Áp Lực Thời Gian
Đáy Giếng mỏ số 4 là một vết thương hở hoác hoành hành giữa lòng địa tầng Vành đai Asteroid-7. Ở độ sâu này, bầu trời không tồn tại. Thay vào đó, ngước mắt lên chỉ thấy một khoảng không rực đỏ tàn khốc của đĩa bồi tụ bao quanh hố đen siêu khối Erebus-Prime. Ánh sáng của nó không mang lại sự sống; nó là một thứ tà dương màu huyết dụ, bẻ cong mọi đường thẳng và thiêu đốt võng mạc của bất kỳ kẻ nào ngu ngốc dám nhìn trực diện mà không có kính bảo hộ.
Trần Tiến ghì chặt hai tay vào báng cầm của chiếc cuốc laser cải tiến. Lồng ngực anh phập phồng, từng nhịp thở rít lên qua màng lọc bám đầy bụi phóng xạ tối. Áp suất địa tầng ở mức 150 atmospheres đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của anh như một tảng đá vô hình. Dưới lớp đồ bảo hộ sờn rách, các mạch máu trên cánh tay Tiến nổi rõ màu xám nhạt – dấu hiệu đặc trưng của những kẻ mang thể chất Thích ứng lực triều cấp 1. Đó không phải là một món quà; đó là sự biến đổi sinh học tàn khốc của những kẻ lao dịch bị giam cầm dưới đáy giếng sâu, nơi xương khớp bị loãng đi từng ngày và tủy sống liên tục bị tàn phá bởi các hạt Chronon tự do.
"Cạch. Cạch. Cạch."
Tiếng gõ cơ học khô khốc, đều đặn vang lên sát lồng ngực Tiến. Anh khẽ cúi đầu, nhìn qua lớp kính bảo hộ nứt nẻ. Dưới khe hở của chiếc áo bảo vệ rách nát, chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đang khẽ đung đưa. Đó là một vật phẩm lạc lõng giữa thế giới của những lò phản ứng phản vật chất và drone tuần tra tự trị. Chiếc đồng hồ bỏ túi bằng đồng thau rỉ sét, hoạt động hoàn toàn bằng hệ thống dây cót cơ học thế kỷ 21, không hề bị ảnh hưởng bởi sóng điện từ cực mạnh của hố đen. Nó là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của Tiến không bị phân rã giữa vùng không-thời gian bóp méo này. Mỗi tiếng tích tắc của nó là lời nhắc nhở rằng ở một nơi cách xa hàng triệu năm ánh sáng, con gái anh – Trần An – vẫn đang chờ cha trở về.
Đột nhiên, một tiếng rè rè chói tai vang lên trong bộ đàm lượng tử gắn bên trong mũ bảo hiểm của Tiến. Tín hiệu bị nhiễu nặng do bức xạ tối của Erebus, nhưng âm thanh quen thuộc vẫn lọt qua, bóp nghẹt trái tim anh.
"Tiến... Tiến ơi... Có nghe thấy mẹ nói không?"
Đó là giọng của Phạm Thị Lan, mẹ vợ anh, truyền về từ khu ổ chuột bán đảo Thượng Hải trên Trái Đất qua đường dây liên lạc lậu của các tàu chở quặng. Giọng bà nghẹn ngào, lẫn trong tiếng ho khan của trẻ nhỏ.
"An An... con bé lại lên cơn hen lượng tử rồi... Bác sĩ nói phổi của con bé đã xơ hóa đến 40%... Nếu không có huyết thanh Calypso-9 liều cao để lọc phổi, con bé sẽ không qua khỏi mùa đông này... Tiến ơi, gửi tiền về đi con... Ở đây đã trôi qua nửa năm từ cuộc gọi trước rồi..."
Nửa năm?
Đầu óc Tiến vang lên một tiếng nổ oanh vàng. Tay anh run bắn, suýt nữa làm rơi chiếc cuốc laser xuống dòng magma phóng xạ tối đang âm ỉ cháy dưới kẽ đá. Ở đáy Giếng mỏ số 4 này, anh mới chỉ trải qua chưa đầy mười ca làm việc – tức là chưa đầy mười ngày thực tế của bản thân. Nhưng sự giãn nở thời gian lượng tử sát rìa hố đen đã kéo giãn một ngày của anh thành cả tháng ở quê nhà. Mỗi giây anh vung cuốc dưới hầm mỏ này, tuổi thọ của con gái anh ở Trái Đất đang trôi đi vùn vụt như nước chảy qua kẽ tay. Sự bất công tàn khốc của vũ lý thiên văn đè nặng lên lồng ngực Tiến, khiến anh nghẹt thở hơn cả áp suất 150 atmospheres.
"Tôi cần quặng... Tôi phải kiếm đủ quặng Aegium thô để đổi lấy hạn mức gửi tiền..." Tiến lẩm bẩm, đôi mắt thâm quầng hằn lên những tia máu đỏ rực. Anh điên cuồng nhấn nút kích hoạt cuốc laser. Luồng laser nhiệt độ cao phóng ra, găm thẳng vào vách đá siêu dẫn, bóc tách từng mảng quặng Aegium thô phát sáng xanh lục mờ nhạt.
"Này! Thằng rác rưởi kia! Ai cho phép ngươi dừng tay?"
Một giọng nói ồm ồm, đầy sát khí vang lên từ phía sau. Tiến chưa kịp quay đầu lại thì một luồng áp lực trọng lực khổng lồ từ bộ giáp chiến đấu Aegis của đối phương đã ập xuống, ép chặt anh quỳ sụp xuống nền đá sắc nhọn.
Trịnh Hùng – Đội trưởng an ninh của phân khu 4 – bước tới. Hắn là một gã khổng lồ được cường hóa sinh học, khuôn mặt hung tợn khuất sau lớp mặt nạ thép đen bóng của tập đoàn Chrono-Aegis. Trên tay hắn, cây roi điện lượng tử cường độ cao đang rít lên những tia lửa điện màu xanh tím đầy đe dọa.
"Sản lượng ca này của ngươi mới đạt 60% chỉ tiêu," Trịnh Hùng gầm gừ, dí sát mũi giày thép vào đầu Tiến. "Ngươi đang lười biếng để chờ chết đúng không, Trần Tiến?"
Tiến cố gắng gượng dậy, lồng ngực đau nhói dưới áp lực đè nén của bộ giáp của Hùng. Anh khàn giọng giải thích qua bộ lọc khí: "Thiết bị lọc thở của tôi... bị nghẹt bụi phóng xạ tối. Áp suất khí nén không đủ... Tôi cần năm phút để làm sạch màng lọc..."
"Năm phút?" Trịnh Hùng cười rộ lên, một nụ cười man rợ vô cảm. "Ngươi có biết năm phút ở đây bằng bao nhiêu Chronon của tập đoàn không? Lũ thợ mỏ các ngươi chỉ là những con súc vật tiêu hao oxy. Không có lý do gì hết!"
"Vút!"
Tiếng roi điện xé rách không khí. Sợi dây roi lượng tử quật mạnh vào bả vai trái của Tiến.
Một cơn đau tột cùng bùng phát. Luồng xung điện lượng tử chạy dọc theo hệ thần kinh ngoại biên, tàn phá các bó cơ và tủy sống của anh. Tiến hét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật dữ dội. Roi điện của Hùng không chỉ gây bỏng vật lý; nó phá hủy sự đồng bộ sinh học của cơ thể, khiến Tiến có cảm giác như hàng vạn cây kim độc đang đâm xuyên qua xương tủy. Bộ đồ bảo hộ ở vai anh cháy sém, khói trắng bốc lên khét lẹt. Chỉ số oxy nén hiển thị trên mũ bảo hiểm lập tức sụt giảm mất 15% do nhịp tim tăng vọt mất kiểm soát.
Trong cơn đau đớn tột cùng, Tiến định vung chiếc cuốc laser cải tiến lên để đẩy lùi gã đồ tể. Nhưng ngay khi anh vừa nhấc tay, Trịnh Hùng đã nhanh hơn, vung roi quật trúng báng cầm của cuốc laser. Luồng điện lượng tử khóa chặt mạch năng lượng của thiết bị, khiến chiếc cuốc tắt lịm hoàn toàn.
"Ngoan ngoãn chịu đựng đi, thằng chó," Hùng giẫm mạnh chân lên lưng Tiến, ép mặt anh sát vào đống bụi quặng sắc nhọn. "Ngày mai, nếu ngươi không nộp đủ gấp đôi chỉ tiêu, ta sẽ cắt hoàn toàn hạn mức oxy của cabin ngươi. Để xem con gái ngươi ở Trái Đất có kịp nhận một xu nào trước khi ngươi nghẹt thở chết ở đây không."
"Đội trưởng Trịnh! Xin bớt giận! Nó là lính mới, chưa hiểu quy tắc!"
Một bóng người lưng còng rạp, gáy cố định bằng một khung thép rỉ sét vội vã lao đến. Đó là Lão Sơn. Ông lão thợ máy già ho khục khặc, vội vàng đặt túi quặng Aegium thô của mình xuống đất, đẩy về phía Trịnh Hùng.
"Đây... đây là phần quặng dư của tôi trong ca này. Xin Đội trưởng tính vào chỉ tiêu của thằng Tiến. Xin ông tha cho nó lần này..." Lão Sơn cầu xin, giọng nói run rẩy dưới áp lực của bộ lọc khí sờn cũ.
Trịnh Hùng liếc nhìn túi quặng, hừ lạnh một tiếng rồi thu roi điện lại. Hắn đá mạnh vào sườn Tiến một cú cuối cùng trước khi quay lưng bỏ đi cùng đội tuần tra: "Nhớ lấy, ngày mai chỉ tiêu nhân đôi. Thất bại nghĩa là cắt oxy."
Lão Sơn vội vàng cúi xuống đỡ Tiến dậy. Tiến ho ra một ngụm máu đen, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh lén áp dụng Quy tắc phân bổ oxy nén – điều chỉnh van xả khí thở về mức tối thiểu, ép nhịp thở chậm lại theo nhịp đập cơ học của chiếc đồng hồ cơ cổ để giảm thiểu tổn thương phổi và tiết kiệm lượng khí thở còn lại.
"Con có sao không, Tiến?" Lão Sơn lo lắng hỏi, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ bả vai cháy sém của Tiến.
"Con... con không sao. Cảm ơn chú, Lão Sơn..." Tiến khàn giọng, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An đang treo lơ lửng trước ngực.
Đột nhiên, đồng tử của Tiến co rụt lại.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc kim giây của đồng hồ cơ cổ. Nó đang nhích từng nhịp: *tích, tắc, tích, tắc*.
Sau đó, anh nhìn sang màn hình hiển thị Chrono-meter – thiết bị đo thời gian lượng tử chính quy do tập đoàn gắn trên cổ tay áo bảo hộ.
Theo lý thuyết vật lý lượng tử vĩ mô mà Tiến từng được học, sự giãn nở thời gian sát rìa hố đen Erebus phải đồng bộ giữa mọi thiết bị đo đạc nếu chúng ở cùng một tọa độ trọng lực. Thế nhưng, chiếc đồng hồ cơ cổ của Trần An – thứ hoàn toàn chạy bằng bánh răng vật lý – đang chạy chậm hơn so với chiếc Chrono-meter của tập đoàn một khoảng sai lệch rõ rệt. Thiết bị của tập đoàn đang nhảy số nhanh hơn thực tế.
Một chân lý đáng sợ, lạnh gáy chợt lóe lên trong đầu Trần Tiến.
Tập đoàn Chrono-Aegis không chỉ khai thác quặng. Họ đang cố tình đặt các thiết bị bẻ cong thời gian nhân tạo dưới đáy giếng mỏ để gia tốc dòng thời gian của công nhân lên gấp nhiều lần so với thực tế của hố đen. Họ đang giam cầm hàng vạn thợ mỏ trong một bong bóng chậm thời gian nhân tạo, bắt họ lao dịch vô tận, vắt kiệt sức lao động của họ suốt hàng chục năm hầm mỏ mà thực chất ngoài kia chỉ mới trôi qua vài ngày, hòng cướp đoạt vĩnh viễn tuổi thọ của họ làm tài nguyên cho giới tinh hoa trường sinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!