Nhạc nềnPuppeteer

Ngăn Chứa Ký Ức Bị Khóa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa cabin thang máy kỹ thuật khép lại bằng một tiếng rít kim loại khô khốc. Khung cảnh cuối cùng thu vào nhãn quan của Trịnh Hoài Sơn là tấm lưng hộ pháp của Trần Văn Bản, gã bảo an lúc này đang đứng thẳng, cứng đờ như một cỗ máy sinh học bị lập trình lỗi. Đôi mắt gã đờ đẫn nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt, hai tay buông thõng, nhưng ngón tay trỏ vẫn đều đặn co duỗi theo nhịp một giây một lần – một phản xạ vận động vô thức mà Sơn đã gieo vào hệ thần kinh của gã chỉ vài phút trước.


Nhưng Bản không đi tuần hành lang. Gã đang đi lên tầng bốn. Hướng thẳng về phía văn phòng của Trần Minh Trí.


Sơn đứng chôn chân trong bóng tối của hành lang kỹ thuật tầng hầm, thính giác tuyệt đối của anh căng ra như những sợi dây đàn. Tiếng rên rỉ cơ học của cáp tời thang máy vang lên, trầm đục và dội lại qua các vách tường bê tông ẩm mốc.


*Rầm... Rầm...*


Thang máy di chuyển. Tầng một. Tầng hai. Tầng ba. Rồi dừng lại ở tầng bốn.


Sơn siết chặt nắm tay, lòng bàn tay trái ướt đẫm thứ hỗn hợp hôi hám của nước Javel, bụi than đen và máu tươi rớm ra từ vết rách nhỏ trên cổ tay. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải là cái lạnh của sương mù Khánh Bình đang luồn qua các khe thông gió, mà là cái lạnh của sự tính toán sai lầm.


Anh đã thôi miên ngược thành công Trần Văn Bản, đưa gã vào trạng thái Somnambulism để tự vệ. Nhưng anh không ngờ rằng, trong thùy trán của Bản đã bị Trần Minh Trí cấy sẵn một "neo bảo mật" tiềm thức cực mạnh. Một mệnh lệnh ẩn được thiết lập ở mức sinh học thực vật: *Nếu hệ thần kinh trung ương bị can thiệp hoặc nhịp tim hạ xuống dưới mức bình thường quá lâu, cơ thể gã sẽ tự động kích hoạt phản xạ mộng du, di chuyển về phía nguồn phát mệnh lệnh gốc – tức là văn phòng của Trí.*


Trần Minh Trí không chỉ là một gã bác sĩ trưởng khoa hám danh. Gã là một kẻ thao túng lâm sàng tàn nhẫn, kẻ đã biến chính những nhân viên bảo an dưới quyền thành những lá chắn nhận thức sống động để bảo vệ đế chế của mình.


Sơn hiểu rằng, chỉ trong vòng vài phút nữa, khi Bản bước vào văn phòng của Trí với đôi mắt đờ đẫn và nhịp tim bị khóa ở mức 70 nhịp/phút, Trí sẽ nhận ra ngay lập tức. Gã sẽ biết có một chuyên gia thôi miên lâm sàng trình độ cao – một kẻ có khả năng bẻ gãy hệ thống ám thị của gã – đang ẩn nấp ngay dưới tầng hầm Thiên Đức dưới danh phận lao công.


Lưới nhện đang thu lại. Sơn không thể đuổi theo Bản lên tầng bốn. Nếu anh bước vào cabin thang máy lúc này, hệ thống camera AI của Ngô Tiến Dũng sẽ ghi nhận sự di chuyển bất thường của một nhân viên vệ sinh ngoài ca trực, và lệnh truy quét sẽ được phát ra trước khi anh kịp chạm vào gã bảo an.


Anh phải rút lui. Về nơi ẩn náu duy nhất của mình.


Sơn khom người, đẩy chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu đi dọc theo hành lang tối tăm, hướng về phía phòng vệ sinh tầng hầm Thiên Đức. Tiếng bánh xe rít lên kèn kẹt trên sàn gạch ẩm ướt, hòa lẫn với tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học vẫn đang nằm trong túi áo bảo hộ của anh.


***


1:45 sáng.


Sơn chốt chặt cánh cửa gỗ mục nát của phòng vệ sinh tầng hầm. Mùi clo nồng nặc và mùi amoniac hắc ín từ những bồn tiểu chưa rửa sạch xộc thẳng vào mũi, gây ra một cơn ức chế khứu giác mạnh mẽ. Nhưng đối với Sơn lúc này, mùi hương độc hại ấy lại là một mỏ neo thực tại tốt, giúp anh giữ vững sự tập trung của vỏ não thùy trán trước cơn đau đầu đang ngày một dữ dội.


Anh cúi xuống, lật lớp giẻ lau bẩn thỉu đẫm nước Javel dưới đáy xe đẩy, lấy ra chiếc đồng hồ quả quýt cơ học và cuốn sổ tay phân phối thuốc an thần của y tá Hoài. Anh lách người vào góc tối phía sau bồn nước kỹ thuật, cất giấu cuốn sổ tay vào một khe hở bê tông hẹp – nơi duy nhất không thể bị phát hiện nếu có một cuộc lục soát quy mô lớn diễn ra.


Bỗng nhiên, chiếc loa phóng thanh nội bộ gắn trên trần hành lang tầng hầm phát ra tiếng rè rè chói tai.


Tiếng nói của Trần Minh Trí vang lên, không còn vẻ lịch lãm, ngạo mạn thường ngày, mà thay vào đó là một tông giọng run rẩy, gắt gao và đầy sát khí:


"Báo động đỏ nội bộ khoa thần kinh. Cô lập ngay lập tức y tá trực ca đêm Lê Thị Hoài. Đưa cô ta vào phòng thẩm vấn tâm lý đặc biệt số 9 dưới tầng hầm. Đội bảo an rà soát toàn bộ danh sách nhân viên dọn dẹp vệ sinh ca đêm. Phát hiện bất kỳ kẻ nào có hành vi lảng vảng gần khu vực thang máy kỹ thuật, bắt giữ ngay lập tức."


Sơn áp tai vào cánh cửa gỗ, thính giác tuyệt đối của anh lọc bỏ tiếng rè của loa để phân tích ngữ điệu của Trí.


*Nhịp thở ngắn, đứt quãng. Tần số run rẩy ở dải âm 250Hz. Trí đang hoảng loạn thực sự.*


Trí đã phát hiện ra Bản. Và gã đã lập tức nhận ra y tá Hoài chính là kẽ hở đã tiếp tay cho kẻ đột nhập. Hoài đang bị cô lập. Cô gái trẻ có lòng trắc ẩn ấy sẽ không thể chịu đựng được ca thẩm vấn tâm lý đặc biệt của Trí. Gã sẽ dùng chất ức chế thần kinh Thiên-Alpha liều cao kết hợp với các ám thị cưỡng bức để bẻ gãy tinh thần cô trong vòng chưa đầy một giờ.


Nếu Hoài khai ra...


Nếu cô khai ra Đăng Khoa, khai ra Mỹ Dung – nữ kỹ sư dữ liệu lớn đang là tai mắt công nghệ duy nhất của Sơn ngoài viện dưỡng trí... Toàn bộ mạng lưới giải cứu Khánh An sẽ sụp đổ hoàn toàn. Mỹ Dung sẽ bị bắt, bị xóa ký ức ngắn hạn, biến thành một nhân chứng câm lặng giống như những nạn nhân khác của Thiên Đức.


Sơn nhắm mắt lại. Gương mặt thanh tú của con gái Khánh An hiện lên trong tâm trí anh, đờ đẫn dưới ánh đèn LED xanh của phòng biệt giam. Rồi gương mặt của Mai Chi, người vợ quá cố đã chết trong cô độc mười năm trước vì một ca phẫu thuật mờ ám.


*Ta đã từng tiếp tay cho tội ác của chúng. Ta đã từng thiết kế ra chính những giáo trình thôi miên cưỡng chế mà chúng đang dùng để tẩy não con gái ta. Ta không thể để thêm một ai nữa phải hy sinh vì tội lỗi của ta.*


Sơn mở mắt ra. Ánh mắt anh phản chiếu qua tấm gương ố vàng, nứt nẻ của phòng vệ sinh. Anh nhìn thấy một gã đàn ông 40 tuổi hốc hác, làn da tái nhợt dưới ánh đèn neon tù mù, bả vai bầm tím và cổ tay trái đang rỉ máu.


Anh phải bảo vệ Mỹ Dung. Anh phải bảo vệ thông tin mật về mạng lưới ngoài viện.


Nhưng làm thế nào để bảo vệ một bí mật khi đối phương sở hữu những máy đo sinh học đo nhịp tim từ xa, những máy quét nói dối bằng cảm biến biểu cảm vi mô và những liều độc chất thần kinh có khả năng cạy mở mọi ngăn chứa ký ức của con người?


Dưới sự thẩm vấn lâm sàng của Trí, mọi lời nói dối đều vô dụng. Hệ thần kinh thực vật của con người sẽ luôn phản bội họ khi họ cố gắng che giấu sự thật.


Cách duy nhất để không khai ra sự thật... là thực sự không biết sự thật đó.


Sơn quyết định thực hiện một bước đi cực đoan nhất trong cuộc đời của một chuyên gia tâm lý: *Tự thôi miên Khóa ký ức (Self-Induced Memory Lock)*. Anh sẽ tự tay cô lập và chôn giấu toàn bộ ký ức về Mỹ Dung – danh tính của cô, khuôn mặt cô, địa chỉ căn hộ của cô và sự tồn tại của cô trong kế hoạch này – vào một phân vùng bị khóa sâu trong vô thức bằng kỹ thuật *Tầng 5: Phân tách nhân cách (Trạng thái Delta cực hạn)*.


Anh sẽ biến mình thành một kẻ khuyết thiếu ký ức thực sự. Khi Trí thẩm vấn anh, máy đo nhịp tim và cảm biến biểu cảm sẽ không thể phát hiện ra bất kỳ sự dao động nào, bởi vì trong nhận thức tỉnh táo của Sơn, cái tên "Mỹ Dung" hoàn toàn không tồn tại.


Sơn hít một hơi thật sâu, mùi Javel hăng nồng xộc vào phổi, kích thích hệ thần kinh của anh đạt đến mức tập trung cực hạn. Anh chốt chặt cửa phòng vệ sinh lần thứ hai, đặt chiếc đồng hồ quả quýt cơ học lên bệ rửa mặt bằng sứ sứt sẹo, ngay trước gương.


Anh nhìn thẳng vào đồng tử của chính mình trong gương.


***


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Tiếng gõ của chiếc đồng hồ quả quýt vang lên, giòn giã và đều đặn trong không gian chật hẹp, ẩm ướt của phòng vệ sinh. Sơn bắt đầu điều hòa nhịp thở.


Hít vào bốn giây. Giữ lại bốn giây. Thở ra tám giây.


Anh lặp lại chu kỳ thở một cách tỉ mỉ, ép nhịp tim của mình giảm dần từ 80 xuống 60, rồi dừng lại ở mức 45 nhịp/phút. Thính giác tuyệt đối của anh lúc này không còn hướng ra ngoài hành lang nữa, mà quay ngược vào trong lồng ngực, lắng nghe từng tiếng co bóp chậm rãi của cơ tim.


Sơn đưa bàn tay trái lên, dùng ngón tay trỏ miết mạnh vào vết rạch đang rớm máu trên cổ tay. Cơn đau nhói buốt lạnh gáy xộc thẳng lên vỏ não, nhưng anh không dùng nó để giữ tỉnh táo nữa. Anh dùng cơn đau làm mỏ neo định vị không gian.


"Ta là Trịnh Hoài Sơn," anh mấp máy môi, giọng nói thầm thì của anh hòa vào tiếng tích tắc của đồng hồ. "Ta đang bước xuống những bậc thang của nhận thức. Tầng Beta biến mất. Tầng Alpha mở ra. Cơ thể ta đang rã rời..."


Anh nhắm mắt lại, nhưng nhãn quan trong tâm trí vẫn nhìn thấy rõ ràng hình ảnh chiếc đồng hồ quả quýt đang đung đưa trước gương.


"Tầng Theta... Ký ức mở ra..."


Sơn bắt đầu vận hành kỹ thuật phân tách nhân cách. Trong không gian tối tăm của tâm trí, anh hình dung bộ não của mình là một thư viện khổng lồ bằng đá cẩm thạch xám. Giữa thư viện ấy là một ngăn tủ bằng thép lạnh lẽo, được bảo mật bằng những khóa xích dày đặc.


Anh bước đến trước ngăn tủ đó. Anh gom tất cả những hình ảnh về Mỹ Dung: mái tóc ngắn nhuộm màu khói cá tính, đôi bàn tay gõ phím nhanh thoăn thoắt, chiếc ổ cứng di động SSD chứa bản sao thuật toán deepfake, và cả địa chỉ căn hộ studio của cô ở trung tâm thành phố.


Anh đặt tất cả vào trong ngăn tủ thép.


"Khóa lại," Sơn ra lệnh cho chính tiềm thức của mình. Giọng nói của anh trong vô thức dội vang như tiếng sấm. "Ngăn chứa này sẽ bị cô lập hoàn toàn dưới Trạng thái Delta cực hạn. Ý thức tỉnh táo của ta sẽ không thể chạm tới nó. Ta không biết Mỹ Dung. Ta chưa từng gặp cô ấy. Ta hoàn toàn cô độc trong cuộc chiến này."


Cơn đau đầu dữ dội ập đến, như thể có hàng ngàn cây kim thép đang đâm xuyên qua thùy trán của anh. Sự phân tách nhân cách tự thân đòi hỏi một lực ám thị cực đoan, ép buộc các liên kết synap thần kinh ở thùy trán phải tạm thời ngừng dẫn truyền tín hiệu về phân vùng ký ức đó.


Sơn cố gắng dùng thiền định thông thường để giấu ký ức, nhưng anh nhận ra áp lực stress và lượng hóa chất an thần tồn dư trong không khí của viện quá mạnh. Nếu anh chỉ dùng thiền định, dưới tác động của máy sốc điện hoặc Thiên-Alpha của Trí, lá chắn sẽ bị phá vỡ dễ dàng.


Anh buộc phải đi sâu hơn. Xuống Tầng 5. Trạng thái Delta cực hạn – ngưỡng cửa sát sườn với cái chết lâm sàng.


"Nhưng ta cần một mỏ neo khôi phục," Sơn mấp máy môi, hơi thở của anh đã trở nên cực kỳ yếu ớt, làn da tái nhợt bám một lớp mồ hôi lạnh. "Một mỏ neo không thể bị công nghệ hay hóa chất can thiệp..."


Anh nghĩ đến chiếc hộp nhạc gỗ cổ của Mai Chi. Bản nhạc ru cổ truyền thống của gia đình. Tần số âm thanh ấm áp, quen thuộc ấy là thứ duy nhất có thể kích hoạt lại các liên kết synap bị khóa mà không làm tổn thương vĩnh viễn cấu trúc não bộ của anh.


"Chỉ khi nghe thấy giai điệu bản nhạc ru của Mai Chi phát ra từ chiếc hộp nhạc gỗ cổ... ngăn chứa này mới được phép mở ra. Chỉ có âm thanh đó mới là chìa khóa."


Sơn gieo ám thị khóa một cách dứt khoát. Anh mở mắt ra, đôi mắt đờ đẫn, mờ đục nhìn vào chiếc gương. Anh run rẩy rút từ trong túi áo bảo hộ ra một ống tiêm nhỏ chứa dung dịch đối kháng tự chế liều nhẹ – thứ dung dịch màu hổ phách nhạt mà anh lén bào chế từ công thức của Giáo sư Bách.


Anh không tiêm để tỉnh táo. Anh tiêm một liều cực nhẹ trực tiếp vào cơ đùi để khóa chặt trạng thái hóa học thần kinh này, ngăn không cho các chất dẫn truyền tự nhiên tự động khôi phục lại liên kết ký ức vừa bị cắt đứt.


*Cạch...*


Ống tiêm rỗng rơi xuống sàn gạch men.


Sơn cảm thấy toàn bộ không gian xung quanh bắt đầu quay cuồng, co bóp lại như một hố đen khổng lồ. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt xa dần, xa dần, rồi biến mất hoàn toàn vào một khoảng lặng câm tối tăm.


Sóng não của anh sụt giảm xuống dưới 4Hz. Ý thức hoàn toàn bị cô lập. Anh ngã quỵ xuống sàn nhà vệ sinh lạnh ngắt, cơ mặt co giật nhẹ một cái rồi bất động.


***


*Ooo... Ooo...*


Tiếng còi báo động đỏ của viện dưỡng trí Thiên Đức dội qua khe cửa phòng vệ sinh, kéo Sơn ra khỏi khoảng lặng tối tăm của vô thức.


Sơn tỉnh lại.


Anh nằm nghiêng trên sàn gạch men lạnh buốt, má áp sát vào vũng nước bẩn bốc mùi clo hăng nồng. Đầu anh đau như búa bổ, cảm giác như có một thanh sắt rỉ sét đang xuyên qua hai thái dương và khuấy đảo toàn bộ thùy trán.


Anh rên rỉ một tiếng đục ngầu trong cổ họng, cố gắng chống tay ngồi dậy. Cơ mặt bên trái của anh xuất hiện một cơn co giật nhẹ, vô thức giật giật mỗi khi anh cố gắng tập trung suy nghĩ.


Sơn nhìn xuống lòng bàn tay trái của mình. Vết rạch trên cổ tay trái vẫn đang rớm máu tươi, hòa lẫn với bụi than đen xám bám trên da. Anh nhìn vết thương với ánh mắt hoang mang, hoàn toàn không nhớ vì sao mình lại tự gây ra vết thương này.


*Ta là ai?*


"Trịnh Hoài Sơn," anh lầm bầm trong đầu. Phải, anh là Trịnh Hoài Sơn. Anh là nhân viên dọn dẹp vệ sinh tại Thiên Đức. Anh ở đây để cứu con gái mình – Trịnh Khánh An.


Anh nhớ Khánh An đang bị giam ở phòng biệt giam số 9. Anh nhớ Trần Minh Trí là kẻ thù trực tiếp của mình. Anh nhớ Đăng Khoa, người em rể phóng viên đang hỗ trợ anh ngoài viện.


Nhưng khi anh cố gắng nghĩ về kế hoạch đột nhập...


Một khoảng trống đen ngòm, lạnh lẽo xuất hiện ngay giữa tâm trí anh.


Sơn hoảng hốt bám lấy bệ sứ rửa mặt, đứng dậy nhìn vào gương. Anh cảm nhận được một sự khuyết thiếu kinh hoàng trong não bộ của mình. Giống như một cuốn sách bị xé mất những trang quan trọng nhất ngay trước chương quyết định.


Anh biết mình có một đồng minh công nghệ ngoài viện. Một người đang giúp anh giải mã thuật toán của Thiên Đức. Nhưng người đó là ai?


Khuôn mặt của cô gái đó, tên của cô ấy, địa chỉ căn hộ của cô ấy... tất cả đều biến mất hoàn toàn. Không để lại bất kỳ một dấu vết nào trong nhận thức tỉnh táo của anh. Chỉ có một khoảng trống rỗng rợn người khiến anh cảm thấy nghẹt thở.


*Mỹ... Mỹ...*


Sơn lẩm bẩm, cố gắng khơi gợi lại cái tên đó, nhưng mỗi lần anh cố gắng chạm vào phân vùng ký ức bị khóa, cơn co giật ở cơ mặt lại mạnh hơn, và một cơn đau nhói như điện giật xộc thẳng vào thùy trán ép anh phải dừng lại.


*Ta đã tự khóa ký ức của chính mình. Để bảo vệ cô ấy. Để bảo vệ kế hoạch.*


Sơn bàng hoàng nhận ra sự thật. Anh nhìn chiếc đồng hồ quả quýt cơ học vẫn đang nằm im lìm trên bệ rửa mặt. Vỏ đồng của nó lạnh ngắt.


Đúng lúc đó, tiếng đập cửa rầm rầm vang lên từ bên ngoài phòng vệ sinh, kèm theo tiếng quát tháo dữ dằn của một nhân viên bảo an:


"Thằng câm bên trong! Mở cửa ra ngay lập tức! Có lệnh tập trung toàn bộ tổ dọn dẹp vệ sinh lên văn phòng khoa thần kinh để kiểm tra định danh và dấu vân tay! Mở cửa!"


Sơn giật mình. Anh nhanh tay vơ lấy chiếc đồng hồ quả quýt nhét vào túi áo bảo hộ, cúi người bốc lấy chiếc giẻ lau bẩn thỉu để che giấu vết máu trên cổ tay trái.


Anh hoàn toàn không nhớ người đồng minh quan trọng nhất của mình là ai, trong khi kẻ thù đã bắt đầu giăng lưới vây quét ngay ngoài cánh cửa gỗ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!