Ám Thị Lúc Nửa Đêm
Ánh đèn đỏ từ hệ thống báo động khẩn cấp của Viện dưỡng trí Thiên Đức vẫn nhấp nháy đều đặn, hắt lên những vách tường bê tông ẩm mốc của tầng hầm kỹ thuật những vệt sáng đỏ lòm như máu. Mùi clo từ vũng nước Javel đổ dưới sàn trộn lẫn với mùi amoniac hăng hắc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, bóp nghẹt lồng ngực của bất kỳ ai đặt chân xuống đây.
Lê Mạnh Hùng, đội trưởng đội bảo an, khựng lại trước cửa tủ đồ số 14. Găng tay da đen của gã siết chặt lấy tay nắm sắt rỉ sét. Gã từ từ quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh như dao mổ quét thẳng xuống Trịnh Hoài Sơn đang quỳ khom người dưới sàn.
"Tay trái của mày," giọng Hùng trầm thấp, lạnh lùng dội vào vách tường. "Đưa ra đây."
Sơn co rúm người lại. Anh cúi gầm mặt, bờ vai gầy guộc dưới lớp áo bảo hộ màu xám tro rộng thùng thình run lên bần bật. Anh ú ớ vài tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, giả vờ như một gã câm ngốc nghếch đang hoảng sợ tột độ trước uy lực của kẻ đối diện. Nhưng trong bóng tối của mái tóc cắt ngắn chớm bạc, đôi mắt sâu thẳm sau cặp kính cận cũ kỹ của anh đang căng ra để phân tích biểu cảm vi mô trên gương mặt Hùng.
Ngón tay trỏ của Hùng chỉ thẳng vào lòng bàn tay trái của Sơn. Ở đó, vệt bụi than đen xám – dấu vết của việc đột nhập vào đường ống kỹ thuật lò hơi lúc nửa đêm – vẫn còn bám lại một lớp mỏng, chưa kịp tẩy rửa sạch sẽ.
"Cả cái tầng hầm này đều dùng lò hơi điện tử từ ba năm trước," Hùng bước một bước dài lại gần Sơn, tiếng đế giày combat nện xuống sàn gạch nghe khô khốc. "Bụi than này chỉ có ở khu vực buồng đốt cũ đã bị niêm phong. Mày đã mò vào đó làm gì?"
Sơn lập tức khua tay múa chân, miệng phát ra những tiếng "ú, ớ" dồn dập. Anh vớ lấy chiếc giẻ lau bẩn thỉu đẫm nước Javel và axit tẩy rửa dưới sàn, cuống cuồng lau mạnh vào lòng bàn tay trái của mình. Anh cố tình chà xát thật mạnh, để lớp hóa chất tẩy rửa cực mạnh ăn mòn vào da, hòa lẫn bụi than đen với thứ dung dịch nhớt nháp, bẩn thỉu.
"Đứng dậy!" Hùng quát lớn, gã thô bạo túm lấy cổ áo bảo hộ của Sơn, lôi xộc anh đứng dậy. Gã lôi kéo anh về phía chiếc máy quét vân tay sinh trắc học gắn trên cánh cửa sắt của hành lang kỹ thuật. "Quét tay vào đây. Nếu mày không có gì giấu giếm, hệ thống sẽ xác nhận mày là nhân viên vệ sinh hợp pháp của ca trực này."
Áp lực đè nặng lên lồng ngực Sơn. Nếu anh quét vân tay sạch sẽ, hệ thống AI của Ngô Tiến Dũng sẽ lập tức phát hiện ra dấu vân tay của anh trùng khớp với hồ sơ của một cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng đã biến mất mười năm trước, chứ không phải gã lao công câm ngốc nghếch.
Trong khoảnh khắc ngón tay bị Hùng cưỡng chế ấn xuống mặt kính cảm biến của máy quét, Sơn đã đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ mạo hiểm. Anh cố tình để lòng bàn tay trái bám đầy hỗn hợp bụi than, dầu máy rỉ sét và nước Javel nhớt nháp miết mạnh lên mặt kính.
*Tít! Tít! Tít!*
Chiếc máy quét phát ra ba tiếng còi báo lỗi chói tai. Màn hình điện tử hiển thị dòng chữ đỏ rực: "Lỗi cảm biến: Bề mặt quét bị ô nhiễm sinh học. Không thể nhận diện."
"Mẹ kiếp!" Hùng chửi thề một tiếng, gã nhìn bàn tay Sơn bám đầy thứ chất lỏng đen ngòm, hôi hám mùi hóa chất tẩy rửa thì không khỏi ghê tởm. Gã rút khăn giấy lau mạnh găng tay da của mình.
Đúng lúc đó, bộ đàm trên vai Hùng vang lên tiếng rè rè gắt gao của một nhân viên bảo an từ phân khu VIP: "Đội trưởng! Phát hiện dấu vết đột nhập bằng thẻ từ dự phòng tại cửa kỹ thuật phía Tây khu VIP! Yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp!"
Hùng nghiến răng, gã không thể lãng phí thêm thời gian với một gã lao công bẩn thỉu và ngốc nghếch. Gã quay sang nhìn Trần Văn Bản, gã bảo an hung hãn đang đứng gác hành lang với chiếc dùi cui điện lăm lăm trên tay.
"Bản! Mày ở lại đây," Hùng ra lệnh dứt khoát. "Giám sát chặt chẽ tổ dọn dẹp vệ sinh này. Đặc biệt là gã câm này. Không cho gã rời khỏi tầng hầm nửa bước. Tao sẽ lên khu VIP."
"Rõ, đội trưởng!" Bản cười lạnh, đôi mắt một mí ti hí của gã co lại đầy ác ý khi nhìn về phía Sơn.
***
Hành lang kỹ thuật tầng hầm sau khi Hùng rời đi trở nên im ắng một cách đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng rên rỉ đều đặn của hệ thống lò hơi trung tâm và tiếng nước nhỏ giọt từ một đường ống rò rỉ nào đó trong bóng tối.
Trần Văn Bản bước lại gần Sơn. Gã là một kẻ có thân hình hộ pháp, cạo trọc đầu, gương mặt đầy những vết sẹo ngang dọc của những trận cá cược bạo lực ngoài phố. Gã cực kỳ căm ghét những kẻ yếu thế, đặc biệt là những lao công dọn dẹp bẩn thỉu dưới tầng hầm này. Thêm vào đó, vũng nước Javel đổ lúc nãy đã làm hỏng đôi giày da đắt tiền mà gã mới mua.
"Thằng câm," Bản gằn giọng, gã dùng đầu dùi cui điện gõ mạnh vào bả vai Sơn, ép anh lùi sâu vào góc tối của hành lang kỹ thuật, nơi không có ánh sáng của bóng đèn đỏ báo động. "Mày biết tao ghét nhất loại người nào không? Đó là loại tàn phế mà lại thích bày trò trước mặt tao."
Sơn ú ớ, hai tay ôm đầu, co rúm người lại sát bức tường bê tông lạnh ngắt. Anh cố tình lùi về phía chiếc xe dọn vệ sinh bẩn thỉu của mình đang đỗ ở góc tối.
"Mày tưởng tao ngu như đội trưởng Hùng chắc?" Bản bước tới, gã thô bạo túm lấy mái tóc chớm bạc của Sơn, giật mạnh ra phía sau, ép anh phải nhìn thẳng vào gương mặt dữ dằn của gã. "Mày đã mò vào khu vườn thảo dược bỏ hoang phía sau viện đúng không? Tao ngửi thấy mùi đất ẩm trên ủng của mày. Mày đã đưa cái gì cho con mụ y tá Hoài? Thẻ từ VIP đang ở đâu?"
Cơn đau buốt từ da đầu xộc thẳng lên đỉnh đầu Sơn. Bản dùng lực tay cực mạnh, dập mạnh bả vai anh vào bức tường bê tông thô ráp. Cơn đau vật lý khiến Sơn suýt chút nữa đã mất đi nhịp thở điều hòa.
*Thịch... thịch... thịch...*
Thính giác tuyệt đối của Sơn kích hoạt. Trong khoảng cách chưa đầy nửa mét, anh nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập dồn dập của Bản. Nhịp tim của gã đang dao động ở mức 120 nhịp/phút – trạng thái kích động mạnh do adrenaline giải phóng từ cơn giận dữ và lòng tham muốn lập công.
Sơn biết, trong hành lang kỹ thuật này có lắp đặt các cảm biến âm thanh nhạy bén để phát hiện các sự cố rò rỉ khí gas hoặc tiếng ồn bất thường. Bất kỳ một tiếng hét lớn hay một cuộc xô xát bạo lực nào phát ra tiếng động mạnh cũng sẽ kích hoạt còi báo động toàn viện. Anh tuyệt đối không được để Bản phát ra tiếng động lớn.
Cơn đau từ bả vai bị dập mạnh khiến đầu óc Sơn có chút lơ mơ. Để giữ vững sự tỉnh táo hoàn toàn trước đòn tấn công tâm lý và thể xác của Bản, Sơn âm thầm áp dụng *Kháng cấp độ 2: Phản xạ đau đớn tự thân*. Bàn tay trái của anh, lúc này đang giấu phía sau lưng, miết mạnh vào cạnh sắc của chiếc khóa sắt trên xe dọn dẹp bẩn. Cạnh sắt rạch một đường nhỏ vào vết sẹo cũ trên cổ tay trái của anh, máu tươi rớm ra, mang theo một cơn đau nhói buốt lạnh gáy.
*Đau đớn là mỏ neo của thực tại.*
Cơn đau nhói lập tức giải phóng một lượng adrenaline vừa đủ vào máu Sơn, cắt đứt trạng thái lơ mơ và hoảng loạn sinh học. Đôi mắt anh sau cặp kính cận cũ kỹ lấy lại sự lạnh lùng, sắc bén của một cựu chuyên gia thôi miên lâm sàng. Nhịp tim của anh được khóa chặt ở mức 48 nhịp/phút.
Bàn tay phải của Sơn từ từ thọc sâu vào giỏ giẻ lau bẩn thỉu đẫm hóa chất axit tẩy rửa của xe đẩy. Ngón tay anh lướt qua những thớ vải ẩm mốc, hôi hám và chạm vào lớp vỏ đồng mát lạnh của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học đang được giấu kín ở đáy giỏ. Anh lén bấm nút lên dây cót thủ công.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Âm thanh cơ học khô khốc, đều đặn vang lên ở tần số đúng 1Hz. Tiếng gõ nhỏ bé ấy dường như hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của lò hơi trung tâm, nhưng đối với thính giác tuyệt đối của Sơn và vùng vô thức của Bản ở khoảng cách gần, nó lại rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng.
Sơn bắt đầu nói. Anh không dùng giọng nói bình thường, mà hạ thấp tông giọng xuống mức tối đa, phát ra một dải tần số trầm ấm, đều đặn và có độ dội âm nhẹ trực tiếp vào tai của Bản. Giọng nói của anh khớp hoàn hảo với nhịp gõ 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt.
"Mày đang mệt mỏi lắm, Bản..." Sơn thì thầm, giọng nói của anh nhẹ như gió thoảng nhưng lại chứa đựng một lực ám thị vô hình. "Nhịp tim của mày đang quá nhanh... 120 nhịp... lồng ngực mày đang nóng ran... mày cần phải thở chậm lại..."
Bản khựng lại. Gã bảo an hung hãn trợn mắt nhìn Sơn, gã định há miệng chửi bới và vung dùi cui điện nện xuống mặt anh. Nhưng ngay khi gã định phát ra âm thanh, Sơn đã tăng nhẹ tần số giọng nói, điều chỉnh ngữ điệu theo kỹ thuật *Thao túng Ám thị Gián tiếp (Conversational Post-Hypnotic Suggestion)*.
"Nhìn vào mắt tao, Bản. Nhìn vào điểm tối nhất trong đồng tử của tao," Sơn nói, giọng anh đều đều, không hề có một chút dao động cảm xúc nào. "Tiếng tích tắc của đồng hồ... mỗi nhịp gõ là một lần huyết áp của mày hạ xuống... cơ bắp của mày đang rã rời... cánh tay cầm dùi cui của mày đang nặng trĩu... nặng trĩu..."
Bản cố gắng lắc đầu để gạt bỏ thứ âm thanh ma mị đang rót vào tai mình. Gã gầm lên một tiếng đục ngầu trong cổ họng: "Mày... mày nói cái gì... mày không phải thằng câm..."
Nhưng ý chí kháng cự của Bản đã bị bẻ gãy một nửa từ trước đó do cơn giận dữ tột độ làm suy kiệt năng lượng thần kinh thùy trán. Khi adrenaline hạ xuống đột ngột theo lệnh ám thị của Sơn, hệ thần kinh thực vật của Bản rơi vào trạng thái mất cân bằng giao cảm nghiêm trọng.
*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*
Tiếng gõ 1Hz của đồng hồ quả quýt cơ học đóng vai trò như một mỏ neo thính giác cưỡng bức, ép nhịp tim của Bản phải hạ xuống theo nhịp điệu của nó. Từ 120 nhịp, nhịp tim của Bản sụt giảm nhanh chóng xuống 90, rồi 70 nhịp/phút. Sự sụt giảm huyết áp đột ngột khiến máu không kịp bơm lên não, gây ra trạng thái thiếu oxy nhẹ ở vỏ não thùy trán.
Đồng tử của Bản bắt đầu giãn nhẹ. Ánh mắt dữ dằn, hung hãn của gã dần trở nên đờ đẫn, trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định sau cặp kính của Sơn. Cánh tay hộ pháp đang cầm chiếc dùi cui điện run lên bần bật, rồi từ từ buông lỏng ra.
*Cạch.*
Chiếc dùi cui điện rơi xuống sàn gạch men, phát ra một tiếng động nhỏ nhưng Sơn đã nhanh chân dùng mũi ủng cao su đỡ lấy, không để nó va chạm mạnh gây ra tiếng động lớn kích hoạt cảm biến âm thanh hành lang.
Sơn ghé sát tai Bản, giọng nói của anh lúc này mang theo mệnh lệnh tối cao của một kẻ kiểm soát nhận thức thực tại:
"Mày đang ngủ, Bản. Một giấc ngủ sâu và bình yên trong bóng tối của tầng hầm... Mày không còn cảm thấy đau đớn, không còn tức giận... Mày hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của tao..."
Bản đứng yên như một pho tượng đá, hai tay buông thõng hai bên sườn. Gã đã hoàn toàn rơi vào *Tầng 4: Thôi miên sâu (Trạng thái Somnambulism)*. Trong trạng thái này, ý thức của gã đã bị cô lập hoàn toàn, nhường quyền điều khiển hành vi vận động cho vùng vô thức dưới sự dẫn dắt của Sơn.
Sơn lùi lại một bước, anh đưa tay lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra khỏi giỏ giẻ lau bẩn, lau sạch những vệt axit bám trên vỏ đồng bằng vạt áo bảo hộ. Anh nhìn gã bảo an hộ pháp trước mặt, lòng nhẹ nhõm vì đã giải quyết được chướng ngại vật vật lý nguy hiểm nhất đêm nay mà không làm động đến hệ thống báo động.
"Bây giờ, Bản," Sơn ra lệnh bằng giọng trầm ấm, gieo một ám thị mộng du gián tiếp vào sâu trong tiềm thức của gã. "Mày sẽ nhặt dùi cui điện lên. Mày sẽ đi tuần tra hành lang như bình thường. Mày không thấy ai ở đây cả. Mày hoàn toàn tỉnh táo và bình yên..."
Bản gật đầu một cách mơ màng, chuyển động đầu của gã cứng nhắc như một cỗ máy sinh học. Gã cúi xuống nhặt chiếc dùi cui điện lên, dắt vào thắt lưng bảo an.
Nhưng ngay khi Sơn chuẩn bị quay lại xe dọn dẹp để tẩu tán nốt vật chứng, một dị biến ngoài dự tính đã xảy ra.
Bản không quay đầu đi tuần tra dọc hành lang kỹ thuật như ám thị ban đầu của Sơn. Thay vào đó, đôi mắt đờ đẫn của gã đột ngột hướng về phía chiếc thang máy kỹ thuật dẫn thẳng lên tầng bốn – nơi đặt văn phòng làm việc tuyệt mật của bác sĩ trưởng khoa Trần Minh Trí.
Gã bảo an lầm lũi bước đi với những bước chân cứng nhắc, đều đặn nhưng hướng thẳng về phía cabin thang máy.
Sơn bàng hoàng nhận ra, trong vùng vô thức sâu thẳm của Bản có một ám thị khóa nhận thức cực mạnh do Trần Minh Trí thiết lập từ trước: *Nếu có bất kỳ sự cố bất thường nào xảy ra dưới tầng hầm, Bản phải lập tức di chuyển lên văn phòng của Trí để báo cáo trực tiếp.*
Cơn thôi miên sâu của Sơn vô tình đã kích hoạt ám thị mộng du ẩn giấu này của Trí. Bản đang đi thẳng về phía kẻ thù lớn nhất của Sơn để tự bộc lộ sự bất thường của mình.
Sơn đứng chôn chân trong bóng tối của tầng hầm, nhìn bóng lưng hộ pháp của Bản đang tiến sát nút bấm thang máy kỹ thuật. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!