Nhạc nềnThunderclap

Bẫy Ngược Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động địa chấn từ Tháp Cai Ngục Phan Vũ vẫn rú vang dồn dập qua các khe đá rạn nứt của Giếng Chết, âm thanh cơ học bị bóp méo bởi lực triều hố đen nghe như tiếng thét của một con quái vật kim loại khổng lồ đang giãy chết dưới đáy sâu. Trần Tiến nghiến chặt răng, nén cơn đau thấu xương tủy đang âm ỉ dọc theo cột sống. Sự đột phá Kháng bức xạ tối cấp Trung cấp vừa rồi đã tái cấu trúc lại tủy sống của anh, để lại những vệt bỏng bức xạ phát sáng màu tím mờ nhạt dưới lớp áo bảo hộ rách nát. Mỗi bước di chuyển ngược lên vách đá Giếng Chết thẳng đứng đều là một cuộc chiến sinh tử với trọng lực.


“Cạch... cạch... cạch...”


Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đeo trước ngực dội vào lồng ngực Tiến, giữ cho ý thức tuyến tính của anh không bị phân rã giữa vùng không-thời gian bóp méo này. Cánh tay trái lượng tử hóa của anh phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ nhạt dưới lớp găng tay bảo hộ rách nát. Dù hoàn toàn mất cảm giác xúc giác vĩnh viễn, trường từ lực siêu dẫn rò rỉ từ Neo Trọng Lực sạc đầy 100% trên cổ tay trái vẫn giúp anh bám chặt vào các vệt quặng Aegium thô rạn nứt một cách chuẩn xác mà không cần dùng nhiều sức lực.


“Cậu Tiến, lách qua khe đá bên phải,” giọng nói khàn đặc của Thợ mỏ mù A Quán vang lên qua bộ đàm sóng ngắn nội bộ. “Cảm biến áp suất địa tầng của lính gác cách đây ba mươi mét về phía trên. Đừng tạo ra dao động lớn.”


Tiến gật đầu, dù anh biết ông lão mù không thể nhìn thấy. Anh khẽ nhấc chân phải, khung xương trợ lực hấp thụ động năng tự chế rên rỉ kẹt rít cơ học do thiếu dầu bôi trơn chống lực triều. Vai trái bị trật khớp nhẹ sau cú va đập vách đá trước đó nhói lên một cơn đau buốt mỗi khi anh rướn người. Tệ hơn, vết cắt sâu rỉ máu ở cánh tay phải – di chứng từ cuộc trốn chạy khỏi kho phế liệu phụ – bắt đầu rách miệng băng gạc ố vàng, rò rỉ những vệt máu lượng tử đỏ sẫm dọc theo vách đá rỉ sét.


Anh không có thời gian để băng bó lại. Lão Sơn đang hấp hối dưới cabin Tổ Ong, và thời gian sinh mệnh của ông đang bị gia tốc gấp mười lần tàn phá theo chu kỳ của Giao thức tàn bạo. Mỗi giây Tiến lãng phí ở đây đều được trả giá bằng chính tuổi thọ của người thầy già.


Sau gần hai mươi phút leo trèo nghẹt thở, Tiến và A Quán lách qua kẽ nứt địa chất ngầm rò rỉ khí độc để trở lại rìa phân khu khai thác sâu. Tiến chia tay ông lão mù tại ngã rẽ hành lang tối, nhanh chóng lướt đi dưới bóng tối của các đường ống xả nhiệt rỉ sét, hướng thẳng về phía bãi thải xỉ quặng phóng xạ màu tím đậm đặc – nơi ẩn giấu Hang “Rác”, xưởng chế tạo bí mật của anh.


Khi Tiến lách người qua tấm tôn lợp cabin bị vứt bỏ để bước vào Hang Rác, anh thấy kỹ sư trẻ Huy đang quỳ sụp bên cạnh đống linh kiện máy gia tốc hạt cổ đại, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu dưới ánh đèn pin lượng tử yếu ớt.


“Anh Tiến!” Huy bật khóc nức nở khi thấy anh bước vào. “Anh về rồi... Chú Sơn dưới cabin... mạch sống của chú ấy đang sụt giảm nhanh lắm. Nhưng tệ hơn... chúng ta bị lộ rồi!”


Ngay lập tức, con drone bảo trì cải tiến “Rỉ Sét” (Rust-E) đang lơ lửng gần bệ máy đột ngột phát ra tiếng rên rỉ cơ học. Thân hình kim loại hình hộp gồ ghề bám đầy rỉ sét của nó khẽ rung lên, một mắt cảm biến quang học phát ra ánh sáng xanh lam mờ nhấp nháy liên tục đỏ rực.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Rust-E quét bản đồ ngầm 3D và hiển thị trên màn hình hiển thị thô sơ: một nguồn rò rỉ nhiệt lượng cực lớn đang tiếp cận lối vào ngầm của Hang Rác từ khoảng cách đúng một trăm mét. Dựa trên mật độ nhiệt lượng và nhịp bước chân bọc thép nặng nề dội qua địa tầng, Tiến lập tức nhận ra kẻ chỉ huy.


Đội trưởng an ninh Trịnh Hùng. Và kẻ dẫn đường cho hắn không ai khác chính là Sáu “Cụt” – gã thợ mỏ hám lợi đã lén bám đuôi Tiến từ kho phế liệu.


“Sáu Cụt... gã đã bán đứng chúng ta để lấy huyết thanh Calypso-9 của tập đoàn,” Huy run rẩy, hai tay ôm lấy một khối bộc phá Aegium tự chế. “Anh Tiến, em đã nối ngòi nổ. Em sẽ kích nổ khối quặng hoạt hóa này để chặn đường chúng! Chúng ta không thể để chúng tịch thu Neo Trọng Lực!”


“Dừng lại, Huy!” Tiến chộp lấy cổ tay Huy, lực bóp từ cánh tay trái lượng tử hóa mạnh đến mức khiến thanh niên trẻ đau đớn đánh rơi ngòi nổ cơ học. “Tiếng nổ của bộc phá Aegium trong không gian hẹp này sẽ kích hoạt sập trần hang đá siêu dẫn vĩnh viễn. Chúng ta sẽ bị chôn sống trước khi lính gác kịp bước vào. Hơn nữa, tiếng nổ sẽ làm lộ hoàn toàn hướng trốn chạy của chúng ta lên trạm tiếp vận.”


Đôi mắt phải của Tiến sắc lạnh lại dưới ánh đèn báo động đỏ mờ. Anh nhìn xuống chiếc Neo Trọng Lực đã sạc đầy 100% dung lượng trên cổ tay trái. Vòng sáng xanh lam rực rỡ của nó đang dao động mạnh mẽ, sẵn sàng bộc phát sức mạnh bẻ cong trọng lực. Tiến biết Trịnh Hùng cực kỳ đa nghi và tàn nhẫn với kẻ thất bại. Gã đội trưởng an ninh bọc thép khổng lồ kia coi thợ mỏ như súc vật, nhưng gã cũng căm ghét nhất là việc bị kẻ khác lợi dụng hoặc lừa dối.


Một kế hoạch bẫy ngược lạnh lùng nảy ra trong đầu Tiến.


“Huy, gom toàn bộ pin lượng tử dự phòng và thiết bị Neo vào hòm nén. Chuẩn bị di tản theo đường ống thông gió phía sau,” Tiến ra lệnh nhanh, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ. “Để lại các khung kim loại nặng chưa hoàn thiện ở đây. Chúng ta phải biến xưởng này thành một cái bẫy trống.”


Trong khi Huy hối hả đóng hòm thiết bị, Tiến lách người ra sát lối vào ngầm khuất sau bãi thải xỉ quặng. Anh rút chiếc máy tính cầm tay cũ kỹ ra, kết nối vào mạng lượng tử tầm ngắn của phân khu. Sử dụng kỹ năng Hack tần số drone tuần tra, Tiến nhanh chóng quét tìm các drone quét rác đang lơ lửng ngoài hành lang. Anh tìm thấy một con drone tuần tra quét rác thế hệ cũ đang bay cách Hang Rác năm mươi mét.


Các ngón tay phải của Tiến gõ nhanh trên bàn phím ảo, gửi một dải mã lệnh ghi đè thuật toán điều hướng của drone. Chỉ trong ba giây, mắt cảm biến của drone quét rác chuyển từ đỏ sang xanh lam mờ. Tiến lập trình cho drone phát ra một sóng quét nhiệt giả lập sinh trắc học của hai nguồn sống, di chuyển nhanh về hướng lối đi rỗng của phân khu 5 bỏ hoang phía đối diện.


“Xong rồi,” Tiến thì thầm. Sóng quét giả của drone sẽ làm nhiễu hệ thống radar cầm tay của lính gác, khiến chúng tin rằng Tiến và Huy đang bỏ chạy sang phân khu bên cạnh.


Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để triệt hạ kẻ phản bội Sáu “Cụt”.


Tiến lùi sâu vào bóng tối đặc quánh của Hang Rác, nép mình sau một khối đá siêu dẫn lớn sát lối vào ngầm. Tiếng bước chân bọc thép của Trịnh Hùng đã cận kề, tiếng rít rùng rợn của cây roi điện lượng tử cường độ cao lép bép những tia chớp xanh tím xé toạc màn sương mù phóng xạ tối bên ngoài.


“Nhanh lên, thưa Đội trưởng Hùng!” Giọng nói hèn hạ, đứt quãng của Sáu “Cụt” vang lên đầy nịnh nọt. “Tôi thề danh dự bằng ngón tay còn lại của mình, thằng Tiến đang giấu một thiết bị bẻ cong trọng lực lậu trong cái hốc đá này. Tôi đã thấy nó phát sáng xanh lam!”


“Câm miệng, gã cụt chân tay,” Trịnh Hùng gầm ghè qua bộ lọc âm bọc thép dội lại tiếng kim loại lạnh lẽo. “Nếu tao quét không ra thứ gì ngoài rác thải phóng xạ, tao sẽ dùng roi điện này nướng chín tủy sống của mày trước khi ném mày vào Hầm Đông Xác.”


Khi Sáu “Cụt” đi đầu, lách qua khe đá hẹp để bước vào khoang tối của Hang Rác, gã hoàn toàn không biết rằng Trần Tiến đang đứng ngay sát bên cạnh gã dưới bóng tối tuyệt đối. Khung xương trợ lực của Tiến hoàn toàn tĩnh lặng nhờ kỹ thuật điều phối nhịp tim lượng tử làm giảm mọi dao động sinh học.


Trong khoảnh khắc Sáu “Cụt” bước qua hốc đá khuất, Tiến áp sát gã từ phía sau với tốc độ cực nhanh của một thợ mỏ mang gen đột biến chịu áp suất cao. Cánh tay trái lượng tử hóa phát sáng xanh lam mờ của anh khẽ vươn ra, di chuyển không tiếng động trong không gian không trọng lực cục bộ do Neo Trọng Lực tạo ra trong bán kính nửa mét.


Với sự khéo léo của một thợ kỹ thuật lành nghề, Tiến lén nhét một lõi năng lượng lậu bị hỏng – thứ anh nhặt được từ vụ nổ trạm sạc Port 9 trước đó, vốn bám đầy muội than và vết xước đặc trưng của thiết bị bị đánh cắp – vào túi bảo hộ sau lưng của Sáu “Cụt”. Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng chưa đầy một giây, Sáu “Cụt” hoàn toàn không hề hay biết do hệ thần kinh của gã đã bị tê liệt nhẹ bởi bức xạ tối của hang.


Tiến lùi lại, nhanh chóng chui vào đường ống thông gió xả nhiệt phía sau cùng với Huy và Rust-E, đóng chặt nắp van xả rỉ sét.


*RẦM!*


Trịnh Hùng vung chiếc bốt bọc thép nặng nề đạp vỡ tấm tôn chắn, dẫn theo bốn lính gác thiết giáp xông vào Hang Rác. Cây roi điện lượng tử trên tay hắn quật mạnh vào bệ đá, phát ra những tia sét xanh tím làm nổ tung các mảnh phế liệu rỉ sét xung quanh.


“Lục soát toàn bộ!” Trịnh Hùng ra lệnh, giọng đầy sát khí.


Lính gác tản ra, dùng máy quét nhiệt lượng tử cầm tay rà quét khắp các ngóc ngách. Nhưng xưởng chế tạo bí mật giờ đây hoàn toàn trống rỗng. Chỉ có vài khung hợp kim nặng chưa hoàn thiện nằm lăn lóc trên nền đất bám đầy bụi quặng phóng xạ.


“Báo cáo Đội trưởng! Không có nguồn sống nào khác. Hệ thống quét nhiệt chỉ hiển thị hai vệt sinh trắc học đang di chuyển nhanh về phía phân khu 5 bỏ hoang phía bên kia hành lang,” một lính gác báo cáo.


Trịnh Hùng khựng lại, đôi mắt dưới mũ bảo hộ bọc thép híp lại đầy nghi ngờ. Hắn quay phắt lại, tóm chặt lấy cổ áo bảo hộ của Sáu “Cụt”, nhấc bổng gã thợ mỏ gầy gò lên không trung.


“Mày dám lừa tao?” Trịnh Hùng gầm lên, lực bóp từ cánh tay cường hóa sinh học khiến Sáu “Cụt” nghẹt thở, mặt mũi tím tái. “Mày nói thằng Tiến đang chế tạo vũ khí ở đây? Đây chỉ là một đống rác thải bỏ hoang!”


“Đội... Đội trưởng... xin tha mạng!” Sáu “Cụt” ú ớ gào khóc, hai chân giãy giụa giữa hư không. “Tôi thề... tôi thề là tôi thấy nó mang phế liệu về đây. Có thể... có thể nó vừa trốn thoát...!”


“Mày nghĩ tao là thằng ngu sao?” Trịnh Hùng rít lên. Hắn rút chiếc máy quét cầm tay thế hệ mới của tập đoàn ra, quét trực tiếp lên người Sáu “Cụt” để kiểm tra xem gã có tàng trữ chất phóng xạ lậu nào không.


*TÍT... TÍT... TÍT... RÚUUUUUUUUU!*


Chiếc máy quét cầm tay đột ngột rú lên những tiếng còi cảnh báo tần số cao chói tai, màn hình kỹ thuật số nhấp nháy đèn đỏ liên tục hiển thị dải sóng năng lượng cực mạnh phát ra từ phía sau lưng Sáu “Cụt”.


*CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN THIẾT BỊ NĂNG LƯỢNG LẬU BỊ ĐÁNH CẮP TỪ CỔNG SẠC SỐ 9.*


Trịnh Hùng trợn tròn mắt. Hắn dùng tay trái giật phắt chiếc túi bảo hộ sau lưng Sáu “Cụt” ra, ném mạnh xuống đất. Từ trong túi rơi ra một thỏi pin lượng tử sờn cũ bám đầy muội than vụ nổ, lõi phản vật chất bên trong vẫn còn rò rỉ những tia điện lượng tử màu xanh lục đặc trưng của trạm sạc vừa bị phá hủy.


“Thì ra là thế,” Trịnh Hùng cười lạnh một tiếng rợn người, sát khí dâng lên tột đỉnh. Hắn ném Sáu “Cụt” ngã rầm xuống sàn sắt rỉ sét. “Mày chính là đồng bọn của thằng Tiến. Mày cố tình dẫn tao vào cái xưởng trống rỗng này để đồng bọn của mày có thời gian tẩu thoát sang phân khu 5 bằng lối đi lậu, đúng không?”


“Không! Không phải tôi! Cái đó... cái đó không phải của tôi!” Sáu “Cụt” kinh hoàng bò lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu, gã hoàn toàn không hiểu vì sao vật phẩm chết người đó lại nằm trong túi mình. “Tôi bị oan! Thằng Tiến... chính là thằng Tiến đã hại tôi...!”


“Câm miệng!”


Trịnh Hùng không để gã nói hết câu. Hắn vung cây roi điện lượng tử cường độ cao, quật mạnh một cú chí mạng vào gáy Sáu “Cụt”.


*XOẸT... ĐOÀNG!*


Dòng xung điện áp cao rít lên, phá hủy hoàn toàn hệ thần kinh lượng tử của Sáu “Cụt” trong tích tắc. Gã thợ mỏ phản bội co giật dữ dội, mắt trợn ngược rồi đổ rụp xuống sàn sắt, hoàn toàn tê liệt cơ thể nhưng ý thức vẫn phải chịu đựng cơn đau tột cùng dọc cột sống.


“Trói gã gián điệp hai chiều này lại, áp giải về phòng biệt giam của Tháp Cai Ngục,” Trịnh Hùng lạnh lùng ra lệnh cho lính gác. “Phun keo từ trường phong tỏa hoàn toàn cái hang rác này. Không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho bọn chuột nhắt lượng tử dung thân.”


Nấp sâu trong đường ống thông gió xả nhiệt tối tăm, Tiến và Huy lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng qua khe hở của nắp van. Huy nín thở, hai tay siết chặt báng súng cuốc laser rạn nứt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Khi lính gác kéo lê cơ thể tê liệt của Sáu “Cụt” đi khuất và tiếng phun keo từ trường rít lên phong tỏa Hang Rác, Tiến mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Anh đã loại bỏ được kẻ phản bội Sáu “Cụt” vĩnh viễn, bảo toàn được thiết bị Neo Trọng Lực cực kỳ quý giá. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt: Hang Rác – căn cứ chế tạo bí mật duy nhất của họ – đã bị hủy hoại và phong tỏa hoàn toàn. Họ chính thức trở thành những kẻ không nhà cửa dưới lòng đất.


Đúng lúc đó, một âm thanh rè rè cơ học đột ngột vang lên từ hệ thống loa phóng thanh nội bộ gắn dọc theo trần đường ống thông gió. Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Cai ngục Phan Vũ vang lên, dội vào không gian chật hẹp một áp lực nghẹt thở:


“Hỡi toàn bộ thợ mỏ của Phân khu 4! Kẻ tội phạm trốn chạy Trần Tiến đã phá hủy Cổng Sạc Số 9 và đánh cắp tài nguyên của tập đoàn. Bắt đầu từ thời điểm này, ta ra lệnh phong tỏa toàn bộ lối ra vào phân khu. Đồng thời, nguồn cung cấp dưỡng khí Oxy nén của Khu ổ chuột Tổ Ong sẽ bị cắt hoàn toàn cho đến khi Trần Tiến tự ra đầu thú.”


Tiếng loa phóng thanh tắt ngấm, để lại sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy đường ống tối tăm.


Tiến đứng im trong bóng tối, tay phải siết chặt chiếc nhẫn cưới titan dưới lớp găng tay bảo hộ, mắt phải rực lên ngọn lửa căm thù tột đỉnh. Phan Vũ đã bắt đầu dồn hàng vạn thợ mỏ vô tội vào cái chết ngạt để ép anh xuất đầu lộ diện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!