khóa, tay cầm mỏ hàn nhỏ cắm vào cổng USB lượng tử của bảng điều khiển. Nhưng ngay khi bo mạch vừa kết nối, màn hình hiển thị đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm.
*CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ CAN THIỆP PHI PHÁP. HỆ THỐNG TỰ ĐỘNG KHÓA VAN TỔNG TRONG 30 GIÂY.*
"Anh Tiến! Hệ thống bảo mật của Lê Mạnh đã phát hiện ra dòng rò rỉ dữ liệu lậu!" Huy hoảng hốt kêu lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Hắn đang tiến hành khóa van tổng từ xa qua mạng lượng tử của Tháp! Nếu van tổng bị khóa, đường ống này sẽ hoàn toàn cạn kiệt khí!"
Tại phòng điều khiển Tháp Cai Ngục, Đội phó an ninh Lê Mạnh đang ngồi trước màn hình giám sát đa tầng. Đôi mắt ti hí gian xảo của hắn híp lại khi thấy cảnh báo biến động áp suất tại Trạm Van số 4.
"Lũ chuột nhắt Tổ Ong bắt đầu trộm khí," Lê Mạnh cười lạnh, ngón tay gầy gò gõ nhanh trên bảng điều khiển, kích hoạt giao thức khóa van điện tử khẩn cấp. "Để xem chúng chịu đựng được bao lâu dưới áp suất không khí bằng không."
Tiến nhìn con số đếm ngược trên hộp điều khiển của Huy: 20 giây.
Anh biết nếu van tổng bị khóa hoàn toàn, hàng vạn thợ mỏ Tổ Ong sẽ không còn cơ hội sống sót. Không thể phá khóa cơ học, cũng không thể bẻ khóa thuật toán của Lê Mạnh kịp thời. Tiến quyết định đưa ra một quyết định chiến thuật liều lĩnh.
Anh đưa cánh tay trái lượng tử hóa của mình sát vào hộp điều khiển khóa điện tử. Tiến không kích hoạt Neo Trọng Lực để bẻ cong không gian – điều đó sẽ tiêu tốn quá nhiều năng lượng của chiếc Neo sạc đầy – mà anh chỉ trích xuất tàn dư sóng từ (residual magnetic waves) từ trường siêu dẫn của Neo để tạo ra một xung điện từ cường độ cao trực tiếp.
*XOÈ... XOÈ... XOÈ...*
Những tia lửa điện lượng tử màu lam rực rỡ phát ra từ cổ tay trái của Tiến, chạy dọc vào bảng mạch của hộp khóa điện tử. Xung từ trường mạnh mẽ của Neo Trọng Lực lập tức làm nhiễu loạn toàn bộ hệ thống định vị và truyền tải dữ liệu của Lê Mạnh, bẻ gãy tạm thời kết nối mạng lượng tử giữa Tháp và Trạm Van số 4.
Màn hình hiển thị đếm ngược đột ngột đứng im ở con số 5 giây.
"Gây nhiễu thành công! Hệ thống khóa điện tử bị kẹt ở trạng thái mở tạm thời trong vòng 5 phút!" Huy hét lên đầy vui mừng.
Nhưng cửa van cơ học vẫn bị sợi xích Aegium khóa chặt, dòng khí nén Oxy tinh khiết vẫn không thể thoát ra ngoài đường ống phụ. Áp suất khí bên trong ống đang tăng vọt lên mức cực đại, trong khi phổi của Tiến và đồng đội đã cạn kiệt hoàn toàn không khí sạch.
Tiến cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu tối sầm lại, lồng ngực thắt chặt như bị một tảng đá siêu dẫn đè nặng. Tủy sống của anh rung lên từng hồi đau đớn do thiếu oxy trầm trọng.
*Mình phải tạo ra một lối thoát cho dòng khí... bằng mọi giá.*
Tiến áp lòng bàn tay trái lượng tử hóa – lòng bàn tay hoàn toàn trong suốt phát ra ánh sáng xanh lam mờ – trực tiếp lên vách khớp nối rạn nứt của đường ống phụ. Anh tập trung tinh thần tuyệt đối, điều phối nhịp tim lượng tử của mình đồng bộ với tần số dao động 60Hz của dòng hạt Chronon tự do rò rỉ xung quanh.
Sử dụng Neo Trọng Lực ở tần số đồng bộ ổn định, Tiến không bẻ cong không gian vĩ mô mà tạo ra một trường trọng lực nghịch đảo cục bộ (local pressure differential) ngay tại điểm rạn nứt của ống dẫn. Anh tạo ra một vùng áp suất cực thấp sát bên ngoài vách ống, ép dòng khí nén Oxy tinh khiết áp thế cao bên trong tự động chảy ngược qua khe hở van và các vết nứt siêu nhỏ của khớp nối rỉ sét.
*XÌIIIIIIIIIIIIIIIIII!*
Một luồng khí nén Oxy tinh khiết cực mạnh, mát lạnh rít lên xé toạc bóng tối, phun ra xối xả từ vách khớp nối bị bẻ cong áp suất.
Út Bình nhanh chóng dùng bộ van nối lậu tự chế, áp chặt vào điểm rò rỉ khí và đấu nối thành công vào đường ống dẫn khí phụ dẫn thẳng về phía khu ổ chuột Tổ Ong.
Luồng không khí tinh khiết tràn ngập hành lang. Tiến hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lạnh xoa dịu lồng ngực đang rách nát và làm dịu đi cơn co thắt tủy sống đau đớn. Huy và Út Bình cũng thở dốc, mặt mũi hồng hào trở lại.
"Khí thở đã được thông suốt về Tổ Ong!" Út Bình nhìn vào máy đo áp suất phụ, reo lên khe khẽ. "Hàng ngàn người dưới kia cứu được rồi, anh Tiến!"
Nhưng niềm vui của họ ngắn chẳng tày gang.
*CỘP... CỘP... CỘP...*
Tiếng bước chân bọc thép nặng nề, dứt khoát dội vang dọc theo hành lang kỹ thuật từ phía lối vào Tháp Cai Ngục. Ánh đèn pin lượng tử quét qua bóng tối, rọi thẳng vào vị trí của nhóm Tiến.
Lê Mạnh bước ra từ màn sương mù phóng xạ tối, tay cầm cây gậy ba toong cơ khí bằng hợp kim xám đậm khẽ gõ nhịp trên sàn sắt. Phía sau hắn là sáu lính gác tuần tra trang bị giáp hạng trung và những khẩu súng laser tuần tra rực đỏ.
Đôi mắt ti hí của Lê Mạnh nhìn chằm chằm vào bộ van nối lậu đang dẫn khí về Tổ Ong, rồi dừng lại trên cánh tay trái phát sáng xanh lam của Trần Tiến. Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn nở trên khuôn mặt sắc sảo của gã đội phó an ninh.
"Lũ chuột nhắt bẩn thỉu," Lê Mạnh trầm giọng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá hầm mỏ. "Các ngươi nghĩ mình có thể qua mặt được hệ thống giám sát của ta sao? Trộm khí thở của tập đoàn là tội chết vĩnh viễn."
Hắn khẽ nâng cây gậy ba toong cơ khí lên, ngón tay đặt trên nút kích hoạt của van xả khẩn cấp trên thân gậy.
Nhưng chấn động thực sự chưa dừng lại ở đó.
*XÌ... XÌ... XÌ...*
Từ phía đầu ra của đường ống phụ vừa được kết nối, một luồng khói màu vàng-purple nhạt, đặc quánh bắt đầu rò rỉ ra từ các khớp nối van. Mùi hóa chất hăng hắc, nồng nặc lập tức lấn át mùi oxy tinh khiết.
Tiến bàng hoàng nhận ra dòng khí độc gây liệt cơ (muscle-paralyzing toxic gas) đang được lực lượng an ninh của Lê Mạnh xả trực tiếp vào hệ thống đường ống phụ để tiêu diệt những kẻ trộm khí từ bên trong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!